Chương 1217
Reinhardt đang tạo nên khu phức hợp xưởng rèn lớn nhất trên lục địa. Có hàng ngàn ống khói không ngừng nhả khói nên cảnh quan của Reinhardt làm người ta nhớ đến Anh Quốc trong cuộc Cách mạng Công nghiệp. Tuy nhiên, Reinhardt có Sticks. Là một tinh linh thuật sư, ông ấy đã làm việc với các tinh linh gió để làm sạch không khí của Reinhardt. Do đó, không khí và bầu trời của Reinhardt luôn trong xanh.
“Đây là những gì Dương Phi đã nói...”
Một cánh đồng lúa mì vàng óng trải dài dưới bầu trời xanh.
Nụ cười không rời khỏi gương mặt Irene lúc cô cùng Grid đi dạo dọc theo khung cảnh đẹp như tranh vẽ. Cô kể về những gì đã xảy ra trong khi Grid đi vắng và dường như hạnh phúc hơn bất cứ ai khác trên đời.
‘Làm thế nào mà cô ấy có thể tốt bụng như vậy?’
Cô ấy hẳn là cô đơn lắm nhưng Irene chỉ nói về những điều hạnh phúc. Bản chất này một lần nữa làm động lòng Grid. Lord hiện giờ 13 tuổi đã chứng minh cho thời gian trôi qua. Thật lo lắng khi Irene một mình gánh vác chuyện này và cố không bày tỏ lo âu và nỗi buồn của cô cho Grid.
‘Cô ấy đang khóc một mình ở những nơi mình chẳng thể nhìn thấy.’
Irene mạnh mẽ. Dù gì cô cũng là một người mẹ và là một hoàng hậu. Thế nhưng, cô đã bị Giáo hội Yatan bắt cóc và đặc biệt dễ tổn thương trước sự cô đơn và lo lắng.
“......”
Irene chợt quay đầu về phía Grid. Cô nhận thấy rằng ánh mắt của Grid đang nhìn vào những nếp nhăn mờ quanh đôi mắt cô. Cô che mắt lại với biểu cảm xấu hổ chỉ để cho Grid nâng cằm cô và quay đầu cô lại. Rồi anh vuốt ve những nếp nhăn của cô và thề nguyện, “Chúng ta sẽ sống cùng số năm với nhau.”
“Điện Hạ...?”
“Anh sẽ không khiến em cô đơn đâu.”
Mặt nạ Da của Berith vẫn còn lại 8 điểm độ bền. Tức là có ít nhất 8 cơ hội để tặng thần tính cho Irene. Irene chắc chắn sẽ gây dựng thần tính của chính cô. Grid quyết tâm và chia sẻ một cái ôm sâu đậm với Irene.
***
“Wao. Cha không biết con là con ai nữa nhưng con thật sự tuyệt đó.”
Đó là sau khi chia tay với Irene - quyết định tham gia vào một sự kiện của Giáo hội Rebecca. Grid đã tới trung tâm huấn luyện để gặp Lord và tặc lưỡi. Cửa sổ trạng thái của Lord—vài tháng nữa sẽ 14 tuổi—không hề bình thường.
Ngoài việc mở rộng các kỹ năng chiến đấu cơ bản của cậu bé như là kiếm thuật, cung thuật, thương thuật, và kỹ năng về cơ thể, mức độ thông thạo của các kỹ năng đặc biệt như Phương thức Daluka, các kỹ năng chủng loài tiên tộc, và Phương thức Lantier đã tăng lên đáng kể. Cậu bé thậm chí còn tăng cấp độ của các kỹ năng nội tại như Thấu hiểu và Sự khôn ngoan của Người Thông thái, nơi mà kinh nghiệm đóng một vai trò quan trọng.
Chỉ số kiến thức, khuôn khổ ưu tú của Irene, và những lời dạy của Sticks dường như đã đóng một vai trò lớn.
‘Tiện thể thì sao mà xếp hạng của Quyến rũ Áp đảo lại tăng thế kia?’
Quyến rũ là một khái niệm có thể đạt được. Người ta cố gắng nâng sự quyến rũ của chính họ bằng cách chấn chỉnh lời nói, kiểm soát cảm xúc, và trang điểm cho vẻ ngoài của họ. Tuy nhiên, Quyến rũ Áp đảo của Lord thì lại không tầm thường. Xếp hạng cơ bản là S và nó là một kỹ năng, không phải chỉ số. Xếp hạng S tức là đàn ông, đàn bà, người già, và người trẻ đều có cảm tình tốt với cậu bé, nhưng đó lại không phải tin tức tốt nếu đạt tới xếp hạng SS.
