Chương 1485
“Bọn ta đã trở về.”
Có những khái niệm tăng giá trị theo thời gian. Danh tiếng là một trong số chúng.
Xích sắc Kỵ sĩ đoàn của thời đại hoàng kim, dẫn đầu bởi Piaro—họ đã mang về vô số vinh quang cho Đế chế Saharan và trở thành những huyền thoại của đế chế. Mọi chuyện đã diễn ra như vậy kể từ khi họ được xóa bỏ những cáo buộc bất công. Câu chuyện lan truyền nhanh đến nỗi nó dường như vượt qua cả sự vĩ đại của Bất bại Vương - người đã khiến Lubana trỗi dậy.
“......”
Những anh hùng mà quê hương họ đã sinh ra để rồi vứt bỏ.
Sau một cuộc chiến khốc liệt, các kỵ sĩ cùng binh lính chứng kiến việc bắt giữ vua ám tiên thành công và mắt họ trở nên ướt đẫm.
Nỗi buồn và sự hồi hộp đã giao nhau. Cảm xúc cuối cùng là xấu hổ. Tại sao họ - những người cống hiến cả cuộc đời mình cho tổ quốc - lại phải bị đuổi ra khỏi mái nhà của họ chứ? Họ - những người xứng đáng được ngợi ca - đã bị tước đoạt danh dự, tính mạng, và gia đình của mình, rồi phải chịu đau khổ. Tại sao tổ quốc họ lại không thể tin tưởng họ chứ? Tại sao họ lại không được bảo vệ?
Lịch sử của đại đế chế - lẽ ra phải kéo dài hàng ngàn năm - có lẽ đã biến mất ngay khi nó quay lưng lại với những con người này. Không... ngay cả bây giờ vẫn chưa phải là quá muộn. Đế chế đã thay đổi với sự đăng quang của một người cai trị mới. Hoàng đế Basara đang thực hiện nhiều cải cách khác nhau. Họ tin chắc rằng đế chế đã trục xuất Xích sắc Kỵ sĩ đoàn tiền nhiệm khác hoàn toàn so với đế chế đương thời...
“Các ngài đã phải khổ cực rồi.”
“......”
Đội kỵ sĩ hoàng gia rũ bỏ những suy nghĩ của họ. Họ ngây người nhìn Piaro với các anh hùng đang quay lưng đi. Đó là vì không có vệt tối nào trên gương mặt của những vị anh hùng mà họ dám yêu cầu cùng nhau trở về. Những con người này đang cười ha hả trong cuộc chiến chống lại ám tiên - chủng loài hùng mạnh hơn tưởng tượng. Bước chân của họ nhẹ bẫng lúc họ nghĩ đến việc trở về ‘nhà’.
Trong im lặng, Resh đã hét lên, “Các ngài đã vất vả rồi ạ!”
Đám kỵ sĩ lẫn binh lính giờ mới chào nghiêm. Những vị anh hùng đang mang lá cờ của Vương quốc Vượt hạng vũ trang trên vai họ. Đã từng nằm ở đó là lá cờ của đế chế. Chẳng phải nó sẽ tung bay phấp phới mà không mất đi động lực ở bất cứ đâu trên lục địa sao?
Vẻ mặt của đám kỵ sĩ lẫn binh lính dần bình tĩnh lại. Địa vị của đế chế có lẽ không còn tốt như trước, nhưng đã có một đồng minh mang tên Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Mặt đất và địa ngục đang trên bờ vực của một cuộc đại chiến nhân quỷ. Họ không hề sợ hãi sự hỗn loạn và bão giông đang ập đến.
Vương quốc Vượt hạng vũ trang đang ở cùng họ và các vị anh hùng thì đang ở Vương quốc Vượt hạng vũ trang.
***
“Trong tình hình hiện tại, chúng ta sẽ chỉ tích lũy thiệt hại mà thôi. Chúng ta cần thu nhỏ chiến trường.”
Lục địa thì rộng lớn và hơn một nửa là lãnh thổ của đế chế. Đế chế có tới 6 múi giờ khác nhau. Phía tây mà đang đêm muộn thì phía đông đã là buổi sáng. Các cổng dịch chuyển có lẽ đã được Vương quốc Vượt hạng vũ trang giới thiệu gần đây, nhưng nó không đủ để bao phủ mọi vùng miền. Chỉ có một số cổng dịch chuyển là hoạt động trọn vẹn. Đó là vì việc lắp đặt, bảo trì, và vận hành các cổng dịch chuyển đòi hỏi một lượng tài nguyên lẫn nhân lực cao đến ngút trời.
