Chương 1199
“Bảo vật mà bọn tôi cần bảo vệ nằm ở đây sao?”
“Bảo vật là một tạo tác của Tứ Thần đúng không? Nó là tử thần trong Tứ Thần vậy thì có cần lưu ý gì khi đối phó với nó không? Ví dụ như là nó có nên tránh xa lửa ấy?”
“Không có kẻ thù nào à?”
“Trong trường hợp một kẻ thù xâm lược, quân đội mất bao lâu mới tới? Có những loại bẫy gì và bao nhiêu bẫy đã được đặt gần đó để ngăn chặn kẻ thù xâm lược?”
Một tòa nhà hình vuông—những người chơi xếp hạng đã được đưa tới một tòa nhà kỳ lạ không hề có lối ra và tuôn ra một cơn mưa câu hỏi. Toàn bộ sự bối rối và giận dữ của họ đã bị nén lại. Một mức phạt mất tới 4 cấp độ...
Họ cho rằng không cần phải kích động khi hình phạt sẽ chỉ xảy ra nếu nhiệm vụ thất bại.
“Xin hãy trả lời đi.”
Biết mình trước khi biết địch chính là công thức cơ bản để chiến thắng. Tuy nhiên, khách hàng lại không trả lời câu hỏi và chỉ giữ im lặng. Đó là một vấn đề nghiêm trọng khi khách hàng đáng lẽ phải hợp tác nhất thì lại không có động lực gì. Đó là một thái độ sẽ làm giảm động lực của những người chơi xếp hạng đang cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
‘Các người đang tính làm gì đây?’
Khách hàng - mỹ nữ tóc đen đang dẫn những người chơi xếp hạng tới phòng luyện tập - giữ im lặng càng lâu, họ càng trở nên lo lắng hơn. Một người với tính cách hung dữ thậm chí còn cảm thấy muốn nắm lấy cổ áo của mỹ nữ và lắc cô ta. Lý do anh ta không làm vậy là vì tên của mỹ nữ đang tỏa sáng vàng óng.
Hầu hết những người chơi xếp hạng đều đã nhận ra danh tính thực sự của cô ta—một vị thần của Lục địa phía Đông. Ai đó với quyền năng mà một người chơi không bao giờ có thể vượt qua được. Nó khác xa so với bán thần vô danh mà Grid đã đánh bại gần đây.
“Hầy.” Tấm đạo bào tung bay lúc mỹ nữ rút ra một cái tẩu. Cô ta trông có vẻ miễn cưỡng, giống như lần đầu tiên xuất hiện. Cô ta dường như hoài nghi về tình hình. “Thật đáng xấu hổ khi lũ con người đơn thuần lại vội vàng đặt câu hỏi hơn là tự mình phủ phục. Ta thấy thật khó chịu.”
‘Cái đéo gì.’
Biểu cảm của đám người chơi xếp hạng méo cả đi trước những lời lẽ thiếu tôn trọng của mỹ nữ. Họ biết phong tục của người dân Lục địa phía Đông là dừng việc đang làm ngay khi các lưỡng ban xuất hiện và phủ phục. Thế nhưng, đây chỉ là phong tục của Lục địa phía Đông thôi.
Từ đầu thì, người chơi xếp hạng đã biết lưỡng ban không đáng làm chủ thể của đức tin. Họ đã chứng kiến lưỡng ban đối xử với con người như vật nuôi nhiều lần rồi. Ngay cả vậy, họ vẫn đang lịch thiệp theo cách của riêng họ, thế mà mỹ nữ còn đòi hỏi nhiều hơn. Khi một vài người chơi xếp hạng trông như đang nhai cứt...
“Tôi xin lỗi. Bọn tôi thiếu hiểu biết và phạm phải sự khiếm nhã nghiêm trọng vì không biết về văn hóa của phương Đông.” Một người đàn ông được bao quanh bởi luồng khí sắc lạnh đã bước lên và cúi đầu trước mỹ nữ. Danh tính của anh ta sau khi cởi áo choàng đúng như những gì mọi người mong đợi. “Ngài có thể không quan tâm tới con người nhưng tôi muốn chân thành giới thiệu bản thân mình với vị thần mà tôi đã nghe nói từ lâu và đố kỵ. Tên tôi là Bondre. Tôi là một pháp sư làm việc với băng thuật.”
“Băng thuật à...”
