Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1337: Chương 1332

Chương 1332

Lý do 5 điều Kỳ diệu giành được danh hiệu kỳ diệu là vì họ vượt qua những dự đoán của Morpheus. Mặt khác, xếp hạng là con số trực quan tăng tương ứng với cấp độ, có nghĩa nó là một thước đo của sức mạnh.

“Agnuuuuus!!”

Trong thời đại của Kraugel, anh đã đứng thứ 3 trên bảng xếp hạng tổng thể. Trong thời đại của Grid, anh đứng không nhất thì nhì trên bảng xếp hạng tổng thể. Từ ngày Satisfy mở cửa cho đến nay, Chris chưa bao giờ để vuột mất vị trí đầu bảng. Kraugel - người không hứng thú với người khác do sự xuất sắc độc nhất của mình, và Grid - người không thể phân biệt giữa sự tự tin và kiêu ngạo trong quá khứ, cả 2 đều thừa nhận sức mạnh của Chris.

Kurururung!

‘Chỉ số sức mạnh lớn nhất’ được kết hợp với sự hung dữ của lớp nghề thứ hai ‘Bạo chúa’ và thể hiện ra uy lực vĩ đại.

Mỗi lần Chris vận kiếm, bão tuyết lại bị xẻ đôi và tuyết bị cuốn đi. Agnus có hơi bất ngờ trước khả năng hạ gục các cốt binh bằng khí áp đơn giản của Chris. Hắn triệu hồi Pháp cốt Mumud và bay lên không trung.

“Ta đang tự hỏi tại sao ngươi lại muốn đánh đấy. Vì ngươi quá tự tin vào kỹ năng của mình à?”

Agnus bật cười trước sự tăng trưởng của Chris và gõ ngón tay. Sau đó, phép thuật màu cầu vồng tập trung vào cả hai bàn tay của Pháp cốt Mumud. Rồi lúc này, mắt Chris sáng lên màu đỏ. “Thiên Khống.”

“...?!”

Pháp cốt Mumud mất đi khả năng bay. Anh không thể kháng cự tác động của trọng lực và vật lộn trên không trung, làm cho quỹ đạo phép thuật bị xê dịch. Chris sử dụng vụ nổ của phép thuật đã đánh trượt để tăng tốc và truy đuổi Agnus - người đã rơi xuống cánh đồng tuyết.

‘Đây là quyền năng của Cổ tự Bổ sung sao? Xỏ lá thật.’

Agnus bị đẩy tới rìa của một vách đá và duỗi ra những cái móng tay có được bằng năng lực của lớp nghề thứ ba - Quý tộc Quỷ Giới - để có thể dừng lại trong gang tấc. Hắn nâng cơ thể mình lên và triệu hồi Tử vong Hiệp sĩ Cao. Cao gầm rú ngay khi hắn xuất hiện. Tiếng gầm của chiến binh orc mạnh nhất trong thời đại của hắn ẩn chứa một áp lực khiến các sinh vật sống xung quanh phải co quắp lại.

Tuy nhiên, điều này không có bất kỳ ảnh hưởng nào đến Chris. Đây là quyền năng của Cổ tự Bổ sung - tiến hóa mỗi lần anh tập kích một trùm quái vật. Sau khi có được Cổ tự Bổ sung, Chris đã cắm đầu vào các trận tập kích trong gần 9 năm và anh đã tập kích hàng trăm trùm quái vật, nâng tiềm năng của Cổ tự Bổ sung lên tới cực hạn. Khiến mục tiêu không thể bay hoặc miễn nhiễm sợ hãi chỉ là bề nổi của sức mạnh tới từ Cổ tự Bổ sung.

Hào quang như một lưỡi cưa bắn về phía anh. Sự va chạm giữa hào quang màu tím của Cao với thanh kiếm của Chris - thứ có thể chém qua cả đá lẫn thép - gây nên một sóng xung kích rất lớn. Vùng đất nơi Chris và Cao đang đứng đã vỡ vụn như mạng nhện. Ngọn núi tuyết khổng lồ dường như là bất tử đã gào thét và bắt đầu dần dần nghiêng ngả.