“Thu hẹp chiến trường lại. Hãy sơ tán người dân vào vùng trung tâm ạ.”
“Vâng ạ. Sẽ rất khó khăn cho những người dân phải rời bỏ quê hương họ, nhưng nếu đế chế hết lòng hỗ trợ thì họ sẽ có thể thích nghi thôi.”
“Trước mắt, nhiều ngành và nền kinh tế sẽ bị tê liệt. Ngân khố có thể cạn kiệt trong khi hỗ trợ người tị nạn. Tuy nhiên, chúng ta không thể cứ ngồi nhìn mọi người chết được. Xin hãy hiểu cho ạ.”
“Xin hãy hiểu cho ạ!”
Các quan lại đồng loạt lên tiếng. Họ đang chia sẻ quan điểm của mình bất chấp phe phái.
Đó là ngay sau khi tin tức được đưa tới, rằng nhiều thành phố lẫn làng mạc đã bị yêu nhân cướp đi. Động lực của yêu nhân là rất lấn át. Càng xa khỏi một thành phố lớn thì thiệt hại càng tăng lên đáng kể. Có những hạn chế với binh lính do hoàng thất và các quý tộc điều hành. Tại các vùng núi thì hoàn toàn không thể tính được số thương vong.
Có hàng triệu quân thì ích gì chứ? Số người mà họ phải bảo vệ lên đến hàng trăm triệu và đất đai của đế chế quá lớn. Không thể nào chăm lo cho những người dân đang rải rác khắp nơi. Cứ như vậy, số lượng yêu nhân chỉ có tăng lên. Cách duy nhất để giảm thiệt hại là đưa mọi người tới một nơi an toàn.
Đúng là vừa lòng khi các đại quý tộc có khả năng chịu trách nhiệm và bảo vệ lãnh thổ của họ. Số người tị nạn sẽ chỉ chiếm khoảng 60% tổng dân số. Đó là một con số tuyệt vời.
“Các ngài nói đúng. Hãy hỗ trợ việc sơ tán và định cư của người dân tới mức cao lớn. Đừng có tiết kiệm tài nguyên với nhân lực.” Basara đứng dậy khỏi ngai vàng và tháo vương miện hoàng kim. Đây là báu vật được lưu truyền từ đời này qua đời khác. Chiếc vương miện này đã tượng trưng cho bà ấy kể từ những ngày còn là công tước và nó đã thay thế cho vương miện hoàng gia. Basara đưa nó cho bộ trưởng tài chính. “Quốc khố sẽ được mở. Hãy dùng chiếc vương miện này và mọi thứ cho người dân mà không để lại bất cứ thứ gì.”
“Đ-Điện Hạ...!”
“Không có người dân thì không có đế chế. Xin các ngài hãy cố hết sức.”
“Hoàng ân là vô lượng. Hạ thần nhất định sẽ nhận lời hợp tác của các quý tộc.”
“Hoàng ân vô lượng!”
Kể từ khi Basara trở thành hoàng đế, đế chế đã đầu tư rất nhiều vào tương lai. Đó là tương lai của lục địa, không phải tương lai của đế chế. Đó là với niềm tin rằng họ sẽ trở thành một lực lượng dẫn dắt lịch sử lâu đời của đế chế. Thiệt hại phải chịu trước mắt là lớn vô cùng. Nó khó mà đong đếm được. Rồi thì thời điểm này, cuộc xâm lăng ồ ạt của ác quỷ đã được dự kiến trước. Thiệt hại cho đế chế tích tụ lại và tài chính của họ đang lung lay. Số phận của đế chế đang bị đe dọa. Chuyện này cứ như đang bước đi trên một con đường băng phủ vậy.
Tuy nhiên, tâm trí Basara không hề lay động chút nào. Bà ấy xuất thân từ một huyết thống khác trong hoàng thất và đã lên ngôi. Cựu Hoàng đế Juander đã từ bỏ con cái và đích thân truyền ngôi lại cho bà ấy. Bà ấy không hề thua kém về khả năng. Ngay cả trong thời kỳ hỗn loạn, bà ấy vẫn không ngừng tìm kiếm kết quả tốt nhất cho đế chế.
‘Ta sẽ tiếp tục làm gương để các gia tộc địa phương không chỉ ngồi một chỗ. Các quan lại cuối cùng đã đoàn kết một lòng một dạ, nên ta phải đứng ở trung tâm.’
