Chương 1567
Có một ảo giác thính giác trong tâm trí anh. Hệt như thủy tinh vỡ, nó là hậu quả của tình tiết.
“Ụa...!” Nước da Grid chuyển sang màu xanh lúc anh nôn ọe. Lòng anh tan nát. Nó đã bị xé toạc ra. Đó là một nỗi đau tỉ lệ thuận với sự sung sướng tột cùng mà anh cảm thấy lúc nãy.
[Vượt hạng vũ trang Thần. Một kẻ vĩ đại làm lu mờ cả tháng năm. Có lẽ ta có một cảm xúc kỳ lạ với ngươi.]
Giọng của Ifrit văng vẳng trong tai anh. Nó thật sống động. Cô ta là kẻ mà Grid vừa mới chia sẻ hơi ấm. Ký ức là quá rõ ràng để nhớ đến một cách mơ hồ.
[Nhưng mà, đừng lo. Nó là một cơn hưng cảm tạm thời do ảnh hưởng của việc tiếp xúc với quyền năng của Baal thôi.]
Cô ta nhầm một sự quý mến xa lạ thành một căn bệnh. Đó là bằng chứng cho thấy cô ta đã sống gần như vĩnh hằng và đã đơn độc cả đời.
[Tiếp tục trong tương lai...]
Cô ta dừng lại cụm từ ‘cùng nhau’ trong xấu hổ. Nụ cười yếu ớt trong đôi mắt cô ta mà tới cả cô ta có lẽ cũng không nhận ra.
[Thật là kỳ lạ khi tim ta ngứa ngáy mỗi lần ngươi nói. Đúng như dự đoán, hưng cảm có vẻ phù hợp đấy. Ta sẽ rời đi trước khi nó trở nên tệ hơn.]
Cô ta không phân biệt được giữa quý mến và hưng cảm ngay cả cho tới giây phút cuối cùng. À không, tộc rồng dễ dàng hiểu các khái niệm mà mình đã học được một lần và không quên chúng.
Cô ta tuy biết, nhưng lại phủ nhận.
‘Cô đã sợ hãi.’
Cô ta sợ mình sẽ có những cảm xúc vấn vương.
[100 năm là quá ngắn. Ta không biết sẽ là khi nào, nên ngươi không phải đợi làm gì đâu.]
Cô ta đã bỏ chạy trong khi khước từ những cảm xúc mới tìm thấy của mình, sợ rằng cô ta sẽ muốn trốn tránh cái chết mà mình vốn đã chuẩn bị trước. Cô ta không hứa hẹn gì vì cô ta biết không thể nào gặp lại nhau được nữa.
‘Cô ta sẽ ghi nhớ hình ảnh gì về mình đây?’
Grid nhìn lại.
“Hôm nay, cô đã nhận rất nhiều sự giúp đỡ từ ta, vì vậy cô mới biết ơn.”
Anh đã ra vẻ trịch thượng. Ifrit quý mến anh có vẻ là điều tự nhiên và anh đã bộc lộ một lòng tham mờ nhạt. Anh đã nghĩ ngày nào đó ifrit sẽ báo đáp cho ân huệ này và anh sẽ tận hưởng các quyền lợi. Nó đúng là điều tồi tệ nhất.
Nỗi ghê tởm dâng lên.
‘Lẽ ra tôi nên nói cảm ơn cô.’
Grid cảm thấy chóng mặt. Anh đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ đó thôi? Anh chỉ không thừa nhận nó. Anh say sưa trong màn trình diễn của chính mình và giả bộ làm một ân nhân. Phần trình diễn duy nhất của anh là một bản mô phỏng thô sơ về sừng của Ifrit. Anh chỉ tạm thời nắm giữ sinh mệnh đang tiêu tan.
“Grid...” Các thành viên tòa tháp kích động. Họ bối rối trước cảnh tượng Grid vừa khóc nức nở vừa nín thở.
“Hah... Khụ...” Biban - có tiếng là kém ứng xử - cũng chỉ biết hắng giọng.
