Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1223: Chương 1218

Chương 1218

“Agnus!”

Anh ta luôn được nhắc đến khi bàn về top 10 người mạnh nhất, không phải top 100. Đó là Agnus. Anh ta là một trong những người mạnh nhất Satisfy có thể sánh vai với Grid tối cao và Thánh Kiếm Kraugel.

“Sao còn trố mắt ra hả? Đừng có làm phiền tôi. Lấy thuốc ra rồi cút.”

À không, nói anh ta là kẻ tồi tệ nhất thay vì giỏi nhất thì đúng hơn. Thầy thuốc Hera không thể chiến đấu và cô không mấy quan tâm đến, nhưng Agnus lại rất khét tiếng. Anh ta là một kẻ phản diện đã làm những việc phi đạo đức một cách thất thường, như là giết mọi người chơi bắt gặp tại một bãi săn, độc chiếm các bãi săn, hoặc tiêu diệt các NPC để biến họ thành các cốt binh. Gần đây, cô nghe tin đồn rằng anh ta dính dáng tới các đại quỷ là kẻ thù vĩ đại nhất của nhân loại. Nói thật, anh ta là một nhân vật tầm cỡ lớn trên thế giới và cô chỉ nghe tin đồn xấu về anh ta.

Ực.

Hera nuốt nước bọt và cảm thấy rùng mình trước đôi mắt vàng trống rỗng của Agnus. Tay chân cô run rẩy. Đây là nỗi sợ hãi thực sự. Không chỉ là vì Agnus. Agnus là kẻ khế ước với Đại Quỷ thứ Nhất Baal và là một quý tộc của quỷ giới. Anh ta đã phát triển một kỹ năng gây tê liệt cho những người có cấp độ thấp hơn mình bằng sự sợ hãi.

Ngay khi Agnus và Hera đang đối mặt với nhau.

“Hahat! Hahahat! Tạm biệt nhá! Tạm biệt cái cuộc đời khốn nạn này!” Vị khách hàng đang nức nở về sự giải thoát của mình đột nhiên cười ha hả và đứng dậy. Anh ta thậm chí còn không nhìn Agnus - người vừa đá anh ta - lúc anh ta hét vào cậu bé trên giường. “Pauld! Tới đây và giải phóng xiềng xích trên ta đi! Hãy thưởng cho ta sự tự do vì chỉ phục vụ ngươi trong 31 năm!”

‘31 năm ư?’

Anh ta đang nói về 31 năm với một cậu bé có vẻ chưa đầy 15 tuổi sao? Nó thật kỳ quái theo nhiều cách. Hera cảm thấy có gì đó chẳng lành và lùi lại. Cậu bé đang nằm như chết trên giường đã mở mắt ra. Đôi mắt đen tối nhìn lên trần nhà với làn da nhợt nhạt dường như chưa một lần nhìn thấy ánh dương trong đời.

“...Tốt lắm.”

Cậu bé nói với vẻ hài lòng và từ từ nhấc cơ thể dậy theo một góc vuông. Lúc cậu bé bay lên và tiếp cận chiếc đèn chùm, cậu bé nhìn quanh.

“Nhẹ nhàng thật. Ta có thể di chuyển như cái hồi còn là con người. Năng lượng của Nhân sâm Côn Luân thay thế máu và bơm sinh khí vào lục phủ ngũ tạng đã kiệt quệ.”

‘Cái hồi còn là con người?’

Cậu bé này thực chất là một pháp cốt sao? Ánh mắt run rẩy của Hera quay sang Agnus. Đó là một dấu hiệu để giải quyết câu hỏi này. Tuy nhiên, Agnus nghĩ Hera như một con thỏ có thể bị bắt bất cứ lúc nào. Đôi mắt chết chóc của anh ta sáng lên khi nhìn chằm chằm vào cậu bé đang lơ lửng trên không. Rồi anh ta hỏi, “Đó là thật hả? Ngươi dường như đã trở thành một con người sao?”

“Hầu hết các giác quan của ta đã trở lại. Chỉ là ta cần tiếp tục tiêu thụ Nhân sâm Côn Luân để duy trì trạng thái này. Nhân tiện...” Cậu bé ân cần giải thích và từ từ quay đầu lại. Tên của cậu ta - ẩn trong bóng tối - được lộ ra rõ ràng là ‘Pauld’. “Ngươi là ai?”

“T-Tôi là một thầy thuốc đã bào chế thuốc...” Hera sợ hãi trước cái tên vàng chóe và trả lời theo phản xạ.

