Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1423: Chương 1418

Chương 1418

Cuộc tấn công bất ngờ của lũ quỷ tộc không hề đơn giản. Grid mất 30.000 máu ngay cả khi anh đã biết và chuẩn bị cho nó từ trước. Uy lực của lửa địa ngục khiến cho Tham lam phải gào thét và quỷ năng trấn áp bản chất của sự sống đã nhắc cho anh một cách rõ ràng về lý do tại sao nơi đây được gọi là địa ngục.

‘Nếu các vật liệu làm nên Bàn tay Thần và áo giáp của mình không phải Tham lam thì nó nhất định đã tan ra rồi. Thế thì cái chuyện gì đây?’

Anh không hề nhìn lầm. Nefelina ‘đã hít’ thần chú to lớn này vào. Cô nhóc hút ma thuật của quỷ tộc như một người đi bộ trên đỉnh núi đang hít thở không khí vào sâu trong phổi vậy. Anh than thở vì mình không thể thấy được cửa sổ trạng thái của Nefelina.

“Quỷ tộc ở rìa ngoài yếu hơn ta nghĩ.” Nefelina chọc vào xác của đám quỷ tộc bằng một cái que cô nhóc nhặt được ở đâu đó. Xác của đám quỷ tộc - bị cuốn đi bởi ngọn lửa mà cô nhóc hít vào rồi thở ra lần nữa - không cháy thành than thì cũng phân tán thành tro.

Giữa các cột tro xám đang bốc lên, Grid hỏi, “Nhóc làm thế kiểu gì vậy?”

“Hả?”

“Nó không phải một Khí huyết. Nó là... phép thuật gì thế?”

Nefelina có vẻ ngoài của một bé gái 12 tuổi nhưng tuổi thực thì nhỏ hơn nhiều. Họ đã ở cùng nhau một thời gian dài và anh thậm chí còn nói chuyện một cách tự nhiên với cô nhóc. Grid chắc phải khá sốc dựa trên cái cách đôi mắt anh căng ra và lời của anh trở nên lịch sự.

“Nó có phải phép thuật đâu. Ta chỉ nhổ ra cái ta đã ăn thôi.”

Câu trả lời tầm thường khiến nét mặt Grid trở nên nghiêm túc. Khả năng hấp thụ thứ gì đó và giải phóng nó ra với uy lực to lớn hơn chứ không chỉ vô hiệu hóa nó. Nếu đây không phải khả năng vốn có của Nefelina mà là một ‘đặc tính chủng loài’ của tộc rồng thì tức là sức mạnh của tộc rồng vượt quá những gì Grid tưởng tượng.

Dĩ nhiên, ai cũng biết tộc rồng là chủng loài mạnh nhất thế giới. Tập đoàn S.A đã nhấn mạnh vài lần rằng một con rồng không phải là quái vật được tạo ra để bị giết. Anh thậm chí đã gặp trực tiếp Rồng Sành ăn Raiders và trải nghiệm quyền năng của ông ta.

Grid không có kế hoạch khiêu chiến tộc rồng. Điều quan trọng là cần phải ghi nhớ trong trường hợp anh bị cuốn vào ‘những ý tưởng bất chợt của một con rồng’ như với Raiders. Nếu mà? Nếu một con rồng thực sự đặt chân vào Vương quốc Vượt hạng vũ trang một ngày nào đó...

Grid phải ngăn nó lại. Đó là điều tất yếu, không thể tránh khỏi được và không thể trốn thoát được. Đó là một trách nhiệm xứng đáng.

“Nhóc chỉ ăn rồi nhổ phép thuật ra á... Đây là khả năng chung của toàn bộ tộc rồng à?”

“Ừ. Đó là vì tộc rồng thống trị các nguyên tố. Nó vượt trên cả mức độ của một phước lành. Chỉ là một con rồng không thể thống trị mọi nguyên tố. Cái đấy... Nó là khái niệm về tài năng. Có thể dễ dàng nhận thấy ngươi sẽ thống trị nguyên tố nào từ màu sắc của vảy khi ngươi sinh ra. Lấy ví dụ, xích long Trauka có thể chi phối lửa chứ không phải nước. Tất nhiên, không thể chi phối không có nghĩa là ông ta yếu trước nó.”

