Chương 1470
Thính giác của Haster đơn giản và chính xác. Nó ở mức độ có thể nhận thức không gian và bắt chuyển động của các vật thể chỉ bằng âm thanh. Đó là một khả năng chân chính có được qua việc mài giũa và nghiên cứu nó tới tột bậc lúc anh ta trở thành một huyền thoại trong thế giới game Bắn Súng Góc nhìn Một. Thính giác nhạy bén của anh ta đủ để chỉ rõ mục tiêu mà không bị nhầm lẫn bởi hàng chục hay hàng trăm tiếng ồn, nên đương nhiên là anh ta bị nghi ngờ sử dụng hack map trong thời kỳ đỉnh cao.
Haster nhìn thẳng về trước trong khi đâm thương ra phía sau để chặn nhát đâm kiếm của Bàn tay Thần. Nếu ai đó thấy cảnh này, họ sẽ tự hỏi liệu anh ta có mắt đằng sau gáy hay không. Giá mà anh ta không ngã về phía trước...
‘Khụ... Đây là chuyện thật ư?’
Haster không có cảm giác thực tế về tình hình. Sức tấn công này là thế quái nào? Mỗi lần anh ta chặn một công kích từ các Bàn tay Thần, những cơ bắp của anh ta lại xoắn lên còn xương thì kêu răng rắc. Máu của anh ta cũng giảm nữa. Theo cách này thì phòng thủ không có nghĩa lý gì cả.
‘Có tận 30 cái như thế này sao?’
Chẳng phải anh ta đã nói có thể thắng ngay cả khi đấu với tất cả 30 cái à? Grid đã cười cợt anh ta nhiều đến mức nào đây chứ?
‘Mình muốn chui vào hang chuột mà trốn đi.’
Haster đỏ mặt và quay đầu sang trái. Đồng thời, anh ta vặn xương quai xanh và rướn vai lên. Công kích của Bàn tay Thần đã bổ vào bả vai anh ta. Haster không thể chịu nổi đòn tấn công và đã ngả về sau, siết chặt eo ngay trước khi lưng anh ta chạm đất. Lưỡi kiếm sắc bén đã quét qua đầu mũi Haster.
Haster vươn tay về phía Bàn tay Thần đã biến mất vào góc khóe mắt anh ta. Anh ta sẽ tóm nó và khuất phục nó, thế nhưng lại không chạm vào được. Tốc độ của anh ta chậm hơn Bàn tay Thần. Anh nghe thấy được một âm thanh tàn phá mới.
Haster lập tức nắm được tình hình qua tiếng động và xoay xương chậu. Một tấm áo choàng phấp phới đã quấn quanh thanh kiếm mà Bàn tay Thần dùng để đâm anh ta. Haster nắm lấy tấm áo choàng và vung vẩy nó. Anh ta định vặn áo choàng như một cái bánh quy xoắn để giữ thanh kiếm và hướng quỹ đạo của Bàn tay Thần về phía mong muốn.
‘Sau đó là dùng một kỹ năng.’
Đây là một thời cơ tuyệt vời. Ngay trước khi tấm áo choàng quấn quanh thanh kiếm, Bàn tay Thần đã tuột ra.
‘N-Nó lại bắt đầu rồi.’
Nó đã thành thế này một lúc trước. Anh ta tự tin là các phán đoán của mình không có vấn đề gì cả, nhưng kết quả thì lại luôn kinh khủng. Không chỉ có cơ thể anh ta là không thể theo kịp do tốc độ chậm. Còn có một sự bất tiện khó giải thích bằng lời. Cái cảm giác rằng thứ gì đó vô danh đã luôn cản trở các hành động của anh ta.
‘Hay là từ đầu phán đoán của mình đã sai rồi?’
Haster đang đánh 3 chọi 1. Đó là một mất mát rất lớn mỗi lần ý đồ của anh ta trở thành hư không. Bây giờ cũng như vậy. Một Bàn tay Thần thì né tránh trong khi hai Bàn tay Thần khác thì đào xới vào thắt lưng anh ta. Haster nghiêng cây thương để chặn các lưỡi kiếm và anh ta phải hứng chịu một cú xé thắt lưng.