Cái chết của một con rồng—không có nổi một ai dám lên án Grid vì đau buồn khi nghe tin tức mà con người vốn nên vui mừng. Đó là vì tất cả họ đều đã chứng kiến—nắm đấm của Grid - chạm vào sừng của Ifrit, và mặt của Grid - mỉm cười trong khi giao tiếp với Ifrit. Thật khó mà hiểu được theo quan điểm của các thành viên tòa tháp - những người coi tộc rồng là một mối họa cho nhân loại - nhưng Ifrit hẳn phải là bạn của Grid. Vài người sẽ chẳng bị thuyết phục đâu. Thời gian họ dành ra ở bên nhau ngắn như một tích tắc. Nhưng mà, đôi khi một tích tắc lại tỏa sáng hơn cả vĩnh hằng.
Các thành viên tòa tháp - những người đã sống trong nhiều năm đến vậy - biết rõ nhất.
“Hãy cứ khóc nhiều như cậu muốn đi.” Bàn tay nhỏ bé của Betty vỗ vào mông Grid. Có lẽ bà ấy muốn vỗ vào lưng anh, nhưng vị trí lại thật thô thiển do vóc dáng thấp bé của bà ấy.
Grid thú nhận với các thành viên tòa tháp đang âm thầm đứng gác bên cạnh anh, “Các vị thần bị trục xuất tới phương đông đã nói điều đó rồi. Đây chỉ là chớp sáng hấp hối của Ifrit.”
Anh đã không lắng nghe cho cẩn thận. Anh không chỉ không tin vào tam sư, mà Ifrit còn khỏe mạnh tới vậy nữa.
...Đây chỉ là những lý lẽ bào chữa thấp hèn. Lẽ ra anh nên hỏi Ifrit ít nhất một lần.
Cô có ổn không? Thực tế thì chẳng phải chuyện này rất khó khăn ư?
Tuy nhiên, anh đã không hỏi. Tức là anh không quan tâm lắm. Grid chỉ bị ám ảnh với sức mạnh của Ifrit. Anh không quan tâm lắm tới tồn tại mang tên Ifrit. Anh chẳng hỏi về quá khứ. Mà đúng hơn, anh lại tùy ý thảo luận về tương lai. Anh nói về việc cùng nhau xây dựng một mối quan hệ. Anh không biết chuyện đó là bất khả thi và anh thậm chí còn không cân nhắc đến lập trường của Ifrit.
“Tôi sẽ quay ngược chuyện này lại.”
Grid lôi ra một cuốn sách cũ.
[Cuốn sách Bị tổn hại của Dantalion]
Nó là một di vật của hiền triết địa ngục, một cuốn sách có thể thực hiện một phép màu duy nhất.
[Hồi quy Thời gian]
Chỉ có thể sử dụng một lần.
Thời gian sẽ tua lại, trở về bất cứ đâu từ 5 giây cho tới 3 phút trước. Không thể xác định thời gian chính xác và toàn bộ kiến thức của Dantalion bị phá hủy trong quá trình sử dụng sẽ biến mất. Lúc này, hiệu ứng ‘tăng cấp toàn bộ các kỹ năng’ từ Cuốn sách Bị tổn hại của Dantalion sẽ bị xóa.
Đó thực sự là ‘nếu vậy-thì sao’. Nó là thứ anh đã giữ lại để dùng nếu mất đi một người quý giá.
‘Làm ơn mà.’
Hãy để may mắn xảy ra.
Lúc Grid đang thiết tha mở cuốn sách—
“Quên nó đi.” Radwolf đã tóm lấy cổ tay anh. Đôi mắt đen huyền của cự nhân nhìn thẳng vào Grid. “Cậu lúc này đang hết sức đa cảm. Nghĩ về điều đó cho cẩn thận đi. Cậu phải hồi sinh Ifrit à? Sự tồn tại của cô ta quý giá đến mức cậu phải thực hiện một hy sinh lớn lao đến thế sao?”
Không hổ danh là cự nhân. Radwolf đã nhìn thấu chính xác cuốn sách của Dantalion.
“Cảm giác tội lỗi là một cảm xúc cần thiết đối với con người. Chính lương tâm của cậu mới giúp cậu tránh lặp lại những tội lỗi và sai lầm của mình. Tuy nhiên, nó cũng là một cảm xúc mà cậu không nên bị chôn vùi vào. Bây giờ thì hít một hơi thật sâu đi. Lùi lại một bước và chiêm nghiệm nó. Tại sao cậu lại cố gắng hồi sinh Ifrit? Có thực sự là vì cô ta quý giá không, hay đó là một cảm giác áy náy nhất thời?”
“......”
