Chương 1487
Nụ cười của nữ thần đã tan vỡ. Các bức tượng tạc hình nữ thần ánh sáng đã bị phá hủy và nằm rải rác. Hình ảnh cá nhân của bà ta không còn rực rỡ hay thiêng liêng nữa. Bản mặt vỡ vụn đã mất đi biểu cảm và cặp mắt trố thì không có tính tâm linh. Nó phi thực tế và tàn nhẫn so với dáng hình được mô tả trên kính màu ghép.
Cuộc tàn phá vẫn tiếp tục. Lớp kính màu ghép còn tốt đã bị đập vỡ tan và văng đi tung tóe. Ánh sáng tán xạ từ những mảnh thủy tinh như là nước mắt của nữ thần.
“Trừng phạt...! Các ngươi sẽ bị trừng phạt!”
Tại đền thờ đã theo dõi những thăng trầm của một tiểu vương quốc...
Một tư tế già khóc ra máu lúc ông ta chứng kiến dấu chấm hết của Giáo hội Rebecca - thứ đã chăm sóc cho mọi người trong hàng trăm năm.
“Lúc này các ngươi đang nhận sự trừng phạt đây.” Người đàn ông trả lời có vẻ thờ ơ.
Các sát thủ của Dạ ảnh Vượt hạng vũ trang. Dường như họ thiếu mất cảm xúc. Người ta nói rằng họ đang phá hủy các Đền thờ Rebecca tồn tại khắp lục địa với vẻ mặt thờ ơ như không có chuyện gì xảy ra cả. Họ không phải con người mà là vũ khí. Họ như một hình thức của bạo lực.
Các tư tế của Giáo hội Rebecca thoáng thấy được một kiểu điên rồ khác từ họ.
Họ đã đọc được những suy nghĩ trong con mắt của các tư tế rồi ư?
“Trong mắt bọn ta, các ngươi là những kẻ cuồng tín.” Các sát thủ đã tiết lộ suy nghĩ của họ. Ngay cả ở thời khắc cuối cùng, họ cũng khó mà hiểu được các tư tế - những kẻ tin tưởng và đi theo Nữ thần Rebecca. Lòng họ ngột ngạt và khó chịu. Đây là tức giận và ghê tởm đúng không? Họ được nhắc nhở về Lantier - người đã lệnh cho họ lấy lại nhân tính. “Các ngươi nên biết những gì đã xảy ra ở Tòa Thánh. Thiên sứ mà nữ thần cử xuống đã gây nên cuộc xung đột của nhân loại vào cái đêm trước cuộc đại chiến nhân quỷ. Nó thật lén lút và gian ác. Trên thực tế, các thành viên của Giáo hội Rebecca tại hiện trường đã thề sẽ phục vụ Vượt hạng vũ trang Thần. Nếu các ngươi có tri giác bình thường, các ngươi sẽ cởi bỏ bộ giáo phục tư tế màu trắng đó.”
“Tin đồn có đúng hay không cũng không quan trọng. Đó là hành động của một thiên sứ chứ không phải tác phẩm của nữ thần.”
“......? Kẻ đã cử thiên sứ đi chính nữ thần.”
“Không có gì là vô nghĩa cả. Tiền đề của việc nghi ngờ nữ thần là sai. Nữ thần tạo ra thế giới và con người để con người nghi ngờ ý nguyện của nữ thần sao? Còn nữa, gian nan càng lớn thì chúng ta càng phải tin vào nữ thần và cầu xin sự cứu rỗi... làm sao mà sát nhân như các ngươi có thể hiểu được lòng bác ái của nữ thần chứ?”
“......”
Quả thực, khó mà có được một cuộc trò chuyện. Đã tồn tại cái quan niệm mới này rồi và một sát thủ đánh vào họng tư tế già. Ông ta không hề bị giết. Lantier đã ra lệnh không được giết ông già.
