Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1570: Chương 1565

Chương 1565

Tiểu sử của Shin Youngwoo xuất hiện ở khắp nơi. Thế giới tràn ngập cái tên của Grid, ngay cả khi họ không bật TV hay lên mạng. Đây là lý do một nửa tâm trí Grid được dùng để duy trì sự điềm tĩnh. Từ một thời điểm nhất định, Grid đã bắt đầu cẩn thận. Anh luôn tập trung và cố gắng không bị cảm xúc của mình cuốn đi.

Đó là công việc khó khăn đến đáng ngạc nhiên. Chẳng phải bản chất con người là cổ vũ, ăn mừng, và phấn khích khi thậm chí chỉ có một chút niềm vui hay sao? Không thể dễ dàng kìm nén bản chất được.

Tuy nhiên, Grid đã xoay sở để làm vậy. Lúc anh cảm thấy rất nhiều niềm vui mà người bình thường sẽ không bao giờ trải qua trong đời, anh phải chịu đựng những làn sóng cảm xúc lúc nào cũng xô đẩy như một cơn sóng thần, hoặc anh xua tan nó bằng một tiếng reo hò duy nhất. Nó không bao giờ được chôn vùi. Điều đó là cần thiết tại vị trí của anh. Trên vai anh là số phận của rất nhiều người và anh cần giữ bình tĩnh. Anh phải thận trọng.

Đây là lý do Grid trở nên lịch sự bất cứ khi nào anh chạm trán một đối thủ mạnh hơn mình. Anh buộc phải uốn cong tư thế của bản thân vì anh lo lắng là mình sẽ gây hại cho người khác, không phải là vì anh hèn nhát. Bất luận thế nào, một Grid như thế—

“Kyaaaaaaaaaaah!”

Anh không thể kìm nén những cảm xúc đang ngập tràn và đã hò hét.

“Hahat! Hahahahahat!” Anh reo hò và không thể rũ bỏ được niềm vui của anh. Anh không nghĩ về tương lai hay quá khứ, và chỉ tận hưởng khoảnh khắc này. Bản thân anh thích thú một cách trong sáng như một đứa trẻ cầm tay bố mẹ và đi chơi công viên giải trí. Anh hy vọng chuyến bay này sẽ diễn ra vào ngày nào đó trên một con tàu bay làm từ Tham lam. Anh đứng trên đầu một con rồng vừa to vừa nhanh đến thế, và có kiểu mơ ước này.

Một vị thần và một con rồng—cái ‘sừng’ đang tiếp diễn mối quan hệ giữa 2 sinh vật đáng lẽ không bao giờ được đoàn kết.

Sừng của Ifrit do Grid làm ra—Grid sử dụng nó như một dây cương vừa cứng vừa nóng, và trải nghiệm tầm nhìn lẫn tốc độ của một con rồng. Đó là một thế giới mà anh chưa bao giờ tưởng tượng trước đây.

Ifrit đang nghĩ về những ký ức của Grid có chứa trong cái sừng. Cô ta nhớ rõ cách Grid chế tác cái sừng và cách anh chiến đấu với Mir trong suốt thời gian Ifrit bị kẹt trong kết giới của tam sư. Nó quá dữ dội và cô ta rất biết ơn vì nó được coi là một sự kiện nhỏ. Nó cũng tuyệt vời nữa. Một vị thần mới ra đời đã tái tạo sừng của một con rồng. Dĩ nhiên, nó chưa hoàn thiện, nhưng thế này là đủ rồi..

Ifrit - coi hầu hết các tồn tại lẫn sự kiện của thế giới là tầm thường - cảm thấy hồi hộp lần đầu tiên trong đời. Thế nhưng, đọc vẻ mặt lẫn cảm xúc của rồng lại khó đối với Grid. Nó cùng bối cảnh với việc loài kiến không hiểu loài người. Họ khác nhau về địa vị và chủng loài.

Chuyến bay của Ifrit gần như là cách sử dụng Thuấn bộ. Cảnh vật xung quanh thay đổi theo từng cú đập cánh. Đó là một tốc độ mà tam sư không thể thoát được. Dù vậy, chúng vẫn không dễ gì bị bắt.