“Nếu nó bị bắt cóc thì sao?”
Grid đang thực lòng lo lắng về chuyện này thì ai đó hiện ra từ cái bóng của Lord. Đó là sự xuất hiện của Faker - giờ đã xử lý dạ ảnh điêu luyện chẳng kém gì Kasim.
“Đừng lo, Dạ ảnh Vượt hạng vũ trang đã canh gác bên cạnh Lord.”
Faker chỉ tập trung vào việc rèn luyện của mình và bảo vệ Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Anh đã thành thạo tinh hoa của Lantier và đang tăng trưởng thần tốc, biến anh trở thành vũ khí cuối cùng của Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Grid là người duy nhất trong Vượt hạng vũ trang Hội có các kỹ năng cá nhân tốt hơn Faker. Grid nhẹ nhõm khi Faker đang ở bên Lord và nói, “Cảm ơn anh vì mọi thứ.”
“Đó là một vai trò mà tôi đã tự mình đảm nhận.”
‘Tôi muốn cảm ơn anh đã tin tưởng và để chuyện này cho tôi...’
Faker muốn thêm câu này nhưng anh ngại ngùng. Anh giữ im lặng và ẩn mình trong những cái bóng lần nữa.
‘Mình sẽ phải nhanh chóng làm cho Faker một Bộ đồ Thanh Long bằng các Khí huyết của Thanh Long mà mình thu được từ Lục địa phía Đông.’
Grid hứa hẹn và đã sớm hăng hái chạy đi với Lord ngồi trên vai. Anh mỉm cười lúc đi tới phòng ăn. Ấy vậy mà cảm giác lạ lùng gì thế này?
“Sau đấy Cô Tú Hoa bảo con.”
“Cô Tú Hoa nói.”
“Cô Tú Hoa...”
...Đó luôn là Tú Hoa.
Không thể nào đâu, đúng chứ? Grid cầu nguyện cho cảnh ngộ không phải như thế này. Rồi sau bữa ăn, Grid đã ghé thăm xưởng rèn với Lord lần đầu tiên sau bao lâu. Anh dùng Khai mở Tiềm năng và khoe mẽ kỹ năng nghề rèn như thần của mình, truyền cảm hứng cho các thợ rèn và khiến Lord tự hào. Chủ nhân của Bộ đồ Thanh Long được làm ra ngày hôm nay là Faker.
***
“Đó là tất cả rồi à?”
“Đúng.”
“Như dự kiến...”
Sau khi học cách tận dụng Mặt nạ Da của Berith, mong muốn sở hữu nó vĩnh viễn của anh càng lớn hơn. Anh muốn loại bỏ hình phạt ‘không thể sửa chữa’ của mặt nạ da. Tuy nhiên, ngay cả Sticks và Braham cũng không thể đưa ra bất kỳ gợi ý nào cho Grid. Rốt cuộc, Grid đã làm phiền các nghệ nhân làm đồ da rải rác trên khắp vương quốc.
Kết quả thật khủng khiếp. Cuộc nói chuyện với các nghệ nhân mà Lauel tập hợp lại chả hữu ích gì cả. Họ không dám làm gì tới tác phẩm chế tác từ da người của đại quỷ.
‘Mình phải sử dụng nó thận trọng mới được.’
Grid đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Chỉ 5 ngày sau khi trở về nhà, anh lại sắp rời đi tiếp. Anh thậm chí còn làm việc trong 5 ngày qua. Anh không thể nghỉ ngơi chút nào vì đang chế tác vật phẩm cho các thành viên Vượt hạng vũ trang bằng khí huyết mà họ có được trong Giải đấu Quốc gia.
Thế nên, Lauel muốn động viên Grid nghỉ ngơi một vài ngày. Cậu muốn thuyết phục Grid đi tham quan các lãnh thổ mới chinh phục của họ. Làm sao có thể không biết rằng Lauel đang chăm sóc cho anh và Grid cười.
“Anh sẽ khảo sát các lãnh thổ mới khi anh trở lại. Lần này thì anh rất tiếc. Cậu biết đấy, anh quá bận.”
Dư luận của cố Vương quốc Gauss vẫn chưa chạm tới mức cao nhất. Các thành viên Vượt hạng vũ trang và Asmophel đã cố gắng rồi nhưng chuyện này thật khó hiểu vì tân vương chưa bao giờ lộ mặt. Dĩ nhiên, Grid đã biết tình hình và có ý định đến thăm họ. Nếu dư luận của một thành phố ở mức cao thì tài nguyên với năng suất dân số sẽ tăng lên.
