Chương 1564
Sức mạnh, quyền uy, sự sống, và vĩnh hằng—ý nghĩa biểu tượng của một chiếc ‘sừng’ là rất hùng cường. Nó được tôn kính bất kể thời đại hay văn hóa. Hành động của Trauka khi chặt bỏ và ăn sừng của Ifrit đồng nghĩa với cắt xén và cướp bóc. Đó là căn nguyên chết chóc nhất dẫn đến sự suy yếu của Ifrit.
Ifrit đã mất sức mạnh, uy quyền, và quyền được sống vĩnh hằng. Cô ta hứng chịu những vết thương lẫn lời nguyền do Trauka để lại, và từ từ suy sụp tới mức cô ta sẽ chết. Đó là một vấn đề tách biệt với vũ lực chiến đấu mà Ifrit đang bảo toàn. Đó là một kiểu tất yếu.
Ifrit đâu có lựa chọn nào khác ngoài bị kéo tới quyền năng của Baal.
Mảnh vỡ quyền năng của Baal—nó là một sản phẩm từ nỗi ám ảnh chơi đùa khắp nơi của Baal. Mục tiêu càng cao quý và vĩ đại thì tính năng của nó càng mạnh. Nó là một cám dỗ không thể cưỡng lại đối với một kẻ không thể phục hồi như Ifrit. Nó là một lựa chọn mà cô ta không thể quay lưng đi mặc dù cô ta biết mình sẽ là món đồ chơi của Baal.
Ifrit cuối cùng đã đưa ra một lựa chọn.
Đó là khi Grid xuất hiện. Có niềm hy vọng còn to lớn hơn cả mảnh vỡ quyền năng của Baal và Ifrit muốn lật ngược chuyện tất yếu là bị ăn thịt.
Vượt hạng vũ trang Thần Grid—hiện diện của hắn là cực kỳ mạnh mẽ. Cuộc đời ngắn ngủi của hắn thật vĩ đại. Hắn đã chứng tỏ rằng tất cả những câu chuyện của hắn đều là thật mà không có phóng đại. Hắn đã chứng tỏ hắn đang sống và đang hít thở.
[Ngươi làm xong nó rồi.]
Giọng Ifrit hơi run lúc cô ta mở mắt. Vóc dáng của cô ta - được tái tạo sừng bằng cách cắm cây thương do Grid làm ra vào trán - chẳng chút tiều tụy hay thảm hại. Cái bóng của cô ta trên mặt đất trở nên khổng lồ và chạm tới cả đường chân trời.
Kurururung!
Trái đất gào thét. Những cơ bắp trên cơ thể vốn đã to lớn của Ifrit phồng lên gấp đôi, gấp ba, và rồi gấp bốn lần kích thước của chúng. Ngày và đêm đã bị phân chia xung quanh Ifrit. Đó là hậu quả của việc cái đầu Ifrit vươn cao lên hơn cả một ngọn núi lớn và che lấp mặt trời.
Một cơn bão cuộn xoáy và thổi tàn dư của thành phố bị hủy diệt vào trong sa mạc. Thành phố nơi hàng ngàn người từng sống đã trở thành ‘hư vô’ do một lần vỗ cánh của Ifrit. Ngay cả những dấu vết được để lại cũng bị xóa bỏ.
Grid co giật như điên. Nó rung tới mức anh có nỗi lo phi lý là da với thịt anh có thể bị tách rời.
Một con rồng—chủng loài siêu việt tối thượng, tới cả các vị thần cũng phải cảnh giác, chính là nỗi sợ hãi. Nó dường như là sự hủy diệt toàn diện không bao giờ nên đối mặt.
‘Điên rồ...’
Grid nhớ lại ngày anh dẫn Raiders đi khắp nơi. Anh nhớ rõ nỗi sợ mình đã cố chôn giấu trong tim ngày hôm đó. Anh một lần nữa nhận ra. Tộc rồng mạnh mẽ đến vậy. Chúng rất đe dọa chỉ bằng việc thở và sống.
“Không có điều gì là bình thường giữa tộc rồng.”
Lời khuyên mà anh đã nghe vào một ngày nọ đã làm Grid bận tâm. Có lẽ anh đã mang đến rắc rối lớn hơn trong khi tránh một sự cố nhỏ hơn...
Ifrit có một tính cách méo mó nên Grid có thể gây ra thảm họa bởi việc cố gắng sử dụng vũ lực hùng mạnh này một cách liều lĩnh...
