Chương 1376
“Khụ, sao lúc này lại có bão cát vậy...?”
“Mặc kệ nó và đuổi theo hắn đi. Sau khi đã tìm được hắn thì chúng ta không thể để vuột mất hắn.”
“Hôm nay chúng ta nhất định sẽ giết hắn.”
Những chiếc đạo bào xanh đậm khẽ rung rinh. Một cơn bão cát dữ dội đang thổi qua đám lưỡng ban trong sa mạc, che khuất tầm nhìn của chúng, nhưng bước chạy của chúng càng nhanh hơn. Khó mà cản được một lưỡng ban ngay cả khi thế giới tự nhiên nắm giữ mọi thứ.
‘Hắn nghĩ có thể loại bỏ chúng ta chỉ bằng cách này à?’
Lưỡng ban, Yeum—cánh tay phải của Mir - được chọn là kẻ canh giữ Thanh Long Đao và ở tại Tẩu Quốc. Trên thực tế, cô ta nghĩ tác vụ này dễ ợt. Cô ta quả quyết rằng ngay cả Grid trong lời đồn cũng không dám xâm phạm Tẩu Quốc khi Mir đang canh giữ Thanh Long Đao. Trong thời gian ở Tẩu Quốc, cô ta dự định nghiên cứu cùng Mir và tập trung vào rèn luyện.
Rồi nửa năm trước, một người khác ngoài Grid đã ẩn náu trong Tẩu Quốc—Thánh Kiếm Kraugel. Ban đầu, hắn lén lút di chuyển. Hắn dường như đang tìm kiếm bí kỹ của cựu Thánh Kiếm, Muller. Ấy thế mà vào một thời điểm, hắn đã bắt đầu di chuyển táo bạo và bắt đầu giết các lưỡng ban.
Số lượng lưỡng ban bị hắn giết là 3. Mặc dù chúng chưa cởi mũ lông ngựa và chưa đủ tư cách để nhận đức tin từ con người, chúng vẫn là những thực thể vĩ đại với nửa dòng máu của thần chảy trong cơ thể. Vậy mà chúng lại bị giết bởi một con người đơn thuần.
Yeum không có ý định tha thứ cho Kraugel.
“......?!”
Là vì cô ta nhất thời chìm đắm trong tức giận chăng? Yeum đang chạy để vượt qua cơn bão cát thật nhanh và muộn màng nhận ra một trong các lưỡng ban theo sau mình đã biến mất.
“Dừng lại!”
“......!”
Tiếng kêu lanh lảnh của Yeum đã khiến cả hai bên dừng lại.
“Ưgh!”
Sức ép từ cơn bão cát trở nên mạnh bạo hơn một khi chúng ngừng di chuyển. Đám lưỡng ban bị đẩy lùi vài bước trước khi chập chững dừng lại và chúng cảm thấy một chuyện khi chúng ở gần nhau. Chúng không thể thấy bạn đồng hành đứng ngay cạnh mình. Cơn bão cát dày đặc tới mức này.
“Dat Byeol mất tích rồi.”
“......?!”
Đám lưỡng ban lúng túng bởi lời của Yeum và nâng cao cảnh giác. Sau đó, chúng nhận ra số lượng phe mình đã đột ngột giảm từ 4 xuống 3.
“Hắn bị cơn bão nuốt chửng và bay đi rồi à?”
“Không đời nào. Chắc là hắn bị lạc rồi.”
“Không...” Yeum nhìn lại con đường mà chúng đã tới. Cô ta không thể nhìn thấy trước mặt mình, nhưng những giác quan nhạy bén thì vẫn chưa mất đi. “Hắn bị săn rồi.”
“Hả?”
“Thánh Kiếm đang ở đây.”
“......”
Cơn bão cát đang trở nên dữ dội hơn...
Dat Byeol và Kraugel đang chiến đấu trong đó ngay lúc này. Mùi máu nơi chóp mũi cô ta hẳn là từ Dat Byeol. Cuộc chiến giữa 2 người đàn ông đã bắt đầu bằng cuộc phục kích của Kraugel.
“Thật là lố bịch. Yeum à, từ ‘bị săn’ không có phù hợp đâu.”
