Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1571: Chương 1566

Chương 1566

“Không có manh mối nào cho đến khi cô ta được tìm thấy ở Biển Đỏ à?”

“Ừ, vào thời điểm chúng ta thu được dấu vết của cô ta, vài Khí huyết đã được cộng dồn rồi. Chỉ là máy dò không tìm ra được nó trong lúc ấy.”

“Nó đến từ phương đông. Cô ta đã ẩn náu trên Lục địa phía Đông.”

Tại văn phòng của Hayate...

Biban vào trễ mất một bước. Cuộc họp thì đã được tiến hành rồi. Những tạo tác chứa đầy cổ ngữ với các thể thức đã lóe sáng, tiết lộ tình trạng và vị trí của Ifrit.

“Ifrit là con của Trauka. Không biết khi nào cô ta sẽ bị ăn thịt nên cô ta ẩn náu thì cũng không có gì lạ.”

“Việc cô ta quay trở về vào lúc này...”

Chỉ vì họ là Tòa tháp Thông thái không có nghĩa họ có thể nắm bắt được mọi hành động của tộc rồng. Rất khó để giám sát trừ khi chúng hoạt động theo từng chu kỳ như rồng sành ăn Raiders, hoặc nếu chúng không có dấu hiệu rõ ràng như Ifrit hiện tại. Máy dò rồng do anh em Fronzaltz tạo ra không hề toàn năng.

“...Cô ta đặt tay lên mảnh vỡ quyền năng của Baal rồi sao?”

“Có khả năng là vậy. Đúng là một con ác long thứ hai đã khai sinh.”

“Người tiên phong đã thất bại...”

“Cũng phải chịu thôi. Cậu ấy sao có thể xử lý được đối thủ là một con rồng lửa đẳng cấp hàng đầu như Ifrit chứ? Grid không thể làm chuyện đó một mình ngay cả khi Ifrit ở trong tình trạng bị thương nặng.”

“Đó là lỗi của ta. Grid gặp rắc rối là do ta.”

Gương mặt nhợt nhạt của Betty đanh lại. Bà ấy như một cái xác. Bà ấy phải nằm xuống trong quan tài thì mới đúng. Cơ thể mà bà ấy giấu đi bằng một chiếc áo choàng thực chất là một xác chết. Hơn một nửa toàn là những khúc xương trắng.

“Giờ không phải lúc để tự trách bản thân. Chúng ta phải nhanh chóng xác định điểm đến của Ifrit... đây là?” Radwolf chợt sửng sốt. Giọng ông ấy run rẩy lúc bật dậy khỏi ghế. “Ifrit đang hướng về phía tây...”

“Phía tây á?”

“Là Đảo Cork... nó ở hướng của Đảo Cork.”

“Đó là Đế chế Vượt hạng vũ trang!”

Vương quốc Vượt hạng vũ trang giờ đã là một đế chế. Hơn ⅔ lục địa đã trở thành lãnh thổ của Đế chế Vượt hạng vũ trang. Tuy nhiên, hầu hết các khu vực có thể gọi là trọng điểm đều tập trung ở phía tây. Đảo Cork là một trong số đó.

“Cái thứ đó, Ifrit, cô ta sẽ trả đũa Người tiên phong...?!”

Lý do Ifrit tích lũy Khí huyết không phải để tranh giành lãnh thổ. Hẳn rồi, cái tổ duy nhất mà Ifrit thèm muốn là tổ của Trauka. Cô ta không thể thách thức Trauka ngay bây giờ ngay cả với quyền năng của Baal.

“Ta nghĩ là có một mối hận thù sâu sắc. Cô ta chắc hẳn đã bị quấy rầy trong quá trình có được quyền năng của Baal.”

“Mật độ dân số của Đế chế Vượt hạng vũ trang là lớn nhất trong lịch sử. Hơn một nửa nhân loại sẽ bị tiêu diệt nếu Đế chế Vượt hạng vũ trang bị Ifrit nhắm tới.”