“Thế thì tới đây và nôn ra thứ thuốc ngươi vừa uống đi.” Vẻ mặt Agnus không hề thay đổi lúc anh ta ra lệnh với đôi mắt kỳ lạ.

Pauld không tin vào tai mình. “Nôn thuốc ra á? Chức năng nghe của ta hư hỏng rồi thì phải? Ta không nghĩ mình có sai lầm nào với phép thuật bảo quản.”

“P-Pauld! Giải phóng xiềng xích của ta trước đã...!”

“Giữ phẩm giá của mình đi, Haltez. Có lẽ ngươi là một kẻ hung ác tàn sát hàng ngàn người nhưng gốc rễ của ngươi là một pháp sư. Lý trí và bình tĩnh là đức tính lẫn niềm tự hào mà các pháp sư không nên quên.”

“Ư-Ừ... T-Ta xin lỗi.”

Pauld hỏi, “Thế thì danh tính của gã đàn ông này là gì?”

“Ư-Ưm? T-Ta cũng không biết. Ngươi là thứ gì vậy?”

‘Là phép thuật tẩy não chăng?’

Pauld nhận ra rằng cơ thể mình không ở trong tình trạng hoàn hảo và nhìn Agnus bằng đôi mắt uyên thâm. Cùng lúc đó, các cửa sổ thông báo hiện ra trước mặt Agnus.

[Phép thuật của Đại Pháp sư Pauld đang chiêm nghiệm bạn.]

[Giá trị trí tuệ và mana của bạn sẽ bị tiết lộ cho Pauld.]

[Tạo tác ‘Đôi mắt Phi lý’ của Pauld đang chiêm nghiệm bạn.]

[Một vài chỉ số và kỹ năng của bạn đã bị buộc phải tiết lộ cho Pauld.]

Đôi mắt Pauld căng cả ra. “Kẻ khế ước với Baal?”

Pauld là một đại pháp sư hoạt động trong thời đại của Braham. Ông ta là kẻ đời đời về nhì, vị thiên tài bất hạnh chưa từng vượt qua được bức tường cao vút là đại pháp sư Braham. Ông ta đã là đối tượng của sự cảm thông đối với những người cùng thời đại. Giờ đây, hàng trăm năm sau, ông ta được coi là một trong những pháp sư vĩ đại nhất của mọi thời đại. Đó là bởi các tạo tác ông ta làm ra đã hỗ trợ trong việc phát triển một nền văn minh rực rỡ có lợi cho nhân loại. Rất nhiều trong số những phát minh được gọi là có một không hai đó được sinh ra từ đôi bàn tay của Pauld.

“Ngạc nhiên làm sao... Ta vẫn đang hành động cẩn thận thế mà dấu vết của ta lại bị tóm lấy...”

Có một bước thiết yếu khi các pháp sư biến bản thân thành pháp cốt. Nó làm phân hủy cơ thể, chỉ để lại lõi mana và bộ xương trắng hếu. Đó là một kiểu nghi lễ từ bỏ thể xác. Để được tái sinh dưới một hình thái tinh thần, chả cần phải u mê với xác thịt sẽ phân hủy sau một thời gian làm gì. Phép thuật bảo quản có thể ngăn thi thể phân hủy nhưng sao phải bận tâm chứ?

Để duy trì phép thuật bảo quản, máu phải được rút ra khỏi cơ thể và tiêm mana để duy trì hình dạng của cơ thể. Ngoài việc phải chịu đựng đau đớn tột cùng, một lượng lớn mana cũng bị tiêu hao nữa. Tức là có những hạn chế cực lớn đối với việc nghiên cứu phép thuật.

Họ đang từ bỏ làm người để theo đuổi phép thuật tối thượng nên đó là một hình phạt chả vì lý do gì. Đối với họ, thể xác là một chướng ngại vật cồng kềnh và có thể bị vứt bỏ không chút hối tiếc.

Thế nhưng, trường hợp của Pauld thì hơi bất thường một chút.

Lý do ông ta trở thành pháp cốt là vì ông ta muốn nhìn thấy tương lai.

Các công cụ của ông ta sẽ được sử dụng như thế nào trong tương lai? Hậu duệ của Pauld sẽ hiểu được ý định của ông ta chứ? Biết đâu nó sẽ cho thấy một cách giải thích mới vượt ngoài ý định của ông ta thì sao?

Pauld tự hào về những phát minh của mình và chỉ muốn biết điều này.

