Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1556: Chương 1551

Chương 1551

Dòng máu của hoàng tộc đế chế là bất tử. Nó không mất năng lượng đỏ mặc dù bị pha loãng do tách ra nhiều lần. Có một trong các lý do vì sao người sáng lập ra đế chế - Saharan - lại được tôn thờ như một sự sống linh thiêng. Ông ta đã gây dựng nên đế chế thiên niên kỷ và để lại một dòng dõi bất biến. Đế chế ghi chép lại nó như một thần thoại chứ không phải lịch sử. Ông ta là vị thần sáng lập.

“Saharan... Haicyen Saharan?”

Lauel không tin vào mắt mình.

Người đàn ông cao lớn trong bộ quần áo kiểu cổ—Lauel rất quen thuộc với khuôn mặt cũng như cái tên này. Đó là một khuôn mặt đã từng được thấy nhiều lần trong tranh và tượng, hay nghe qua dân gian.

Những từ ‘vòng triệu hồi đế chế’ vụt qua tâm trí kinh ngạc của Lauel. Đó là một phép thuật được lưu truyền từ đời này sang đời khác và chỉ hoàng đế mới có thẩm quyền sử dụng. Basara giải thích rằng đó là phương sách cuối cùng để cứu đế chế đang lâm nguy.

“Ngươi dám đặt tên của bổn đế vào miệng ngươi cơ đấy. Tuy là một tương lai rất xa, nhưng phép tắc với quy chế ban đầu đã sụp đổ rồi.”

Những nghi ngờ cuối cùng đã được dỡ bỏ. Trước cả khi các công tước gửi cho anh một gợi ý, Lauel đã lập tức quỳ xuống và cúi đầu. “Hạ thần bái kiến người sáng lập của đại đế chế.”

“Ta nên là người sáng lập vĩ đại của đế chế.”

Mái tóc dài màu đỏ của Saharan tung bay khi ông ta bắt đầu di chuyển, như thể những ngọn lửa đang đung đưa. Màu sắc mãnh liệt khiến anh nhận ra dòng chảy của thời gian. Mái tóc đỏ này là một màu sắc mà hoàng thất đế chế hiện tại không có.

“Ngài đã được... phục sinh sao ạ?” Lauel có nhiều câu hỏi. Trước khi hỏi vài câu, anh đã chỉ ra cái quan trọng nhất.

Saharan mỉm cười lúc ông ta đến gần cửa sổ. “Ngươi đang hỏi bổn đế tức là ngươi đã phạm phải 3 tội. Ta vui vì mấy lão già đầu óc có vấn đề không tới đây cùng ta. Chúng hẳn sẽ gây náo loạn và giết ngươi ngay lập tức. Ngươi nên biết ơn rằng nơi này khác về thế giới ta đang sống.”

“......”

Mắt Lauel co giật. Anh nhận thấy điều gì đó dựa trên nhận xét của Saharan. Hơi thở mà Saharan phả ra không phải là ảo ảnh.

“Ngươi nhận ra khá nhanh đấy. Đúng, bổn đế không hề được phục sinh. Bổn đế vốn đã chết trong lịch sử mà ngươi biết, nhưng đó là tương lai vẫn chưa xảy đến với bổn đế.”

Đó là khoảnh khắc chân tướng của nghi lễ triệu hồi được tiết lộ.

“Từ góc nhìn của ngươi, bổn đế là một người từ quá khứ.”

Ánh mắt của Saharan chỉ cố định trên cửa sổ.

“Không như thủ phủ sụp đổ, nơi này đã đạt được nền văn minh rực rỡ.”

“Điện Hạ...! Đó toàn toàn là vì Titan bị kéo vào cuộc chiến...!” Công tước Morse không thể chịu đựng được và thốt lên.

Cho đến trước Đại Chiến Nhân Quỷ, Titan vẫn là thành phố lớn nhất lục địa. Các hậu duệ của ngài đã đảm bảo rằng đế chế phát triển tốt đẹp.

Đây là những gì ông ấy muốn nói, nhưng lời nói của ông ấy đã bị ngắt quãng giữa chừng. Đó là bởi Công tước Grenhal. “Hạ thần đã phạm một tội đáng chết.”

Grenhal không có lời bào chữa nào. Bất kể lý do, đế chế đã đến giai đoạn thảo luận về việc sáp nhập với Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Không có gì bác bỏ được ước định của người sáng lập là họ đã sụp đổ.

“Bổn đế có một suy nghĩ khi ta thấy bộ dạng thảm hại của thủ phủ. Ngay cả nếu đế chế này thống nhất lục địa, đế chế cũng không thể tồn tại mãi mãi. Chính bổn đế mới là vĩ đại chứ không phải đế chế. Tuy nhiên, thực sự chấp nhận nó lại là một vấn đề riêng biệt.”

