Chương 1488
[Bạn đã hứng chịu sát thương thảm khốc!]
[Bạn đã chết.]
[Một huyền thoại không chết đi một cách dễ dàng.]
[Thời lượng bất tử đã kết thúc.]
[Chủng tộc của bạn đã thay đổi thành một xác sống. Một số tài nguyên sẽ được thay đổi thành máu.]
[Bạn đã hứng chịu sát thương thảm khốc!]
[Bạn đã chết.]
[Bạn đang ở trong trạng thái khứ hồi vô hạn.]
[Bạn sẽ được lập tức hồi sinh và thời gian hồi của toàn bộ các kỹ năng sẽ được đặt lại.]
[Hình phạt khứ hồi vô hạn đã nhân đôi tổn thất điểm kinh nghiệm.]
[Cấp độ của bạn đã giảm xuống.]
[28 giờ đã trôi qua kể từ khi hết thời gian kết nối.]
[Điều này dựa trên thời gian thực tế.]
[Chúng tôi tin rằng tính mạng của người chơi đang rất nguy cấp.]
[Theo các điều khoản hoạt động của Satisfy mà người chơi đã đồng ý, các thỏa thuận an toàn và cứu hộ của người chơi...]
“Hộc... Hộc... Hộc...!” Agnus mặc kệ những thông báo vo ve ngắt quãng. À đâu. Nói anh ta không nhận thức về nó thì chính xác hơn. Anh ta đã dành bao nhiêu ngày trong cái thế giới này rồi? Agnus không nhớ nổi. Anh ta không đủ sức để đếm.
Marbas—Agnus chỉ tiến về tiến phía trước để tiếp cận cá thể là một cường giả trong địa ngục - kẻ đã tập hợp quân đội lại với nhau một cách vô hạn. Kỹ năng bị giới hạn trong nhiệm vụ mà anh ta tạm thời nhận được từ Baal, Khứ hồi Vô hạn, đã khiến chuyện này khả thi.
[Bạn đã chết.]
[Bạn đã chết.]
[30 giờ đã trôi qua kể từ khi hết thời gian kết nối.]
“Ngươi là Kẻ khế ước với Baal tồi tệ nhất trước giờ.” Một người đàn ông tóc xanh lá xuyên thủng đội quân sinh vật ma quỷ chỉ trong 7 ngày đêm và đang tiếp cận hắn. Marbas thờ ơ đối mặt với cặp mắt vàng đang tỏa sáng như một con quái thú này và đặt một bàn tay lên mũ. Hắn khẽ nhấc cây trượng của mình và một ánh sáng sắc bén lóe lên, cắt vào người Agnus. Bước sóng của kiếm lực duỗi dài ra rất ầm ĩ.
Áo choàng của Agnus tung bay như có một cơn bão và lũ cốt binh canh phòng đã tan thành bột rồi phân tán. Marbas giữ mũ của hắn từ trước là có lý do cả.
“Có thể sẽ khác nếu đó là một kẻ khế ước đã chết như Pagma và linh hồn bị thế chấp, nhưng ta chưa từng thấy một kẻ khế ước nào lại hành động theo ý muốn của Baal trước đây. Tất cả những kẻ khế ước đều phải đau khổ vì điên rồ, nhưng ngươi có vẻ đặc biệt méo mó.”
‘Tên này...’ Agnus căng mắt ra. Trong một tuần kiệt quệ thể chất lẫn tinh thần, anh ta đã nắm bắt kha khá về Marbas. Anh ta nghĩ Marbas là một triệu hồi sư. Bằng không thì chả có cách nào để giải thích khả năng liên tục triệu hồi hàng chục hay hàng trăm ngàn sinh vật ma quỷ của hắn.
Tuy nhiên, tới cả kiếm thuật của hắn cũng không phải một trình độ tầm thường. Tốc độ và uy lực của thanh kiếm vượt xa trình độ của một người chơi xếp hạng cấp cao không. Đó là kẻ mạnh nhất Agnus biết. Nó gợi nhớ đến kiếm thuật của Grid, người đã khiến đại chiến nhân quỷ bùng phát.
