Chương 1458
Cơ sở hạ tầng hiện đại và tiện nghi, công nghệ tiên tiến, một nền kinh tế ổn định, an ninh cao, các nhiệm vụ để lấy bộ đồ Grid sản xuất hàng loạt, vân vân—từ quan điểm của một người chơi, Vương quốc Vượt hạng vũ trang là một vương quốc rất thu hút. Lịch sử lâu đời cùng tài nguyên dồi dào của Đế chế Saharan không có sức hút lắm so với những tiện nghi của Vương quốc Vượt hạng vũ trang, nơi được phát triển dựa trên cảm nhận của con người hiện đại.
Trên thực tế, người nhập cư vào Vương quốc Vượt hạng vũ trang đang tăng lên hàng năm. Tuy vậy, không phải mọi người chơi đều thèm muốn quốc tịch Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Mức độ an ninh cao của Vương quốc Vượt hạng vũ trang đồng nghĩa với chuyện không có công việc nào cho người chơi đánh thuê, chính sách của Vương quốc Vượt hạng vũ trang về việc kiểm soát khu vực hồi sinh của những con trùm hàng đầu thì cản trở những người dùng cấp cao, và thị trường kinh tế được giám sát trực tiếp bởi chính phủ Vượt hạng vũ trang và do Thương Hội Muto quản lý đã bị người dùng thương nhân xa lánh.
Vương quốc Vượt hạng vũ trang an toàn và ổn định có thể là một ‘vương quốc tốt đẹp để mọi người sinh sống’, nhưng đó không phải môi trường phù hợp để có một giấc mơ.
“Giá quặng sắt vọt lên 5 vàng rồi á? Tôi nên mua thêm chút không nhề?”
“Tốc độ tăng giá còn nhanh hơn cả dự đoán… Ưm... Tôi sẽ mua với giá 9 vàng, không, 13 vàng luôn.”
“Nghe bảo đế chế bắt đầu thi công một pháo đài mới rồi đấy!”
“Bên đó đang có quá nhiều đấu thầu rồi. Quay sang phía đông đi. Vì cuộc cạnh tranh mua đá tăng mạnh tại phía đông trước nên những vương quốc đó sẽ sớm bắt đầu xây dựng các pháo đài.”
Đối với các thương nhân và kỹ sư, đại chiến nhân quỷ là một dịp quan trọng. Điều này là đặc đúng đối với các thương nhân lẫn kỹ sư không thuộc về Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Hầu hết các thương nhân và kỹ sư trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang đều được chính phủ Vượt hạng vũ trang ủy nhiệm sản xuất hàng hóa hoặc tiến hành xây dựng. Họ không có lựa chọn nào khác ngoài cảnh giác với Vương quốc Vượt hạng vũ trang khi định giá. Trong khi đó, thương nhân cùng kỹ sư của các vương quốc khác được nhiều vương quốc ủy nhiệm và được tự do định giá.
Ví dụ, nguồn tài nguyên đá và kim loại hiện tại đang bị thiếu hụt. Đó là vì nhu cầu tăng nhanh trước chiến tranh. Chỉ trong 4 ngày sau khi tin tức đại chiến nhân quỷ nổ ra, giá thị trường đã tăng vọt gần 20 lần. Các thương nhân và kỹ sư của Vương quốc Vượt hạng vũ trang thì vẫn giao hàng hóa cho Vương quốc Vượt hạng vũ trang, bất chấp biến động giá cả thị trường.
Đó là vì đây là cách hợp đồng được ký kết ngay từ đầu. Vương quốc Vượt hạng vũ trang cho các thương nhân với kỹ sư quyền sử dụng những mỏ đá và mỏ quặng, đảm bảo doanh số bán hàng ổn định. Thay vào đó, họ đề nghị mua các vật phẩm với ‘giá cố định’. Các công nhân lẫn thương nhân đã coi đó là điều hiển nhiên. Đó là một điểm thu hút lớn khi có thể thu thập tài nguyên một cách đáng tin cậy và giao hàng với giá cố định bất cứ lúc nào mà không phải sợ quái, thổ phỉ, hay lính đánh thuê do đối thủ cạnh tranh cử tới. Bù lại, họ không thể tận hưởng cái sự kiện đặc biệt này, nhưng... ai biết được chuyện này sẽ xảy ra đâu? Họ không thể thất vọng khi cân nhắc các lợi ích mà họ vốn đã nhận được.