Ifrit đã không truy đuổi được tam sư - đã hoàn thành thần chú và quay trở về Hoàn Quốc. Hoàn Quốc là căn cứ của vị thần cổ đại, Thần Trời. Ông ta thậm chí còn có Võ Thần Xi Vưu với mình. Đó là một trong số ít các khu vực cấm đối với một con rồng.

[Ta thấy khỏe rồi đấy.]

Chỉ thấy tam sư bỏ trốn thôi đã khiến Ifrit hài lòng rồi. Với Grid cũng thế. Một cơn bão bây giờ mới xảy ra khi chuyến bay của Ifrit dừng lại. Chỉ sau khi cơn bão dịu xuống thì Grid mới nhìn lại hướng và anh tới bằng một tâm trí bình thản.

“Ta phải phá hủy mảnh vỡ quyền năng của Baal.”

Không có lựa chọn lấy nó. Grid không muốn làm Kẻ khế ước với Baal hay bất cứ cái gì như thế cả.

[Tất nhiên rồi.]

Ifrit gật đầu và bắt đầu vỗ cánh trở lại. Cô ta nhanh chóng vượt qua vài chục cây số và từ từ hạ cánh trên mặt đất nơi hạt châu màu đen đang ở. Cô ta vẫn ở với Grid.

Vùng đất nơi từng là thành phố nhỏ—Grid cay đắng nhìn vào không gian trống trải, nơi chẳng còn lại lấy một con kiến.

Ifrit nói với anh,

[10 năm hay 100 năm cũng chỉ là tích tắc. Từ quan điểm của một quái thú không có thường thức, không thể cảm thấy tiếc cho cái chết của con người.]

Quái thú không có thường thức. Grid đã dùng câu nói này để tượng trưng cho tộc rồng. Ifrit vẫn còn giữ trong lòng à?

Grid cảm thấy hơi bất an, nhưng anh đã nói những gì anh phải nói, “Thỉnh thoảng, có côn trùng đột nhập vào trong nhà. Trong số chúng có các côn trùng tạo ra môi trường có lợi mà không gây hại cho con người chút nào. Tuy nhiên, có nhiều người không biết về điều đó, hoặc nhiều người sợ hãi với kích động, khiến họ làm hại các loài công trùng. Ta nghĩ những người đó sẽ cảm thấy có lỗi trong thời gian ngắn. Ta tin rằng họ sẽ xót xa những con côn trùng đã chết trong một lúc.”

[Ta nên làm điều tương tự hả?]

“Nếu cô là một tồn tại tốt đẹp hơn con người, chẳng phải cô nên làm điều này sao?”

[Để xem nào... ngay từ đầu, ngươi đã có xu hướng nhìn nhận con người quá tích cực.]

“......?”

[Chúng có làm tổn thương côn trùng mà không biết tới đặc tính có lợi không? Chúng làm tổn thương côn trùng vì tiện thôi còn gì?]

“......”

Hãy tưởng tượng Younghee tóm lấy một con nhện trong phòng bằng khăn giấy và bỏ nó vào bồn cầu.

Younghee biết nhện không phải loài gây hại. Tuy nhiên, mang con nhện ra khỏi nhà và thả nó đi thì phiền phức lắm.

Hãy tưởng tượng Chulsoo bắt được và giết một con rết nhà bằng một cái vỉ đập ruồi. Chulsoo biết rết nhà không phải loài gây hại. Cậu bé chỉ thấy tởm bởi vẻ ngoài của con rết nhà. Bắt và tha cho nó thì bẩn lắm, nên cậu bé đã xử lý nó theo cách dễ dàng. Trên thế giới có rất nhiều Younghee với Chulsoo như thế.

[Ngay cả khi chúng thực sự làm hại côn trùng vì không biết đặc tính, thì được bao nhiêu con người sẽ cảm thấy tội lỗi và thương xót chúng đây?]

“......”