Bondre làm dịu bầu không khí vốn đã có thể trở nên tồi tệ hơn. Mỹ nữ thở ra khói, cất cái tẩu đi và tỏ ra hứng thú với Bondre. “Có việc riêng dành cho ngươi nên hãy đi theo ta.”
“Còn bọn tôi thì sao...?”
“Các ngươi chỉ việc bảo vệ nơi này. Đây là bộ mặt của kẻ xâm nhập.”
Những người chơi xếp hạng bị bỏ lại đang cảm thấy bối rối thì mỹ nữ ném một bức chân dung về phía họ. Đó là chân dung của một ông già tóc trắng. Khuôn mặt nhăn nheo như một cây cổ thụ khô héo nhưng đôi mắt ông ta lại sắc bén và tràn đầy sức sống, khiến ông trông thật khác thường khi thoạt nhìn.
‘Ai thế này?’
Đó là một người phương Tây nhưng đây là lần đầu tiên họ thấy gương mặt này. Đám người chơi xếp hạng lắc đầu và mỹ nữ nói thêm một lời giải thích.
“Lão ta là một kiếm sĩ. Phong Bá nói mỗi lần lão vung kiếm, sét sẽ nổ tung và một cơn bão sẽ hoành hành.”
‘Ông già gầy gò này có thể dùng kiếm thuật hủy diệt như vậy á?’
Một thanh niên trong đám người chơi xếp hạng thể hiện một phản ứng hơi khó tin.
“Ngài Dante...!”
“...?”
Ánh mắt mọi người đều tập trung vào anh ta. Đó là lãng nhân Rekflex, hạng 12 bảng xếp hạng kiếm sĩ và đứng hạng 403 trên bảng xếp hạng tổng thể.
“Anh biết ông ta à, Rekflex?”
“Tôi biết chứ. Tôi đã gặp ông ấy trong khi lang thang quanh Vương quốc Glaucian. Ông ấy là kỵ sĩ đơn số từ thời đại hoàng kim của đế chế.”
“Thời đại hoàng kim của đế chế...!”
“Tôi đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ ông ấy vào thời điểm đó nhưng mà lạ thật. Lúc đó Ngài Dante đang già đi rồi...”
Dante phàn nàn rằng cơ thể ông ấy đã già nua và các giác quan đã trở nên nghễnh ngãng, làm cho ông ấy khó mà khai thác toàn bộ uy lực của thanh kiếm. Ông ấy thậm chí còn sử dụng một cây chùy dễ điều khiển thay cho một thanh kiếm vì một lực nhỏ tác dụng lên cây chùy có thể phát huy được uy lực to lớn.
Ấy vậy mà vài năm sau, ông ấy lại dùng kiếm thuật tạo ra một cơn bão ư? Một kiếm thuật đủ mạnh để nhận được sự chú ý của một vị thần á?
“Ông ấy trở thành một thượng nhân rồi chăng?”
“...!”
Đó là khoảnh khắc cái tên Dante được khắc vào tâm trí của hàng trăm người chơi xếp hạng cấp cao lẫn lưỡng ban xinh đẹp...
Lúc họ ghi nhớ cái tên của Dante, người kỵ sĩ già nua 73 tuổi Dante—ở Vương quốc Vượt hạng vũ trang—đã có được sắc da khỏe khoắn hơn.
“Ngài Dante, làm thế nào mà ngài có vẻ trẻ ra vậy?” Piaro hỏi khi anh trở về sau khi làm đồng và thấy Dante ở sân tập. Dante chỉ cười.
“Ừm... Ta không biết tại sao nhưng đã cảm thấy nhẹ nhàng hơn trong một thời gian rồi. Cảm giác như bản thân sự tồn tại của ta đã được cường hóa và cơ thể ta tràn đầy động lực lẫn sức mạnh.”
“Hơ...! Đây là khả năng của nghề nông đấy!”
“Khả năng của nghề nông?”
“Ta hy vọng rằng những người ăn gạo và lúa mì mà bọn ta đổ mồ hôi công sức để trồng trọt sẽ luôn hạnh phúc và khỏe mạnh. Tất cả những nông dân đang làm việc trên cánh đồng đều có chung một mong muốn. Các nông dân của Reidan thì đặc biệt nhiệt tình. Sức khỏe tuyệt vời của Dante có lẽ là do đã ăn các loại cây trồng của Reidan.”
“Hưhư, có lý có lý.”
“Phải chứ. Hahaha.”