“Cứ đảm bảo chất đống các vật liệu đã mua vào trong nhà kho đi. Đừng có cho các vật phẩm lên thị trường tới khi giá thị trường tăng càng nhiều càng tốt, đặc biệt là những thứ có nhu cầu cao đối với thợ rèn ấy.”
Cho tới giờ, Vương quốc Vượt hạng vũ trang vẫn có ưu thế trong thị trường vật phẩm. Điều này là hiển nhiên, vì hầu hết các thợ rèn đều thuộc về Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Những thương nhân không thuộc về Vương quốc Vượt hạng vũ trang từng phải toát mồ hôi mỗi lần họ cố gắng giao tài nguyên cho Vương quốc Vượt hạng vũ trang.
Bây giờ tình thế đã đảo ngược. Nguồn tài nguyên không thể theo kịp với lượng nhân lực dồi dào của Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Vương quốc Vượt hạng vũ trang đã đạt đến mức không thể chế tác vật phẩm ngay cả khi nó muốn nữa.
Họ đã chiếm thế chủ động chống lại Vương quốc Vượt hạng vũ trang...
Các thương nhân thậm chí còn cảm thấy đôi chút khoái trá.
***
“Đây là toàn bộ vật liệu đến vào hôm nay rồi à?”
“Nghe bảo là các mỏ quặng đang trong thời gian hồi.”
“Nếu số lượng cho sản xuất là không đủ thì chúng ta nên mua nó trên sàn giao dịch.”
“Trên sàn giao dịch không có gì khác đang bán đâu. Ngay khi tin tức về đại chiến nhân quỷ nổ ra, nhiều cá nhân hoặc thương hội đã bắt đầu mua hàng rồi...”
“Chúng ta chỉ đang mút ngón tay mình thôi sao?”
“Tất nhiên là không, Lauel là người đầu tiên mua mà. Nhưng mà, anh biết là có những người trên sàn giao dịch bấm rất nhanh rồi đấy. Mua tất cả là chuyện bất khả thi. Trong quãng thời gian đó thì vài tên giàu đến điên rồ đã sắp xếp các vật phẩm theo ‘thứ tự giá cao’ và cuỗm hết đồ được bán rồi... tin đồn bảo là kẻ này mua quặng sắt tới giá 200 vàng. Với giá đó thì tôi tự hỏi không biết tích trữ còn ý nghĩa gì nữa không...”
“Hah... Đây là trò chơi dành cho các nhà tài phiệt sao? Bất luận thế nào thì hôm nay cũng không được rồi.”
Panmir, đứng đầu bảng xếp hạng thợ rèn kiêm phó chủ tịch của Hiệp hội Thợ rèn Vượt hạng vũ trang (Grid là chủ tịch nhưng không có ý nghĩa lắm)—từ 4 ngày trước, ông ấy đã không ra khỏi xưởng rèn nổi 1 bước. Hiện tại, ông ấy đã lần đầu tiên đặt búa của mình xuống. Ông ấy không thể làm công việc của mình vì không có vật liệu..
“Số lượng vật liệu chất lượng nhất vẫn còn khá lớn còn gì?”
Hầu hết các vật liệu chất lượng tốt nhất đã được đẩy cho Grid. Dĩ nhiên thôi vì các vật phẩm mà Grid tạo ra tốt hơn rất nhiều so với vật phẩm được sản xuất bởi các thợ rèn khác.
“Ừ…”
“Chuyện này... phải để nó vào tay Grid thôi.”
“Nghe nói Valhalla sẽ cử 100.000 quân tới hỗ trợ, đúng khôn? Trong số họ có 5.000 người là tinh anh. Ít nhất thì chúng ta phải cung cấp các vật phẩm hàng đầu cho 5.000 người. Vụ này sẽ khó đấy.”
“Lauel với Ngài Rabbit chắc hẳn là đang gặp rắc rối rồi.”
***
Tại hội trường Vượt hạng vũ trang...
Các quan chức cấp cao từ khắp Vương quốc Vượt hạng vũ trang và bộ tham mưu của Valhalla đã tập trung tại một chỗ. Quản lý Rabbit có thể bị hăm dọa trước những nhân vật phi thường như vậy, nhưng anh ta vẫn bày tỏ quan điểm một cách nghiêm trang, “Không, nó không thể đâu.”
Anh ta hoàn toàn phản đối sự khăng khăng của mọi người rằng lượng quân nhu thiếu thốn nên được mua với giá cao.
“Tại sao chúng ta phải trả rất nhiều tiền để mua đồ tiếp tế chứ? Tôi không ủng hộ chuyện này.”