“Lantier!” Agnus vượt qua được cơn nguy kịch nhờ có Trò hề của Bentao, khi mà chỉ 30% năng lực được áp dụng cho các NPC danh tiếng, và hét lên khẩn cấp.
Phản ứng đã đến ngay lập tức. Tử vong Hiệp sĩ Lantier đã thực hiện một cuộc tàn sát trong những cái bóng của đội quân sinh vật ma quỷ. Trong khoảng thời gian Agnus hứng chịu hàng trăm cái chết, ông ta đã lên hàng chục cấp độ. Ông ta nhanh chóng xuất hiện trong tích tắc giữa Agnus và Marbas.
“Hấp...!” Marbas cố đánh trả bằng thanh đoản kiếm của mình, nhưng rồi đã hít một hơi và giơ kiếm lên. 4 rung chấn đã vang lên qua thanh kiếm và truyền đến những đầu ngón tay ông ta. Đó là minh chứng rằng uy lực cùng kỹ thuật của Lantier đang trở về thời kỳ đỉnh cao của chúng.
Một ánh sáng lóe lên trong cặp mắt hơi mở to của Marbas. Pháp cốt đang tàn sát các sinh vật ma quỷ ở giữa chiến trường đã phóng một phép thuật bắn tỉa vào hắn. Uy lực mạnh hơn tới vài lần so với những gì đã thấy trong ngày đầu tiên.
‘Đây là ý định của Baal à?’
Trong tuần qua, Kẻ khế ước với Baal đã suy yếu rất nhiều trong khi pháp cốt với các tử vong hiệp sĩ của hắn thì tiến bộ nhanh như gió. Chúng đã phát triển bằng cách sử dụng cái chết của chủ nhân làm chất dinh dưỡng. Đội quân sinh vật ma quỷ đã bảo vệ Marbas thì giờ đang tóm lấy cổ họng Marbas.
‘Đường lui bị chặn rồi.’
Marbas nhíu mày lúc hắn cảm thấy kết giới của các thuộc hạ của Baal, bao gồm cả Chepardea, trải ra sau lưng mình. Hắn đã biết qua trực giác. Kết giới này là sân khấu để tuyên bố cái chết. Đó là một nơi mà những bóng ma được hồi sinh vô tận dù chúng có chết bao nhiêu lần.
‘Thứ đê tiện.’ Sự vui đùa của Baal đã quá giới hạn. Trước nay nó chỉ là một phiền phức, còn giờ hắn đã công khai tìm cách lật ngược tình hình.
‘Ta không ngờ là hắn lại nhắm vào mình. Hắn thực sự quay lưng lại với những mong muốn của Thần sao? Hắn là một đứa con trai...’ Marbas tặc lưỡi và bỏ mũ ra. Rồi diện mạo của một quý ông đẹp lão già dặn không còn nữa. Cái đầu phủ đầy sừng trông thật quái dị. Marbas dùng tay bẻ gãy một cái sừng và kéo nó ra. Máu màu đen bắt đầu chảy và quỷ năng dao động.
-Ộp?
Chepardea đã lấy lại sức mạnh lẫn quyền hạn của hắn sau khi trở về địa ngục. Hắn vẫn đang quan sát tình hình một cách bình tĩnh và tự đắc. Giờ thì hắn lại trưng ra vẻ mặt ngu xuẩn như khi ở trên mặt đất. Nó không phù hợp với kích thước của hắn. Hắn đã quên mình là thuộc hạ của Đại Quỷ thứ Nhất, Baal, và có dấu hiệu bối rối. Hắn đang ngạc nhiên. Hắn chưa từng mơ là Marbas sẽ mạnh đến vậy.
-Chúng ta phải củng cố rào chắn...!
“Quá muộn rồi,” Marbas lên tiếng như thể điều đó là vô ích. Hắn tập hợp quỷ lực màu đen tại mũi kiếm và giơ nó lên trên đầu. Mục tiêu là kết giới, không phải Agnus. Hắn định phá vỡ kết giới này. Đó là thứ Baal đã làm và sử dụng để tiêu khiển. Nó được thiết kế để ngăn chặn thiệt hại từ bất kỳ sinh vật nào khác ngoài một đại quỷ đơn số và là một sân khấu nơi vô số sự tàn sát đã được thực hiện cho đến nay. Ngay cả một đại quỷ cũng bị cho vào đây như một dã thú và chết trước mặt Baal.