Saharan ngồi xuống chiếc ghế xếp hạng cao nhất theo một cách rất tự nhiên. Ông ta không xin phép hay xin thông cảm. Kể cả vậy, Lauel cũng không thấy bất mãn. Haicyen Saharan là một trong các nhân vật vĩ đại nhất lịch sử. Hệt như các công tước, Lauel cũng thấy tôn trọng ông ta.

Saharan gật đầu với Lauel - người đang đứng lễ phép. “Ngồi xuống đi.”

“Cảm ơn ngài đã xem xét.”

“Hoàng đế của thời đại này nói với ta. Một quốc gia tên là Vương quốc Vượt hạng vũ trang đã giúp đỡ đế chế trong thảm cảnh.”

“Chuyện đó là khả thi vì toàn bộ các quốc gia đồng minh, bao gồm cả đế chế, đã hợp lực ạ.”

“Sự khiêm tốn của ngươi tế nhị đấy. Ta hiểu tình hình hậu chiến tranh và đã tới đây. Bổn đế chỉ muốn kiểm tra. Loại quốc gia nào lại tốt hơn được đế chế? Tuy nhiên... nó là một điều khá đáng thất vọng.”

Ánh mắt của Saharan trở nên khiêu khích.

“Trong vương quốc này không có trung tâm.”

“......”

“Các binh sĩ với hiệp sĩ của vương quốc ngươi rất mạnh. Con mắt sáng suốt của ngươi nhìn thấu bầu trời và ta nghĩ ngươi đã sử dụng khá tốt bộ não của mình, nhưng chỉ đến thế. Trên đường tới đây, ta đã nhìn quanh nhiều vùng lãnh thổ khác nhau, nhưng không có nhân tài vô song nào đủ mạnh để hỗ trợ vương quốc. Điều gì đã khiến cho đế chế của thời đại này muốn bị hấp thụ vào vương quốc của ngươi khi không có kẻ nào giỏi hơn hai tên phản bội này? Tiền à?”

Đôi mắt Saharan sắc bén lúc ông ta chỉ ra rằng các công tước là những kẻ phản bội.

“Đế chế có lẽ không phải là bất diệt, nhưng ta không thể chỉ nhìn nó bị bán đi bởi một số ít những kẻ phản bội. Bổn đế đang cảm thấy số mệnh của mình. Bổn đế đã được triệu hồi tới thời đại này. Ta tự hỏi liệu đó có phải là điều kỳ diệu đạt được nhờ những mong muốn từ các hậu duệ của ta, hy vọng sửa chữa đế chế đã đi sai đường hay không.”

Lauel nhìn các công tước. Anh gửi cho họ một cái nhìn trách móc, như thể thắc mắc tại sao họ không biết điều gì cả.

Các ngài có thấy trước một tình huống như vậy không thế?

Công tước Grenhal lặng lẽ đưa qua một tờ giấy chú giải.

Trên thực tế, bọn ta nghĩ rằng nghi lễ triệu hồi của Hoàng đế đã thất bại. Hóa ra là có một sự khác biệt về thời gian trước khi nó được khởi động. Bọn ta không biết điều này và đang thảo luận về việc sáp nhập với Vương quốc Vượt hạng vũ trang thì người sáng lập đã đến. Kể từ đó, ngài ấy tin chắc bọn ta là những kẻ phản bội và không nghe bất kì điều gì bọn ta nói.

Nó mô tả ngắn gọn cái cách mà tình huống đã đi tới thời điểm này.

“Người muốn ăn tươi nuốt sống đế chế phải không? Vậy thì hãy chịu đựng đòn tấn công của bổn đế. Nếu ngươi không thể chịu đựng được, thành phố này sẽ diệt vong vào ngày hôm nay,” Saharan nói trong khi chạm vào thanh kiếm. Đó là một lời đe dọa thẳng mặt.

Lauel thở dài. Anh cho rằng sẽ khó tránh đổ máu do mạch truyện này.

‘Tôi muốn tôn trọng ông, nhưng...’

Tôi nghĩ ông cần phải ăn đòn vài lần...

Vẻ mặt Lauel buồn vui lẫn lộn lúc anh nhìn Saharan.

***

Trọng tâm chính của Vương quốc Vượt hạng vũ trang hiện đang rải rác giữa Đền thờ Galgunos, Dãy núi Hỗn mang, địa ngục, và Đảo Cork. Hầu hết mọi người đều tập trung vào tăng trưởng trong khi các sự sống thượng nhân như Braham với Zik hỗ trợ để giảm thiểu thương vong trong cuộc tập kích Hell Gao.

Tại xưởng rèn của Grid...

“Saharan á?”

Lời giải thích khẩn cấp của Lauel đã khiến Grid phấn khích.