‘Khặc... Thắng bại sẽ được quyết định tại đây.’
Haster có thể cảm thấy Bàn tay Thần mà mình vừa né một lúc trước đang tiếp cận từ bên dưới. Anh ta có thể tránh bằng cách nhẹ nhàng dịch chuyển một bàn chân. Anh ta biết vậy bằng các giác quan của mình. Ấy vậy mà, anh ta cho rằng tình hình sẽ chả cải thiện ngay cả khi anh ta né được đòn tấn công này. Khoảnh khắc phán xét được đưa ra, cơ thể đã di chuyển một cách tự nhiên.
Haster dồn sức mạnh vào cả hai cánh tay. Anh ta đẩy mạnh vào 2 thanh kiếm đang ép vào cây thương và dùng chúng làm bệ đỡ để nhấc hông mình lên. Anh ta đang định vào thế trồng cây chuối để tránh công kích từ bên dưới, nhào lộn để thay đổi vị trí của mình theo cách có lợi.
Hiển nhiên rồi, một bức tranh đẹp đẽ đã được vẽ ra trong đầu anh ta. Thế mà một lần nữa, bức tranh lại chẳng hoàn thành. Trước khi anh ta có thể vươn eo lên, một lưỡi kiếm do một trong các Bàn tay Thần cầm đã cắt vào gót chân Achilles của anh ta.
***
“Lạ thật đấy.”
Grid không ngừng nện búa. Anh đang trong quá trình sản xuất tự động. Anh có thể vừa chế tác vật phẩm vừa xem trận chiến của Haster bằng Tầm nhìn Barbatos.
“Anh ta kém mạnh mẽ hơn rất nhiều so với các Bàn tay Thần. Có thể cầm cự được thì quả là đáng kinh ngạc. Anh ta có bị gãy cổ tay mỗi lần chặn một kiếm vũ thì cũng không lạ. Thế mà làm sao anh ta có thể kiên trì đến vậy nhỉ?”
Chẳng có cảm giác kiểm soát tốt gì hết. Haster mang tới một ấn tượng rằng khả năng kiểm soát của anh ta không được tốt vì thường lộ ra sơ hở trong tư thế. Trong thời điểm anh ta bị một Bàn tay Thần chém vào cổ chân, hông anh ta đã lùi ngược lại. Thực lòng là trông rất buồn cười.
“Anh ta không hề tập trung sức mạnh của mình lên những nơi anh ta đánh trúng. Đúng hơn thì anh ta có thói quen di chuyển nó từ vai tới vũ khí. Luồng hào quang cũng phù hợp với cái thói quen đó. Nhờ vậy mà ngay cả khi các đòn tấn công tương đối mạnh đánh trúng anh ta, uy lực vẫn bị phân tán và tác động bị giảm sút.”
Mercedes lên tiếng lúc cô đứng cạnh cửa sổ và nhìn Haster.
“Tuy vậy, em không thể nói là cách này tuyệt vời được. Cổ tay ít được sử dụng hơn nên đã hạn chế đường đi của vũ khí và sức mạnh của đòn đánh thì yếu. Nhanh nhẹn cũng bị trấn áp nữa.”
“Anh ta đang hùng hổ phân tán uy lực của các Bàn tay Thần à?”
“Em nghĩ là hắn dính lấy phong cách này bất kể là chiến đấu với ai. Đó dường như là một thói quen có chủ ý.”
“Tại sao anh ta lại có cái thói quen này được nhỉ?”
“Em nghe nói Ngài Winfred sử dụng một phương thức chiến đấu để đảo ngược mana và gây ra ‘sự rút lại năng lượng’. Nếu chuyện đó thành công thì năng lực của mục tiêu sẽ bị phá hủy hoàn toàn. Nó được cho là nếu các kỹ năng được liên kết đúng thời điểm, một đòn chí mạng sẽ được giáng vào mục tiêu.”