Giờ đây, các Dạ ảnh Vượt hạng vũ trang không phải là những cỗ máy giết người đơn giản. Họ hành động bằng phán quyết. Lantier của thời kỳ hiện đại đã giáo dục họ như thế này. Các sát thủ đang lấy lại những cảm xúc mà họ đã mất. Những cảm xúc khiến họ có lúc không thoải mái và khó chịu... họ cảm thấy mạnh mẽ hơn xưa. Nhất là, một năng lực vượt quá giới hạn của họ đã được phát huy khi bảo vệ điều gì đó.
“Thiêu rụi những thứ chướng mắt này và đưa các tư tế đi.” Nhóm trưởng ra lệnh và các sát thủ vừa gật đầu vừa di chuyển mau lẹ. Họ đốt cháy những tàn dư của đền thờ và trói các tư tế lại. Sự kiện này đang xảy ra đồng thời trên khắp lục địa. Dấu vết của Giáo hội Rebecca đang dần biến mất khỏi thế giới.
Có những kẻ đang quan sát cảnh tượng này từ trên trời cao. Đó không phải là các vị thần trên trời. So với thiên đường, có hai gã đàn ông gần với mặt đất hơn nhiều.
“Ta đã lờ mờ hiểu ra lý do Helena có cuộc sống ngắn ngủi như thế.” Bunsdel—chúa tể của bán long nhân, kẻ thừa hưởng dòng máu của ác long Bunhelier, đã dang rộng đôi cánh màu đen của mình và bay vút lên trời. “Con nhóc đó... mũi cô ta vểnh lên quá cao. Cô ta không ý thức được sức mạnh của mình và đã gây đại loạn. Cô ta rời đã khỏi hàng rào mà đội tiên phong dựng lên cho máu mủ ruột thịt của chúng ta. Mất mạng chính là số phận của cô ta.”
Ban đầu, Helena đáng lẽ phải là chúa tể đương thời. Thế hệ chúa tể gần nhất là ‘Bun’, nên chúa tể của ngày nay nên là ‘Hel’. Tuy nhiên, Helena lại muốn rời khỏi hàng rào. Khoảnh khắc cô ta sắp trở thành chúa tể, cô ta bộc lộ tham vọng chuyển toàn bộ máu mủ của mình tới Dãy núi Hỗn mang để gây dựng đủ sức mạnh cho việc cai trị mặt đất. Nó cũng giống như việc đẩy nhanh quá trình hủy diệt máu mủ của cô ta. ‘Trò chơi trẻ con với đế chế’ mà cô ta chỉ trích là một chiến lược sinh tồn được định hình bởi nhu cầu tồn tại lâu dài.
“Ta đã tận mắt thấy một thượng nhân từ rất sớm. Đại sư, kẻ quái dị đó. Đồng bào ta xem thường hắn vì hắn là con người, nhưng từ đầu ta đã hiểu lý do tổ tiên chúng ta lại nhốt đồng bào trong một hàng rào hẹp.”
Bán long nhân có dòng máu của tộc rồng. Họ tự hào rất nhiều nhờ vào dòng dõi của mình. Đó là một lĩnh vực người ta khó mà hiểu được. Trong khi đó, Bunsdel thì khác. Hắn tài năng hơn Helena và hắn là kẻ đầu tiên thấy được cảm giác thượng đẳng của loài bán long nhân nó tầm thường như thế nào.
Thế giới thì rộng lớn đến như thế. Bán long nhân chỉ là thức ăn cho những kẻ thực sự mạnh. Thức ăn với vảy và xương chắc khỏe. Bunsdel tin rằng bán long nhân không phải một chủng loài vĩ đại đến vậy, không như niềm tin của chính chúng. Chúng cần thời gian. Thời gian để gây dựng sức mạnh.
“Vượt hạng vũ trang Vương là một thượng nhân. Chưa kể, hắn đã gây dựng thần tính. Chậc, quái quỷ thật. Hắn chắc hẳn phải khó nhằn hơn nhiều so với đại sư. Ngay khi ta nghĩ mình đã băng qua bức tường cao nhất trên thế giới, rốt cuộc ta lại đối mặt với một ngọn núi đắng cay.”
“Ngọn núi sẽ trở thành một hàng rào mới để bảo vệ bán long nhân..”
“Chuyện đó là có thể... Hao này, như ngươi nói, cơ hội này có lẽ sẽ không đến hai lần cho chúng ta. Nhưng...”
