Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1557: Chương 1552

Chương 1552

Haicyen Saharan—ông ta tới từ huyết thống của một vương quốc đã bị hủy diệt và là hiện thân của báo thù. Ông ta dành cả đời để trừng phạt các vương quốc đã đàn áp vương quốc của mình từ thế hệ này sang thế hệ khác và cuối cùng đã phá hủy chúng.

Đây là bối cảnh ra đời của đế chế đầu tiên trong lịch sử. Đế chế gần như là một biểu tượng chứng tỏ cho sự thành công trong cuộc báo thù của Haicyen.

“Nếu một trong những hậu duệ của ta thất hứa... hãy chứng tỏ tư cách và quyền của ông bằng thanh kiếm này và trực tiếp lên ngôi. Hãy biến đế chế thành của ông về lâu dài để đạt được mong muốn của ông. Nhất định... hãy chắc chắn lấy lại được cơ thể của ông...”

Zik hồi tưởng lại cái kết của Saharan. Mất đi đam mê kể từ khi trở thành hoàng đế, ông ta đã chọn tiêu hủy thay vì biến chất. Ông ta trút Chân Nguyên Năng của mình vào thanh kiếm tượng trưng cho bản thân và chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng. Di nguyện cuối cùng của ông ta chỉ để lại cho Zik. Ông ta dường như không còn hoài niệm về đế chế mà mình đã cống hiến cả đời, và thực sự đã giao nó cho Zik.

Zik đâu còn lựa chọn nào khác ngoài hiểu lầm Saharan. Ông ấy diễn giải nó là Saharan vứt bỏ đế chế sau khi đạt được mục đích của ông ta. Đây là lý do Zik đã chịu đựng hàng trăm năm trong khi nhìn đám hậu duệ quay lưng lại với lời hứa và quên đi ông ấy. Zik thương hại các hậu duệ của Saharan.

Tuy nhiên, các cảm xúc của ông ấy trở nên đờ đẫn do Lời nguyền Lười biếng và ông ấy không nhận ra chuyện này. Đúng, cảm xúc của ông ấy đờ đẫn. Do đó, ông ấy không nhận ra—đôi mắt Saharan ấm áp đến nhường nào.

“......”

Zik vội vàng trở về của từ Đảo Cork là vì ông ấy cảm thấy năng lượng của Saharan. Cảm nhận được nó một cách tự nhiên vì nguồn gốc của năng lượng đỏ trong Kiếm của Saharan phản ứng với cùng một nguồn.

Zik giận dữ. Ông ấy nghĩ về thỏa thuận của mình với Saharan.

“Hãy biến ta thành hoàng đế. Đổi lại, ta sẽ giúp ông phục sinh.”

Zik đã giữ lời hứa của mình. Mặt khác, Saharan để lại lời hứa cho các thế hệ tương lai. Đó là vì vào lúc ấy, hoàn toàn không thể giữ lời hứa trong môi trường đó. Zik không có lựa chọn ngoài chấp nhận. Ông ấy đã để Saharan ra đi thanh thản. Vậy còn giờ thì sao? Saharan đã quay trở lại. Tức là ông ta đã thu xếp sự phục sinh của chính mình, trong khi không giữ được lời hứa với Zik.

“...Ta mới phục sinh gần đây thôi. Ta thậm chí còn bỏ được lời nguyền.”

Zik từ từ tiếp đất và ngang tầm mắt với Saharan. Hệt như khi họ ra chiến trường cùng nhau. Cơn giận của Zik tan ra như tuyết. Hiểu lầm đã được giải quyết khi ông ấy thấy vẻ ngoài trẻ trung của Saharan.

‘Đó không phải phục sinh. Ta có thể hiểu tại sao luồng năng lượng đỏ lại kỳ lạ đến vậy.’

Saharan trước mắt ông ấy là một sự sống trong quá khứ, không phải sự tái thế của một con ma. Ước tính là vào khoảng thời điểm Saharan vừa mới lên ngôi.