Rút lại năng lượng là một khái niệm làm gián đoạn các tài nguyên như mana với kiếm năng. Nói ngắn gọn, nó là một kỹ thuật đáng sợ dùng để hủy kỹ năng của đối thủ. Nếu anh ta có thể liên kết một đòn phản công, đó sẽ là kỹ thuật tối thượng.
“Có lẽ Ngài Winfred đã tạo ra thói quen này để có thể kết nối các kỹ năng một cách tự nhiên ‘sau khi rút lại năng lượng thành công’. Vấn đề là hắn vẫn chưa thức tỉnh đầy đủ sự rút lại năng lượng. Ngài Winfred đã qua đời trước khi nó được hoàn thiện.”
“Ưm...”
Có một kỹ thuật rất mạnh mang tên rút lại năng lượng. Để dùng nó đúng cách, phải sử dụng một kỹ năng. Tuy nhiên, để liên kết kỹ thuật này, các hành động cụ thể phải được thực hiện trước và điều này có liên quan đến thói quen của Haster.
‘Nói đơn giản thì, nếu Hậu duệ Pagma muốn dùng kiếm vũ, người đó phải thực hiện các sải bước. Haster mới chỉ học sải bước đó và anh ta không thể dùng nó như ý muốn chăng? Ngay cả việc thực hiện sải bước đó cũng thành một thói quen à?’
Haster đã sống với Winfred hơn 10 năm. Anh ta hẳn đã hoàn thành một chuỗi nhiệm vụ trong hơn 10 năm đó. Một ví dụ cực đoan là nhiệm vụ vung thương 1.000 lần mỗi ngày. Đây là gốc rễ của những người chơi có ‘thầy giáo’. Không như những người chơi thông thường phát triển qua phiêu lưu và đi săn, họ có xu hướng sống theo nhiệm vụ. Trong quá trình này, vài thói quen có lẽ đã phát triển, nhưng đó đâu phải chuyện lạ gì.
‘Cuộc đời Haster đã lộn tùng phèo trước khi Winfred có thể giải thích đầy đủ cách sử dụng rút lại năng lượng. Haster phải tìm ra câu trả lời đúng cho các nhiệm vụ nghề để giải quyết đống dây nhợ rối mù này, nhưng nó vẫn chưa được giải quyết.’
Trong lúc Grid đang tự hiểu theo cách của anh, máu của Haster đã tụt xuống tối thiểu.
Đó là sau 15 phút. Tuy nó lâu hơn 5 phút so với kỷ lục trước đấy, nhưng Haster không có vẻ gì là hài lòng chút nào. Đương nhiên thôi. Để được đánh giá là ‘thắng’ trận đấu, Haster phải khiến cả 3 Bàn tay Thần tê cứng. Thế nhưng, anh ta còn không làm tê cứng nổi 1 Bàn tay Thần. Ban đầu, anh ta nói về 30 chọi 1, nhưng anh ta thậm chí không thể xử lý trận đấu 3 chọi 1. Anh ta khó chịu là cũng đáng.
‘Nó đâu có dễ. Để làm các Bàn tay Thần tê cứng, anh phải gây ít nhất là 70.000 sát thương.’
Các Bàn tay Thần đương nhiên là không có phòng thủ, nhưng chúng lại dùng vũ khí. Chúng còn có thể cầm khiên nếu muốn luôn. Các phương tiện phòng ngự chống lại công kích là có tồn tại. Thêm vào đó, chúng nhanh như gió. Chúng có thể di chuyển xấp xỉ 100 cây số/giờ.
“Có một vấn đề với gã này.” Sở thích nhìn trộm của Mercedes... à không, sự do thám của cô ấy tiếp tục. “Khả năng tri giác của hắn vượt xa khả năng thể chất. Cứ như là một người lớn di chuyển trong thân xác trẻ con. Bên liên quan hẳn phải cảm thấy một khoảng trống lớn giữa phán xét với hành động của hắn.”
‘Ah... Đấy là lý do sao?’ Từ góc nhìn của bên thứ ba, các chuyển động của Haster là rất khó xử. Đôi lúc cơ thể anh ta vụng về khi nhảy múa, nên nó có hơi lố bịch.