Có một vệt tối che khuất khuôn mặt của Bunsdel lúc hắn nhìn qua đền thờ đang bốc cháy.
“...Nó quá rộng lớn. Ta cảm thấy việc này không phải là khôn ngoan. Bất kể lý do là gì, hắn đã chà đạp lên Giáo hội Rebecca tồn tại cùng với lịch sử của nhân loại. Hắn say sưa với quyền lực đến mức không cân nhắc hậu quả sao? Mà không, nghĩ về cách hắn giết Helena không do dự thì tính khí bẩm sinh của hắn dường như rất hung bạo.”
Helena là một ứng viên để trở thành chúa tể. Bất kể trình độ hay tài năng, cô ta cũng xuất thân từ một hoàng tộc. Giết cô ta đồng nghĩa với việc Vượt hạng vũ trang Vương không sợ thua loài bán long nhân. Vượt hạng vũ trang Vương ở thời điểm đó hẳn sẽ không mạnh như hắn bây giờ. Ngoài ra, lúc này hắn đang thúc giục hòa giải qua Hao. Chả có chút liêm sỉ nào cả. Nó rất là thất thường.
“Gã đó là không thể... hắn là loại người không thể kiểm soát. Nó không hợp lý. Để lên cùng một con thuyền thì gánh nặng là quá lớn. Chả có lý do gì để dính lấy một con thuyền đằng nào cũng chìm.”
“......”
Vẻ mặt Hao tối đi. Vốn dĩ, họ đang ở nơi cao đến mức ngay cả thở còn khó. Giờ thì mục đích của anh không chắc có thể đạt được và khó lòng nào kiểm soát được nét mặt của mình. Anh phải thuyết phục Bunsdel. Đó chẳng phải vì đấy là mong muốn của Lauel.
Hao hoàn toàn quan ngại về đại chiến nhân quỷ. Anh ta dự đoán rằng đại chiến nhân quỷ sẽ khó khăn hơn người ta mong đợi nhiều. Con người cần năng lực của loài bán long nhân. Anh muốn bán long nhân lấy cơ hội này để bước ra và giao tiếp với nhân loại. Loài bán long nhân càng mạnh thì sẽ càng tốt cho Hao. Anh nói, “Grid thực sự đa cảm.”
“Thế thì đúng rồi.” Bunsdel quay đi. Đó là thái độ kiên quyết cho thấy không cần trò chuyện thêm. Hắn vừa định đi thì đã dừng lại.
Đó là bởi giọng nói ngay thẳng của Hao đã lọt vào tai hắn. “Mỗi lần có một mối đe dọa nhỏ tới các đồng sự hoặc người dân của anh ta, anh ta sẽ lập tức chạy tới và chiến đấu vì họ. Anh ta chiến đấu bất kể đối thủ là một ác quỷ, thiên sứ, hay thậm chí là các vị thần.”
“......”
“Có lẽ Helena đã động vào người dân của Grid. Có một điều chắc chắn là, tôi chưa từng thấy anh ta lạm dụng quyền lực và bạo lực để thỏa mãn những ham muốn ích kỷ của mình.”
Hao không biết tính cách của Grid hay chi tiết những gì Grid đã làm. Anh chỉ biết một sự thật hiển nhiên—người dân của Vương quốc Vượt hạng vũ trang luôn mỉm cười. Không có sự phân biệt giữa người chơi và các NPC. Hầu hết các lãnh thổ nơi người chơi tuyên thệ làm lãnh chúa đều giống như ‘địa ngục của ai đó’.
“Anh ta không phải một người thù dai. Hoàn toàn không có khả năng Grid sẽ là kẻ thù của tất cả mọi người. Trong tương lai, những kẻ chống lại Grid đều tà ác từ trong trứng và dù sao cũng là kẻ thù của nhân loại.”
“Ví dụ như Bunhelier hả?”
“Không nhất thiết phải là như vậy...”
“Khưkhưk, ổn thôi. Chuẩn bị rượu ngon đi. Dựa trên những gì ngươi nói thì ta muốn gặp hắn một lần. Nếu không muốn thì ngươi có thể trốn...”