‘Vào lúc này, Saharan mạnh đến mức không cần sự giúp đỡ của ta.’

Dù đã đặt Zik ở bên cạnh nhưng bằng cách nào đó, ông ta đã cố gắng giữ lời hứa tới cùng. Zik có thể thấy những sự thật mà ông ta không biết trong quá khứ...

“Các cảm xúc đờ đẫn của ta cũng đã được khôi phục hoàn toàn,” giọng của Zik hơi run khi ông ấy mô tả nó.

Một nụ cười rạng rỡ nở trên gương mặt Saharan khi ông ta cảm nhận nó. Ông ta vẫn đẫm lệ và vui mừng như thể sự phục sinh của Zik là công của mình.

Zik nhận ra—lý do Saharan chọn cái chết không phải vì ông ta đã mất đam mê. Để giữ lời hứa, ông ta đã nghĩ ra một cách để bảo toàn năng lực của mình để có thể giúp đỡ Zik bất cứ lúc nào.

“...Ông cũng là bạn của ta.” Đây là những lời của Zik.

“Ưgh.” Nó khiến cho Saharan không thể cất tiếng. Diện mạo của ông ta - che mặt bằng bàn tay to vì không thể cầm được nước mắt tuôn rơi - thật trong sáng và không hợp với vẻ ngoài hung tợn như một ngọn lửa.

“Cảm ơn ông.” Zik chỉ nói lời cảm ơn.

Những hậu duệ của ông đã thất hứa...

Những sự thật như vậy không hề được truyền đạt. Nó không chỉ vì lợi ích của Saharan. Zik không muốn quá khứ thay đổi. Nếu ông ấy nói sự thật, Saharan sẽ không bao giờ kết thúc cuộc đời mình. Rõ ràng là ông ta sẽ chịu đựng hàng trăm năm để giữ lời hứa. Điều đó tức là quá khứ sẽ thay đổi đáng kể. Không ai biết hiện tại sẽ bị ảnh hưởng như thế nào bởi thay đổi này. Do đó, Zik đã che giấu sự thật.

Năng lượng đỏ của Saharan - đang lấp kín toàn bộ Reinhardt - bắt đầu phân tán. Những cánh hoa đỏ dường như rung rinh. Dưới những cánh hoa đang rơi xuống, ánh mắt Saharan đã hướng về thanh kiếm của Zik. Ông ta nhận thấy định mệnh của mình dựa trên thanh kiếm chứa đựng năng lực của ông ta.

‘Quả nhiên, mình đã tự chọn lấy cái chết.’

Ông ta không hổ thẹn hay sợ hãi. Kẻ chinh phạt vĩ đại—Saharan, tồn tại duy nhất trên thế giới, rất tự hào về bản thân. Ông ta tự hào về chính mình trong tương lai - kẻ đã cố gắng giữ lời hứa ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với tự sát.

“Ý chí của thời đại này đang đẩy ta ra. Ta nghĩ mình phải đi rồi.”

“...Tạm biệt.”

“Ừ.”

Saharan gật đầu và thì thầm với Zik, “Đây có thể là một yêu cầu vô liêm sỉ, nhưng ta hy vọng ông nhìn vào lòng tốt của các hậu duệ của ta, những đứa đã giữ lời hứa, và bảo vệ đế chế. Ta có thể cảm thấy vị thần con người đang cố gắng nuốt chửng đế chế bằng vũ lực, nhưng ta không thể đối phó với hắn.”

“Không phải là lấy nó đi bằng vũ lực.”

“......?”

“Đế chế cùng những quốc gia khác trở thành thuộc hạ của Vượt hạng vũ trang Thần hoàn toàn là do tự nguyện. Không có sự ép buộc nào cả.”