“Người sáng lập đế chế đã đến qua một cỗ máy thời gian à?”

“Đại khái là... đúng vậy ạ.”

“Ông ta không muốn Vương quốc Vượt hạng vũ trang hấp thụ đế chế chứ gì?”

“Vâng, đó là một vấn đề về niềm kiêu hãnh ạ.”

“Anh hiểu rồi. Anh cũng sẽ có phản ứng tương tự nếu anh là ông ta.”

Nếu anh tới thăm Vương quốc Vượt hạng vũ trang trong tương lai chỉ để nghe rằng nó sẽ bị hấp thụ bởi một vương quốc anh chưa từng nghe đến... Grid sẽ bùng cháy lửa giận. Anh đương nhiên sẽ muốn dừng chuyện đó lại.

‘Mình thật sự muốn sớm gặp ông ta.’

Grid mở kho đồ của mình. Saharan là một trong những nhân vật quan trọng nhất lịch sử của Lục địa phía Tây. Ông ta là người đầu tiên thành lập một đế chế. Anh muốn có phép lịch sự tối thiểu khi gặp ông ta. Anh muốn chọn một trong những bộ quần áo trang trọng của mình để mặc, nhưng...

“Ngươi là một kiếm sĩ ủy thác hả?” Saharan chợt đến thăm trước khi Grid kịp thay quần áo. Ông ta không thể tưởng tượng rằng Grid mới là vua. Điều này có nghĩa vị vua của Vương quốc Vượt hạng vũ trang là một thợ rèn. Hiển nhiên thôi. Saharan không tin tưởng các công tước đi cùng với mình. Ông ta chắc chắn Lauel đã hối lộ họ. Đây là lý do họ đang âm mưu bán đế chế.

Bổn đế sẽ trừng trị chúng.

“Thần tính sao...? Ra là vậy. Có thứ gì đó để tin vào.”

Saharan quan sát Grid và giờ mới nhận thấy.

“Một vương quốc phụng sự một vị thần con người như thần hộ mệnh. Hoàn toàn có thể hiểu được tại sao nó lại mạnh so với mặt bằng chung.”

Saharan đến từ một thời điểm rất lâu trong quá khứ. Ông ta sống trong một thời đại có nhiều vương quốc lẫn dân tộc thiểu số hơn trên lục địa. Một vài trong số họ phụng sự các vị thần con người. Điều ấy dựa trên tính hiệu quả. Không như các vị thần ở trên Asgard, các vị thần con người là thật và ở bên cạnh họ. Thế nên, họ có thể nhận được sự giúp đỡ trực tiếp. Nó giống như Vương quốc Vượt hạng vũ trang hiện tại.

“Đó là một vương quốc không có tương lai.”

Saharan đột ngột đánh giá nó với một giọng điệu như là đang giải thích cho Grenhal và Morse.

“Các vị thần con người khác với các vị thần trên thiên đường. Họ có những yếu tố vượt xa con người, nhưng họ không toàn năng. Họ đủ yếu để bị con người đe dọa. Ngay cả khi họ ngoan cường sống sót, họ cuối cùng sẽ nhận thiên khiển và bị tiêu diệt. Nếu đế chế bị vương quốc này hấp thụ, chúng sẽ cùng nhau trở thành mục tiêu của thiên khiển.”

Saharan thành lập một đế chế bằng cách chinh phạt nhiều vương quốc lẫn các dân tộc thiểu số. Tức là ông ta có rất nhiều kinh nghiệm chiến đấu và chiến thắng chống lại các thần hộ mệnh. Lúc đầu, ông ta chủ yếu dựa vào quyền năng của người đồng chí tên là Zikfrector, nhưng ông ta đã lớn mạnh trước khi nhận ra và không sợ các vị thần con người nữa.

“Tới đây. Ta sẽ loại bỏ ngươi, thủ phạm chính của tình huống này, và dẫn dắt những hậu duệ ngu ngốc của ta về con đường đúng đắn,” Saharan thông báo với họ trước khi tới bãi đất trống trước.

Ông ta đứng ngược lại một lò nung khổng lồ trông như một pháo đài, nhưng ông ta mặc kệ nó trong lúc rút kiếm ra.

‘Kiếm của Saharan.’

Đó là cùng một vũ khí mà Zik sử dụng. Không có năng lượng đặc biệt nào trong thanh kiếm, nhưng điều này là hợp lý. Chỉ đến những năm cuối đời, Haicyen Saharan mới tiêm năng lượng đỏ vào thanh kiếm với cái giá là mạng sống của mình.

‘Ông ta thực sự là một tồn tại từ quá khứ.’