“Anh đã quyết định cung cấp trang bị mới cho các binh sĩ rồi đấy thôi? Làm sao chúng ta có thể chế tạo trang bị mới và phân bổ nó nếu không mua vật liệu được? Anh muốn mua thành phẩm chắc?” một nữ sĩ quan quân sự từ Valhalla hỏi với vẻ mặt không tin. Khóe miệng cô ta giật giật như đang cố kìm nén sự chế giễu.
Chuyện này nhất định là nực cười mà. Hiện tại, hầu hết các vương quốc trên lục địa đều quyết tâm đoàn kết để bảo vệ quê hương và thế giới của họ. Ngoài một số tiểu vương quốc hoặc các nhóm dân tộc thiểu số tại khu vực biên giới, họ đều đã từng chứng kiến hoặc trải qua nỗi sợ ác quỷ và nhận ra tầm nghiêm trọng của tình hình.
Trong khi đó, người chịu trách nhiệm quản lý trong Vương quốc Vượt hạng vũ trang - trung tâm của liên minh - lại đang nói lên cảm xúc cá nhân của mình. Không mua các vật liệu cần thiết cho một cuộc chiến vì giá thị trường đã tăng ư? Hành vi của các thương nhân đã tích trữ vật liệu trong khi thèm muốn lợi nhuận khổng lồ là điều đáng ghê tởm, nhưng thay đổi giá cả là quy luật tự nhiên của thị trường kinh tế. Anh ta muốn từ chối do quy luật tự nhiên này sao? Nó chẳng khác gì tiếng mè nheo của một đứa con nít.
Nữ sĩ quan quân sự nhìn vào anh ta như thể thật thảm hại và Rabbit đeo kính đã đáp trả, “Nếu chúng ta mua thành phẩm từ bên ngoài, nó sẽ vô dụng vì chúng có chất lượng thấp hơn những gì chúng ta từng được trang bị. Các trang bị mà binh sĩ Valhalla mặc lại thua kém hàng hóa trên thị trường sao?”
“Các trang bị bọn tôi đang mặc hầu hết đã cũ rồi. Như anh biết thì quốc gia bọn tôi đang thiếu thợ rèn.”
“Thôi nào,” sĩ quan quân sự cấp cao của Valhalla đã ngắt lời của nữ sĩ quan. Đây là một nơi công cộng. Nó thậm chí còn là nơi tập hợp những nhân vật chủ chốt của cả 2 vương quốc. Đúng là hổ thẹn khi hành động như thế này. Ông ta thở dài và nói với cố vấn quân sự hàng đầu, Tư Mã Thiên - người vẫn đang im lặng, “Tôi chắc là Ngài quản lý Rabbit khẳng định rằng chúng ta không phải mua vật tư vì ông ấy chưa quên bản chất của sự việc này. Tôi cũng đang nghĩ đến điều tương tự.”
“Bản chất... là sao?” Nữ sĩ quan quân sự tỏ vẻ kinh ngạc.
Đây mà lại là một sĩ quan của Valhalla cơ đấy. Vị sĩ quan quân sự cao cấp tặc lưỡi và giải thích, “Chúng ta là những anh hùng của thời đại này tập hợp lại dưới ngọn cờ bảo vệ nhân loại khỏi ác quỷ. Đó là một vị trí giúp đỡ nhân loại và các thương nhân cũng nằm trong nhân loại. Họ nên hợp tác với chúng ta và không xứng đáng để chào mời thỏa thuận.”
“Dĩ nhiên, theo logic là họ phải hợp tác với chúng ta. Thế mà chúng ta làm được gì nếu họ không muốn đây? Ngài nghĩ rằng sự thuyết phục này sẽ được chấp nhận sao?”
“Không cần phải thuyết phục làm gì. Một khi thảm họa xảy ra đúng thời hạn, họ sẽ muốn hợp tác với chúng ta thôi. Chẳng phải đây là những gì Quản lý Rabbit đang nghĩ sao?”
“Đúng thế.”
‘Lợi hại thật.’ Lauel thán phục lúc cậu lặng lẽ theo dõi cuộc họp. Sĩ quan quân sự cấp cao của Valhalla—hệt như cố vấn quân sự hàng đầu, Tư Mã Thiên, tên ông ta tỏa ánh vàng và sự hiểu biết của ông ta rất xuất sắc. Ông ta có thể thấy ngay suy nghĩ của Rabbit - một trong hai người có quyền lực chính trị nhất tại Vương quốc Vượt hạng vũ trang.