Thế nên, ông ta đã trở thành một pháp cốt và sử dụng mana với sức mạnh tinh thần để bảo toàn thân thể của mình. Trong hàng trăm năm qua, ông ta không phát triển và chỉ định kỳ mở mắt để thay đổi giường của mình. Chưa kể, bất cứ khi nào ông ta thay giường, ông ta lại kiếm một người hầu để tự mình quản lý. Ông ta đặt xiềng xích lên người hầu và đưa cho họ phương pháp sản xuất thuốc Nhân sâm Côn Luân.

Rồi tới hôm nay, Pauld cuối cùng đã được giải thoát khỏi phép thuật bảo quản. Trong tương lai, sẽ không còn việc tiêu hao mana liên tục và nhu cầu ngủ để làm chậm quá trình tiêu hao mana nữa. Pháp cốt bây giờ đã là một con người và có thể tự tin bước đi khắp thế giới. Đó là thời điểm để thư giãn và đánh giá tương lai của các tác phẩm của ông ta. Đúng, cuối cùng ông ta đã đạt được mục đích. Rồi ông ta gặp Kẻ khế ước với với Baal ngay ư?

Pauld quan sát được rằng Agnus có Cổ tự Chết chóc ảnh hưởng tới người chết và thận trọng lên tiếng với Agnus, “Nói ta biết chính xác những gì ngươi muốn đi. Ngươi chỉ muốn Nhân sâm Côn Luân hay mục đích cuối cùng của ngươi là thu thập ta?”

“Đưa Nhân sâm Côn Luân cho ta. Thế thôi.”

[Hầu cận tận tâm của Baal, ‘Chepardea’, rất tức giận.]

-Ta đang điên đấy! Ta yêu cầu ngươi thu thập Pauld rồi còn gì?

“Ta không quan tâm tới chuyện đó.”

Agnus búng con ếch nhỏ đang ngồi trên vai mình đi. Agnus có một nhiệm vụ đang tiến triển tên là ‘Thu thập Pháp cốt Pauld’ nhưng đó là một nhiệm vụ anh ta thậm chí còn chẳng ngó tới. Agnus không có đủ thời gian để ở bên người yêu Luna của anh ta. Sau đó, anh ta nghe được câu chuyện về Nhân sâm Côn Luân và không thể đứng nhìn nữa. Vì vậy, anh ta đã tới thăm nơi đây và đối mặt với tình huống này.

“Ta không quan tâm đến ngươi. Cứ đưa thuốc đây cho ta!” Agnus cảm thấy mất kiên nhẫn khi Pauld không trả lời và lớn giọng. Có lẽ đó là một thói quen khi phấn khích nhưng anh ta không thích cái cách mà người này lắc lư trong khi môi cong lên.

Pauld giải thích, “Thuốc ta uống đã được ta hấp thụ hoàn toàn rồi. Ta chỉ có thể cho ngươi thuốc ta chưa uống thôi.”

“Kikik! Nếu ta mổ dạ dày ngươi ra và tìm nó, ta có thể tìm thấy phần thuốc còn sót lại! Chỉ việc tìm kiếm thôi!”

“Kyaaak!” Hera la lên lúc Agnus triệu hồi một tử vong hiệp sĩ.

Mặt khác, Pauld tỏ ra bình tĩnh. “Ta không biết ngươi đang cố phục sinh cái gì nhưng kể cả nếu ngươi mổ bụng ta và lấy cắp thuốc của ta, nó sẽ là một lượng không đủ. Cả ngươi và ta cần thêm thứ thuốc này.”

“...”

“Sao nào? Ta sẽ giao công thức thuốc. Thế thì ngươi sẽ tới Lục địa phía Đông chứ?”

Các sự sống không hoàn chỉnh rất dễ xử lý. Người hầu Haltez của ông ta đã chứng minh điều đó. Pauld tự tin là ông ta có thể kiểm soát Agnus. Đó là một sai lầm xảy ra vì ông ta tin Agnus có lý trí.

“Không phải ngươi sẽ rơi ra công thức nếu ta giết ngươi sao?”

“...?”

“Ta sẽ giết ngươi và lục soát cái xác của ngươi. Khưkhưk.”

“....!”

Cơ thể Pauld đã bị ném ra khỏi bức tường thành đang nổ tung. Ông ta vội vã triển khai một phép khiên để chặn đòn tấn công của tử vong hiệp sĩ, để rồi bị sốc. Đó là do pháp lực màu cầu vồng đang nổ ra từ trong tòa thành.

“M-Mumud?”

***

“Ưm...”

