Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1240: Chương 1235

Chương 1235

Mái tóc màu cam sáng rực như nhìn vào vầng thái dương—cảm giác như mặt trời ở trên cao, thứ đã bị ẩn đi bởi trận bão tuyết, đã thực sự rơi xuống mặt đất.

“57 phút.”

Helena vuốt ngược mái tóc bồng bềnh của mình và nhìn quanh. Sống núi cuối cùng của Dãy núi Hỗn mang...

Lần đầu tiên kể từ khi đến đây, cô ta bị bỏ lại đơn độc ở một nơi đầy quái vật hung ác. Tuy nhiên, cô ta biết nó chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi. Vài giây nữa thôi, lũ quái vật mới sẽ lao vào và Helena không còn đủ máu để đối phó với chúng.

“Hưhưhư...”

Khuôn mặt lạnh băng của Helena nhoẻn miệng cười. Đó là một nụ cười xinh đẹp nhưng thực chất lại chứa đầy sự chế giễu. Cô ta chế giễu những kẻ ở lại quê hương của họ, bị ám ảnh bởi quan niệm rằng ‘không có món đồ chơi nào tốt hơn đế chế’.

‘Mình mong đợi sự thất vọng của bọn họ khi bọn họ sớm hay muộn cũng nhận ra là đế chế không đáng để chơi đùa cùng.’

“Helena!”

Nếu muốn chiến đấu không ngừng nghỉ ở sống núi thứ bảy, cô ta sẽ phải tiến thêm bao xa nữa? Helena đang trở về sống núi thứ sáu trong trạng thái vui vẻ thì cô ta dừng lại. Một bán long nhân - Jad - đã tìm thấy Helena và đang chạy về phía cô ta.

“Có chuyện gì?” Helena lạnh lùng hỏi.

Thật không may, 30 bán long nhân đã tới Dãy núi Hỗn mang với cô ta đều không được yêu thương. Ý định thì hiển nhiên quá rồi. Họ đều là những con đực háo hức được chọn làm bạn đời của Helena nhưng lại bất khả thi. Helena muốn đối tác của cô ta phải mạnh hơn mình một cách vô điều kiện.

“Năng lượng của Heltavon đã biến mất rồi!”

“Tôi biết rồi.”

“...!”

“Tôi có thể cảm thấy kẻ với cái tên Hel còn sống hay đã chết ngay cả khi hắn ở rất xa.”

Bun và Hel—dòng dõi của tổ tiên họ vẫn còn tồn tại sau cả ngàn năm. Toàn bộ các chúa tể của bán long nhân đều được đặt tên theo Bun và Hel. Lần này, tới lượt Helena làm chúa tể. Đó là dựa trên quy tắc rằng các hậu duệ của Bun và Hel nên lần lượt làm chúa tể.

Thế nhưng, Helena không thể làm chúa tể được. Đó là hậu quả từ đề xuất của cô ta - chuyển toàn bộ bán long nhân tới Dãy núi Hỗn mang - khi cô ta sắp được bầu làm chúa tể tiếp theo. Có phản ứng dữ dội về việc chủng loài bán long nhân cao quý lại cần hòa nhập với lũ quái vật chả có gì ngoài bản năng. Điều này làm cho vị thế của Helena suy yếu.

Kết quả này đồng nghĩa với việc lần đầu tiên trong lịch sử của bán long nhân, một kẻ với cái tên Bun đã được bầu làm chúa tể 2 lần liên tiếp. Helena đã cảm thấy hổ thẹn vào lúc đó nhưng cô ta sớm nhận ra nó là một thời cơ tuyệt vời. Bước ngoặt là chuyến thăm của một trong Bảy Công tước, Thương Thánh Rachel.

Người đã đến thăm bán long nhân mà không chút sợ hãi này là một kẻ yếu theo tiêu chuẩn của Helena. So với hồi họ còn là Chín Công tước - không phải Bảy Công tước - thì trình độ thật là kém, ấy thế mà các chiến binh già dặn lại không thể dễ dàng đối phó với bà ta. Đế chế đã suy yếu trong những năm qua nhưng sức mạnh của bán long nhân - những kẻ đã quen chơi đùa với đế chế - cũng đã suy giảm.