‘Chuyện này là thường thấy ở những khu vực cấp độ thấp.’
Họ là những người chưa thích nghi được với ‘xác thịt’ mới của họ. Những người chưa thích nghi được với cơ thể họ trong Satisfy - nơi khác với ngoài đời - có xu hướng cảm thấy một ý thức tách biệt và di chuyển một cách luống cuống. Đó là một hiện tượng đặc biệt nổi bật ở người già và người có bệnh. Cơ mà, Haster có phải tân thủ đâu. Anh ta là một cựu binh của Satisfy trong ít nhất 15 năm rồi. Lý do tại sao một người như vậy lại mắc những triệu chứng này là...
“Có một hay hai lý do tại sao một chiến binh lại mắc các triệu chứng như vậy. Có phải là anh ta không thể thích ứng được với cơ thể bị suy yếu nhanh chóng của mình vì nguyên nhân nào đó chăng?”
Một nụ cười nho nhỏ nở ra trên mặt Mercedes.
“Bỗng dưng, vào một ngày nào đấy, hắn đã lấy lại được những giác quan từ thời kỳ đỉnh cao của hắn.”
“Thời kỳ đỉnh cao của Haster chấm dứt lâu rồi mà.”
Nếu anh ta đột nhiên lấy lại được thời kỳ đỉnh cao của mình - thứ đã kết thúc cách đây rất lâu... thì bên liên quan không nhận ra được cũng chẳng có gì lạ.
Grid vuốt cằm ngẫm nghĩ và dùng Đôi mắt Vượt hạng vũ trang Thần. Sau đó, hàng trăm vật phẩm đặt trên giá đã đồng loạt hiện ra trong tâm trí anh. Một lượng lớn thông tin đã được tiêm vào cùng lúc. Grid chóng mặt vì anh vẫn chưa quen với nó và vội vã nhập một từ khóa trong đầu.
‘Tăng các chỉ số. Sức mạnh và nhanh nhẹn.’
Thông tin tràn ngập trường nhìn của Grid đã bắt đầu được sắp xếp. Anh chỉ nghĩ về các vật phẩm với hiệu ứng tăng sức mạnh hoặc nhanh nhẹn. Tổng cộng có 35 món.
“Cái kia, cái kia, cái kia. Cả cái kia nữa.”
Toàn bộ các vật phẩm ở đây đều do Grid, các Bàn tay Thần, Ke ong, và Cốt binh Vượt hạng vũ trang làm ra. Nghĩa là chúng thuộc quyền sở hữu của Grid.
“Haster.”
“......?”
Haster đang phân tích vấn đề trong khi đợi máu hồi lại thì anh ta nghe thấy một giọng nói và đã tỉnh lại. Anh ta ngẩng lên và thấy Grid xuất hiện với 5 Bàn tay Thần nữa.
‘Anh ta đánh giá cao mình à?’
Có lẽ anh ta đã không thắng trận 3 chọi 1, nhưng anh ta đủ tư cách để đấu 8 chọn 1 sao?
‘Ưm... Nếu mình là thanh niên thì hẳn đã coi đó là chuyện tốt.’
Cũng được một thời gian rồi kể từ hồi thanh xuân của anh ta - với tư cách nhân vật chính của một vở kịch say đắm - ra đi...
Haster đang tùy tiện giải thích điều đó và ngập ngừng...
“Anh đã chơi một trò nhập vai trực tuyến bao giờ chưa?”
“Dĩ nhiên là rồi. Tôi từng là game thủ chuyên nghiệp vì tôi yêu các trò chơi. Tôi mà lại bỏ qua bất kỳ thể loại nào chắc?”
“Thế thì tại sao anh lại cày nhân vật của mình theo cái kiểu này? Anh đã thử rồi nhưng chả làm được gì nhiều lắm nhỉ? Hay là anh giống tôi?”
“......”