Thế nhưng, Chris với Cao không bận tâm và tiếp tục đối đầu với nhau. Khi va chạm giữa hai thanh kiếm tăng lên, những vết nứt trên mặt đất cũng lớn dần. Các vết nứt trên mặt đất càng lớn, ngọn núi càng nghiêng đi. Ngay sau đó, hộp sọ của Cao cũng bắt đầu nứt ra.

Mặt khác, thanh đại kiếm của Chris không chút sứt mẻ khi nó đáng lẽ phải gãy làm 2 mảnh. Bạch Hổ Đại kiếm do Grid làm ra vẫn vững chắc như mọi khi.

“...Chậc.”

Agnus tặc lưỡi và thu hồi Cao khi hắn thấy cơ thể Cao không thể chịu được cú sốc không ngừng và cho thấy những dấu hiệu suy sụp. Chris trông có vẻ không tin lúc Agnus triệu hồi các tử vong hiệp sĩ cùng các cung thủ xương xẩu mới để ngăn Chris tiến công.

‘Hắn đang dùng chiến thuật à?’

Lý do Agnus thu hồi Cao là để câu giờ cho Cao phục hồi. Sẽ mất nhiều thời gian để phục hồi một vết thương lớn, nhưng Agnus đã phân phối năng lực của mình để có thể lấy Cao ra lần nữa trong trận chiến này. Hơn nữa, tử vong hiệp sĩ mà Agnus mới triệu hồi là loại bắn ra hào quang. Công kích tầm trung tới xa là hoàn toàn khả thi. Triệu hồi hắn cùng với các cung thủ xương xẩu là một lựa chọn tuyệt vời.

Dĩ nhiên, đó không phải là một chiến thuật đặc biệt. Nó chỉ là cái cơ bản. Chỉ là thật ngạc nhiên khi Agnus lại làm theo những thứ cơ bản. Chẳng phải Agnus bị gọi là chó điên vì một lý do ư? Hắn như một dã thú mất đầu khi chiến đấu. Hắn không cân nhắc hậu quả và chỉ làm hết sức để tiêu diệt đối thủ trước mặt mình. Ít nhất thì, đó là Agnus mà Chris biết.

‘Thế thì cái kiểu đưa ra quyết định bình thường này là sao?’

Chris lúng túng trước hành vi mới lạ của Agnus và nhấc thanh đại kiếm của mình lên để chặn cơn mưa tên. Kiếm thuật của anh xuất sắc tới mức chỉ số nhanh nhẹn thấp không phải là một thiếu sót. Anh dùng các cử động tối thiểu để chặn các mũi tên. Nhưng mà, tiến tới thì đâu có dễ. Đó là vì hào quang của tử vong hiệp sĩ có hiệu ứng ‘tiến công’ khi được bắn đi từ xa. Chris thừa sức đột phá bằng cách liên kết vài chiêu tiến công với Sức mạnh của Bạo chúa và thao tác lẩn tránh, nhưng anh đã quyết định lặng lẽ quan sát tình hình trước.

Ngọn núi tuyết đang trên bờ vực sụp đổ do trận chiến. Sớm thôi, địa hình sẽ thay đổi và đội hình chiến đấu cũng sẽ thay đổi. Vội vã rút ngắn khoảng cách trước lúc đó thì có khả năng rất lớn là sẽ vô nghĩa. Đối phó với nó sau khi thay đổi bắt đầu thì tốt hơn nhiều.

Khi Chris đang kiểm tra thời lượng của toàn bộ các pháp dược bổ trợ của mình lần nữa...

Ngọn núi tuyết bắt đầu sụp đổ nhanh hơn dự kiến. Lúc đám tử vong hiệp sĩ với cung thủ xương xẩu bị đẩy lùi, thân xác của chúng bắt đầu trôi nổi.

‘Đây rồi!’