Các lưỡng ban kia phủ nhận. Lời của Yeum giống như... như là Kraugel biết trước một cơn bão đang tới và dụ chúng đến đây. Không kiếm sĩ nào có tầm nhìn xa như vậy cả. Ngay cả nếu hắn dự đoán sự xuất hiện của cơn bão này bằng đạo thuật như một đạo sĩ, thì hắn vẫn không thể thi triển sức mạnh của mình một cách tùy ý trong cơn bão cát hùng mạnh này. Ngay cả chúng - với những giác quan và thị lực tốt hơn con người - cũng không thể nhìn thấy đằng trước được.
“Hấp.” Một trong các lưỡng ban đang không tin đã đột ngột hít vào một hơi. Hắn nghĩ mình đã nếm thấy vị sắt trên đầu lưỡi và rồi một chất lỏng nóng sánh dính đầy miệng hắn. “Ư-Ưgh...”
Vẻ mặt của tên lưỡng ban cứng lại lúc hắn chới với ngăn cơ thể khỏi ngã và nắm lấy thứ đang kẹt trong cổ mình. Đó là một thanh kiếm. Một thanh kiếm lạnh lẽo đang xuyên qua cổ hắn.
“...Ngươi!”
Lưỡng ban đâu có dễ chết. Ngay cả khi chúng bị đâm vào tim, chúng chỉ tạm dừng trước tác động vật lý. Hắn rút thanh kiếm đang kẹt trong cổ mình ra. Máu tuôn ra như đài phun nước từ cái lỗ đột ngột há miệng. Tên lưỡng ban sống sót đã nhanh chóng gỡ thanh kiếm lưỡi mềm mà hắn đang đeo như thắt lưng. Đồng thời, hắn vung nó như thể đó là một cây roi và phản công.
Tuy nhiên, cơn bão cát mạnh đang phát huy ảnh hưởng của nó lên thanh kiếm mỏng. Thanh kiếm lưỡi mềm của lưỡng ban có thể biến thành đủ dạng và tấn công một cách bất quy tắc nhưng khối lượng của nó không lớn. Nó không thể chịu được những cơn gió mạnh và đã rung chuyển, quỹ đạo của nó bị xoắn lại.
Khoảnh khắc này, tên lưỡng ban nhận ra. Tại sao tên khốn như chuột chũi đó lại chọn chiến đấu trong bão cát?
“Sấm sét.”
Kiếm năng cô đặc đã tạo ra tia chớp. Đó là một cảnh tượng cho thấy bàn đạp để gia tốc đã được đặt. Một thợ săn đang thu mình trong bão cát. Cơ thể của Thánh Kiếm Kraugel được gia tốc và anh liên kết kiếm kỹ tiếp theo.
“Kiếm Cuồng loạn.”
Một vụ nổ xảy ra. Đồng thời, Kraugel biến thành một chùm tia sáng và băng qua bão cát, xuyên qua cơ thể tên lưỡng ban.
“Hụa...!”
Những tiếng nổ vang lên nối liên với nhau. Mỗi lần như vậy, cơ thể Kraugel lại biến mất khỏi tầm mắt lưỡng ban. Rồi anh sẽ xuất hiện ở đằng trước, đằng sau, hoặc ở bên hông của tên lưỡng ban và đâm bằng thanh kiếm của mình.
“......!”
Tên lưỡng ban còn quên luôn cả gào thét. Kraugel hiện ra và một lần nữa đâm thủng cơ thể tả tơi của tên lưỡng ban trước khi giũ sạch máu trên thanh kiếm của mình. Ngay sau đó, bụi bốc lên do cơn bão cát đã liên tục bị đốt cháy và phát nổ.
Đó là một vụ nổ bụi gây ra bởi hơi nóng và áp suất của sấm sét mang tên Kraugel. Đó là một chuỗi vụ nổ dường như để tái tạo uy lực của đại phép thuật. Nó phá hủy không gian trong khu vực bị bão cát ảnh hưởng.
“......!!”