Bà ấy cảm thấy trống vắng khi không có vương miện, nhưng phải thích nghi thôi. Basara trải rộng một tấm bản đồ lớn và cùng với các quan chức, bà ấy nhìn vào những khu vực nơi mọi người sẽ được sơ tán. Nhiều thứ đang được thảo luận một cách chu đáo.
Một thời gian trôi qua.
“Nghe nói rằng mầm mống của yêu nhân tại phương nam đã chết hết” Những người đưa tin lần lượt tới. Hầu hết họ đến từ phương nam.
Thương mại hàng hải cũng đóng một vai trò quan trọng trong nền kinh tế của đế chế. Có một lượng lớn dân cư và cơ sở vật chất ở phương nam. Đó là một khu vực tập trung của cải, nên nó không hề bị độc chiếm bởi một hay hai quý tộc lớn. Mà đúng hơn, nó được hoàng thất và các quý tộc khác nhau cai trị riêng ra. Các quý tộc không hề có binh sĩ cá nhân. Thế lực quân sự của họ thì yếu ớt so với dân số. Việc điều quân xuống phương nam là điều cấp thiết nhất, nhưng đến lúc binh lính tới nơi thì mọi chuyện đã an bài rồi. Mọi hang ổ của yêu nhân đã trở thành đống đổ nát mà không có ngoại lệ.
“Mọi lời kể của nhân chứng đều giống nhau. Họ bảo rằng một người đàn ông to lớn và một ông già tóc trắng đã giết lũ yêu nhân.”
“Một ông già ư?” Các quan lại bị kích động. Họ khó mà tin được một ông già cùng một người khác đã tiêu diệt những yêu nhân hùng mạnh. Sau đó, họ đã sớm bình tĩnh. Lục địa này rộng mênh mông. Sẽ chẳng lạ gì nếu một thượng nhân với cái tên xa lạ đột ngột xuất hiện. Các quan lại của đế chế còn có ý thức hơn cả về sự thật này.
Chính hoàng thất đã xóa tên của Bất bại Vương khỏi lịch sử đó thôi? Vài cái tên mà đế chế che giấu và xóa đi đều là những tên tuổi lớn như thế. Lấy ví dụ, Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ không được công chúng biết đến. Ông ta đã ăn cắp rất nhiều báu vật của đế chế, nhưng lại bị che giấu do mệnh lệnh nghiêm ngặt từ các hoàng đế. Họ e ngại rằng hoàng thất sẽ mất mặt nếu chuyện này được biết đến. Cũng như các thường dân không biết về Bất bại Vương với Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ, có thể tồn tại những thượng nhân mà quan lại của đế chế không hề biết tới.
Bên cạnh đó, ngay lúc này, danh tính của họ không thực sự quan trọng. Điều quan trọng là họ đang giúp ích cho đế chế. Nhờ vậy mà đế chế mới có thêm hơi sức với binh lính của họ.
‘Một ông già cùng một người đàn ông to lớn.’ Basara nhận ra thân phận của hai người này—cựu hoàng đế Juander và kỵ binh thiết giáp Chensler. Không như những gì mà thế giới biết, Juander vẫn chưa chết. Ông ấy đã rời khỏi hoàng cung và tuyên bố mình sẽ dành hết phần đời còn lại để giúp đỡ mọi người. Sự biến mất của Chensler cũng là giả. Ông ta chỉ đi theo Juander mà thôi.
“Hưhư.” Basara cười nhẹ lúc bà ấy che miệng bằng ống tay áo dài.
Grid - người đã tập hợp các quốc gia đồng minh, và Juander - người đang làm việc vì con dân của đế chế ...
Bà ấy cảm thấy an tâm khi nhận ra rằng cả trong lẫn ngoài đều có nhiều quý nhân phù trợ.
***
Vào cuối lễ nhậm chức của Biban, giới hạn thời gian truy cập đã tới gần. Grid trở về xưởng rèn và đã bị cưỡng chế đăng xuất khi đang chuẩn bị làm việc. Quay lại với thực tại, anh quên đi mệt mỏi của mình. Anh phấn khích đến mức không thể ngủ được một cách dễ dàng.
Sau khi thu được cái vảy, anh đã có bộ phận thứ hai trên cơ thể rồng. Nó thậm chí còn là cái răng nanh cứng nhất. Anh sẽ có thể tạo ra một thanh kiếm đủ sức sánh với thanh kiếm ‘tối thiểu’ mà Hexetia đã tạo ra. Đó là một phỏng đoán với khả năng cao. Có Hỏa Long Kiếm anh làm bằng một ‘khoáng chất chứa khí huyết của một con rồng’. Một thanh linh kiếm với bản ngã được tạo ra bằng phụ phẩm chứa đựng khí huyết. Thanh kiếm được làm bằng bộ phận cơ thể của một con rồng rõ ràng là sẽ tốt hơn.