Piaro đã trở về sau khi chinh phạt Vương quốc Gauss. Sau một thời gian dài, anh đã trở lại với cuộc sống của một ông nông dân và trái tim anh đã được chữa lành. Anh càng vui hơn khi thấy Dante khỏe mạnh.
‘Mình không thể tin là có một ngày mình có thể cười nói với các đồng sự và cố vấn của mình lần nữa.’
Tất cả chuyện này là một phước lành nhờ vào Quốc vương Grid. Piaro tràn đầy lòng biết ơn sâu sắc và cầu nguyện, ‘Hãy khỏe mạnh ạ.’
***
[Có tin đồn rằng đoàn người đến bức tượng của bạn dài bất tận!]
[Hiện tại, sự sùng bái Bức tượng của Vua Anh hùng Grid đã ở mức tối đa. Trong tháng tới, chỉ số khéo tay của bạn sẽ tăng 30%, và xác suất chế tác một một vật phẩm xếp hạng cao đã tăng nhẹ! Ngoài ra, tốc độ của các kỹ năng tấn công dạng kiếm đã nhanh hơn 20%!]
Hôm nào cũng như thế này. Grid chứng kiến cửa sổ thông báo này vài ngày một lần. Tức là bổ trợ khéo tay và tốc độ của anh đã được áp dụng ‘vĩnh viễn’ một cách hiệu quả. Dĩ nhiên, Grid không tự mãn. Anh biết rằng giây phút anh làm mọi người thất vọng, sự sùng bái sẽ không còn đến nữa.
“......”
Grid cúi đầu cảm tạ lời cầu nguyện của những người không quen biết trước khi từ từ ngẩng đầu và mở mắt. Xa xa, một tòa nhà trắng hình chữ nhật đang hiển hiện. Nhìn lại thì, nó là một tòa nhà có vẻ rất kỳ lạ. Nó không khớp với khung cảnh tổng thể của Tiêu Tử, nơi có cảm giác như một thành phố cổ Trung Hoa.
An ninh cũng rất là chặt chẽ. Mọi con đường dẫn đến tòa nhà đều đầy binh sĩ trang bị hạng nặng và các cấu trúc được sắp xếp phức tạp gần tòa nhà tỏa ra một pháp lực đáng ngờ.
“Chúng đặt lũ đạo sĩ giữa các binh sĩ à?”
“Không, các tạo tác đã được cài đặt thay cho con người.”
Braham chỉ vào những cái đèn màu đỏ đang treo ở cuối mỗi viên ngói của tất cả các tòa nhà và Grid nhận ra rằng những tờ giấy khác màu đang được dán lên những cái đèn màu đỏ.
‘Bùa hộ mệnh...’
Trong trận chiến chống lại Hangyeol, Grid đã nếm trải uy lực của các bùa hộ mệnh. Bùa hộ mệnh là những tạo tác thượng hạng khó mà tìm được thiếu sót ngoại trừ việc chúng là vật phẩm tiêu hao. Tùy thuộc vào màu sắc của bùa hộ mệnh cùng những ký tự được viết trên chúng, bùa hộ mệnh có nhiều chức năng khác nhau như bảo vệ, tấn công, và nguyền rủa. Cách cấu hình của bùa hộ mệnh cũng sẽ tăng tối đa uy lực của chúng.
‘Đặt hàng ngàn bùa hộ mệnh như vậy...’
Nó hẳn phải nằm ở đây. Trong tòa nhà hình vuông cổ kính này, Huyền Vũ Ngọc đang được cất giữ. Grid tự tin đã sớm cảm thấy hoài nghi.
‘Không đúng, thế này là quá hiển nhiên rồi còn gì? Là bẫy chăng?'
Đó là một tòa nhà tỏa ra một cảm giác khác biệt kỳ lạ cho bất cứ ai nhìn thấy nó. An ninh chặt chẽ dường như đang hét lên với anh rằng, ‘Đây là vị trí của Huyền Vũ Ngọc’. Nó hiển nhiên đến mức kỳ lạ.
“...Đây là một cái bẫy.”
Grid nhờ Braham trợ giúp. Anh không thể đưa ra kết luận khi tự suy nghĩ về điều đó nên đã dựa vào lời khuyên của Công tước Thông thái.
“Trong tình huống bình thường thì đây sẽ là một cái bẫy. Tuy nhiên, đối thủ là một lưỡng ban. Khó mà nghĩ được là những kẻ đủ ngạo mạn để tự gọi mình là các vị thần đó lại giấu Huyền Vũ Ngọc ở một nơi bí mật.”