‘Nếu ông ta có quyết tâm...’
Ngay khi Lauel nghĩ điều này, sĩ quan quân sự cấp cao đã nói tiếp, “Tuy nhiên, sau khi thảm họa bắt đầu rồi mới có được tiếp tế thì là quá muộn. Điều này có lẽ hơi cực đoan, nhưng tôi nghĩ cần phải thông báo cho thế giới về những điểm báo của thảm họa.”
“Bằng cách nào?”
“Tróc Quỷ thuộc về Vương quốc Vượt hạng vũ trang đó thôi? Nếu cô ấy đi khắp các thành phố trên lục địa, mở cổng địa ngục và để ác quỷ tràn ra ngoài... những người đã trải nghiệm quyền năng của ác quỷ sẽ đủ tỉnh táo để nhận ra đại chiến nhân quỷ là một thảm họa chứ không phải một lễ hội.”
Sticks trông hết sức nghiêm túc. “Ông đang nói là chúng ta nên cố ý giải phóng sinh vật ma quỷ và làm hại mọi người à? Thiên địa sẽ tức giận đấy! Ta không đồng tình.”
Mặt khác, đánh giá của Lauel thì không giống vậy. ‘Ông ta có sự quyết đoán đấy... Ares đã tập hợp được rất nhiều nhân tài.’
Theo quan điểm của Lauel, ý kiến của sĩ quan quân sự cấp cao là rất hợp lý. Nếu các sinh vật ma quỷ phá hủy nhiều thành phố trên khắp lục địa, người chơi sẽ từ từ nhận ra đại chiến nhân quỷ là một thảm họa. Họ cũng sẽ thấy rằng năng lực của Vương quốc Vượt hạng vũ trang là điều cần thiết để chuẩn bị đại chiến nhân quỷ.
Rồi dư luận về phía các thương nhân cố gắng ăn cướp Vương quốc Vượt hạng vũ trang sẽ ngày càng xấu đi. Thương nhân càng có tiếng thì họ sẽ càng chuyển nhiều vật tư cho Vương quốc Vượt hạng vũ trang với giá rẻ để bảo vệ vị trí của mình.
‘Đó là cách hiệu quả nhất vì có rất nhiều người sẽ không lắng nghe bất kể chúng ta có cố gắng thuyết phục họ như thế nào, nhưng... sẽ khó mà giải quyết hậu quả một khi họ tìm ra rằng Yura là người đã thả các sinh vật ma quỷ. Hình ảnh mà Vương quốc Vượt hạng vũ trang và Vượt hạng vũ trang Hội đã cặm cụi như vậy để tích lũy được sẽ sụp đổ ngay lập tức.’
Vấn đề lớn nhất là Grid có khả năng không chấp thuận. Hy sinh chắc chắn sẽ xảy ra trong quá trình phá hủy các thành phố và reo rắc nỗi sợ hãi trong lòng dân. Grid lại ưng thuận chuyện đó á? Lauel đang chống cằm suy nghĩ thì cậu chợt bắt gặp ánh mắt của Tư Mã Thiên. Cậu đã mỉm cười đáp lại.
‘Ông ta cho rằng ý kiến của sĩ quan quân sự cấp cao là hợp lý nhất sao? Nếu có cách nào tốt hơn thì cái người tháo vát này chắc chắn sẽ biết nhiều hơn mình...’
Ông ta là cấp trên của sĩ quan quân sự cấp cao với trình độ trí tuệ ngang với Lauel, vì vậy ông ta nên giỏi hơn. Lauel có phần cảnh giác khi cậu ấy nghĩ về chuyện đó, nhưng không thể hiện những suy nghĩ sâu kín nhất của mình vì cậu ấy đã nhúng tay vào chính trị lâu rồi. Có chuyện xảy ra vào thời điểm các quan chức của 2 vương quốc đang tiếp tục trao đổi thông tin...
“Xin lỗi, tôi đến trễ.” Cánh cửa phòng họp đóng chặt đã mở ra mà không cần sự đồng ý của bất cứ ai. Đó là sự xuất hiện của Grid.
Mọi người lập tức đứng dậy khỏi chỗ ngồi của mình. Bộ tham mưu của Valhalla cũng vậy.
“Bái kiến Vượt hạng vũ trang Vương Điện Hạ.”