Ngay khi Grid không tin tưởng vào lựa chọn của anh...
Kurarararara!
Ifrit phun ra lửa từ miệng mình. Đó không chỉ là một hơi thở nóng, mà là một khối pháp lực nguyên chất. Nó là một cột trụ màu đỏ nhắm vào Vũ Bá. Vũ Bá đang cố gắng trấn áp ngọn lửa của Ifrit bằng mưa, chỉ để lùi lại. Khí huyết đã lướt qua Vũ Bá trong gang tấc, bắn xuyên qua những đám mây đen lấp đầy bầu trời, khiến chúng bốc hơi.
Đây là những đám mây mà Vân Bá đã gọi tới với ý định giúp Vũ Bá dễ dàng tạo ra mưa nhưng hóa ra lại vô ích.
Rồi một trận mưa sao băng màu đỏ đã trút xuống. Đó là một cảnh quan được tạo ra bởi tàn dư của Khí huyết - chỉ bị phá hủy sau khi xuyên thủng tầng bình lưu. Nó là một vẻ đẹp trái ngược với uy lực đáng sợ, làm Grid thoáng nhìn chằm chằm vào cảnh tượng. Điều này cũng đúng với Hoàng Cát Đồng lẫn Cổ Quỷ Kiếm - những người đã rời khỏi thành phố trước đó và đang đứng trong sa mạc.
“Ông biết chuyện này sẽ xảy ra hả?” Cổ Quỷ Kiếm thắc mắc thái độ ngoan ngoãn rút lui của Hoàng Cát Đồng. Thật kỳ lạ khi ông ta chạy tới để giúp Grid, để rồi quay lại mà không ngoảnh đầu nhìn. Cổ Quỷ Kiếm thiếu kỹ năng thật đấy, nhưng với Hoàng Cát Đồng thì khác mà.
Hoàng Cát Đồng vẫn đang chiến đấu với những kẻ thù mạnh hơn mình trong hàng trăm năm. Dựa trên nhiều kinh nghiệm và kiến thức thì khủng hoảng càng lớn, ông ta càng có thể bộc lộ nhiều khả năng hơn. Tức là ông ta thừa sức giúp đỡ một chút cho Grid.
“Chính xác.” Hoàng Cát Đồng gật đầu. Rồi ông ta lấy ra một cuốn sách cũ và mở nó.
Sách Phép Địa đàng—một thánh vật mà Hoàng Cát Đồng mang về sau khi trèo lên Đào Hoa Nguyên. Nó là một cuốn sách chứa đựng lời khuyên của bất tử đạo sĩ và gần như là những lời tiên tri. Trong bất kỳ hoàn cảnh cụ thể nào, một bài thơ tiên kiến cũng được viết vào chỗ trống. Thứ này đã giúp ích rất nhiều cho những hoạt động của Hoàng Cát Đồng. Đây là lý do Hoàng Cát Đồng có thể chiến đấu chống lại Hoàn Quốc bất chấp chỉ là một huyền thoại và là một con người.
“Nó được viết là mọi chuyện sẽ ổn.”
“Con rồng bắt đầu vỗ cánh rồi. Chuyện này thật sự không sao chứ?”
“Đừng nghi ngờ điều đó. Nhờ có cuốn sách này, ta mới có thể đưa nhiều lưỡng ban đến thế xuống suối vàng và giúp phục sinh huyền vũ.”
Đó là một lời nói quá. Sách Phép Địa đàng đúng thật là một sự trợ giúp lớn, nhưng chính kiến thức lẫn thông tin của Hoàng Cát Đồng - người đã thành lập và sử dụng Đạo chích Hiệp nghĩa, và năng lực cá nhân của Hoàng Cát Đồng mới là nguồn gốc cho các thành tích vĩ đại của Hoàng Cát Đồng.
Tuy nhiên, Hoàng Cát Đồng đã đặt mọi công lao lên Sách Phép Địa đàng. Đó là vì danh tính của bất tử đạo sĩ đã đưa cho ông ta cuốn sách này là Bentao. Người nhận được lời sấm truyền và vu tội cho thất thiện nhân thành thất ác. Ông ấy muộn màng nhận ra sự thật và ngập tràn hối hận. Ông ấy là bất tử đạo sĩ duy nhất mà Hoàng Cát Đồng tin tưởng.
