Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1574: Chương 1569

Chương 1569

“Công tước Khuếch đại.”

Betty là người đầu tiên trong lịch sử loài người ký một khế ước với Baal. Điều này tức là tài năng của bà ấy thu hút được sự chú ý của Baal. Tuy nhiên, bà ấy không thể từ chối bàn tay mà Baal chìa ra về phía mình. Đó có lẽ là một tài năng có được khi đánh đổi một số phận chông gai.

Kiểu gì thì, các kỹ năng của bà ấy vẫn đang được chứng tỏ. Địa vị của một thành viên tòa tháp. Bà ấy là một người hùng mạnh đã trở thành một thành viên tòa tháp sau khi bị Baal vứt bỏ. Một trong những nguồn gốc của năng lực đó—

“Phép thuật với các kỹ thuật của Công tước Khuếch đại mạnh gấp đôi so với lý thuyết.”

Tăng uy lực của các kỹ năng. Đây là quyền năng của sự khuếch đại. Đó là một điều huyền bí được tạo ra bởi kiến thức cùng những ý tưởng của Betty - đưa ra những phán đoán khác biệt ngay cả khi nhìn vào cùng các thể thức như những người khác.

‘Nó như là phép thuật tăng cường của Braham.’

Phép thuật tăng cường thì lên tới gấp 3 lần uy lực của ‘phép thuật’, trong khi Công tước Khuếch đại tăng uy lực của ‘mọi loại kỹ thuật’ lên 2 lần. Thay vì linh hoạt, hạn chế của nó thấp và có những tác dụng phụ. Nó không chỉ nhân đôi uy lực, mà nó còn nhân đôi thời gian hồi.

Nếu phải phân biệt, điều này chứng tỏ tài năng của Betty hơi kém hơn tài năng của Braham.

‘Không phải là Betty dở, mà là Braham quá siêu đẳng.’

Liệu cái mũi hếch cao của Braham có còn nguyên vẹn trong tương lai? Mumud là người duy nhất trong lịch sử khiến ông ấy cảm thấy thua kém.

‘Mumud... tầm này, chắc anh ta đang lang thang ở dòng sông luân hồi.’

Braham đã trở nên yên lặng đáng kể sau khi biết được chân tướng của địa ngục.

Mumud—cuộc đời ngắn ngủi một cách đáng tiếc của anh ấy còn lâu mới giống hạnh phúc. Anh ấy trở nên mồ côi khi còn nhỏ và bị phản bội bởi người thầy duy nhất mà mình dựa dẫm vào. Anh chịu sự sỉ nhục của việc trở thành một xác sống sau khi chết và cuối cùng cũng được giải thoát theo ý nguyện ban đầu của mình, để rồi không thể yên nghỉ.

Đó là vì con người trong thế giới này không có quyền yên nghỉ muôn đời. Nó là một chân lý của thế giới này mà tới cả Braham cũng không thể dự đoán. Lời nguyền của địa ngục - bị bóp méo bởi Baal - đã khiến Mumud bất hạnh ngay cả vào thời khắc cuối. Braham đã rất giận dữ.

[Đã nhận được danh hiệu ‘Công tước Khuếch đại’ như một phần thưởng nhiệm vụ.]

[Công tước Khuếch đại]

Một khi kích hoạt, uy lực của phép thuật và các kỹ năng bạn sử dụng sẽ nhân đôi.

Tuy nhiên, các tài nguyên bị tiêu thụ và thời gian hồi cũng sẽ nhân đôi.

★ Hiệu ứng của các vật phẩm và kỹ năng rút ngắn thời gian hồi chỉ có hiệu quả 65%.

Nó là một danh hiệu công tước mới vừa đơn giản vừa mạnh mẽ. Thật không may là các hiệu ứng của Thần Lệnh với Thần tính bị giảm đi vì nó, nhưng nó sẽ phát huy uy lực bá đạo trong các trận chiến ngắn hạn. Để vận dụng uy lực của một đòn chết người bất cứ lúc nào anh muốn thì nó là thứ linh hoạt một cách vô điều kiện.

Grid cảm thấy mạnh hơn và tuyên bố với giọng trầm, “Tôi chắc chắn sẽ giết Baal bằng năng lực này.”