Bunsdel - kẻ thay thế Helena làm chúa tể - cũng biết sự thật này. Chỉ là hắn sinh ra với vận mệnh không trở thành chúa tể. Thế nên, nỗi ám ảnh được làm chúa tể của hắn rất đáng kinh ngạc. Hắn quay lưng lại với sự thật hữu hình và khuyến khích đồng loại của hắn chơi đùa với đế chế.

Đây là một cơ hội cho Helena. Lúc Bunsdel còn đang mê mẩn với vị trí chúa tể, cô ta đã rời bỏ quê hương, nơi đã trở thành một sân chơi không vui vẻ chút nào nữa. Cô ta thuyết phục đồng loại tham gia nhưng chỉ có 30 con đực đi theo. Heltavon là một trong số đó. Kỳ vọng của Helena dành cho hắn ngay từ đầu đã thấp rồi.

“Với cấp độ của hắn, hắn sẽ bị giết bởi các quái vật ở sống núi thứ sáu. Tôi thấy biết ơn là hắn đã bỏ mạng chứ không phải sống sót ngoan cường để làm hoen ố cái tên Hel.”

“Đ-Đúng vậy. Haha...”

Lũ quái vật ở sống núi thứ sáu quá mạnh. 1 con là đã mạnh hơn 100 binh lính tinh nhuệ của đế chế và sức sinh sản của chúng là vô hạn, nên chúng rất nguy hiểm. Jad có những mối lo như vậy nên cái chết của một trong các chiến binh mạnh mẽ - Heltavon - đã tới như một mối lo khác. Tuy thế, một khi Helena lạnh lùng phản ứng, anh ta không thể nói thêm nữa và chỉ có thể mỉm cười. Helena lướt qua anh ta để vào một túp lều tồi tàn. Cô ta bước vào chiếc bồn tắm nhỏ và hỏi, “Anh có đi cùng đặc sứ tới Frontier vào ngày mai không?”

“Có chứ, tôi sẽ mang về thật nhiều váy cho Helena mặc.” Jad trả lời trong khi nhặt quần áo mà Helena vứt đi một cách cẩu thả. Anh ta không quen với việc quần áo của Helena trở nên tả tơi chỉ sau một trận chiến.

Cô ta đã giết một Xích sắc Kỵ sĩ đơn số của đế chế và 10.000 binh lính mà chẳng rơi nổi 1 giọt máu lên quần áo của mình. Điều này khiến anh ta tự hỏi về sức mạnh của lũ quái vật sinh sống ở sống núi thứ bảy.

Thịch! Thịch!

Helena đùa cợt với Jad - kẻ bị chi phối bởi tính hiếu chiến và đang nhìn chằm chằm vào sống núi thứ bảy.

“Muốn tìm đường chết tệ hơn cả Heltavon thì anh có thể thử.”

“Kh-Không đâu. Haha... Tôi sẽ tới Frontier trước.”

“Lúc nào về nhớ mang rượu đấy.”

“Tôi sẽ mang đầy xe hàng luôn!”

Jad rời khỏi túp lều và Helena nhìn theo anh ta. Với 2 kẻ bọn họ, Frontier không phải một thành phố giàu có ở vùng biên giới. Nó trông như bất kỳ vùng đất bình thường nào của con người - nơi có thể bị kiểm soát chỉ bằng một hơi thở.

***

Tại quảng trường trung tâm của Frontier...

Nơi vốn dĩ không còn chỗ để di chuyển hiện đã bị phong tỏa hoàn toàn.

Ttang! Ttang! Ttang!

Tiếng đóng đinh và kéo cưa không ngừng vang lên. Bên cạnh đài phun nước tuyệt đẹp, hàng trăm thợ mộc đang xây dựng một sân khấu. Đó là nấm mộ của Laden. Các thợ mộc tuy không biết nhưng Laden thì có.

“......”

Laden nhớ lại buổi bình minh lặng gió.

Đặc sứ của bán long nhân đã khoe mẽ sự hiện diện đáng sợ của hắn lúc hắn xâm phạm lâu đài và bước lên sân thượng mà chỉ có lãnh chúa mới có thể bước lên. Hắn tới Frontier và chỉ vào quảng trường lớn ở trung tâm của thành phố.