Grid không thể hấp tấp trả lời. Điều này càng làm anh bận tâm hơn. Anh rất tiếc về cái chết của Ifrit và cảm thấy tội lỗi vì anh đã không thể hiện được mặt tốt của mình cho Ifrit, nhưng anh vẫn do dự khi sử dụng cuốn sách của Dantalion. Anh cân đo giá trị của Ifrit so với những quý nhân khác của anh. Sức nặng đương nhiên là nghiêng về phía những người khác hơn là Ifrit. Sự thật này càng làm Grid thấy tội lỗi sâu sắc hơn.
Ngay sau đó—
“Hồi sinh Ifrit là vô nghĩa thôi.” Hayate bước vào. Ông ấy khác với Radwolf. Ông ấy chỉ ra một phần thiết yếu hơn mà chỉ một người giết rồng mới có thể biết. “Nếu cô ta được hồi sinh, cô ta sẽ chỉ lặp lại cùng một số phận. Cuối cùng, cô ta sẽ tới chỗ Trauka. Một con rồng lửa là kiểu tồn tại như thế đấy. Không có cách nào để đảo ngược quyết định của cô ta đâu.”
“Biết đâu tôi có thể thuyết phục cô ta.”
“Vô nghĩa thôi. Dựa trên những gì ta thấy, cô ta là một cây nến ngay trước khi ngọn lửa bị dập tắt. Ngay cả khi số phận của cô ta thay đổi, nó cũng chỉ đến mức trì hoãn cái chết trong vài ngày.” Vẻ mặt Hayate chợt tối sầm lại. “Ngay từ đầu, vấn đề lớn nhất là Trauka sẽ nhận thấy sự đảo ngược thời gian. Ông ta sẽ tấn công ngược lại để loại bỏ quá khứ hoặc tương lai của việc bị Ifrit tập kích.”
“......!”
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Grid. Đó là một thước đo thích hợp cho thượng tính của một con cổ long. Giác quan của ông ta phải nhạy tới mức nào để thậm chí còn nhận thấy sự đảo ngược thời gian chứ?
Grid còn hoài nghi, nhưng anh đã chấp nhận. Chẳng phải anh đã chứng kiến sức mạnh của Ifrit vượt ngoài mong đợi lẫn tưởng tượng của anh rồi sao? Sẽ thật kỳ lạ nếu tới cả một sự sống áp đảo như thế lại không nhận thức được một phép thuật do một đại quỷ tạo ra.
“Cô ta—Ifrit biết là mình sẽ sớm chết.”
“Lý do bọn ta gấp rút lao ra là vì phát hiện thấy Ifrit đã tích lũy một lượng lớn Khí huyết. Khí huyết là khái niệm giải phóng pháp lực với khối lượng lớn. Một con rồng bắt đầu Khí huyết bằng cách tuần hoàn pháp lực của trái tim một lần. Ấy thế mà đã có ít nhất 9 nhánh pháp lực trong tim Ifrit. Sẽ chẳng có gì lạ nếu trái tim cô ta nổ tung ngay lập tức. Từ đầu thì, cô ta đã quyết tâm đến chỗ Trauka rồi.”
“...Chuyện này là trả thù sao?”
Những con rồng chạy trốn tới Lục địa phía Đông được cho là đã bại trận và bị thương trong một cuộc tranh giành lãnh thổ. Trên thực tế, Ifrit đã mất hầu hết quyền năng của mình khi cái sừng của cô ta bị cắt đứt. Chính Trauka đã khiến cô ta thành ra như thế.
“Đó có thể là trả thù hoặc cũng có thể là vì tương lai cho con của cô ta. Có lẽ đó chỉ là kết quả của việc bị ám ảnh với cái tổ. Bọn ta không thể biết chính xác được. Tộc rồng quá khác biệt so với chúng ta.”
“Con ư...? Ifrit có con cái sao?”
“Ừ, điều đó đã được viết trong lịch sử. Xét đến thời điểm Ifrit sinh con, thì hiện giờ là khoảng thời gian con của cô ta trở thành một con trưởng thành... Ta thực lòng không chắc lắm. Tỉ lệ sống sót của rồng lửa là đặc biệt thấp trong tộc rồng mà.”
“Có phải là vì Trauka không?”
“Đúng thế. Từ thời khởi nguyên, ông ta đã tích lũy sức mạnh bằng cách săn chính máu mủ của mình.”
Đó là một tên chó đẻ thực sự.