Giờ thì Marbas đã có quyền năng để phá hủy sàn diễn được tạo ra từ sự điên rồ và hiểm độc. Đó là quyền năng có được khi bỏ đi một cái sừng và hắn chỉ còn lại ba cái.
‘Đừng lãng phí nó. Trước hết, sống sót...’ Dòng suy nghĩ của Marbas dừng lại. Cơ thể hắn đã cứng ngắc. Hắn không thể hạ thanh kiếm đã được giơ cao..
“Tính chạy à? Ngươi đang nhìn đi đâu thế?”
Đó chẳng phải cảm giác sợ hãi hay kinh hoàng. Nó là sự kinh tởm. Hắn chỉ có thể cảm thấy nó khi đối diện với thứ gì đấy đủ khủng khiếp để thoát khỏi bản chất tự nhiên của sự vật. Vốn dĩ, đó là điều mà hắn đáng lẽ không bao giờ phải trải qua trong đời.
“Tới gặp ta cơ à?”
Như những dòng chảy của đại dương, các con mắt xoáy đang di chuyển riêng biệt. Chúng nhìn lên, nhìn xuống, và sang hai bên. Chúng dai dẳng nhìn quanh. Cứ như thể chúng đang tìm kiếm một món đồ chơi vui nhộn, nhưng chúng không bao giờ bỏ lỡ Marbas.
“......”
Marbas nuốt nước bọt và lặng lẽ từ từ hạ kiếm xuống. Hắn quay sang Agnus và chỉ vào con quái vật phía bên kia kết giới. “Thứ đó... nó là một khoảng không. Nó là một lời nguyền chắc chắn sẽ dẫn ngươi đến sự hủy hoại.”
-Ngươi! Ngươi lại dám nói như vậy về Điện Hạ!
Baal - kẻ hiếm khi tới hiện trường, và Chepardea - kẻ đang la hét.
Trong sự rối loạn chóng mặt, Agnus đã định thần. “Ta vốn đã hỏng rồi.”
“Ta sẽ cho người biết sự thực về địa ngục.”
“Ta chả bận tâm về cái đó. Ta chỉ muốn mạnh hơn.”
Sức mạnh. Nếu anh ta có thể tích lũy một sức mạnh độc nhất vô nhị và coi thường mọi thứ, thế giới sẽ trở nên nhàm. Liệu cái cảm xúc mơ hồ còn vương vấn quá khứ không thể thay đổi này sẽ biến mất hoàn toàn chứ? Chỉ khi đó anh ta mới được tự do...
Anh ta đã nghĩ vậy và khao khát điều đó.
Agnus bám lấy Marbas như một con ma đói. Anh ta từ bỏ việc chạy trốn và đã bị Marbas giết lần này đến lần khác. Theo khẳng định của Marbas, anh ta đã bị hủy diệt trong thời gian thực.
[Bạn đã chết.]
[Cấp độ của bạn đã giảm xuống.]
[Bạn đã chết.]
[Bạn đã...]
......
...
[34 giờ đã trôi qua kể từ khi hết thời gian kết nối.]
Đó là một quãng thời gian đau đớn. Tâm trí Agnus lại lần nữa mờ đi. Anh ta cảm thấy mình đã trở thành một lâu đài cát. Anh ta nhận ra rằng mình đang sụp đổ. Tuy nhiên, năng lực của anh ta đã trở nên mạnh hơn và dần hình thành một khối thống nhất lớn hơn. Thực lực của anh ta đang mạnh lên so với cấp độ có thể khôi phục bất cứ lúc nào.
Đúng, cấp độ thì lúc nào cũng có thể hồi phục. Đại chiến nhân quỷ sẽ là bãi săn tốt nhất. Hiệu ứng nghề cùng các hiệu ứng danh hiệu khác nhau đã tăng trưởng lên xếp hạng huyền thoại đang gia tăng đáng các điểm chỉ số thu được khi anh ta lên cấp, nên đó là một chuyện tốt...