Yeum - đang nhìn quanh sau khi nhận ra một bạn đồng hành khác đã biến mất từ phía bên cạnh mình - bị ngạc nhiên bởi vụ nổ và nhảy lên không trung. Cô ta chỉ bay lên để nhìn từ trên trời. Chỉ là thân thể cô ta đã bị cơn bão đè bẹp và chuỗi vụ nổ đó đã gia tốc qua cơn bão và bám đuổi cô ta.
Trước khi Yeum có thể thoát khỏi tầm ảnh hưởng của cơn bão, một vụ nổ đã quét qua cơ thể cô ta. Vụ nổ kinh hoàng đã xé toạc quần áo của cô ta, đốt cháy da và làm cô ta gãy xương. Thế nhưng, Yeum không hề rên rỉ. Cô ta nghiến răng và chịu đựng cơn đau với cơn giận sôi sục. Yeum liếc qua cơn bão đã mau chóng phân tán từ bên này sang bên kia do vụ nổ.
Cô ta có thể thấy một người đàn ông mặc đạo bào rồng vàng. Yeum có vẻ mặt kinh tởm và phát điên lúc cô ta thấy người đàn ông đang đâm thanh kiếm của hắn vào ngực của một bán thần. Mới vài tháng trước, hắn là một người đàn ông thiếu tâm và thể. Cô ta không biết hắn đã gây dựng một tâm lẫn thể mới vào lúc nào và tạo nên sự hỗn loạn như vậy.
“Ngươi—! Cứ đợi ở đó!” Yeum chỉ gần như vắt ra được mấy lời lúc những vụ nổ tiếp tục.
“Không, mẹ ta đang tìm ta rồi.”
“......?!”
Kraugel quay lưng với một cái cớ vô lý.
“Dừng lại! Ta bảo dừng lại!! Tên này...! Tên khốn chuột nhắt này!”
Yeum bàng hoàng, không tin vào tai mình trong một khắc trước khi cô ta tỉnh lại và hét lên. Cô ta thậm chí còn phun ra những tiếng chửi bới. Tuy nhiên, nó vô dụng. Kraugel chưa gì đã biến mất ở phía bên kia cơn bão. Cô ta sẽ lại phải tìm kiếm trong nhiều ngày trời để dò ra cái gã đang ẩn náu ở đâu đó trong sa mạc rộng lớn.
***
Tại một hẻm núi ở phía bắc của sa mạc...
Nhờ sự trợ giúp của siêu nhạy, Kraugel đã suýt soát trốn thoát khỏi cơn bão cát và băng bó được cơ thể. Trong cuộc tấn công đầu tiên chống lại lưỡng ban mang tên Dat Byeol, anh đã bị đâm vào một sinh tử huyệt và vết thương sẽ không lành lại chỉ với pháp dược. Anh phải băng bó để cầm máu trong một thời gian trước khi nó tiến hành hồi phục.
“Tệ quá...”
Anh còn thiếu sót. Sự tiêu hao thể lực cùng kỹ năng của anh là quá nhiều vì anh không thể né được đòn phản công của Dat Byeol. Mục tiêu ban đầu của anh là ám sát 3 lưỡng ban ngoại trừ Yeum, nhưng anh phải thỏa mãn chỉ với 2. Anh đã vắt hết sức lực cuối cùng còn lại của mình để cắt cổ tên lưỡng ban thứ hai.
‘Thậm chí mình còn tận dụng lợi thế của bão cát...’
Mỗi tháng một cơ hội. Không, xui thay, anh đã bỏ lỡ cơ hội mà mình sẽ không thể có lại trong tương lai.
‘Đây là cái giá cho việc phớt lờ các bí kỹ của Muller sao?’
Kraugel vốn đã thu được vài tập bí kỹ của Muller, nhưng anh không học chúng. Người khác có thể mắng anh là thằng ngốc, nhưng anh có một mục tiêu vững vàng. Mục tiêu là khiến thế giới ý thức rằng Thánh Kiếm là anh - Kraugel, chứ không phải hậu duệ Muller. Chẳng phải mọi người chơi game đều muốn đạt được chiến công tốt nhất ít nhất một lần sao?