[Nó là vậy đấy. Côn trùng không thể hiểu hay đổ lỗi cho con người. Chúng chỉ đơn giản nghĩ đó là một thảm họa. Con người không có lựa chọn nào khác ngoài việc coi tộc rồng là một thảm họa. Ngay cả khi một con rồng làm hại con người, chỉ trích hành động đó vẫn là không phù hợp và vô nghĩa.]

“...Nếu ta so sánh với một con vật chứ không phải côn trùng thì sao?”

[Ta sẽ chả cảm thông gì đâu. Đó là vì con người quá nhỏ bé đối với tộc rồng. Nghĩ đơn giản thôi. Đừng mong đợi có bất cứ con rồng nào hiểu con người.]

“Lúc này cô đang hiểu ta đó còn gì? Đấy không phải là lý do cô đang nói về chuyện này à?”

[Ngươi là con người sao?]

“......!”

Sống lưng Grid ớn lạnh. Đó là vì thái độ của Ifrit khi hỏi câu này quá đỗi trong sáng. Đó là một câu hỏi đơn giản không có ý đồ gì đằng sau hết.

Đúng thế. Bản thân Grid cũng không nhận thức chính xác về điều đó, nhưng trong thế giới này, anh là một vị thần, không phải một con người. Anh từng là người, nhưng đó chỉ là trong quá khứ. Thái độ của anh khi tiếp tục nói thay cho nhân loại thật là khó hiểu dưới góc nhìn của Ifrit.

[Ta hy vọng ngươi không lãng phí thời gian trả lời các câu hỏi,]

Ifrit thúc giục.

Cô ta có vẻ rất khó chịu vì mảnh vỡ quyền năng của Baal cứ liên tục khuếch đại năng lượng của nó để dụ dỗ cô ta.

Grid không trì hoãn nữa.

Xựt!

Đao Gujel xuyên qua mảnh vỡ quyền năng. Đến đây là hết. Hàng trăm hay hàng ngàn vết nứt hiện lên trên hạt châu - thứ mà Cổ Quỷ Kiếm không thể xuyên thủng mặc dù đã dùng hết sức lự, và nó vỡ tan.

-Vượt hạng vũ trang Thần...!

Một giọng nói kinh tởm đầy sự phấn khích kỳ lạ lọt vào tai anh.

[Nhiệm vụ Người tiên phong ‘Phá hủy Mảnh vỡ Quyền năng của Baal’ đã hoàn thành.]

Cửa sổ thông báo dừng ở ‘đang phân tích tình hình’ đã được cập nhật.

[Hãy quay lại Tòa tháp Thông thái để nhận phần thưởng.]

[...!]

[...!!]

[Chúng tôi đang làm việc để phân tích tình hình...]

‘Tại sao cái lũ ngu đó lại bỏ đi nhỉ?’

Grid không biết tại sao tam sư lại rút lui. Anh chỉ đơn giản hiểu nó là chúng sợ Ifrit - kẻ đã lấy lại được sừng cùng sức mạnh của mình. Anh không hề nghĩ rằng hành động cưỡi Ifrit của mình mới là vấn đề. Chỉ dựa vào những lời của Ifrit thì anh không biết nó là một sự kiện đặc biệt và có ý nghĩa như thế nào cả. Anh cần lời giải thích chi tiết của ai đó nhưng hệ thống đáng lẽ là phải giải thích thì lại không hoạt động.

[Ở đây còn cái gì khác để xem hả?]

“Không phải bây giờ. Ta sẽ trở về Lục địa phía Tây.”

[Leo lên đây.]

Ifrit hạ thấp cổ xuống lần nữa. Grid leo lên không chút do dự. Lần đầu anh có bối rối, nhưng anh đã trở nên quen với điều đó vào lần thứ hai.

Ifrit cười ha hả.

[Ngươi là một gã dễ chịu đấy.]

“......?”

Anh leo lên vì Ifrit bảo thế mà. Anh mắc sai lầm rồi chăng?

Ngay khi Grid hếch đầu lên...

Ifrit đã vỗ cánh, rời khỏi Lục địa phía Đông, và băng qua Biển Đỏ.

“......?”

“C-Cái gì thế kia?”