Chris thấy cơ hội và tung ra Bước tiến của Bạo chúa. Đó là một phán quyết ngay tức khắc không chậm trễ dù chỉ 0,1 giây. Chris lao về phía trước và vượt qua phía dưới đám tử vong hiệp sĩ với cung thủ xương xẩu đang lơ lửng trên không. Ánh mắt anh nhìn vào vách đá 90⁰ nơi bóng dáng của Agnus đang treo mình trên gờ đá. Đó là khoảnh khắc Chris cuối cùng cũng tới chỗ người đàn ông đang treo mình trên vách đá và đâm thanh kiếm của anh...

Có một vụ nổ lớn dưới chân Chris và phép thuật óng ánh rực rỡ chia ra thành hàng trăm hoặc hàng ngàn nhánh, rồi tấn công Chris từ đầu đến chân. Đó là cuộc oanh tạc từ phép thuật của Mumud—Mìn Ghém.

Chris thủng lỗ chỗ khắp người. Anh ngã ra sau và ho ra máu đỏ sẫm lúc trận lở đất tiếp theo bao phủ thân thể anh. Chris bị trận lở đất cuốn đi và rơi xuống vực sâu. Agnus nghĩ Chris đương nhiên sẽ chết và thôi cái hành động khó coi của mình để lơ lửng trong không trung. Đôi cánh quỷ năng tượng trưng cho một quý tộc ác quỷ dang ra một cách tráng lệ sau lưng hắn.

“Tên đầu bò này.”

Chris là người đã chiến đấu một cách thiếu hiểu biết từ đầu tới cuối. Gây ra lở đất là chưa đủ, anh thậm chí còn chạy mà không lo lắng về trận lở đất. Có phải Chris đã bị chi phối bởi kiểu điên rồ nào đấy như Agnus hồi xưa không? Đã có những nghi ngờ nảy sinh.

‘Tại sao hắn lại chợt tức giận vậy?’

Agnus đặt câu hỏi về những thay đổi cảm xúc mà Chris thể hiện khi các cốt binh được triệu hồi, Sau đó, lúc hắn đảo ngược cái chết của tử vong hiệp sĩ đã chết trong trận lở đất...

“Thiên...”

“......!”

“...Khống.”

Đôi cánh của Agnus dừng hoạt động. Mumud - đang lơ lửng cùng Agnus - cũng cứng đờ ra như một bức tượng. Thân thể họ bị trọng lực đè nén và bắt đầu rơi xuống đất.

‘Tên khốn đó...!’

Agnus nhìn thấy nó khi đang nhanh chóng rơi xuống. Đôi mắt nâu-đỏ tỏa sáng trong những vết nứt giữa các quả cầu tuyết và đất đá chồng chất bởi vụ lở đất.

Mìn Ghém của Mumud không có tiền đề truyền thống là mục tiêu phải dẫm lên quả mìn, nhưng nó vẫn sở hữu khả năng giết người ở mức độ cao nhất. Sự gan lì của Chris để sống sót qua thứ này và trận lở đất tóm lấy cổ chân Agnus đã khiến Agnus lạnh sống lưng.

“Ngươi dám... các binh sĩ... Vương quốc... Vượt hạng vũ trang...” Chris gần như không nói được và giọng anh - như thể xác chết đang lê bước - khó mà tới được chỗ Agnus. Chỉ là thanh kiếm của Chris - nhô ra qua đống đá và chĩa vào Agnus - bày tỏ sự thù địch cùng sát khí sâu sắc về phía Agnus. Agnus nhíu mày khi thấy thanh đại kiếm của Chris chĩa cao lên tại nơi anh rơi xuống và đã dùng phép.

“Lá chắn Bóng tối.”

Quỷ lực vặn vẹo và mở rộng ra để quấn quanh cơ thể Agnus. Năng lượng sâu thẳm gợi nhớ tới tấm khiên của Baal.

Choang!

Khiên phép của Mumud cũng bao phủ lấy hắn. Thanh kiếm của Chris nhanh chóng va chạm với cơ thể đã được bọc trong lá chắn của Agnus.

“Hụa!”