Chiến công tốt nhất mà Kraugel hiện tại có thể nhắm đến là ít nhất phải ngang ngửa Muller. Chỉ khi đó... tới lúc đó anh mới có thể sánh vai với Grid.
‘...À thì, mình vẫn đang cải thiện đều đều.’
Kraugel thậm chí còn tìm thấy bí kỹ của Muller được giấu ở đâu đó tại Tẩu Quốc. Anh đã đạt được mục đích của mình trong việc đến Tẩu Quốc. Tuy nhiên, lý do anh ở lại Tẩu Quốc và chiến đấu với các lưỡng ban là để trở nên mạnh hơn.
Anh để ý thấy khi lần đầu đánh với Yeum. Mỗi lần anh đấu với các lưỡng ban, chỉ số siêu nhạy của anh lại tăng lên rất nhanh. Nó nhanh gấp đôi lúc chiến đấu với các con trùm hoặc NPC danh tiếng. Chúng là các đối thủ khó nhằn, nhưng...
Kraugel phán xét rằng rèn luyện siêu nhạy là điều cần thiết. Thượng tính—suy nghĩ, phán đoán, và di chuyển trong 0,1 giây . Muller nói là theo cách này, sự tiêu hao sức mạnh thể chất lẫn tinh thần sẽ đạt mức độ cao nhất. Con đường tới kiểm soát là để mài giũa siêu nhạy của anh.
Khả năng kiểm soát.
Kiểm soát hoàn hảo. Lớp nghề chiến đấu mạnh nhất của Satisfy, Thánh Kiếm là lớp nghề duy nhất có khả năng kiểm soát thượng tính một cách hoàn mỹ. Các thượng nhân đã tích lũy địa vị thượng nhân của họ và đạt được ‘thế giới’ của thượng tính không thể chịu được phản xung từ việc sử dụng nó, trong khi Thánh Kiếm thì có thể chịu đựng được.
Những lời của Muller mà anh đã thấy từ nhiệm vụ nghề của mình là thông tin không thể nghi ngờ.
“......”
Cuối cùng thì, các vết thương của anh đã lành lặn. Khi Kraugel đang dừng kỹ năng thiền của mình và đứng dậy...
-Anh thích đi săn bọn lưỡng ban à? Anh còn định gửi thông điệp thế giới là anh đã giết một bán thần bao nhiêu lần nữa thế?
Anh nhận được một tin thì thầm. Đó là một giọng nói mà lần nào nghe cũng thấy vui.
-Tôi chỉ làm những gì cần làm thôi.
-Ghê nha. Thật sự là ghê nha. Giờ anh đang ở đâu vậy?
Đó là Grid.
Kraugel trả lời không do dự,
-Tôi đang ở Tẩu Quốc.
-Ớ? Tôi cũng đang đến Tẩu Quốc vì có thứ cần xem.
-......
Kraugel rơi vào im lặng. Khoảnh khắc Grid nói những lời ‘có thứ cần xem’, anh nhớ lại cách mà Grid trả tự do cho một vài trong số Tứ Thần của Lục địa phía Đông và có một cảm giác đáng ngại. Thanh Long Đao bị phong ấn tại Tẩu Quốc—vũ khí của một trong Tứ Thần lướt qua tâm trí của Kraugel.
-Cũng đã lâu chúng ta không gặp nhau rồi. Tôi sẽ liên lạc với anh khi tôi tới Tẩu Quốc.
-...Ừ, hãy gặp nhau khi có thời gian. Hôm nay tôi bận rồi.
-Khoan đã, tôi sẽ đến sớm thôi... Hử?
Grid bối rối. Đó là do cửa sổ thông báo cho biết ‘mục tiêu thì thầm không tồn tại’. Kraugel không hề nói dối Yeum. Anh thực sự đã đăng xuất vì mẹ mình. Anh không thể quên những lời của mẹ mình tối qua là lâu lắm rồi bà ấy mới muốn ăn canh bánh gạo. Đó là buổi sáng tại Hoa Kỳ. Vì mẹ - người sẽ dậy sớm, và để bảo vệ vị giác của anh, Kraugel đã lên kế hoạch tự làm canh bánh gạo.