Đó là một công kích cá nhân theo sau một câu hỏi nực cười. Haster đang cạn lời thì các Bàn tay Thần đã tiếp cận. Những cái mới mà Grid đưa đến đều đang cầm một mảnh giáp.
“Anh muốn mặc thử không?”
“......?”
“Không phải là tôi đang tặng quà đâu. Tôi chỉ cho anh mượn một lúc thôi. Anh cùi bắp đến mức tôi phải làm thế.”
“......”
Haster đã được trao cho các vật phẩm. Chúng là các vật phẩm xếp hạng cổ tích với độc nhất và hiệu năng của tất cả đều khủng. Đôi giày với cặp găng tay đã nâng các chỉ số của anh ta thêm 200. Tới mức này thì dán nhãn nó là huyền thoại thay vì độc nhất là chuyện bình thường mà đúng không?
“Mặc vào và đánh lại đi.”
Haster trang bị các vật phẩm cho bản thân mà không nói một lời. Anh ta cũng cảm thấy bầu không khí nghiêm túc. Anh ta làm những gì Grid bảo mình làm mà không bày tỏ những câu hỏi trong thâm tâm. Rồi cuộc đối đầu đã khởi động lại lần nữa. 3 Bàn tay Thần di chuyển rất nhanh, tản ra các điểm mù trong tầm nhìn của anh ta và tấn công từ các quỹ đạo khác nhau. Đó là một cuộc tấn công mang tính đo đạc và mánh khóe. Ấy thế mà với Haster, góc độ tấn công nào cũng chả quan trọng. Anh ta đọc âm thanh và nắm được vị trí lẫn đường đi của các Bàn tay Thần trong thời gian thực, sau đó linh hoạt để bản thân làm theo phán xét hiện ra trong đầu. Nó hệt như hồi anh ta còn ở đỉnh cao, khi anh ta di chuyển màn hình, nghe tiếng bước chân của địch, và lập tức bắn vào đầu.
“......!”
Mắt Haster căng cả ra. Cơ thể anh ta đã di chuyển như anh ta nghĩ rồi này. Những thứ xung quanh anh ta đã cứng lại như tượng đá. 3 Bàn tay Thần đã bị các kỹ năng đánh trúng và tê cứng trong khi rung lắc. Đó là thời khắc mà phán xét của anh ta - thứ đã nằm trong nghi hoặc một thời gian dài - thực sự tỏa sáng.
Anh ta đang bị mê hoặc trong giây lát thì giọng của Grid đã lọt vào tai. “Nếu anh lên 100 cấp thì anh sẽ trở về thời kỳ đỉnh cao. Tôi nghĩ anh cũng sẽ cần hoàn thành một số nhiệm vụ nghề, nhưng...”
“......”
100 cấp. Nó phi lý đến nỗi Haster bác bỏ nó như một ảo giác và tới gần Grid.
“Tôi... Sao anh lại làm các vật phẩm cho tôi...?”
“......?”
“Anh nghĩ là thiện chí này sẽ làm tôi ấn tượng đến mức đăng ký gia nhập Vượt hạng vũ trang Hội sao? Nếu là thế thì... sự lo xa của anh ghê gớm thật đấy.”
“......”
Đúng là cầm đèn chạy trước ô tô.
Grid đang cười thì anh chợt có đầy kỳ vọng. ‘Haster với các Xích sắc Kỵ sĩ tiền nhiệm sẽ có rất nhiều sức mạnh tổng hợp đấy nhỉ?
Có lẽ nó cũng không tệ đâu...
Dĩ nhiên, đòi hỏi phải có vài bài kiểm tra tư tưởng. Trước đó thì—
“Bây giờ hãy thắng 8 chọi 1 đi đã. Anh nói mình muốn tới địa ngục mà.”
“Ah, ừ...”
“Đống vật phẩm không phải quà đâu nên là trả đây hoặc mua chúng đi.”
Một khi nếm thử cảm giác được vũ trang vượt hạng rồi thì không thể dứt ra được nữa. Haster đương nhiên đã trả tiền cho các vật phẩm. Một lượng tiền khá là lớn chứ đùa.