“Hah...” Saharan không tin vào tai mình. Zik là một trong thất ác thánh. Ông ấy là một trong những người đã chiến đấu chống lại thiên đường. Ông ấy không tin và căm ghét các vị thần. Saharan buộc phải nhận thấy điều này khi ông ta thành lập đế chế và tìm kiếm sự phù hộ của nữ thần.

Đúng vậy. Zik căm ghét cả một trong những vị thần đầu tiên kiêm đấng sáng tạo, Nữ thần Rebecca. Ấy thế mà bây giờ ông ấy đang nói những điều thiện chí về một vị thần con người. Thật khó mà tin được.

“Thật sự lại có một vị thần mà ông tôn trọng và cảm kích sao...”

“Đừng hiểu lầm. Ta đâu dám ước lượng ngài ấy.”

“...Chuyện gì đây? Hắn là ai mà khiến ông đi xa đến thế?”

“Ngài ấy là vị thần duy nhất của ta.”

“......”

Sau đó, một trận động đất ma thuật xảy ra đằng sau Saharan và một cánh cổng được mở ra. Đó là một cánh cổng bé nhỏ kỳ lạ được kết nối với quá khứ. Một hiện diện mà dòng thời gian hiện tại không cho phép—nói cách khác, nó phát huy sức mạnh chống lại Saharan.

Ánh mắt Saharan dán chặt vào Grid lúc ông ta từ từ bị hút vào cánh cổng. Đôi mắt ông ta đã thay đổi đi nhiều. “Đội ơn ngài.”

Saharan hẳn đã nhận thấy qua thái độ của Zik rằng ai mới thực sự là người phục sinh Zik. Kẻ chinh phạt vĩ đại là người khôn ngoan mà.

“Khoảnh khắc ta quay ngược thời gian, mọi thứ ta đã trải nghiệm tại đây sẽ bị quên lãng... thật vui khi được hạnh phúc trong chốc lát. Làm ơn...”

Làm ơn chăm sóc cho bạn của ta...

Tiếc thay, Saharan không thể nói tiếp. Thời gian đã không cho phép. Ngay cả vậy, tấm lòng ông ta chắc chắn đã được truyền tải. Đây là lý do ý chí của ông ta để lại một dấu ấn.

[Đã nhận được danh hiệu ‘Người được Đấng sáng lập Công nhận’.]

[Người được Đấng sáng lập Công nhận]

Đấng sáng lập của đế chế, Haicyen Saharan, công nhận bạn và ủng hộ bạn.

★ Dễ dàng phát hiện di sản của Đế chế Saharan bị chôn vùi trên khắp lục địa.

★ Xác suất phát hiện các tài nguyên như hầm mỏ trong Đế chế Saharan đã tăng lên đáng kể.

★ Hiệu ứng của chỉ số nhân phẩm được nhân đôi khi sử dụng trước hoàng tộc đế chế và các quý tộc của Đế chế Saharan.

“......”

Người chơi phải đi phiêu lưu để phát triển. Thật khó để có được những cuộc gặp gỡ hay nhiệm vụ mới khi ở lại một nơi. Ấy vậy mà gần đây, những kết nối lẫn cốt truyện mới cứ tự đến với Grid. Biban, vua của ám tiên, chúa tể bán long nhân, và Haicyen Saharan là một số ví dụ. Đó là quyền năng của sức mạnh cùng danh tiếng.

Bây giờ, rất nhiều câu chuyện đã chảy qua Grid với anh là cốt lõi. Các phần thưởng cho những nỗ lực trong suốt thời gian dài của anh tới giờ mới đến. Hôm nay anh có thể nghỉ ngơi một ngày không?

“...Cùng uống một ly nào.”

“Rất hân hạnh ạ.”

Vị thần duy nhất của ta.

Grid rất hạnh phúc lúc anh nhận ra mình là kiểu tồn tại nào đối với Zik. Anh thành tâm muốn sống đúng với những kỳ vọng Zik. Với Zik cũng thế. Hai người đã được lôi kéo về phía nhau một cách mạnh mẽ.