“Dựa trên cách giải thích của nhóc thì phép thuật mà Trauka có thể nuốt chửng chỉ giới hạn ở thuộc tính lửa đúng không? Phép thuật thuộc tính nước thì không thể bị nuốt được nhưng không có nghĩa là ông ta yếu với thuộc tính nước sao?”

“Chính xác. Tuy vậy, ngươi không thể mù quáng tin vào màu vảy được. Đổi màu vảy là chuyện dễ ợt đối với tộc rồng.”

“Ra là vậy...” May quá. Có vẻ như anh sẽ không phải lo về phép thuật của Braham lần nào cũng vô dụng nữa rồi. Rất có thể nó sẽ bị mất hiệu lực, nhưng...

‘Không có 100% khả năng Braham làm bình phong khi chiến đấu với một con rồng.’

Chưa gì anh đã đau khổ vì Braham trở thành bình phong mỗi lần ông ấy gặp một thiên sứ...

Grid đang cảm thấy nhẹ nhõm thì anh có một câu hỏi khác. “Nhóc thực chất là một con xích long à, Nefelina?”

“Không, nếu ta là xích long thì đã chẳng nuốt được thứ lửa âm u đó.”

“......?”

Mái tóc xanh lam của Nefelina chuyển sang màu đen. “Ta là hắc long. Hắc long và kim long có thể thống trị mọi nguyên tố.”

“......?!”

“Chỉ nhìn vào tài năng của ta thôi là ta đã đặc biệt rồi. Đấy là lý do ta có thể thề trả thù Bunhelier.”

“T-Ta hiểu rồi. Nhóc thật vĩ đại.” Grid lễ phép, một lần nữa khóa mồm lại. Anh hạnh phúc khi biết rằng con rồng của anh là một con rồng thiên tài.

Nefelina đổi màu tóc về lại xanh lam, dang rộng cánh ra và nhìn quanh. “Cơ mà, nơi này yên ắng đến lạ thường. Ta không thấy các sinh vật ma quỷ thông thường.”

Quỷ năng của địa ngục liên tục được sản sinh. Địa ngục tràn lan các sinh vật ma quỷ và quỷ tộc là chuyện bình thường. Ấy thế mà nơi này vẫn bình lặng.

Grid nhíu mày hỏi Nefelina, “Lý do nhóc muốn tới địa ngục có liên quan tới các sinh vật ác quỷ sao?”

“Sinh vật ác quỷ và quỷ tộc là đồ ăn ngon cho ta. Hắc long càng hấp thụ nhiều quỷ năng thì vảy sẽ càng cứng. Tương tự với kim long khi ăn khoáng chất.”

“Vậy thì quê hương ban đầu của hắc long là địa ngục hả?”

“Làm gì có, đấy không phải là về hang ổ ở địa ngục. Nếu ta hấp thụ quá nhiều quỷ năng thì ta sẽ xấu xa như ác long Bunhelier. Hơn nữa, ta không thể tùy ý đi lại giữa địa ngục và trung địa nên việc ghé tới vào những chu kỳ đặc biệt là rất thích hợp. Riêng việc này thôi có thể cảnh báo các đại quỷ và khiến chúng đối xử với ta như cha ta.”

‘Cả Bunhelier với Nevartan đều là hắc long ư?’

Anh đã biết được rất nhiều sự thật. Nefelina - nói nhiều một cách kỳ lạ - khiến cho Grid tự hào. Được tin tưởng có cảm giác thích thật.

“Nefelina, vì nhóc, ta sẽ chinh phạt các địa ngục thành công.”

“Đừng có cợt nhả.”

“......”

Grid vừa cười tươi vừa xoa đầu Nefelina và bắt đầu di chuyển. Vẻ mặt của Nefelina đằng sau anh không quá tệ cho lắm.

***

Lâu đài của đại quỷ thứ 10, Leraje. Đây là cửa ngõ cuối cùng để vào trung tâm địa ngục và là một trong những cứ điểm chiến lược quan trọng nhất địa ngục. Marbas thường xuyên ghé thăm để kiểm tra hàng phòng ngự. Hắn nói, “Ta nghe được tin cô đã mời Tróc Quỷ tới lâu đài vào một thời gian trước.”

“Vì nó khét tiếng nên ta mới gọi nhưng ta lại thấy thất vọng.”