“Thuộc hạ hiểu. Thuộc hạ hy vọng ngài sẽ có thể giải quyết vấn đề tăng cấp của mình và trở về.”
“Tạm biệt, Cha.”
“Em đã nướng một chút bánh ngọt. Hãy ăn chúng khi anh đói nhé.”
“Mong cho ngài táo bạo không gì sánh nổi.”
“Tôi đi đây.”
Grid rời cung điện sau khi từ biệt gia đình và bạn bè. Sau đó anh thấy những bóng người không ngờ đang đợi chờ anh.
“Anh sẽ lập tức thực hiện một chuyến phiêu lưu mới sao?”
Những người hùng của Giải đấu Quốc gia, những người đã đưa Hàn Quốc lên hạng nhất mà không cần Grid. Họ là Jishuka và Yura. Họ lập tức chạy đến khi nghe nói Grid đang rời đi.
“Bọn em sẽ đi cùng anh.”
Họ đã tận mắt trải nghiệm sức mạnh của lưỡng ban. Họ đã chứng kiến rằng cấp độ của kẻ thù đã tăng tới mức một mình Grid không thể đối phó nổi và không sẵn lòng để anh đi một mình. Họ tự tin rằng mình sẽ không còn làm vướng chân Grid nữa.
Nhưng mà, Grid lắc đầu. Anh cảm kích tấm lòng của họ và sức mạnh của họ cũng hết sức hữu dụng nhưng điểm đến lần này là Tòa tháp Thông thái. Đó là nơi chỉ Người tiên phong được phép đến thăm và anh không thể đưa bất kỳ đồng sự nào đi cùng.
Yura gật đầu trong khi Jishuka run rẩy.
“Đó là nơi chỉ người chơi hạng nhất mới có thể đến sao? Ôi, em gato.”
Mơ ước của Jishuka không hề thay đổi. Đặt tình yêu của cô cho Grid qua một bên, cô vẫn có tham vọng trở thành người giỏi nhất. Lý tưởng nhất đối với cô là trở thành đấng tối cao và khiến Grid phụ thuộc vào mình. Cô muốn giữ Grid ngồi trong lòng mình và...
“...Hưm hưm.”
Jishuka đỏ mặt lúc tâm trí cô bắt đầu đi sai hướng. Sau đó, cô tuyên bố với nụ cười lễ độ. “Sớm muộn em cũng sẽ chiếm vị trí số 1 trong bảng xếp hạng và độc chiếm những gì có trong tòa tháp. Grid, anh chỉ hút được mật ngọt cho tới thời điểm đó mà thôi.”
“Haha, ừ...”
Tiêu chuẩn để trở thành Người tiên phong tiếp theo là đạt cấp độ 500 trước, không phải là đứng nhất trong bảng xếp hạng. Tuy nhiên, Grid không muốn kìm kẹp Jishuka đang có động lực cao vời vợi và đã rời đi. Ngay sau đó, Yura bị bỏ lại một mình với Jishuka và nhìn chằm chằm. “Cô sẽ xếp hạng nhất trước tôi à?”
“Tối nay tôi sẽ ăn đậu tương hầm ở nhà Grid.”
“...Cô chỉ đang sống bên cạnh thôi. Không phải cô tới đó quá thường xuyên rồi à?”
“Ừa~ tối qua tôi ăn thịt ba chỉ đấy...”
Jishuka không còn trêu chọc nữa. Yura nạp đạn ma pháp vào khẩu súng của mình và chĩa vào Jishuka. Jishuka lắp bắp, “G-Gì hả? Nếu cô cảm thấy không công bằng thì chuyển tới cạnh nhà Grid đi! Chả biết ở đâu lại có một con X điên khùng sẽ bắt đầu nổ súng ngay lập t...? Kyaack!”
“Uầy, con tàu mất phanh đó bị tấn công rồi kìa.”
Các thành viên Vượt hạng vũ trang tặc lưỡi khi họ thấy Jishuka kiêu hãnh đang chạy trốn khỏi Yura đang âm thầm bám theo. Tất nhiên, người mà các cựu thành viên Tzedakah đang gọi là con tàu mất phanh là Jishuka. Jishuka mà họ biết là một người không sợ cái gì trên đời. Thật kinh ngạc khi thấy cô ấy đang bỏ chạy khỏi Yura. À thì, có vẻ chẳng ngạc nhiên mấy khi biết biệt danh của Yura là ‘phù thủy’...