Ít nhất thì trong khoảnh khắc này, đó là một lời tuyên bố dành cho Betty. Grid đã để ý khi anh ở cùng Betty hôm nay. Đôi mắt to của bà ấy không thể chiếu ra ánh sáng đúng cách. Đôi mắt bà ấy chết chóc như một con cá ươn rơi xuống dưới quầy hàng. Cơ thể được phủ bởi một chiếc áo choàng cũng vậy.

“Ừ... mạnh mẽ lên nhé,” Miệng Betty hơi nhếch và co giật lúc bà ấy trả lời. Nó giống như một nỗ lực để mỉm cười, nhưng biểu cảm của bà ấy giống như đang khóc hơn. Bà ấy đã quên đi cách cười rồi.

Grid nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé đang run rẩy của Betty. “Xin hãy vui lên thật nhiều như tôi đang làm việc chăm chỉ.”

***

Tộc rồng.

Những sinh vật chí tôn non nớt đã lặp lại sự hủy diệt không tả xiết của chúng. Nhân loại không có gì để mong đợi từ những kẻ khinh thường mọi thứ trên thế giới.

Một thảm họa. Chúng không hơn không kém khái niệm đó. Điều tốt nhất mà nhân loại có thể làm để chống lại chúng là ‘không gặp chúng’. Nghe lời chúng thì tốt hơn, nhưng chúng thậm chí còn không cho con người một cơ hội để phục vụ chúng. Vậy mà hôm nay—

“......”

Hayate đã chứng kiến. Diện mạo của Grid đang tương tác với một con rồng. Nó là một cảnh tượng hoàn toàn phủ nhận cuộc đời Hayate. Tộc rồng là những sinh vật không hiểu nổi và không thể đồng cảm. Đúng hơn thì, đối xử với chúng như hiện tượng siêu nhiên và tránh chúng thì mới là đúng. Logic của tòa tháp - được thiết lập bởi hàng ngàn năm kinh nghiệm lẫn nghiên cứu - đã bị phá vỡ. Có niềm vui chứ không phải nỗi tuyệt vọng.

“...Đây là hy vọng sao?”

Một sự sống đã giao tiếp với tộc rồng.

Một nụ cười nở trên gương mặt Hayate lúc ông ấy nghĩ về Grid.

***

Betty đã mô tả nó như là ‘nhượng lại’ Công tước Khuếch đại cho Grid. Tuy nhiên, Công tước Khuếch đại là một danh hiệu bắt nguồn từ năng lực bà ấy tạo ra. Sự nhượng lại danh hiệu không có nghĩa là năng lực ấy sẽ biến mất.

Đúng là nhẹ nhõm.

Grid sau khi bớt căng thẳng đã có một cuộc trò chuyện dài với Betty. Chủ đề của cuộc trò chuyện là Agnus. Grid tự hỏi điều gì sẽ xảy ra với Agnus - người giống với Betty về nhiều mặt.

“Bất cứ ai ký khế ước với Baal đều sẽ phải trả giá bằng linh hồn họ, nhưng đó là một câu chuyện sau khi họ chết. Nếu khế ước bị phá hủy trong khi người đó còn sống, Baal không có quyền yêu cầu linh hồn.”

Baal thậm chí còn đơn phương phá vỡ khế ước. Hắn không chấp hành khế ước, nên việc hắn bồi thường là đúng. Tuy nhiên, Baal là nguồn gốc của mọi cái ác. Hắn coi thường và chế giễu khế ước. Không như lũ ác quỷ khác, hắn không bị ràng buộc bởi sự cưỡng bách của khế ước. Đó là do địa vị của hắn quá cao.

“Hắn không có quyền hạn, nên hắn đã cố cướp linh hồn bằng vũ lực. Chỉ là linh hồn không dễ gì bị lột khỏi xác thịt sống. Xác thịt đã bị xé ra trước cả linh hồn.”

“......”

Betty chỉ vào ngực mình. Điều đó nhắc cho anh về cơ thể bà ấy từng phô bày trong quá khứ.

“Về mặt sinh học thì ta chết rồi.”