Tất cả thành viên tham mưu của Valhalla, bao gồm cả Tư Mã Thiên, đều cúi đầu thật sâu trước Grid. Nữ sĩ quan quân sự - người thể hiện sự thiếu cảm xúc trong cuộc họp - đã đỏ mặt và há hốc miệng như một con ngốc. Đó là quyền năng của chỉ số quyến rũ với nhân phẩm.
Các thành viên Vượt hạng vũ trang đã quá quen với Grid đến mức họ thường quên, nhưng khác quan mà nói, Grid là một người rất tuyệt và dễ mến. Trong số những nam, nữ diễn viên chọn nghề và tập trung vào chỉ số quyến rũ, thường có những kẻ hành động như là người đàn bà quyến rũ lạ thường, thế mà đến cả họ cũng sẽ xấu xí khi đứng cạnh Grid. Đó là vấn đề về hào quang chứ không phải ngoại hình.
“Rất vui được gặp ông, Cố vấn Quân sự Tư Mã Thiên. Chúng ta sẽ chào hỏi sau. Tôi sẽ cho ông biết tin trước. Trong 3 ngày tới, một lượng lớn quân nhu sẽ tới Reinhardt này. Chừng đó là đủ để chuẩn bị cho chiến tranh. Như đã thảo luận ban đầu, Bọn tôi sẽ mua vật tư. Rồi Valhalla sẽ mua trang bị do bọn tôn sản xuất với giá cả hợp lý.”
“......?”
“......?”
Hầu hết những người tập trung ở đây đều thông minh, nhưng không ai trong số họ có thể hiểu được lời của Grid. Vật tư đủ để chuẩn bị cho chiến tranh sẽ sớm tới ư? Trong lúc bối rối, Tư Mã Thiên đã mở miệng, “Thưa Điện Hạ, tôi có thể hỏi về nguồn cung cấp vật tư không?’
“Là Thương Hội Lion. Đó là một nơi mà nội gián phe tôi đã xâm nhập vào.”
“......!”
Mắt của các thành viên từ cả 2 vương quốc đều mở to ra và lay động.
Tư Mã Thiên hỏi lại, “Giá mua hàng hóa là bao nhiêu ạ?”
“Theo giá gốc thôi. Người của tôi đã hoàn thành rất tốt công việc của mình đấy.”
“......!!”
“......!!”
Lần này, tới cả Tư Mã Thiên cũng sửng sốt. Ông ta ngạc nhiên đến mức mặt trắng bệch ra. Mọi người đều mong đợi rằng giá vật tư chiến tranh sẽ tăng. Thế nhưng, sử dụng nội gián để kiểm soát một thương hội khổng lồ và mua càng nhiều vật tư cần thiết càng tốt trước khi giá thị trường tăng lên... đó không phải chuyện có thể làm được với tầm nhìn xa thông thường. Thật khó mà nghĩ được đó là đẳng cấp của một con người.
‘Ngay cả sự tháo vát của anh ta cũng đã đạt tới cảnh giới của thần...!’
[Hảo cảm với Tư Mã Thiên, cố vấn quân sự của Vương quốc Valhalla, đã tăng 20.]
“......?”
Grid lúng túng trong khi Tư Mã Thiên nhìn anh với đôi mắt tràn đầy sự đố kỵ thuần khiết. Giữa lúc ồn ào, Lauel đã gửi một tin thì thầm cho Huroi. Cậu nhận thức rõ ràng rằng tình huống này không phải là kết quả từ chiến lược của Grid.
-Đang xảy ra chuyện gì thế? Tại sao Thương Hội Lion lại cấp cho chúng ta nguồn hàng rẻ như vậy?
-Tôi ăn trộm con dấu của thương hội và làm giả một số tài liệu.
-......?
Huroi lại có thực lực đến vậy sao? À không, đây chả phải vấn đề về thực lực. Chỉ bằng cách thao túng một số tài liệu thì chuyện này là bất khả thi. Mà khoan đã, từ đầu thì anh ta làm cách nào để ăn cắp con dấu của thương hội chứ? Những thứ quan trọng như vậy luôn được giữ trong kho đồ còn gì?
Lauel nhíu mày rối não trước tình huống không hiểu nổi và máu loãng chảy ra từ mũi cậu. Da của cậu đang được nâng cấp mỗi ngày.
Bất luận thế nào... đến cả Lauel cũng không hiểu được tình hình. Đó là vì tiền đề của cậu để hiểu tình hình này là sai bét. Huroi có thâm nhập vào với tư cách nội gián đâu. Anh được người ta tiếp đãi với tư cách một vị khách mà.