Giữa cảnh hỗn loạn—

“Ta sẽ đi.”

Hayate đứng dậy khỏi ghế của ông ấy.

***

“Điều này là thật...” Grid lẩm bẩm một cách đầy mê hoặc khi tận hưởng chuyến bay của Ifrit. Cảm giác như anh đang xuyên thủng bầu trời. Đó là vì khung cảnh rất quen thuộc đã lọt vào tầm nhìn của anh. Đảo Cork hiện ra ở đường chân trời. Dịch chuyển liên lục địa - về mặt vật lý rất khó để đạt được - đã kết thúc trong chớp mắt.

‘Cưỡi một quả tên lửa sẽ cảm thấy như thế này ư?’

Mái tóc đen của Grid rối bù và hoàn toàn bị thổi ra sau. Tóc anh bị đẩy ra sau giống như bị phủ trong dầu. Nó phù hợp với ấn tượng mạnh mẽ của anh.

[Tới đây được rồi. Con người sẽ hoảng sợ nếu ta tiếp cận gần hơn mức này.]

“Cô đang... chu đáo đấy à?”

[Hờ, ra là thế. Ta dừng lại vì không muốn ngươi phải xấu hổ dựa trên vị trí của ngươi. Đây là thứ mà con người gọi là chu đáo hả?]

Đôi mắt khổng lồ của Ifrit cong lên.

[Vượt hạng vũ trang Thần. Một kẻ vĩ đại làm lu mờ cả năm tháng. Có lẽ ta có một cảm xúc kỳ lạ với ngươi. Nhưng mà, đừng lo. Nó là một cơn hưng cảm tạm thời do ảnh hưởng của việc tiếp xúc với quyền năng của Baal thôi.]

“Nó không phải hưng cảm đâu.”

Grid hồi tưởng lại những ngày anh còn cô độc. Đó là một thời anh nghi ngờ thiện chí của người khác. Đó là một thời anh cảm thấy lo lắng về việc được người khác yêu quý. Nó thật xa lạ. Nó xa lạ đến mức anh sợ hãi và từ chối nó.

“Cô hoàn hảo và đã luôn ở một mình, nên có lẽ cô thấy khó mà hiểu được nó... hôm nay, cô đã nhận rất nhiều sự giúp đỡ từ ta, vì vậy cô mới biết ơn. Nó tuy nhỏ, nhưng cô cảm thấy chút quý mến đối với ta. Đây là một cảm xúc tự nhiên, không phải hưng cảm đâu.”

[Hmm...]

“Nó là một cảm xúc sẽ phát triển một cách tự nhiên nếu chúng ta tiếp tục tương tác và giao tiếp trong tương lai. Cô sẽ cảm nhận và hiểu được nó vào ngày nào đó thôi.” Grid đã đề xuất ra một tương lai cho Ifrit. Anh muốn thế lực đó và anh không muốn bỏ lỡ định mệnh kỳ lạ khó kiếm này, với cả anh cũng cảm thấy tiếc cho Ifrit. Anh hy vọng họ sẽ ở bên nhau trong tương lai.

[Tiếp tục trong tương lai...]

Tương lai đương nhiên là một quyền đã được đảm bảo đối với tộc rồng. Thế nhưng, với Ifrit thì khác. Cái sừng của cô ta chỉ là bản mô phỏng tạm thời do Grid làm ra. Cô ta vốn đã mất cuộc sống vĩnh hằng của mình. Dù vậy, cô ta không nói ra điều này. Cô ta không muốn nói vì lý do nào đó.

Ifrit thò cái cổ dài ra. Đó là một cử chỉ để nói lời từ biệt. Grid dùng cái cổ như một đường trượt để đi xuống trước khi mở đôi cánh rồng của anh. Anh định bay tới ngang tầm mắt của Ifrit, hy vọng sẽ hình thành dù chỉ là một sự đồng cảm nhỏ. Dĩ nhiên, đấy có lẽ không phải là đáp án đúng, nhưng nó là một nỗ lực để giành được nhiều ưu ái hơn từ Ifrit.