‘Không được... trận tập kích Hell Gao sẽ bắt đầu trong ít phút...’ Lauel không thể nói gì cả. Có một sự thật mà mọi người thường hiểu sai, rằng ưu tiên hàng đầu của Lauel là Grid, không phải Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Mọi thứ anh hiến dâng cho Vương quốc Vượt hạng vũ trang chỉ là một bước đệm cho Grid.

Tức là anh khó có thể phá vỡ sự phấn khích của Grid.

***

Ma động Đảo Cork đang chật ních người. Sức chứa đã ở mức giới hạn. Cả nhóm được tập hợp cho cuộc tập kích Hell Gao sẽ diễn ra trong một thời gian ngắn sau đó. Nó chỉ là một số tiền nhỏ, ngay cả khi một vật phẩm thần thoại rơi ra. Vương quốc Vượt hạng vũ trang đã hứa phân phối công bằng các vật phẩm rơi ra từ Hell Gao cho mọi người tham gia.

“Chỉ cần tất cả những người này đánh trúng Hell Gao một lần thì hắn sẽ tan chảy luôn còn gì?”

Không có cảm giác căng thẳng nào trong biểu hiện của những người đang thì thầm với nhau. Họ đã phát triển trong Đại Chiến Nhân Quỷ và sự tự tin của họ đã tăng lên. Tuy nhiên, những người chơi xếp hạng cấp cao vẫn lo lắng. Đó là ảnh hưởng từ việc dự đoán độ khó trong quá trình làm quen với chiến thuật Hell Gao do Vương quốc Vượt hạng vũ trang phân phối.

‘Đối với một kẻ đã mất xác của mình dưới tay Muller và bị phong ấn thì đó là một lối đánh mạnh mẽ đến khó tin. Niêm phong bị suy yếu đi rồi chăng? Tôi cảm thấy hắn mạnh mẽ hơn những tin đồn hồi đầu.’

Những người chơi xếp hạng cấp cao hít thở sâu để giải tỏa căng thẳng. Họ có điều gì đó để tin vào. Các anh hùng của Đại Chiến Nhân Quỷ bao gồm Piaro, Braham, và Zik, cùng những thế lực hàng đầu của Vượt hạng vũ trang Hội đang giúp đỡ trong trận tập kích. Ít nhất thì, họ sẽ không chết nếu làm theo đúng hướng dẫn.

‘Ừ, miễn là bọn mình không chết...’

Mục đích đầu tiên của những người tham gia trận tập kích Hell Gao là có được danh hiệu giúp loại bỏ các hình phạt của địa ngục. Thật là tai hại khi chết trong trận tập kích vì nó sẽ làm chậm cơ hội có được danh hiệu. Họ muốn đi săn trong địa ngục càng sớm càng tốt. Đúng thế. Người chơi rất sôi nổi về việc vào địa ngục. Vì tương lai của nhân loại và báo thù cho Đại Chiến Nhân Quỷ. Có rất nhiều yếu tố đã thúc đẩy họ.

“Còn một phút nữa nhá!” Tiếng kêu của Vantner vang lên thật to. Anh triển khai một lá chắn diện rộng để chuẩn bị cho các đòn không kích sẽ xảy ra với sự xuất hiện của Hell Gao và trông rất đỉnh. Một mình anh dựng lên hàng ngàn lá chắn và là đỉnh cao của một hiệp sĩ cận vệ. Có nhiều tin đồn phê phán Vantner vì đã đầu tư toàn bộ điểm chỉ số vào sức mạnh, nhưng giờ họ tin chắc đó chỉ là những tin đồn thất thiệt.

“Cái gì cơ?! Zik biến mất rồi á?”