“Lời của bà... bà là một pháp cốt sao?”

“Nó khác đấy. Thứ duy trì một pháp cốt chính là mana cùng một ý thức rõ ràng về mục đích, trong khi thứ duy trì ta lại là tính thuận nghịch của linh hồn.”

“Tính thuận nghịch của linh hồn...?”

“Âm mưu cướp bóc của Baal đã làm linh hồn ta lỏng lẻo. Linh hồn lỏng lẻo di chuyển vô định để lấy lại chỗ đứng của nó trong cơ thể. Miễn là bản chất này còn được duy trì, ta sẽ tiếp tục tồn tại mà không chết đi hay sống lại. Ta sẽ không biết mất.”

“Nếu linh hồn cuối cùng cũng có được một chỗ đứng thì sao?”

“Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu. Cơ thể mà linh hồn ghi nhớ khác với cơ thể hiện tại. Linh hồn không thể có được một chỗ đứng vững chắc.”

“......”

Kết luận là bà ấy sẽ không biến mất. Đó là một lời nguyền, không phải một phước lành. Không có hạnh phúc nào khi tận hưởng một cuộc đời vĩnh hằng với một nửa cơ thể là xương trắng, sống tới muôn đời mà không thuộc về khái niệm người sống hay người chết.

‘...Nhưng Agnus là một người chơi.’

Grid đồng cảm với Betty trong khi cảnh giác với Agnus.

‘Nếu một người chơi mà được tận hưởng một chút sự cho phép thoát khỏi cái chết...’

Như một ví dụ cực đoan, nếu anh ta không nhận hình phạt tử vong hay nhận một hình phạt nhẹ hơn—

Đây đã là một lợi ích to lớn rồi. Dĩ nhiên, những lợi ích toàn diện sẽ giảm đáng kể so với hồi anh ta còn là Kẻ khế ước với Baal. Agnus là một người chơi xếp hạng đơn số trước khi trở thành Kẻ khế ước với Baal, mặc dù anh ta mắc chứng điên cuồng. Khi xem xét tài năng áp đảo đó, không hề sai khi nói rằng vẫn còn lại một lượng lớn năng lực.

‘Chà... đấy sẽ chẳng phải là một vấn đề.’

Giữa những thứ khác thì lý do tại sao Vương quốc Vượt hạng vũ trang giữ Agnus trong tầm kiểm soát là vì anh ta là Kẻ khế ước với Baal. Giờ thì không còn như thế nữa. Agnus đã có sự tự do. Anh ta đã có thể đưa ra lựa chọn đúng đắn từ ý chí của chính mình. Grid quyết định tin tưởng anh ta ít nhất một lần hơn là lo lắng.

‘Anh ta đã cứu Irene với Lord mà.’

Đó là vì Grid không thể quên sự số của cuộc tấn công vào Tòa Thánh.

***

Sau khi tách khỏi Betty, Grid đã được gọi tới chỗ Hayate và có một cuộc trò chuyện dài khác. Anh nói về trải nghiệm của mình trên Lục địa phía Đông trong một thời gian dài. Hayate cứ liên tục mỉm cười trong suốt cuộc trò chuyện. Cái cách ông ấy nhìn Grid là rất sâu sắc. Cứ như thể ông ấy đang nhìn một đứa trẻ yêu dấu.

‘Mình có thể nhận được nhiều ưu ái đến mức này ư?’

Tòa tháp Thông thái với Người tiên phong có mối quan hệ hợp tác qua lại. Trên thực tế, Grid nhận nhiều sự ưu ái hơn so với phần biểu diễn của anh. Anh đã luôn nhận được sự giúp đỡ, vì vậy anh không khỏi cảm thấy xấu hổ khi anh nhận được sự yêu thương vô bờ bến.

Grid không biết. Chẳng có một ngày nào là Người giết Rồng Hayate không gặp ác mộng. Đó là vì ông ấy biết rằng ngày nào đó, thế giới chắc chắn sẽ sụp đổ. Tuy nhiên, bắt đầu từ hôm nay, ông ấy tin rằng ác mộng kia sẽ kết thúc. Đó là nhờ vào Grid. Grid là vị cứu tinh của Hayate.