Braham là một thế lực vượt thời gian, một huyền thoại. Kết quả là, ông ấy tự tin rằng mình có thể thâm nhập vào tâm lý của một kẻ mạnh tốt hơn bất cứ ai khác.
“Thứ này là một sự khiêu khích hơn là một cái bẫy.”
“......”
Giọng nói nhạo báng của lưỡng ban dường như lọt vào tai Grid.
‘Đây là nơi đặt Huyền Vũ Ngọc. Nếu ngươi có thể lấy nó thì hãy lấy đi...’
“Đó là một lời chế nhạo mà tôi không thể cho qua.”
Động lực của Grid sôi lên. Anh muốn bay vào tòa nhà và đập phá mọi thứ. Tuy nhiên, anh vẫn bình tĩnh. Grid được nhắc nhở về một thứ gì đó. Mục đích lần này là thu thập thông tin, không phải giành chiến thắng. Mục tiêu là để hiểu được sức mạnh của kẻ thù nhiều nhất có thể và dùng nó sao cho có ý nghĩa trong tương lai. Lúc này, nắm được thực chất của tòa nhà hình vuông là đủ rồi.
“Braham.” Grid đưa tay về phía Braham.
Braham tháo cái mặt nạ da ông ấy đang đeo và trả lại cho Grid trong khi nói, “Ta sẽ mở đường cho nhóc.”
Grid gật đầu. “Sau đó hãy lập tức trở về Lục địa phía Tây,” Grid ra lệnh cho Braham trước khi đeo cái mặt nạ da lên.
Gương mặt của Dante với Kentrick vốn đã được sử dụng nên anh quyết định dùng mặt của Asmophel. Anh quả quyết rằng không ai ở cực bắc của Lục địa phía Đông - Tiêu Tử - nhận ra được Asmophel.
‘Khó mà nhận dạng được Asmophel một cách dễ dàng, kể cả khi có một người chơi ở đó.’
Đó là bởi Asmophel thường ăn mặc như một binh sĩ. Trên thực tế, anh kém năng động hơn Piaro và Mercedes, khiến anh là người ít nổi tiếng nhất trong số các thuộc hạ của Grid. Ngay cả vậy, Grid vẫn đeo Mặt nạ của Đồ tể và hiện ra trong không trung. Ánh mắt anh chỉ nhìn vào tòa nhà hình vuông. Những bùa hộ mệnh được cài đặt ở mọi tòa nhà cùng hàng ngàn binh sĩ ở mỗi bên đường chẳng hề khuất phục được anh. Đại pháp sư huyền thoại đang ở bên anh cơ mà.
“Sao băng.”
“Ớ?”
Thế này là hơi quá mức rồi. Đây đâu phải mức độ dọn dẹp lực lượng phòng thủ và cạm bẫy của kẻ thù đâu. Ông ấy có ý định phá hủy chính thành phố ư? Grid sợ hãi, nhìn chằm chằm vào những thiên thạch đang tàn phá thành phố thì Braham thúc giục anh, “Đi mau lên.”
“...Ông phải rời đi đấy! Hiểu chưa?”
Không còn thời gian để trì hoãn nữa. Grid gần như không kìm lại được những lời trong cổ họng và bay thẳng về phía tòa nhà hình vuông giữa các vụ nổ thiên thạch.
Sau đó...
“Kẻ này không phải Tử Bạch.”
2 lưỡng ban xuất hiện tại nơi Grid vừa mới bỏ trống. 2 lưỡng ban gần đó đã tìm thấy vị pháp sư thi triển phép thuật.
Braham nói với những kẻ xa lạ với chính mình, “Các ngươi nhầm ta với ai vậy? Ta đây là kẻ duy nhất có thể lôi những ngôi sao từ trên vũ trụ xuống.”
Các cơn gió mà ông ấy triệu hồi đã chém vào cơ thể của 2 lưỡng ban.
***
“Hở? Rốt cuộc thì Huyền Vũ Ngọc không ở đây ư?” Lão Quỷ Kiếm - người đang chạy dọc con đường nước ngầm theo sau Hoàng Cát Đồng - giật mình vì vụ nổ từ trên mặt đất.
Thế nhưng, Hoàng Cát Đồng không ngừng chạy. “Hàn khí ngăn dòng chảy của nước nên Huyền Vũ Ngọc nên ở nơi mà tên pháp sư băng được đưa đi. Chúng ta không nên tin vào những gì chúng ta thấy vì lũ lưỡng ban cực kỳ quỷ quyệt.”