Đó là một bãi săn dành riêng cho người chơi xếp hạng nhất. Đây là cách anh giải thích nó cho Jishuka. Grid cuối cùng đã tới thăm Tòa tháp Thông thái và kiểm tra tình trạng của mình trước khi vào tháp. Tham lam—nói cho chính xác thì, anh cởi bỏ mọi vật phẩm làm từ cuồng long thiết. Hôm nay, Grid đang mặc mọi vật phẩm trong thời kỳ trước Giày Thanh Long. Một bên kho đồ của anh đang chứa một số mảnh cuồng long thiết.

‘Tốt rồi.’

[Sứ mệnh của Tòa tháp]

★ Nhiệm vụ Ẩn ★

Tòa tháp Thông thái là một tổ chức ẩn chiến đấu vì hòa bình thế giới.

Vai trò chính của họ là kiềm chế tai ương của tộc rồng.

Hãy hợp tác với tòa tháp để tìm kiếm chủ nhân của cuồng long thiết!

Phần thưởng Chấp nhận Nhiệm vụ : 1.000 vàng. 20 pháp dược bổ trợ cấp cao nhất.

Điều kiện Hoàn thành Nhiệm vụ : Lấy đi cuồng long thiết từ chủ nhân của nó hoặc giết chủ nhân của cuồng long thiết.

Phần thưởng Hoàn thành Nhiệm vụ : Vảy rồng (thuộc tính ngẫu nhiên)

Tòa tháp bảo vệ thế giới khỏi tộc rồng. Cuồng long thiết là thứ khiến ngay cả những thượng nhân vĩ đại này bày tỏ sự không hài lòng. Từ quan điểm của Grid, nhiệm vụ này dễ như ăn cháo vậy. Bản thân Grid là chủ nhân của cuồng long thiết mà.

‘Với hiệu năng của một cái vảy rồng, liệu thêm nó vào như một vật liệu khi tạo ra khoáng chất mới với Braham thì có tốt hơn không?’

Dĩ nhiên, có sự hồi hộp mà anh cảm nhận được khi hoàn thành một nhiệm vụ. Grid tươi cười, sau cùng cũng vào trong tòa tháp.

[Bạn đã tới thăm Tòa tháp Thông thái với tư cách Người tiên phong.]

[Đây là tầng đầu tiên.]

‘Sao lại tối thế này?’

Nhìn từ bên ngoài, kích thước của tòa tháp rất lớn. Để bảo quản xác của những con rồng đã bị săn, khu đất này còn rộng hơn cả hoàng cung và chiều cao thì đủ để chọc trời. Do đó, Grid kỳ vọng nội thất của tòa tháp phải thật tráng lệ và ngoạn mục cơ. Anh cũng có mong đợi rằng kỹ năng Đôi mắt Sáng suốt của anh có thể nhận được sự giác ngộ. Ấy vậy mà khi anh thực sự bước vào tòa tháp, chỉ có bóng tối là đang chờ đợi anh. Anh chẳng thể thấy bất cứ thứ gì trước mặt mặc dù có giác quan thượng nhân.

“Hoan nghênh.”

Sau một lúc, Grid đã từ từ điều chỉnh với bóng tối. Giọng nói của một người phụ nữ thân thiện vang lên và phần bên trong tòa tháp lộ ra trong tầm nhìn của Grid. Anh thấy một vùng đồng bằng vô cùng lớn.

“Hãy chứng tỏ bằng chứng xác thực của cậu với tư cách là Người tiên phong. Trước hết, chúng ta hãy kiểm tra cơ thể của cậu.”

[Toàn bộ các vật phẩm, kỹ năng, và phép thuật đều đã bị cấm.]

“Hãy tới tầng hai. Thời hạn là 5 giờ.”

“...?”

Không phải chứ, tổ sư. Họ thậm chí còn chả lộ mặt khi có khách đến. Họ lại đang kiểm tra ân nhân (?) của họ - người đã bước vào sau khi hoàn thành nhiệm vụ (?) của họ cơ đấy. Grid thấy khó chịu nhưng đã bắt đầu chạy. Anh không đủ can đảm để từ chối bài kiểm tra của Tòa tháp Thông thái.

‘Éo gì, mình trở thành một đứa ngoan ngoãn như vậy từ lúc nào chứ?’

Mà tiện thể, tại sao thời hạn lại là 5 giờ vậy? Chưa đầy 1 giờ sau, Grid đã tìm thấy cầu thang dẫn lên tầng hai. anh đứng trước cầu thang và hỏi, “Đây chẳng phải là lối lên tầng hai sao ạ?”

“...”

“Cho hỏi có ai ở đó không?”

“...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!