‘Mir... Grid sẽ khiêu chiến ngay cả khi mình bảo Mir quái dị như thế nào.’
Grid nhất định sẽ khiêu chiến ngay cả khi anh biết mình sẽ bại trận. Hệt như Kraugel, Grid là người quen chiến đấu với đối thủ mạnh hơn bản thân. Anh giống Kraugel - người không thể sợ hãi thất bại. Vậy Kraugel có nên giúp kể cả nếu việc đó tức là phải chết không? Dĩ nhiên là có.
‘Mình phải giúp.’
Kraugel cười lớn và cẩn thận nấu canh bánh gạo.
***
‘Thời gian truy cập của anh ta xong rồi sao?’ Chắc là anh ta không cố ý tránh mặt Grid vì không muốn chơi cùng Grid, nhỉ?
Grid hơi nghi ngờ Kraugel - người đăng xuất giữa cuộc trò chuyện. Đã có cuộc tranh luận cách đây vài tháng. Grid muốn gặp Kraugel trong Giải đấu Quốc gia cho một trận tái đấu trong khi Kraugel nói dù gì thì anh cũng sẽ thua. Tham dự Giải đấu Quốc gia chỉ tốn thời gian.
Grid không đồng ý với phát biểu thất bại của Kraugel. Tuy nhiên, anh đồng tình với lời quả quyết rằng tham dự Giải đấu Quốc gia là tốn thời gian. Các phần thưởng của Giải đấu Quốc gia vẫn không thay đổi so với ngày xưa. Phần thưởng cao nhất là một vật phẩm xếp hạng huyền thoại hoặc một khí huyết như một vật liệu sản xuất. Từ góc nhìn của Kraugel thì đó là phần đền bù không có cảm giác cần thiết, không giống Grid - người có thể dùng các khí huyết để chế tác các vật phẩm thần thoại. Bản thân việc tham dự vào giải đấu có thể kiếm thêm thu nhập thông qua sự tài trợ của đoàn thể, nhưng sự giàu có đơn giản thì chả nghĩa lý gì lắm với một người chơi xếp hạng như Kraugel. Anh vốn đã là một trong những người giỏi nhất thế giới rồi.
‘Sẽ hay biết bao khi tăng các phần thưởng của Giải đấu Quốc gia.’
Không chắc chắn là nó sẽ được tăng lên. Chỉ khi phần thưởng của Giải đấu Quốc gia được duy trì ở mức này thì những người chơi xếp hạng hàng đầu như Kraugel mới quay lưng khỏi Giải đấu Quốc gia, cho phép những người chơi xếp hạng tầm trung đóng một vai trò tích cực. Nếu Tập đoàn S.A sẵn lòng tăng phần thưởng để chiêu mộ những người chơi xếp hạng hàng đầu thì vấn đề độc chiếm sẽ nảy sinh.
‘...Mình phải từ bỏ Giải đấu Quốc gia thôi.’
Một Giải đấu Quốc gia không có Kraugel là vô nghĩa với Grid. Dù sao thì các khí huyết cũng sẽ được các thành viên Vượt hạng vũ trang thu thập. Grid gửi lời từ chối tới thư điện tử đang hỏi liệu anh có tham dự Giải đấu Quốc gia hay không và đẩy nhanh bước chân mình. Anh sẽ sớm đến Tẩu Quốc.
‘Trước tiên... cho tới khi Kraugel trở lại, hãy thử tìm hiểu không khí ở đây đã.’
Trong 2 tháng qua, anh đã tập trung vào đi săn và thu thập thông tin về Mir. Kết luận lại, Mir là một trong những đối thủ mạnh nhất anh từng gặp cho tới nay. Thành thật mà nói thì có hơi nản khi đi một mình. Mir là một đối thủ nguy hiểm đến mức anh không muốn triệu hồi các hiệp sĩ của mình và để họ gặp rủi ro.
Grid - người tới thăm Lục địa phía Đông để gỡ bỏ phong ấn cho thanh long và có thêm sức mạnh - mơ ước được ở trong một tổ đội với Kraugel. Chỉ có nghi vấn là liệu nó có thành công hay không mà thôi.