“Hãy dựng một võ đài ở đó. Sáng mai, trước toàn thể người dân đang xem, ta sẽ đấu với người mạnh nhất của Frontier. Đừng lấy một kẻ yếu ra làm vật hy sinh. Nếu kẻ mà các ngươi cử đi quá tệ hại và khiến bọn ta phát chán, bọn ta sẽ tàn sát một nửa cư dân của thành phố này.”

Nó là một thông báo một chiều, một bản án tử hình cho Laden. Sau cuộc gặp ngắn ngủi, Laden đã cảm thấy sự khác biệt trong kỹ năng và rơi vào nỗi tuyệt vọng sâu thẳm. Tuy nhiên, Laden không có ý định bỏ trốn. Anh ta đã trở thành một hiệp sĩ để bảo vệ Công tước Steim. Anh ta không thể nào bỏ rơi chủ nhân và mọi người để chạy trốn được.

Thịch!

Lúc các thợ mộc dựng sân khấu, nhịp tim của Laden trở nên nhanh hơn.

Thịch!

Khi bậc thang của sân khấu được hoàn tất, trái tim Laden như rụng rời. Bậc thang trông giống như miệng của một con quỷ hung ác dẫn anh ta vào địa ngục. Một sự sợ hãi khổng lồ bắt đầu chi phối anh ta nhưng anh ta không không bộc lộ nó.

“Laden.”

“Chúa công!”

Laden thất thần đứng nhìn sân khấu, để rồi giật mình và cúi đầu. Công tước Steim đang tiếp cận anh ta. Thông thường, anh ta hẳn đã đọc được tâm trí của ngài công tước và đã chuẩn bị sẵn sàng. Laden ý thức được tình trạng yếu kém của mình và cố gắng kiểm soát đầu óc. Công tước Steim nắm chặt lấy đôi bàn tay run rẩy của mình.

“Hãy chạy đi.”

Đây là thứ ông ấy muốn nói ngay từ đầu.

Công tước Steim vẫn đang dõi theo Laden từ khi Laden còn nhỏ và ông ấy coi Laden như con ruột của mình. Chính Laden là người đã an ủi Irene sau khi cô ấy mới cưới và trở nên cô đơn khi chồng cô - Grid - rời đi trên những chuyến phiêu lưu của anh. Tính cách ngay thẳng của Laden là niềm tự hào của Công tước Steim và tài năng xuất chúng của anh ta là niềm vui của Công tước Steim.

Công tước Steim không có ý định để cho Laden chết một cách vô ích khi anh ta nên phát triển để trở thành một trong những trụ cột chống đỡ cho Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Lý do ông ấy không thể bảo Laden chạy trốn là để bảo vệ lòng kiêu hãnh của Laden. Làm sao mà ông ấy có thể phớt lờ quyết tâm chiến đấu của một hiệp sĩ cơ chứ? Ông ấy chỉ im lặng, ủng hộ Laden trong khi cầu nguyện một phép màu xảy ra.

Rồi một tiếng trước, ông ấy đã tình cờ nhìn thấy. Laden bất lực đã được đổ đầy hy vọng nhờ vài lời của Quốc vương Grid. Nó chỉ là một khoảng thời gian ngắn nhưng Công tước Steim rõ ràng đã chứng kiến điều đó. Ông ấy cảm thấy một mong muốn bảo toàn mạng sống của Laden.

“Ta sẽ sẽ lo liệu tên bán long nhân nên cậu nên tới Reinhardt một thời gian đi. Hãy hỗ trợ cho hoàng tử và Điện Hạ. Sau đó quyết định xem có muốn quay lại đây trong tương lai hay không tùy thuộc vào mệnh lệnh của Điện Hạ.”

Có lẽ Công tước Steim không ở trong hạng mục thiên tài nhưng chẳng có gì đáng xấu hổ về tài năng chiến đấu của ông ấy cả. Ông ấy mạnh. Đó là lý do ông ấy có thể bảo vệ phương bắc. Ông ấy có thể già yếu nhưng kinh nghiệm trong những năm qua đã thấm vào cơ thể. Tức là có đủ tài năng để bảo vệ người dân từ lũ bán long nhân.