“Nên cô đã cứu cô ta và đuổi cô ta về hả?”

“Liệu ta, Vua Leraje, lại nên để bàn tay mình dính máu sao?”

“Haha, không. Cô không nên làm vậy. Chỉ khi lũ tôm tép bị giao cho đám tôm tép thì lũ tôm tép mới có cơ hội phát triển.”

“Đó chính là ý của ta.”

Marbas mỉm cười trong khi uống rượu và hỏi một câu mới, “Nghe nói Tróc Quỷ ở trong một tổ đội. Kẻ nào đi cùng cô ta vậy?”

Marbas không dẹp đi nụ cười của mình nhưng cặp mắt đằng sau ly rượu thì lại lạnh lẽo.

Leraje nhún vai lúc cô ta nhìn thoáng qua ánh mắt hắn phản chiếu bởi bộ đồ ăn. “Ta chả hứng thú. Sao ta có thể nhớ một con người tầm thường chứ?”

“Ra là vậy...”

Sau đó, một cuộc trò chuyện nhàm chán diễn ra. Marbas giữ nguyên nụ cười nhẹ nhàng trong suốt cuộc trò chuyện còn Leraje thì nhíu mày với vẻ kiêu ngạo ngày càng tăng. Đó là vì cô ta cảm thấy nó giống như một cuộc thẩm vấn. Tuy nhiên, cô ta không thể đuổi Marbas ra khỏi đây chỉ vì cô ta bực mình.

Marbas khác với các ác quỷ thông thường. Hắn sinh ra cùng thời với những ác quỷ của thuở sơ khai và đã tồn tại hàng ngàn năm. Hắn kìm nén bản năng của mình và chỉ sống bằng cách phục vụ Yatan. Hắn không bao giờ tranh đấu với bất kỳ đại quỷ nào khác và chỉ quản lý địa ngục. Hắn triệt để ngăn chặn địa ngục diệt vong trước khi Yatan mở mắt ra lần nữa.

Hắn đang hành động thay mặt cho Baal. Kẻ nhận được niềm tin của Yatan được gọi là thành lũy cuối cùng của địa ngục và hắn là một lãnh địa không thể xâm phạm.

“Một ông già nhàn rỗi đã chiếm dụng quá nhiều thời gian,” Cuộc trò chuyện vô bổ vẫn đang tiến triển thì Marbas đứng dậy, sợi dây chuyền bạc của hắn phát ra một tiếng linh kinh. Hắn đặt một chiếc mũ được trang trí bằng lông vũ trắng lên đầu và mỉm cười chào tạm biệt. “Ta đi đây. Ta sẽ sớm gặp lại cô.”

“Đừng có quay lại nữa.”

“Haha, đừng có vô tâm thế.”

“Meh.” Leraje cười khẩy và phẩy tay, làm cánh cửa khán phòng mở ra. Đó là một mệnh lệnh cho vị khách rời đi.

Marbas rời khỏi lâu đài sau khi hắn bị đuổi ra và độc thoại trong khi chạm vào sợi dây chuyền. “Đứa trẻ đó... Ta không cảm thấy bất kỳ thần tính hay địa vị thần thánh nào cả.”

Leraje bị buộc tội liên lạc với một vị thần chưa rõ danh tính đã đến thăm địa ngục không lâu trước đó. Vài đại quỷ kỳ cựu đã bắt đầu nghi ngờ cô ta và chúng ủy nhiệm cho Marbas đi điều tra. Chuyện này có vẻ khó từ góc nhìn của Marbas. Nếu Leraje lộ ra là đang có âm mưu phía sau hậu cảnh thì Marbas chẳng có lựa chọn nào khác ngoài việc giết cô ta. Tuy nhiên, Leraje lại thận trọng đến không ngờ. Trong lâu đài không có bất kỳ dấu vết nào của Beriache ở đâu cả. Chưa kể, sợi dây chuyền và những chiếc lông vũ thánh năng cũng không phát hiện được gì.

“Nếu đúng là Leraje đã liên lạc với một vị thần thì có khả năng cô ta không biết kẻ kia là thần. Giai đoạn này ta chưa phải nghi ngờ cô ta.”

Marbas mỉm cười lúc hắn hạ mũ xuống thấp và truyền đi những sự việc cho đám sứ ma của các đại quỷ cấp cao.