Máu phun ra từ những tảng đá. Đó là máu của Chris lúc anh bị nghiền nát bởi sức nặng của Agnus đã ngã xuống. Agnus rút kiếm của mình ra và cắm vào đống đá. Cạch. Cơ thể Chris cuối cùng cũng ngừng di chuyển. Agnus xác nhận cơ thể Chris đang tan thành bụi xám và nhấc người dậy với hơi thở nặng nhọc.

‘Tất cả mọi người đều thay đổi ngoại trừ mình.’

Trong ký ức của Agnus, Chris không phải là một chiến binh xuất chúng. Chris có thể đã luôn tự hào về một thứ hạng cao, nhưng các kỹ năng cùng sự kiên trì của anh không phải là đối thủ với Agnus. Mặt khác, Chris của hôm nay đã khiến Agnus lo lắng vài lần. Hắn tự hỏi liệu mình có nên lấy ra quyền năng của Cổ tự Chết chóc, hay liệu có nên triệu hồi một ác quỷ hay Người Chết không. Ngay cả sau khi phát triển lớp nghề mạnh nhất - Kẻ khế ước với Baal - tới xếp hạng huyền thoại, hắn vẫn hứng chịu một kết quả như vậy từ một lớp nghề thường...

Hắn nhận ra mình đã trở nên yếu đuối như thế nào trong vài năm qua vì bám víu lấy một hồn ma.

‘Nó đáng lẽ không nên thế này...’

Agnus tràn đầy khát khao cháy bỏng. Đó là một khát khao có nhiều quyền lực hơn.

Grid—Agnus có bổn phận phải phủ nhận người đàn ông đã vươn lên cấp độ cao nhất sau khi bước đi một con đường hoàn toàn khác với bản thân hắn. Chỉ khi đó hắn mới có thể khẳng định được mình và tiến về phía trước.

Agnus đặt cơ thể rã rời của mình lên một tảng đá và lôi ra một lọ pháp dược. Hắn định hồi phục các tài nguyên của mình và trèo lên những ngọn núi cao. Tuy nhiên, kế hoạch của hắn đã không được thực hiện. Chiếc lọ thủy tinh đựng pháp dược màu đỏ đã vỡ tan. Một cái bóng màu đen chiếu lên các mảnh thủy tinh lẫn chất lỏng màu đỏ đang vương vãi.

“Tham lam.”

Một bóng đen hoàn hoàn bao trùm lấy Agnus. Agnus lúng túng trước tình huống bất ngờ và vùng vẫy, nhưng cái bóng bao quanh hắn là không thể ngăn cản và dần giam cầm hắn.

Những nhân vật mới xuất hiện khắp nơi. Họ là Zednos và Laella. Các pháp sư giỏi nhất của Vượt hạng vũ trang Hội đã bắn phép và oanh tạc Agnus, trong khi Katz kiểm soát máu của Chris.

“Làm bị thương các binh sĩ của vương quốc bọn ta là chưa đủ, mà ngươi còn giết cả Chris sao? Thằng chó, mày sẽ không sống sót mà ra khỏi đây được đâu.”

Gương mặt Katz biến sắc như một con quỷ lúc anh đâm con dao làm từ máu của Chris vào Agnus đang bị kẹt trong Tham lam. Trên thực tế, Chris đã nhờ các đồng sự tới trợ giúp ngay khi đối đầu với Agnus. Đó là lẽ tự nhiên. Người duy nhất có thể chiến đấu 1 chọi 1 với Agnus là Grid. Lý do Chris đánh với Agnus trước khi quân tiếp viện đến là bởi anh thấy áo giáp mà các cốt binh đang mặc.

Đó không phải là để thương tiếc các binh sĩ đã chết hay là để báo thù thay cho họ. Chris chỉ muốn bảo vệ danh dự của Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Thật lòng mà nói, anh tự tin rằng mình có thể trụ vững cho đến khi quân tiếp viện tới. Vấn đề là hỏa lực của Agnus tốt hơn mong đợi.

“Khưkhưk...! Kuahahahat!” Agnus bị giam trong Tham lam và bật ra tiếng cười điên dại. Giọng hắn chảy qua lỗ thủng do thanh kiếm máu xuyên vào Tham lam. “Thế thôi à? Các ngươi buồn đến vậy ngay trước khi đám binh sĩ chết sao?”