‘Để ta ra mặt là đúng.’

Dù sao thì cuộc đời của ông ấy cũng sẽ sớm kết thúc. Thay vì chờ đợi cái chết trong vô vọng, bảo vệ Laden và vương quốc của ông ấy mới là việc làm đúng đắn.

“Đừng lo. Lũ bán long nhân đang theo đuổi nguồn cung của Frontier chứ không phải sự hủy diệt của nó. Miễn là mọi người được an toàn thì sẽ chẳng sao đâu. Trong tương lai, Quốc vương Grid sẽ đánh bại bán long nhân và cai quản Frontier đúng cách hơn.”

Lý do khiến Công tước Steim không ứng phó được với cơn khủng hoảng rất đơn giản. Không có thời gian. Bán long nhân - những kẻ không thể đối phó nổi bằng sức mạnh của Frontier - đã đột ngột xuất hiện, không cho ông ấy thời gian để làm bất cứ điều gì. Ông ấy chỉ có thể nhắm cả hai mắt lại và không tránh khỏi việc bị đánh phủ đầu.

Cuối cùng, nó là một vấn đề mà thời gian sẽ giải quyết. Công tước Steim không nghi ngờ gì về việc Vương quốc Vượt hạng vũ trang sẽ đánh bại bán long nhân và giải phóng Frontier.

“Không ạ.” Laden lắc đầu. Anh ta luôn vâng lời Công tước Steim bất kể thời gian lẫn hoàn cảnh. Bây giờ, anh ta đã chống đối lần đầu tiên. “Thuộc hạ sẽ chiến đấu.”

Laden không cảm thấy cần phải nói nhiều. Anh ta chỉ nói rõ điều hiển nhiên. Bỗng dưng, ai đó hiện ra và tiếp thêm sức mạnh cho lời nói của Laden.

“Tất nhiên rồi. Những lời của Quốc trượng thật thô lỗ... chơi đùa trong bàn tay của những kẻ xâm lược thiếu văn minh thì là không hay đâu.”

“...Điện Hạ!”

Công tước Steim và Laden kinh ngạc. Họ ngạc nhiên khi Grid đột ngột biến mất đã xuất hiện trở lại giữa cuộc trò chuyện.

Mặc dù Jishuka đã bảo họ : ‘Ngài chỉ cần tin vào Grid’, họ vẫn không có cảm giác thực tế vì họ đâu thể hiểu được tình hình. Họ không biết Grid đã đi đâu và khi nào anh sẽ quay lại. Nên tại sao họ lại phải lưu ý tới Grid khi hành động chứ?

Grid giải thích cho Công tước Steim đang sững sờ, “Con trở về sau chuyến đi săn một bán long nhân. Con không giải thích cho cha vì dù gì con cũng sẽ về nhanh thôi. Con xin lỗi vì sự bất tiện.”

“...Ngài trở về sau khi săn một bán long nhân ư?”

Grid biến mất mới chỉ được 1 giờ. Trong 1 giờ, anh đã bay tới Dãy núi Hỗn mang, săn một bán long nhân, và quay lại sao? Chính Công tước Steim là người đã hét ‘Con rể ta là giỏi nhất lục địa!’ kể từ cái thời Vương quốc Bất diệt nhưng ông ấy cũng không thể tin những gì Grid đang nói ngay lúc này.

“Trước hết, hãy đi thực hành đã.”

Grid giữ lấy Công tước Steim đang lơ đãng và bay về hướng lâu đài. Laden đuổi theo sau bằng hết sức bình sinh nhưng anh ta đã sớm tụt lại, không thể thu hẹp khoảng cách với Grid - người đang vừa bay vừa mang theo Công tước Steim. Anh ta cảm thấy một bức tường khổng lồ tồn tại giữa mình và Grid.

Thịch!

Trái tim Laden lại nhảy bật lên. Lần này thì không phải là vì tuyệt vọng. Anh ta phấn khích bởi niềm hy vọng lớn lao mà nỗi tuyệt vọng do bán long nhân đã dành cho anh ta không thể nào so sánh được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!