Một nụ cười dần hiện lên trên mặt Agnus - đã biến dạng vì đớn đau và mệt mỏi.
“Baaaal!” Vẻ thoải mái đã hoàn toàn biến mất khỏi gương mặt Marbas. Hắn cảm thấy những con mắt của Baal trên lưng mình và vùng vẫy trong tuyệt vọng. Hắn đã trì hoãn cái chết của mình bằng cách đánh bại pháp cốt và lũ tử vong hiệp sĩ, không phải Agnus.
Đó chỉ là một sự trì hoãn. Từ thời điểm thanh kiếm của Marbas không còn chĩa vào Agnus, Agnus đã liên tục tự sát. Cuộc chiến đã được đẩy nhanh hơn. Cái chết của anh ta đặt lại thời gian hồi của toàn bộ các kỹ năng và anh ta đã triệu hồi pháp cốt cùng lũ tử vong hiệp sĩ lần nữa. Anh ta săn đội quân sinh vật ma quỷ vô tận và lấy chúng làm thức ăn. Cho đến cùng thì anh ta sẽ ăn cả Marbas luôn.
***
Lý do thiếu hụt các lực lượng của đế chế không chỉ là vì yêu nhân.
Vực thẳm—nơi tận cùng của thế gian kiêm một ranh giới. Đế chế cần cảnh giác vì địa điểm này nằm tại thủ phủ, Titan, có thể là điểm khởi đầu của cuộc chiến. Một lượng binh lính đáng kể đã được tập trung tại Vực thẳm để chuẩn bị cho cuộc xâm lược của ác quỷ.
Không có nhiều sự hỗ trợ từ các đồng minh. Hầu hết các lực lượng đồng minh đang theo dõi Quần đảo Behen - nơi được dự đoán là một điểm khởi đầu khác. Bản thân việc lựa chọn để phân tán quân đội có lẽ là một hành động kiêu ngạo.
“Kẻ nào...?!” Các lính canh xung quanh lối vào của Vực thẳm đã đồng loạt phản ứng. Như để chứng minh kết quả của khóa huấn luyện mà họ nhận được, họ đã lập tức chuẩn bị bắn những viên đạn báo hiệu sau khi la hét. Tốc độ phản ứng, phán đoán và hành động là nhanh nhất có thể.
Xui thay, giọng nói của họ đã không biến thành những tiếng tri hô. Hàng chục viên đạn báo hiệu đã rơi xuống đất mà không được khai hỏa. Đó là vì một kiếm quang đã cắt cổ họng của họ.
Sự im lặng xấu xa đã chế ngự thế giới, nhưng cái chết của những lính canh không hề vô ích. Các tháp canh ở khắp nơi đã phản ứng. Những binh sĩ chứng kiến cái chết của đồng nghiệp từ một nơi cao và đã bắt đầu thổi kèn với gân cổ nổi phồng lên.
“Nó vui một cách đáng ngạc nhiên đấy.”
Động thái của con người diễn ra theo trật tự hoàn hảo. Trình độ tổng thể có vẻ cao đây. Zepar mỉm cười hài lòng và dùng kiếm vẽ ra một vòng cung. Đó là kiếm thuật tối thượng phá vỡ những ranh giới của thế gian. Nó chứa đựng một quy tắc uyên thâm. Những tia kiếm quang dài duỗi ra và đã phá hủy hàng chục tháp canh. Một số kỵ binh dẫn đầu - đang vội vàng chuẩn bị - đã bị chém và tan thành tro.
“XX... Cái gì thế kia?” Những người chơi từ đế chế - nhận được nhiệm vụ bảo vệ ranh giới - đã bị thôi miên. Cảm giác có cái gì đấy sai một cách khủng khiếp.
Có một sóng xung kích ầm ĩ tại lối vào của Vực thẳm khiến họ quên đi dòng chảy thời gian. Đó là điềm báo cho thấy thế giới - đã mất đi những ranh giới của nó - đang trộn lẫn vào nhau.