‘Mình chỉ ước một điều là nó không có một bản ngã quá mạnh mẽ.’
Nếu bản ngã có bản chất tương tự như một con rồng thật thì có thể sẽ khó kiểm soát hơn. Youngwoo rùng mình lúc anh gợi lại bản chất của rồng sành ăn. Anh quan ngại rằng có thể sẽ có những hạn chế trong việc sử dụng, hệt như Hạ Nguyệt Kiếm. Trong trường hợp xấu nhất, anh sẽ phải xóa bản ngã và trao cho nó một bản ngã khác.
‘Mình lo quá.’
Trong lịch sử hay truyền thuyết không có ghi chép về bất kỳ vũ khí rồng nào cả. Theo những gì Youngwoo biết, chỉ có Tòa tháp Thông thái là đã làm áo giáp và các vũ khí rồng. Cơ mà, uy lực không bá cho lắm. Không hề có thợ rèn trong số các thành viên tòa tháp. Dựa trên các kỹ năng và học thức của gia tộc cự nhân, cùng với kinh nghiệm được tích lũy khi chế tạo các cỗ máy phép thuật, ghế số 3 - Radwolf - có thể tạo ra những tác phẩm tương tự, nhưng liệu ông ấy có thể khai phá hết tiềm năng của các vật liệu không?
Điều đó là bất khả thi. Chế tác các vũ khí rồng là điều mà Grid không thể thách thức ngay cả khi anh là một thợ rèn huyền thoại. Trên thực tế, quần áo của Biban được làm từ vảy rồng được nung chảy và nó kém chất lượng. Vũ khí rồng chân chính đầu tiên sẽ được tạo ra tại những đầu ngón tay của Grid.
‘Thế này là không được rồi.’ Anh chẳng ngủ nổi vì tim đang đập mạnh.
Youngwoo ra khỏi giường và ngồi xuống trước máy tính. Anh truy cập vào hàng chục trang web gây quỹ mà mình đều đặn tài trợ hàng tháng và tăng số tiền tài trợ lên 1,2 lần. Từ hàng trăm ngàn won lên tới hàng triệu won...
Anh tăng số tiền lên bất cứ khi nào có dịp vui nên con số quyên góp bắt đầu từ hàng ngàn won đã tăng lên cả ngàn lần. Khoản tài trợ hàng tháng thì lên tới hàng chục triệu won. Anh cũng thường quyên góp hàng trăm triệu won nữa. Đó chẳng phải là một con số nhỏ.
Anh không nhận được sự trợ giúp nào từ bất cứ ai khi anh gặp rắc rối, vậy thì tại sao anh lại phải giúp đỡ người khác? Sự ân cần cùng lòng yêu mến mà Youngwoo nhận được từ mọi người lúc này là quá lớn lao để nghĩ như thế. Anh muốn trả lại cho thế giới một chút gì đó. Tuy nhiên, khoản quyên góp đã được thực hiện ẩn danh. Đó là vì đám chiến binh bàn phím hiển nhiên sẽ mỉa mai rằng nó là một trò đố chữ. Hệ thống biên lai điện tử đã được giới thiệu cho các khoản quyên góp từ lâu rồi, nên các khoản khấu trừ thuế có thể được nhận ngay cả khi một người quyên góp ẩn danh.
“Vậy mới tốt chứ.” Ý nghĩ rằng mình đã làm một việc thiện khiến cho anh bình tĩnh lại và cảm thấy tốt đẹp hơn. Youngwoo đã có thể có một đêm ngon giấc, dù chỉ là trong thời gian ngắn.
Hình dạng của các vũ khí rồng đã được ấn định từ lâu. Anh đã hiểu ra trong cuộc đọ sức với Biban. Ngày mai, anh sẽ trút ra mọi thứ. Anh chắc chắn rằng kỹ năng nghề rèn tối thượng của mình sẽ có thể xử lý răng nanh của thạch long. Với cái vảy anh nhận được cách đây rất lâu cũng vậy. Cuối cùng đã tới khoảnh khắc để củng cố tác phẩm của Khan. Anh phải cẩn thận để tăng cường hiệu năng mà không làm cho những dấu vết của Khan biến mất...
Trong tương lai, anh có thể mong đợi hiệu ứng theo bộ của áo giáp và vũ khí rồng.