Tử vong hiệp sĩ Lantier hiện ra từ đằng sau và lần lượt chém vào Zednos với Laella. Katz bối rối, sử dụng tuyệt kỹ của mình để chém vào Agnus, nhưng Agnus đã sống sót bằng cách trở thành một xác sống mà không tiêu hao khả năng bất tử. Bất chấp cánh tay trái và xương đòn của mình đã bị Tham lam làm tổn hại, Agnus sử dụng năng lực của Bentao và đã trao đổi lượng máu của mình với Katz.

Agnus được gọi là một ‘thảm họa’ từ đầu đến cuối, trái ngược với Grid được tái sinh thành ngọn đèn lồng của nhân loại. Hắn đi lang thang mà không có bất kỳ ham muốn nào trong một thời gian dài và sắp bắt đầu một lễ hội máu.

“Agnus!” Euphemina đến hiện trường muộn và gọi Agnus.

Agnus hướng ánh mắt hắn sang cô và cau mày. “Cô... đừng có nhìn ta như thế.”

Đủ các loại xung đột đã đan xen trong tâm trí của Agnus. Mối quan hệ mà Euphemina cưỡng ép tạo ra đã trở thành một ký ức khó chịu và khiến hắn ngập ngừng. Agnus nhận ra rằng để không lặp lại những sai lầm tương tự, hắn phải hoàn toàn cắt đứt mối quan hệ nhỏ bé này. “Triệu hồi Pháp cốt, Mumud.”

“......!”

“......!”

Mặt của các thành viên Vượt hạng vũ trang đang trong thế phòng thủ đã cứng đờ. Pháp sư thiên tài số một mà Braham công nhận. Việc bản thân pháp cốt của anh ấy đứng cạnh Agnus đã khiến các thành viên Vượt hạng vũ trang phải thu mình lại. Agnus mặc kệ họ lúc họ rút lui từng chút một. Ánh mắt hắn chỉ hướng vào Euphemina. “Hao mòn và sụp đổ đi.”

Loạng choạng.

Mumud gục tại chỗ như một con búp bê hỏng. Rồi một linh hồn trong xanh thoát ra và tỏa sáng trong không trung.

“A-Agnus?” Euphemina tỏ vẻ không tin nhưng sau đó mau chóng chuyển thành vui mừng. Cô mỉm cười khi trong lòng tràn đầy những suy nghĩ hy vọng, để rồi Agnus xuyên thủng cô bằng những lời nói của hắn.

“Mối quan hệ rẻ tiền giữa hai ta kết thúc bằng chuyện này. Nếu cô cản đường ta vì bất cứ lý do gì trong tương lai... ta sẽ giết cô.”

Một nạn nhân đã phải chịu sự ác ý trong suốt cuộc đời mình—hắn đã chọn bóc lột người khác và ở một mình. Hắn cắt đứt những ràng buộc cùng hy vọng cuối cùng để đơn độc bước đi, như mọi khi. Các thành viên Vượt hạng vũ trang không thể nín nhịn để cản hắn lại. Tuy nhiên, Vantner - người xuất hiện muộn một bước - thì khác. Anh không đặc biệt giỏi trong việc đọc bầu không khí. Anh không có nghĩa vụ phải hành động theo tâm trạng.

“Đừng có chạy, thằng XXXX!” Cây rìu hai tay của Vantner chém vào cổ họng Agnus. Agnus tiến vào trạng thái bất tử và gần như không đứng nổi, nhưng hắn đã bị đâm xuyên bởi cây thương của Pon xuất hiện sau đó một bước và bay đi, không thể chớp lấy cơ hội phản công.

“Hahahat! Tôi giết được hắn rồi!”

“Ông giết được hắn á?”

Các thành viên của Vượt hạng vũ trang Hội ngơ ngác nhìn vào hai người đàn ông đang cạnh tranh trước cái xác của Agnus đang tan thành bụi xám.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!