“Mau lên và rời đi thôi. Có chuyện mà chúng ta phải làm.”
Ánh mắt Hoàng Cát Đồng ngước lên nhìn những đám mây ở phía của Ba Quốc.
“Đây là một thời cơ để ngắt kết nối Tẩu Quốc với Ba Quốc và cô lập bạch hổ.”
***
Đạo bào của Vũ Bá nhanh chóng được khôi phục sau khi nó bị Khí huyết sượt qua và biến thành giẻ rách. Nó sớm tung bay trở lại mà không có một nếp nhăn.
“Thần Trời dường như có kỳ vọng thầm lặng dành cho ngươi.”
Ánh mắt lạnh lẽo của Vũ Bá hướng thẳng vào Grid thay vì Ifrit.
“Nếu phải thú thực thì ta cũng giống vậy thôi. Với một kẻ đã vượt qua những thử thách của Xi Vưu bằng cơ thể con người và cuối cùng đã trở thành thần thì làm sao mà có thể không mong đợi gì ở ngươi chứ?”
Cơn mưa nhẹ bắt đầu đổ xuống.
“Ngoài ra, vị trí của ngươi chống lại Asgard.”
Thứ gì đó đang được cầm trong hai bàn tay của Vũ Bá. Chúng không hữu hình vì chúng trong suốt, nhưng Grid có thể đoán chúng là một thanh kiếm và một cây thương. Có thể mơ hồ thấy được hình dạng vào khoảnh khắc những hạt mưa rơi đập vào chúng.
“Bình tĩnh suy nghĩ và đưa ra phán quyết đi. Ngươi chả có lý do gì để bắt tay với con rồng. Bọn ta là những kẻ duy nhất phù hợp để làm bạn đồng hành của ngươi trong thế giới rộng lớn này.”
Luận điệu của Vũ Bá là có lý.
Bề mặt, địa ngục, Asgard, Hoàn Quốc, và tộc rồng—những lực lượng này phần lớn được chia làm 5, nhưng địa ngục và Asgard lại hợp tác, đe dọa bề mặt và đàn áp Hoàn Quốc. Bề mặt với Hoàn Quốc độc lập và bị cô lập. Trong khi đó, dựa vào tộc rồng là chuyện bất khả thi.
Tộc rồng hoàn toàn bất hợp tác và không thống nhất. Mỗi con trong số chúng đều có cá tính mạnh, nên ý kiến của chúng không giống nhau. Mỗi con có thể sánh với một thứ vô tích sự. Thận trọng còn hơn mơ ước hợp tác là đúng.
Phương pháp khôn ngoan nhất và duy nhất là Hoàn Quốc với bề mặt hợp lực chống lại cùng một kẻ thù. Bề mặt nên bị thu hút bởi đề xuất của Hoàn Quốc. Thế nhưng, người đang đại diện cho bề mặt là Grid. Grid không chăm chú vào bố cục nông cạn. Dựa trên nhiều kinh nghiệm của anh, anh hiểu được nội tâm của bố cục.
Vũ Bá thúc giục Grid, “Ngươi lo lắng về cái gì nào? Nếu ngươi đang nhìn vào con ác long đó thì thôi quên đi. Đây chỉ là chớp sáng hấp hối của nó. Đó là một cục than hồng sắp bị dập tắt.”
Hẳn rồi. Phản xung của việc giải phóng một Khí huyết đã khiến cơ thể Ifrit tạm thời trở nên nhỏ hơn. Lớp vảy đỏ vừa lấy lại được độ bóng đã bị nhuộm đen lúc ánh sáng phân tán. Cô ta sẽ sớm hồi phục, nhưng thật quá đáng khi nghĩ cô ta đang ở trong một trạng thái bình thường.
Tuy vậy, Grid vẫn tiếp cận Ifrit và đứng cạnh cô ta. Anh có lẽ không cần cảnh giác với Ifrit ngay bây giờ, cũng như không thể thương lượng với tộc rồng bằng cái cớ là Ifrit, nhưng Grid vẫn chọn phe ifrit. Không phải vì anh tin tưởng Ifrit. Đó đơn giản là vì anh có một sự ngờ vực và căm thù mạnh mẽ về phía Hoàn Quốc.
“Các ngươi mới thực sự là những kẻ xấu xa nhất.”
“......?”