“Đừng có chết nhé, Grid.”
Họ cảm thấy tiếc cho Grid - người đang bước đi trên một sợi dây căng giữa những phụ nữ đáng sợ nhất thế giới.
***
Hera ôm phương thuốc làm từ Nhân sâm Côn Luân trong tay và bước vào ngôi làng yên tĩnh. Tên của ngôi làng là Lanteto. Đó là nơi khách hàng của cô yêu cầu cứu sống con trai của anh ta.
‘Có sương mù quanh năm ư?’
Giống như khi cô tới thăm nửa năm trước, các ngôi nhà đều bị sương mù che phủ. Vẫn không có dấu hiệu sự sống. Không ai có mặt cả.
“Ưhh...”
Hera ngạc nhiên bởi tiếng động của một con dơi bay ngang qua và kêu lên. Cô cảm thấy như nhân vật chính trong một bộ phim kinh dị. Khung cảnh của ngôi làng nhỏ bé này thật kỳ lạ và đáng sợ. Dù là thế, Hera vẫn không ngừng di chuyển. Tòa thành tồn tại ở phía bên kia làn sương lọt vào tầm nhìn của cô và cô vững bước tiến về phía trước. Có một bệnh nhân cần cô giúp đỡ.
“Hấp!”
Hera chật vật leo lên ngọn đồi và tới trước tòa thành. Rồi cô hít một hơi và lạnh cứng người vì sốc. Cô không biết bằng cách nào nhưng cánh cửa đã tự động mở ra. Tiếng bản lề cũ kỹ khiến Hera rợn người hơn và sau đó vị khách hàng xuất hiện.
“Thuốc... cô lấy được nó chưa?”
Một gương mặt trắng bệch và nhợt nhạt hiện ra. Nó trong suốt đến mức khó mà đọc được cảm xúc. Vị khách hàng trông không giống con người mà là một ma cà rồng được mô tả trong các bộ phim. Dường như những chiếc răng nanh nhọn hoắt sẽ lộ ra khi anh ta mở miệng. Nếu nơi này ở gần Vương quốc Vượt hạng vũ trang thì cô sẽ chắc chắn rằng anh ta là một ma cà rồng.
May mắn thay, nó cách xa Vương quốc Vượt hạng vũ trang hơn ngàn dặm và hàm răng của khách hàng không hề nhọn. Đúng, đây là một con người. Một người cha trở nên hốc hác để bảo vệ đứa con trai hấp hối.
“Rồi, tôi đã có được nó. Nó nhất định sẽ hiệu quả.”
“Ờ... Vào đi.”
Hera đi theo khách hàng lên tầng hai. Bước chân của khách hàng rất nhanh giống như anh ta vui mừng khi có thể cứu con trai mình. Nó gần như là chạy. Hera mở miệng, “Tôi muốn chuẩn bị một lượng có thể uống nhiều lần giống như anh đã nói. Nhưng mà Nhân sâm Côn Luân rất quý nên tôi chỉ có thể chuẩn bị được 2 liều thôi.”
Hera không chậm trễ sau khi tới phòng của bệnh nhân. Cô lấy thuốc ra và đổ nó vào miệng của cậu bé đang ngủ. Sau đó—
Trái tim của cậu bé - dường như đứng im một chỗ - đã bắt đầu đập mạnh và nó vang vọng khắp phòng. Vị khách hàng phát sốt. “Hức...! Hức hức hức! Cuối cùng...! Tôi cuối cùng cũng tự do rồi!!”
“...?”
Tự do là sao? Cụm từ này có phần lạ lùng. Hera đang cảm thấy kỳ quặc thì một giọng nói ảm đạm cất lên bên tai cô. “Tôi không ngờ là nó ban được sinh mệnh cho một pháp cốt đấy. Tin đồn nó thậm chí có thể cứu cả một cương thi là thật rồi.”
“...!”
Hera quay đầu lại và kinh ngạc. Một người đàn ông tóc xanh lá gầy gò...
Một kẻ mà người chơi nào cũng biết là ai đang tiếp cận cô. Có một ánh vàng bên dưới mái tóc rối bời của anh ta như thể anh ta bực mình trước vị khách hàng đang khóc lóc khi được giải thoát.
“Đưa hết phần thuốc còn lại ra đây cho tôi.”
“Agnus!”