Sự náo động - vừa lắng xuống nhờ lời kêu gọi của Vantner rằng trận tập kích sẽ bắt đầu trong 1 phút nữa - đã ầm ĩ trở lại vì những lời này. Chưa kể, giọng anh còn rất to nữa. Điều này khiến cho giọng anh vang vọng khắp mọi ngóc ngách của ma động. Nó đủ để làm mọi người nhụt chí.

“Không có Zik á?”

“Không phảii Zik là mạnh nhất trong Vượt hạng vũ trang Hội sau Grid với Braham à?”

“Ông nghĩ ông ấy giỏi hơn Braham...”

“Cái gì thế này? Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Lúc đang có rất nhiều sự rối trí...

“Không sao hết. Bọn tôi là đủ để bảo vệ các anh rồi.”

Jishuka - một trong những người chơi xếp hạng với tăng trưởng lớn nhất trong Đại Chiến Nhân Quỷ - đã bước lên trước với vết tích của chu tước đằng sau mình. Khoảnh khắc một số đòn tấn công diện rộng của Hell Gao xuyên qua một phần các lá chắn của Vantner, chúng đã bị những mũi tên của cô chặn lại và phá hủy. Ngoài ra, nhóm 50 kỵ binh do Pon dẫn đầu đã đột phá bức tường lửa và kéo sự chú ý của Hell Gao. Điều này cho phép những người tham gia trận tập kích có ý niệm lờ mờ về khoảng cách giữa họ. Họ trút các đòn tấn công về phía Hell Gao.

Braham với Piaro không ra tay nhiều lắm. Họ chỉ tìm những người có khả năng bị cuốn vào hậu quả của một đòn tấn công và dựng lá chắn hoặc cây cối lên để bảo vệ những người này.

Tình hình thoải mái hơn so với dự đoán của Vượt hạng vũ trang Hội. Hell Gao không hề yếu đi. Mà đúng hơn, đó là một thay đổi do Đại Chiến Nhân Quỷ gây ra. So với trước chiến tranh, các thành viên Vượt hạng vũ trang sau chiến tranh đã mạnh hơn vài lần.

-Đây là cái sàn chợ hay gì?

Giọng nói điên tiết của Hell Gao làm rung chuyển ma động. Giờ thì bất cứ đứa nào cũng tới để đánh với hắn...

Hắn phẫn uất vì mình đã trở thành một bao cát. Muller mờ dần trong ký ức của hắn. Thay vì Muller - kẻ đã phá hủy cơ thể hắn, hắn oán hận Grid hơn - kẻ đã ép hắn phải rơi xuống cái mức này.

[Cuộc tập kích Hell Gao đã thành công.]

“Uwaaaaahhhhh!” Sau hàng chục phút chiến đấu, những người tham gia trận tập kích đã đánh bại được Hell Gao và reo hò trong khi ôm lấy nhau. Số người chết là 0. Thành tích thần kỳ đã nhanh chóng lan truyền ra các cộng đồng trên toàn thế giới. Có hàng loạt dự đoán rằng cuộc xâm lược địa ngục của người chơi sẽ được đẩy nhanh.

Đồng thời, Basara nhận được tin người sáng lập đã công nhận Grid trước khi ra về. Bà ấy rất hài lòng và một lần nữa thảo luận với các quý tộc về việc sáp nhập. Có rất ít phản ứng dữ dội với ý tưởng này. Trên thực tế, không thể có phản ứng dữ dội. Hầu hết các quý tộc đều tích cực về việc sáp nhập với Vương quốc Vượt hạng vũ trang, và thiểu số cảm thấy tiêu cực về chuyện này đã bị Kyle đe dọa. Đằng sau những lời đe dọa của Kyle là mong muốn được Grid nhìn nhận một cách tốt đẹp. Đó là một bản năng sinh tồn hơn là tham vọng thành đạt.

Mặt khác...

“Mình không thể đứng chờ lâu hơn nữa.”

Damian - lãnh đạo của Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần - đang chuẩn bị xuất hành. Những ngọn gió đổi thay đang thổi trên khắp thế giới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!