[Chúng là đôi cánh tầm thường.]

Ifrit cười khẩy.

Grid không phủ nhận. Anh cảm thấy như một con ruồi lúc dang đôi cánh trước mặt Ifrit.

“......”

Grid giơ nắm đấm ra. Ifrit hếch đầu và kéo dài sừng. Đó là để chia sẻ một lời chào bằng cái sừng tồi tàn không đồng bộ với cơ thể khổng lồ.

Toóc.

Nắm đấm của Grid chạm vào sừng của Ifrit.

“......?” Grid thấy một cảm giác nóng bỏng nào đó thâm nhập vào cơ thể mình.

Ifrit giải thích,

[Ta đã để lại một dấu vết pháp lực của ta trong ngươi. Trong tương lai, nhiều con rồng, ngoại trừ một số ra, sẽ sợ ngươi.]

Ngay lúc đó—

[...!]

[......!!]

Hệ thống bị kẹt, như thể đang bị lag, đã bắt đầu hoạt động trở lại.

[Bạn là người đầu tiên đạt được một kỳ tích không tồn tại trong bất kỳ truyền thuyết hay thần thoại nào.]

[Thành tích vĩ đại của bạn sẽ sản sinh ra danh hiệu chỉ có một, ‘Kỵ sĩ Rồng’.]

[Kỵ sĩ Rồng]

Xếp hạng : Chỉ có một

Bạn có một mối duyên với tộc rồng.

Những con rồng thuộc về nhánh phụ và những con rồng bậc trung sẽ không đối địch với bạn.

Nói đúng hơn, chúng sẽ tôn trọng bạn và mô phỏng ‘Giai thoại về Ifrit’.

Giai thoại ở đây đề cập đến khi bạn cưỡi Ifrit và đánh bại tam sư.

★ Một số con rồng có thể được sử dụng làm ‘vật cưỡi’.

★ Địa vị của bạn sẽ tăng đáng kể khi cưỡi một con rồng.

★ Toàn bộ các chỉ số sẽ tăng lên khi cưỡi một con rồng.

Gia tăng giá trị chỉ số chịu ảnh hưởng bởi các chỉ số của con rồng mà bạn đang cưỡi.

★ Kỹ năng ‘Khí huyết của Rồng’ được kích hoạt trong khi cưỡi rồng.

Uy lực của Khí huyết chịu ảnh hưởng bởi các chỉ số của con rồng mà bạn đang cưỡi.

★★ Một con non không được bao gồm trong các mục tiêu. ★★

‘Chỉ có một...!’

Đó là một xếp hạng xa lạ. Tuy nhiên, nó nhất định đứng trên xếp hạng thần thoại. Nó rõ ràng là một câu được dùng cho Võ Thần Xi Vưu. Xi Vưu là một trong những tồn tại mạnh nhất thuộc thế giới quan hiện giờ. Hiệu ứng của Kỵ sĩ Rồng đã chứng tỏ cho xếp hạng ‘chỉ có một’.

Không đối địch với một số con rồng.

Có thể cưỡi rồng.

Địa vị của anh sẽ tăng đáng kể khi cưỡi một con rồng.

Toàn bộ các chỉ số sẽ tăng khi cưỡi một con rồng.

Ngoài ra còn sự kích hoạt của kỹ năng Khí huyết của Rồng.

Điều này... tóm lại, nó nghĩa là ‘bất khả chiến bại’. Grid đang cảm thấy sướng run thì anh chợt cau mày.

‘Tại sao nó lại nhấn mạnh hiệu ứng cuối cùng vậy?’

Có nhiều tới 4 ngôi sao. Nó vượt ngoài cả mức độ truyền tải ‘thông tin’ rằng anh không thể cưỡi một con non, tức là Nefelina, và nó có gần như là một cảm giác trêu chọc.

‘...Đó phải là một ảo giác.’