***

Vai trò của Quản lý Rabbit hết sức quan trọng nên anh ta luôn trông rất lo lắng. Anh ta lo rằng Grid sẽ ghét mình. Lần chia tay này có lẽ là một cách để anh ta vơi đi gánh nặng trong lòng. Trên bề mặt, anh ta nói rằng nhóm của Grid dữ dội đến mức anh ta đã đuổi theo tới tận đây vì lo là họ sẽ lại gây ra tai nạn.

‘Mình phải ưu tiên những quả óc chó vàng.’

Vẻ mệt mỏi của Rabbit làm Lauel cảm thấy lo.

‘Mình phải tìm cho anh ta một người kế vị thật nhanh.’

Có nhiều nhân tài trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Thậm chí còn có những người ở mức độ một thiên tài. Nhờ công việc của họ mà Vương quốc Vượt hạng vũ trang ngày nay mới tồn tại nhưng chỉ gần đây thôi Lauel mới nhận ra điểm mù của hệ thống này. Khó tìm được người thay thế. Cũng giống như không ai có thể đảm nhận vai trò của Lauel, những nhân tài trong mỗi lĩnh vực, bao gồm cả Quản lý Rabbit, vẫn đang đơn độc chiến đấu trong hơn 10 năm rồi. Thật sự khó mà tìm kiếm và ươm mầm nhân tài để những người này có thể dễ dàng chấp nhận người kế vị. Hiện giờ, dùng mọi loại tiên dược để hỗ trợ những nhân tài đang có là cách tốt nhất.

“Cậu không sao chứ?”

1 tiếng rưỡi sau khi Grid rời đi, nhóm cuối cùng đã đi qua cổng địa ngục. Lauel đang chìm trong suy nghĩ sau khi tiễn họ đi, để rồi tỉnh lại bởi một giọng nói bất chợt. Cậu bắt gặp ánh mắt của Zibal. Thanh kiếm của Zibal - vừa chặn móng vuốt của một con quái vật - đã dừng lại trước mũi Lauel. Lauel cười bẽn lẽn lúc cậu nhìn con quái vật tan thành tro. “Tôi đã nhìn đi chỗ khác một lúc. Cảm ơn anh nhá.”

“...Cậu cấp bao nhiêu rồi?” Quan hệ của Zibal với Lauel rất sâu sắc. Là một đại diện của Hoa Kỳ, anh đã nhiều lần hoạt động trong Giải đấu Quốc gia. Trước khi gia nhập Vượt hạng vũ trang Hội, Lauel đã dựa vào Bảy Bang hội. Nói cách khác, Zibal nhớ rằng Lauel từng là một trong những nhân tài triển vọng nhất. Dù có nhìn thế nào thì, việc Lauel suy sụp đến nỗi thậm chí không thể nhận thấy công kích bất ngờ của một con quái vật là một cú sốc lớn đối với Zibal.

Lauel trả lời, “Tôi... cấp 350. Haha, đúng là hổ thẹn.”

“......”

Cậu ta là một nô lệ thời hiện đại à? Zibal tưởng tượng ra đủ thứ và lại bị sốc. Lauel nhìn anh với vẻ đầy ẩn ý.

Cậu nhớ rằng Zibal từng là lãnh đạo của 7 bang hội lớn. Anh ấy có lẽ là thủ phạm chính khiến liên minh tan rã do lòng tham của mình nhưng anh ấy là một nhà lãnh đạo bẩm sinh và có sức lôi cuốn. Sau sự sụp đổ của liên minh, anh ấy đã trưởng thành lên nhiều và luôn thể hiện một màn trình diễn đẹp mắt trong Giải đấu Quốc gia. Ngay cả những đại diện cấp độ cao của Hoa Kỳ cũng công nhận anh ấy là một thủ lĩnh. Ngoài ra, anh ấy đã có được lòng tin của đại sư.

‘Mình sẽ quan sát anh ấy cẩn thận trong vài năm tới.’

Vị trí thống sứ tỉnh miền nam - đã bỏ trống trong 10 năm - rất có thể đã tìm được chủ nhân của nó.

Zibal nổi da gà vì lý do gì đấy khi anh thấy bộ dạng tươi cười của Lauel.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!