Vào ngày đó, một con rồng đỏ đã được nhìn thấy trên khắp Lục địa phía Đông. Nó quá nhanh, nên nó chỉ xuất hiện trong một khoảnh khắc. Tuy nhiên, kích thước khổng lồ đồng nghĩa với việc nó đã để lại một ấn tượng riêng cho mọi người. Một người đang đứng trên đầu con rồng. Tin đồn lan truyền rằng anh ta trông giống Vượt hạng vũ trang Thần.

***

“Đó là lỗi của ta.”

“......”

“Cậu ấy sẽ ổn chứ?”

“......”

“Nếu cậu ấy thất bại thì sao?”

“......”

Tại Tòa tháp Thông thái...

Biban đang cảm thấy những giới hạn kiên nhẫn của mình. Sau khi dọn dẹp hành lang, ông ấy đang lấy sáp đánh bóng nó, nhưng Betty cứ liên tục làm gián đoạn ông ấy.

Điểm nổi bật của sáp nằm ở việc đánh bóng. Sau khi thoa, nó phải được cọ đều để tạo sự bóng loáng. Cơ mà, Betty cứ bước lên sáp và làm hỏng lớp bóng. Chỗ sáp cô đặc trông như rác bẩn vậy.

“Ai là bà già đang đi quá xa trong việc lo lắng cho phúc lợi của người khác đấy nhỉ? Grid thì đã rời đi rồi. Ở đây lo lắng thì được cái gì đâu? Nếu có thời gian lo mấy thứ không cần thiết thì bà ra ngoài và gặp cậu ấy trước đi.”

“Giọng ông dữ tợn gớm. Ông cũng lo cho Grid đấy thôi. Đó là lý do ông tức giận.”

“Bà sống lâu đến nỗi chết trước rồi hả? Hầy, thật tình. Bà già này nên dọn dẹp trước khi có thể biết được vị trí của ta.”

“Người làm điều sai trái thì nên dọn dẹp đi.”

“Ah, phải rồi. Thế thì Bà già à, lần sau bà sẽ phụ trách dọn dẹp. Bà chỉ đứng chờ cho tới khi Kẻ khế ước với Baal trở nên như thế. Ngài Fronzaltz sẽ không để vụ này trôi qua đâu.”

“Ta sẽ ra ngoài gặp Grid.”

“Khi ta bảo đi thì bà không đi, thế mà nhìn vào bà xem, gặp bất lợi liền bỏ chạy.”

Chuyện gì đó xảy ra vào lúc Biban có một biểu cảm phi lý trên mặt ông ấy lúc nhìn Betty biến mất phía bên kia hành lang...

[Một con rồng lửa đã xuất hiện. Xếp hạng là hàng đầu.]

[Ifrit. Hoạt động của Ifrit đã được phát hiện gần Biển Đỏ.]

[Khí huyết đang được tích lũy với số lượng lớn. Động lực có vẻ như cô ta sẽ gây ra một cuộc chiến.]

[Toàn bộ các thành viên tòa tháp, mau chóng tập hợp tại văn phòng của Hayate.]

Loa phóng thanh pháp lực được lắp đặt khắp tòa tháp đã vang lên ầm ĩ.

Trong mọi điều có thể xảy ra được thì Biban đang dọn dẹp hành lang trên tầng đỉnh. Đây là tầng đặt văn phòng của Hayate. Nó tốn nhiều công sức nhất nên Biban không có lựa chọn nào ngoài dọn sạch nó.

“Là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ sao?”

“Cái tổ mà một con rồng lửa muốn nhất là tổ của Trauka đúng không?”

“Tới cả Ifrit cũng không thể đấu với Trauka mà.”

“Mấy người không biết chuyện đó đâu. Đừng cố gắng hiểu chúng.”

“Talima gặp nguy rồi. Nếu mấy người không muốn thấy tộc người lùn bị tiêu diệt thì nhanh cái chân lên.”

“......”

Những bước chân mạnh bạo của các thành viên tòa tháp - đang chạy thật nhanh - đã làm bẩn hành lang. Đấy là giây phút nửa ngày làm việc chăm chỉ của Biban trôi xuống cống...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!