Cảm giác rất khó chịu, nhưng Grid đã kiểm soát được tâm trí. Anh tin là mình đang phản ứng quá nhạy cảm. Tập đoàn S.A có thể là một đám bắt nạt, nhưng đó là công ty lớn nhất thế giới. Có lẽ họ đã lừa dối người chơi, song họ sẽ không nhạo báng người chơi một cách trắng trợn...

“Ta sẽ luôn ghi nhớ những dấu vết của cô và trân trọng chúng.”

[......]

“...Ifrit?”

[Ưm... Thật là kỳ lạ khi tim ta ngứa ngáy mỗi lần ngươi nói. Đúng như dự đoán, hưng cảm có vẻ phù hợp đấy. Ta sẽ rời đi trước khi nó trở nên tệ hơn.]

“Haha... Cô đang định quay về tổ và nghỉ ngơi sao?”

[...Ừ.]

Không còn hang ổ nào để quay về nữa. Cô ta đã mất tất cả về tay Trauka. Tuy nhiên, không cần phải giải thích chuyện này.

“Thế thì chúng ta sẽ có thể đoàn tụ trong thời gian tầm 100 năm nữa.”

Đây là suy đoán dựa trên rồng sành ăn Raiders thức dậy trong chu kỳ 100 năm. 100 năm là khoảng thời gian rất dài với Grid. Đó là một tương lai sẽ diễn ra trong 33 năm ngoài đời.

Đối với Grid - đang cảm thấy buồn, Ifrit đã chia sẻ thông tin thậm chí còn buồn hơn.

[100 năm là quá ngắn. Ta không biết sẽ là khi nào, nên ngươi không phải đợi làm gì đâu.]

“Ra là vậy...” Dường như sẽ mất rất lâu để cái sừng gốc phục hồi. Grid tin chắc là vậy. Anh rũ bỏ sự thất vọng của mình. Như cuộc gặp gỡ với Ifrit đã chứng minh, các mối quan hệ đôi khi đến mà không báo trước. Chẳng có quy tắc nào nói những cuộc đoàn tụ là không thể giống vậy.

Grid lịch sự nói lời từ biệt, “Thế thì... tạm biệt nhé.”

Ifrit quay đi mà không nói gì thêm. Một cái vỗ cánh đã tạo nên một cơn bão lúc cô ta rời đi. Khí quyển rít lên. Đó là một tiếng hú gợi ý hồi kết của Ifrit. Thế nhưng, Grid không nhận thấy. Các thành viên tòa tháp - đang kinh hãi nhìn Grid từ xa - cũng không dự đoán được những gì sắp xảy ra.

Bình thường thôi mà. Con người đâu có hiểu tộc rồng. Do đó, chúng là không thể dự đoán được. Đây là lý do toàn bộ tộc rồng đều dị thường dưới góc nhìn của một con người.

“Grid... cậu...?”

“Ớ...?”

Grid ngạc nhiên quay lại. Tất cả các thành viên tòa tháp, bao gồm Hayate lẫn Biban, đã tới hiện trường. Họ thậm chí đang cưỡi trên vai của các cỗ máy phép thuật.

“Mọi người sắp ra chiến trận à?” Grid ngơ ngác hỏi.

“Cậu đã trở thành bạn với một con rồng ư?” Betty hỏi lại bằng giọng nói trầm và rõ ràng của mình.

Các thành viên khác của tòa tháp đều im lặng. Họ có những biểu hiện mê hoặc và không thể ngậm miệng. Tới cả Hayate cao quý - được ví như mẫu vật của một nhà quý tộc - cũng không thể điều khiển được nét mặt của ông ấy.

“Ah, vâng... có lẽ thế... bằng cách nào đấy...”

“Tại sao vậy? Ta nhờ cậu phá hủy mảnh vỡ quyền năng của Baal mà. Làm thế nào cậu trở thành bạn với một con rồng được?”

“Chuyện đó... Tôi cũng không thực sự biết... Tôi xin lỗi...” Grid xin lỗi vì sự cố này.