Grid - với vẻ mặt đanh lại trong suốt cuộc trò chuyện với các thành viên tòa tháp - phải khó khăn lắm mới nuốt trôi những lời chửi bới sắp bật ra. Grid tôn trọng các thành viên tòa tháp. Dù tức đến đâu, anh vẫn muốn kiềm chế sử dụng lời lẽ chửi bới trước mặt các thành viên tòa tháp.
Từ đầu thì, ngay lúc này anh đã quá kích động. Anh vô cùng bối rối trước cái chết đột ngột của Ifrit. Cần thiết phải bình tĩnh lại.
“Nhắm vào Trauka trong sơ hở khi ông ta bị thương nặng... dĩ nhiên, điều đó là bất khả thi.”
“Đó chỉ là một hành động tự sát thôi.”
“......”
Ifrit đang hấp hối vẫn đơn độc cân được tam sư. Chẳng thể nào đối phó nổi Trauka ngay cả khi toàn bộ các thành viên tòa tháp và Grid hợp lực. Grid phải khắc ghi điều này vào trong lòng. Không bao giờ được gây thù với tộc rồng, đặc biệt là với các cổ long. Đây là một quy luật đã không thay đổi kể từ khi Satisfy bắt đầu cho tới giờ.
“Hãy bình tĩnh trước đã. Đặt nỗi đau buồn của cậu sang một bên thì tình hình không tệ đâu. Nhờ sự hy sinh của Ifrit, Trauka sẽ phải ngủ đông trong nhiều năm.”
“Ifrit đã tiêu tan mà không để lại xác. Nếu Trauka mà ăn được xác của Ifrit, ông ta sẽ không chỉ phục hồi vết thương ngay lập tức, mà ông ta sẽ còn trở nên mạnh mẽ hơn.”
Giống như Raiders có chu kỳ sành ăn 100 năm 1 lần, các cổ long có xu hướng hoạt động theo một khuôn mẫu nhất định. Trong số đó, Trauka tận tâm đi săn các con rồng lửa. Thiên tai sẽ xảy đến bất cứ khi nào chuyện này diễn ra, nhưng giờ thì nó sẽ không diễn ra trong hàng trăm năm. Kết quả là, Ifrit đã giúp đỡ con người.
“May mắn thay, Talima cũng an toàn. Đó có lẽ là nhờ thói quen của một con rồng là làm tổ càng vững chắc càng tốt. Vụ nổ làm rung chuyển cả lục địa lại không phá hủy được tổ của Trauka.”
Grid thấy nhẹ nhõm. Anh vẫn đang lo rằng Talima sẽ diệt vong và danh tiếng của người lùn sẽ bị cắt đứt. Tâm trí anh dần bình tĩnh lại và bắt đầu quay theo chiều hướng tích cực.
‘Chưa kể, trang sử cũng không diễn ra. Đó là một may mắn lớn.’
Nếu câu chuyện mang tính sử thi của anh với Ifrit được công bố cho thế giới, anh sẽ phải lo lắng về việc trở thành mục tiêu của Trauka ngay tức khắc. Biết đâu đó là sự trợ giúp của hệ thống? Nó biết là Grid sẽ gặp đại họa sau khi viết một trang sử, thế nên hệ thống đã kìm nén nó sao?
‘Bỏ qua ý muốn của Tập đoàn S.A thì hệ thống có vẻ là về phe mình...’
Grid có những suy nghĩ vô nghĩa lúc anh cùng các thành viên tòa tháp về Tòa tháp Thông thái. Đó là lúc để nhận thưởng từ Betty. Grid mơ về tương lai trong khi cảm thấy hơi ấm của Ifrit khắc trong tim mình.
***
Đồng thời, tại trụ sở của Tập đoàn S.A...
Tổ quản lý máy chủ đã rối tung cả lên.
Đó là vì ký tự ‘ㅠ’ hiện ra trên tấm bảng biểu lộ tình trạng của Morpheus.
“Tổ Trưởng-nim, nó đang khóc à?”
“......”
T/n : với thông tin từ chương này, đã có thể xác định tộc rồng chia làm 4 bậc :
Thấp nhất là [con non] (đại diện là Nefelina)
Thứ hai là [trưởng thành] (đại diện là con của Ifrit)
Thứ ba là [hàng đầu] (đại diện là Ifrit)
Cuối cùng là [cổ long/rồng già] (Đại diện là Trauka)