Sau khi trở thành chúa tể, Bunsdel không trực tiếp tham chiến với đế chế. Khi thay đổi hoàng đế thì hắn cũng có thái độ như vậy. Hắn lặng lẽ quan sát cuộc chiến mà Helena coi là trò chơi trẻ con. Hắn không hề sợ bị đại sư đánh bại. Hắn chỉ cảnh giác rằng mình sẽ mất đi lý trí trong quá trình chiến đấu với đại sư và thậm chí còn tiêu diệt cả đồng loại.
Hắn là kẻ được thừa hưởng lượng máu đặc nhất từ ác long Bunhelier. Hắn không chỉ là vua của loài bán long nhân. Hắn còn là một thượng nhân. Bây giờ, hắn đã hướng ánh mắt mình về phía Vương quốc Vượt hạng vũ trang.
***
“Chúng ta đang trở nên thực sự mạnh mẽ đó nhỉ?” Ibellin thốt lên với giọng hào hứng. Cậu ấy có nụ cười rạng ngời không khớp với cái cuộc sống như địa ngục này. Biểu hiện của những ngày khác cũng tương tự. Như để chứng tỏ rằng con người là động vật thích nghi, đoàn thám hiểm địa ngục đã hoàn toàn thích ứng với môi trường địa ngục. Họ không còn bị chấn động về tinh thần nữa. Họ đã có thể chiến đấu với ác quỷ với quỷ tộc mà không bị hãm lại bởi hình phạt phong ấn nhiều chỉ số của họ.
“Nó không phải là thực sự mạnh. Nó mạnh mẽ hơn nhiều ấy chứ. Anh lên hẳn 4 cấp đây này. Anh nghĩ cậu lên được 6 thì phải hả, Ibellin?”
“Hehe.”
Khác biệt lớn nhất giữa thực tại và Satisfy là sự đền bù. Không như ngoài đời khi họ có cố gắng bao nhiêu cũng chả ăn thua, họ sẽ được đền bù xứng đáng trong Satisfy. Nỗ lực và phần thưởng có tỉ lệ thuận trực tiếp với nhau. Đoàn thám hiểm đã thích nghi với địa ngục tàn khốc hồi mới tới và bắt đầu dấn mình trên con đường trải hoa. Cấp độ lẫn kinh nghiệm kỹ năng đã tăng lên với tốc độ chưa từng có tiền lệ.
Mỗi lần đội đối mặt với giới hạn tột cùng của họ, Yura lại sử dụng Quy chế Địa ngục và đóng góp của cô là to lớn nhất. Sự hỗ trợ của Thánh nữ Ruby cùng sự tồn tại của các khu vực trung lập - thỉnh thoảng xuất hiện như các ốc đảo - cũng rất hữu ích. Vùng trung lập của địa ngục giống hệt với bề mặt. Đó là một không gian dành cho cư dân của quỷ giới - khác biệt với con người - sống tuân thủ luật pháp và trật tự. Ở đó có đạo đức và hòa bình. Nó là một nơi trú ẩn cho tổ đội do luật bất thành văn không được giết chóc tại nơi những bức tượng của Thần Yatan tồn tại. Thật mỉa mai, biểu tượng của cái ác đã trở thành hòa bình.
“Nếu chúng ta phát triển nhanh như bây giờ và có các vật phẩm mới do God Grid làm ra...” Tuyệt đỉnh Kiếm đang trò chuyện hào hứng với Ibellin, chỉ để chợt ngậm mồm. Đó là vì đôi mắt của Yura với Kraugel đang dán chặt lên trời. Rồi Jishuka, Faker, và Euphemina chuyển hướng nhìn của họ lên bầu trời. Biểu cảm của Tuyệt đỉnh Kiếm nguội đi.
Mọi người trong nhóm đều nhìn chằm chằm lên cao. Trên bầu trời đêm nơi những ngôi sao méo mó quấn vào nhau, thứ năng lượng độc nhất vô nhị lan tỏa như máu đã biến mất. Những ngôi sao đã lấy lại được vẻ ngoài ban đầu. Mặt trăng địa ngục - thứ vẫn đang nhìn chằm chằm bằng hàng vạn con mắt đỏ ngầu - đã nhắm mắt lại và tỏa sáng rực rỡ.