Các thành viên tòa tháp đã cống hiến cả đời để bảo vệ thế giới khỏi tộc rồng. Họ hy sinh mọi thứ vì tộc rồng. Thú nhận với họ rằng anh đã trở thành bạn với một con rồng... anh cảm thấy một tội lỗi kỳ lạ.

“Hở? Đừng có xin lỗi mà. Làm tốt lắm. Cảm ơn cậu.” Betty lắc đầu. Rồi bà ấy tới gần Grid và ôm anh.

“Tuyệt quá! Thật đáng khen.”

Trên thực tế, cụm từ ‘được đón nhận’ mới là thích hợp. Chiều cao của Betty chỉ hơn 140 cm một chút, nên về mặt cấu trúc thì là chịu rồi.

[Hảo cảm với Ghế số 4 của Tòa tháp Thông thái, ‘Betty’, đã đạt mức tối đa.]

“Hah...”

Các thành viên tòa tháp thậm chí còn lúng túng hơn Grid. Tới cả các thành viên tòa tháp - đã ở cùng Betty trong hàng trăm năm - cũng chưa từng thấy bà ấy tỏ ra quý mến ai cả.

“...Sao bây giờ mới nói?” Biban lại nói nhảm nữa rồi.

“Sao cậu lại trở thành bạn với Ifrit?! Sao lại không nói từ trước vậy hả?!” Biban la hét trong khi đôi chân ông ấy run rẩy.

Đó là hậu quả của một đợt sóng nhẹ nhõm. Thực tế thì, ông ấy đã định chiến đấu chống lại Ifrit bằng toàn bộ sức mạnh của mình. Ông ấy định giúp đỡ Grid và Đế chế Vượt hạng vũ trang, ngay cả khi điều đó nghĩa là tiết lộ sự tồn tại của Tòa tháp Thông thái hoặc trao đi mạng sống của ông ấy. Đương nhiên là phải cảm thấy có trách nhiệm vào lúc này vì chính tòa tháp đã đẩy Grid vào một khủng hoảng.

Tuy vậy, tình hình đã được giải tỏa và điều này làm lu mờ quyết tâm của ông ấy, Ông ý cảm thấy vừa vui vừa trống rỗng.

“Không phải chứ, ông đang nói gì thế...?” Grid càu nhàu trong khi không hay biết suy nghĩ nội tâm của Biban.

Đó là một cảnh yên bình. Từng thành viên tòa tháp bắt đầu lấy lại nụ cười của họ khi Hayate đưa ra đề nghị, “Tại sao chúng ta không quay về tòa tháp nhỉ? Có rất nhiều điều ta muốn nghe từ cậu đấy.”

“Vâng.”

Grid theo sau các thành viên tòa tháp. Họ bay lên trời cao.

Đúng giây phút này—

———!

Thế giới rung chuyển. Các xoáy nước hiện ra khi biển động và Đảo Cork trải qua sóng gió hệt như nó là một con tàu. Đây chưa phải là hết. Cả lục địa phía bên kia Đảo Cork đã bắt đầu rung chuyển. Đó là thời khắc của một chuyển dịch kiến tạo. Một quyền năng khổng lồ đang thay đổi vị trí của toàn bộ lục địa.

Theo phản xạ, Radwolf xác nhận nó bằng máy dò rồng và chìm vào im lặng trong chốc lát. “Ifrit... cô ta chết rồi...”

“......?”

“Trauka dường như cũng đã bị thương nghiêm trọng.”

“......”

Năng lượng tuột ra khỏi cơ thể Grid. Anh hồi tưởng lại biểu cảm cuối cùng của Ifrit.

Đôi mắt hơi cong lên.

Trong nhận thức muộn màng của anh, anh chắc chắn đó là một nụ cười.

T/n : cái lúc đọc lần đầu tôi khóc còn hơn cả lúc Khan qua đời nữa, lần này vẫn rơm rớm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!