Đủ thứ đã bao bọc quanh cơ thể Grid lúc anh đi theo sau Saharan. Chúng là các chiến cụ phòng thủ mà Grid đã chế tác cho tới nay. Chỉ mỗi áo giáp là tác phẩm của Khan.

“Ưm...” Saharan nhận thấy quân trang của Grid rất khác thường và nuốt nước bọt. Nói thật, ông ta đã bị hù dọa trong giây lát, nhưng ông ta không thể hiện ra. Ông ta không có ý định lùi bước. Lý do tại sao lời đánh giá Vương quốc Vượt hạng vũ trang lại cao hơn mức cần thiết hoàn toàn là do vị thần con người này. Tức là trật tự sẽ được chỉnh đốn miễn là ông ta loại bỏ được vị thần con người này.

“Đến đi.” Một sóng năng lượng bốc lên từ cơ thể Saharan lúc ông ta điều chỉnh nhịp thở. Đó là năng lượng đỏ. Nó là một loại lực thể hiện các khía cạnh khác nhau tùy thuộc vào tài cán và thiên hướng của mỗi cá nhân, nhưng việc nó phản ứng với mọi thứ thì là như nhau. ‘Nguồn gốc’ của quyền năng tuyệt đối - được nhục hóa trong một người của quá khứ - đã phản ứng ngay cả ở tương lai và biến cả Reinhardt thành màu đỏ.

‘Có lẽ Saharan hiện giờ không tồn tại trên Asgard.’

Grid nghĩ về chuyện đó.

Saharan—một sự sống đã tạo ra những thành tựu vĩ đại nhất trong lịch sử trước khi chết. Ít nhất thì, người dân đế chế hẳn sẽ tôn thờ ông ta như một sự sống linh thiêng trong một thời gian dài. Grid nghĩ sẽ chẳng có gì lạ nếu ông ta trở thành một trong các vị thần ở Asgard.

‘Dĩ nhiên, xác suất ông ta trở thành một thiên sứ cao hơn.’

Chẳng có gì đảm bảo các vị thần của Asgard sẽ tôn trọng Saharan. Nhiều khả năng chúng chỉ đơn giản là biến ông ta thành một thiên sứ. Đó là một điều cay đắng. Một thế giới nơi con người không được tôn trọng... quả nhiên, thế giới này nên được chỉnh đốn.

“Để có một cuộc trò chuyện, chúng ta nên giao thủ trước. Tôi sẽ không từ chối.”

Grid rút Đao Gujel ra. Anh đương nhiên không có ý định nhượng bộ. anh sử dụng Thượng tâm và sau đó là Liên kết.

“......!”

Saharan rướn cặp lôi mày rậm của mình và lập tức đáp lại. Ông ta vội vàng vung kiếm và ngăn chặn cơn mưa kiếm năng đang bay đến. Rồi ông ta lao thẳng về trước bất chấp các thương tích. Đó là vì ông ta cảm thấy một làn sóng vô hình đang dâng lên từ dưới bàn chân mình.

Đây là uy lực của Kiếm Bóng tối. Có 30% cơ hội xảy ra một công kích bổ sung khi Grid tấn công. Kỹ năng bá đạo này - đang dâng lên từ các điểm mù trong tầm nhìn của ông ta - đang cưỡng chế chuyển động của Saharan.

“......?!”

Saharan đã thu hẹp thành công khoảng cách tới Grid và vặn hông ngay trước khi cố gắng phản công. Đó là vì cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng ông ta. Grid - người đang vung một bàn tay không - đã lọt vào tầm nhìn của ông ta. Đao Gujel vô hình đã hiện ra trở lại chỉ sau khi sượt qua cổ áo của Saharan.

Grid chân thành thán phục. “Ông tuyệt lắm.”

Tới cả bản thân Grid cũng không thể nắm được thời điểm ẩn mình của Đao Gujel. Từ góc nhìn của đối phương, nó đã chợt biến mất, nhưng Saharan lại phản ứng được với nó. Quả là đúng khi gọi ông ta là thượng nhân khi ông ta cũng né được cả Kiếm Bóng tối.

Saharan là một nhân tài vĩ đại.

“...Hợp nhất thì tốt hơn.”

Saharan nhìn Grid - đang hoàn toàn thán phục - và cất kiếm đi. Đó là một thái độ thừa nhận thất bại. Rồi những giọt nước mắt chợt tuôn rơi.

‘Ông ta phải tức giận tới mức nào về việc thua cuộc vậy...?’

Khi Lauel và các công tước bối rối bởi mong muốn chiến thắng của người sáng lập...

“Mừng... Ta mừng quá. Các hậu duệ của ta đã giữ lời hứa,” Saharan nói lúc ông ta nhìn lên trời. Dáng hình của Zik - đã thu hồi được cơ thể của ông ấy - tràn ngập trong tầm nhìn của Saharan.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!