“Không thấy tội lỗi khi đơn phương xâm lược và chiếm giữ lãnh thổ của các vị thần khác, lừa dối và ký sinh vào những con người phụng sự họ, chẳng phải các ngươi mới là những kẻ lệch lạc sao?”
Grid nhớ tất cả mọi thứ anh đã trải qua ở Lục địa phía Đông. Những con người đã bị bạo hành mà không biết gì, Lam Hổ với Tố Xuân - trốn tránh trong khi bị thương, đám lưỡng ban đã chế giễu họ mà không cảm thấy tội lỗi hay chút tôn trọng nào...
Nơi này cũng là địa ngục. Nó là một địa ngục do các vị thần tạo ra.
Sự giận dữ ngập tràn trong mắt Grid lúc anh được nhắc nhở về điều này. Đó là cảm xúc của vị thần từng được gọi là Vị thần Đức hạnh.
“Ít nhất thì tộc rồng vẫn có một cái cớ là quái thú không có thường thức. Các ngươi lợi dụng con người ngay cả khi hiểu pháp luật, nguyên tắc, và mong muốn của họ, nên các ngươi mới là thứ rác rưởi không thể nào sửa chữa.”
“......”
Sự im lặng đã bao trùm.
Lời kết tội của Grid khiến cho tam sư vô cùng lúng túng. Chính tiếng cười của Ifrit đã phá vỡ sự im lặng.
[Kuha...! Kuhahaha! Quái thú không có thường thức. Đúng thế. Nó có vẻ là như vậy đối với các ngươi.]
Ifrit - bị những lời nói của Grid hạ xuống thành một con quái thú - có quyền giận dữ. Thế nhưng, cô ta hiểu Grid và không có bất kỳ cảm xúc khó chịu nào cả. Cái cổ dài của Ifrit hạ thấp xuống dưới bàn chân Grid.
[Lên đây.]
“...Hở?”
Lên đây ư?
Grid đã rụt người lại sau khi nhận ra sai lầm trong lời nói của mình. Giờ thì anh trở nên bối rối.
Anh không được cho lựa chọn nào hết. Ifrit đã cuộn đuôi quanh cơ thể Grid và cưỡng chế đưa Grid lên phía sau cổ của cô ta.
[Ta được biết rằng con người thường tự xưng là các kỵ sĩ rồng bằng cách thuần hóa những dạng sống mà bọn ta tạo ra.]
Dường như cô ta đang ám chỉ các phi long kỵ sĩ.
[Buồn cười làm sao. Trên khắp thế gian, ngươi sẽ là kỵ sĩ rồng chân chính duy nhất tại thời điểm này.]
Gió thổi mạnh lúc Ifrit khẳng định và dang rộng đôi cánh. Mặt đất - ban đầu bị bao phủ bởi cát và sỏi - đã trở nên rõ rệt và bầu trời bị bao phủ trong bụi vàng.
“Một tên cuồng thần và một con cuồng long đã gặp gỡ,” Phong Bá lẩm bẩm với chính mình lúc gió thổi như một con sóng đang dâng trào.
Một vị thần trên cổ một con rồng khổng lồ—vẻ ngoài của Grid được tạc lên những cái bóng phía bên kia lớp bụi vàng là điều lần đầu tiên được ghi lại trong bất kỳ truyền thuyết hay thần thoại nào. Thật khó mà tin được ngay cả khi đang nhìn thấy nó. Đó là một cảnh tượng vượt xa sự hiểu biết và trí tưởng tượng của các vị thần.
Vân Bá - đang cố gọi lại những đám mây tản tác - đã thuyết phục Vũ Bá, “Chúng ta phải tránh nó.”
Điều chưa biết là một mối đe dọa rất chết chóc đối với các vị thần. Điều gì đó mà một vị thần toàn năng toàn trí không biết ư? Đó là một hành động phủ nhận chính vị thần ấy. Thần tính của chúng sẽ bị tổn hại nặng. Vũ Bá cũng biết rõ chuyện này.
“Chuyện này... nó không có lý gì hết...”
Chúng phải rút lui. Chúng vật lộn để thoát khỏi cái bóng của Grid và Ifrit đang tới gần - lúc nó dần trở nên to lớn - và bỏ chạy khỏi hiện trường.
[...!!]
[...!!!]
[......!!!]
[Chúng tôi đang làm việc để phân tích tình hình...]
Các cửa sổ thông báo của Grid đang gặp lỗi...