Đó là một cảnh bầu trời trong ký ức của họ—nó là bầu trời đêm họ vẫn luôn nhìn thấy. Khung cảnh bầu trời lẽ ra chỉ có thể nhìn thấy trên bề mặt lại đang bao phủ lấy bầu trời kinh khủng của địa ngục.
“Chuyện gì thế này...?”
“Đừng có bảo là...!”
Con mắt của các thành viên tổ đội quay sang Yura.
Yura gật đầu. “Nó đã bắt đầu rồi.”
Đó là một điểm báo mà cô đã chuẩn bị. Ranh giới giữa địa ngục và bề mặt đã bị phá vỡ. Một cảnh tượng ngoạn mục lập tức mở ra. Hàng ngàn cánh cổng được tạo ra trên khắp bầu trời bao la. Đây mới chỉ là tại Địa ngục thứ 21.
“Ghê vãi!”
Cả nhóm tái mặt lúc họ chứng kiến ác quỷ cùng quỷ tộc bay tới các cánh cổng.
“Lũ ác quỷ đang xâm lược theo cách này sao? Chúng ta không thể kiểm soát chuyện này được...”
“Chó chết! Những cánh cổng đó là cái thứ gì?”
Đó là từ thời điểm chiến tranh bùng nổ. Người ta mong đợi là có chút thời gian để phản ứng với nó. Họ không bao giờ tưởng tượng rằng nhiều cổng sẽ mở ra và ác quỷ với quỷ tộc sẽ lập tức xâm lược mặt đất qua các cổng. Người ta nghĩ họ sẽ tập hợp tại một không gian kết nối cụ thể như là Vực thẳm hay Quần đảo Behen. Hơn nữa, người ta suy đoán rằng sẽ có một giới hạn nhất định cho số lượng có thể sử dụng lối đi. Họ dự đoán các đội quân của địa ngục sẽ tuần tự tiến tới bề mặt cơ.
Thế nhưng, hiện thực khác hoàn toàn. Tình hình nghiêm trọng hơn họ mong đợi rất nhiều. Các ác quỷ sẽ cùng lúc xuất hiện trên khắp bề mặt...
Lúc tổ đội đang hỗn loạn, Yura đã mau chóng hành động. Cô lập tức mở một cổng địa ngục. “Trước hết, Sehee, Jishuka, và Kraugel...”
Khi Yura đang chỉ ra nhóm đầu tiên để trở về bề mặt...
Thứ gì đó khổng lồ đã rơi xuống từ trên trời và chặn cổng lại. Đó là một con quái thú 3 đầu to hơn voi gấp 4 lần. Trên nó là một ác quỷ mặc áo giáp màu đen.
“Ta chả hứng thú với cuộc chiến trên bề mặt... Ta chỉ không muốn các ngươi rời đi. Các ngươi sẽ trả giá vì dám gây rối ở địa ngục.”
[Đại quỷ thứ 20, Hắc Kỵ sĩ ‘Eligos’, đang canh giữ dòng sông luân hồi.]
[Eligos đã phủ nhận sự sống. Chủng tộc của bạn sẽ thay đổi thành xác sống.]
[Eligos thường thực thi quyền hạn của hắn để can thiệp vào chu kỳ sinh tử của linh hồn. Một khi bị Eligos giết, có 50% khả năng bạn sẽ nhận hình phạt ‘không hồi sinh’. Nếu hình phạt này xảy ra, bạn không thể kết nối lại trong 24 giờ.]
[Bạn đã chứng kiến sinh vật ma quỷ thần thoại, Chó ba đầu.]
[Đối mặt với 6 con mắt của Chó ba đầu, bạn đã rơi vào tuyệt vọng sâu thẳm. Có vấn đề với các giác quan của bạn.]
[Kháng lửa, kháng lạnh, và kháng độc của bạn đã giảm mạnh do hơi thở của Chó ba đầu.]
Khởi đầu của đại chiến nhân quỷ—sàn diễn của trận đánh đầu tiên chính là địa ngục.