“Tiện thể, kiếm thuật song khí giới đó.”

Grid không che giấu bất cứ thứ gì trong khi kể câu chuyện của anh. Anh tự tin nói rằng mình thừa sức dạy cho Mir một bài học nếu anh có thể sử dụng cả 2 tay. Không phải vì anh thực sự tin là mình có thể đánh bại Mir, mà là vì anh xấu hổ.

Câu chuyện về việc bị hù dọa khi đối mặt với Ifrit.

Câu chuyện về việc hứng chịu sự đảo lộn của thiên địa mỗi lần tam sư ra cử chỉ.

Câu chuyện về việc Mir sẽ nhẹ tay với anh...

Càng nói, anh càng cảm thấy thất bại và hổ thẹn.

Vì lòng tự trọng của mình, anh đã bốc phét thêm một ít.

Hayate tỏ ra thích thú với kiếm thuật song khí giới.

“Kiếm thuật song khí giới rất mạnh, nhưng điểm yếu thì lại rõ ràng. Nếu cậu có thể sử dụng nó thuần thục, cậu có thể sử dụng hai kiếm kỹ cùng lúc để chiến đấu, nhưng trình độ sẽ bị hạ thấp là điều tất yếu.”

Thực tế thì, các Thánh Kiếm đời trước và Hayate không sử dụng song kiếm. Đó là vì cầm một thanh kiếm bằng cả 2 tay thì linh hoạt hơn. Kiếm thuật có thể được sử dụng chuyên sâu bằng cách tùy ý thay đổi vị trí và hướng của thanh kiếm cách tự do. Grid xác nhận điều đó, “Tôi biết. Thế nhưng, ông biết là tôi không có tài năng lắm về kiếm thuật rồi đấy.”

Kiếm thuật của Grid là nhanh với mạnh. Vậy là tất cả rồi. Chẳng dễ gì thực hiện những thủ thuật như là xen kẽ giữa cầm kiếm trong tay trái và tay phải để gây thêm sự rối trí hoặc tạo ra những biến số bằng cách đột ngột cầm ngược chúng. Trên thực tế, anh phụ thuộc rất nhiều vào kỹ năng. Do đó, anh vẫn đang bị ám ảnh với kiếm thuật song khí giới. Đó là một kiểu thủ thuật để tối đa hóa sức tàn phá.

Thánh Kiếm Biban đã lập tức phát hiện ra việc này.

“Phương pháp rèn luyện đúng đắn tuyệt đối là nắm bắt và đánh bóng sức mạnh của cậu. Tuy nhiên, cũng cần phải rèn luyện để khắc phục những điểm yếu của cậu nữa. Với cách đó, cậu sẽ đạt được những kết quả lớn hơn.”

“Cuối cùng ông cũng dọn dẹp xong rồi.”

Grid chào đón Biban.

Đó là thanh tẩy, không phải dọn dẹp...

Biban lẩm bẩm lúc ông ấy đặt giẻ lau xuống và đặt một tay lên vỏ kiếm của mình.

“Hãy cho ta một cơ hội được thấy kiếm thuật song khí giới.”

Biban lên kế hoặc phá vỡ thủ thuật nông cạn của Grid. Ông ấy định khiến Grid dấn thân vào con đường kiếm thuật gian nan bằng cách làm anh nhận ra điểm yếu của kiếm thuật song khí giới - vốn mất đi tính hữu dụng khi đối thủ trở nên mạnh hơn. Đó là vì ông ấy biết rằng tài năng của Grid đang dần tiến hóa. Biban tin Grid. Ông ấy tự tin rằng Grid sẽ còn vượt xa khỏi những giới hạn. Do đó, ông ấy quyết tâm xô đẩy Grid với cảm xúc của một dã thú đang đẩy đàn con của mình khỏi vách đá.

“Đó là một vinh dự ạ.”

Vào cuối ngày, Grid muốn kiểm tra uy lực của kiếm thuật song khí giới, nên anh đã sẵn sàng chấp nhận chuyện đó.

“Tốt hơn là nên thay đổi địa điểm,” Hayate gợi ý.

Sự tỉnh táo, điềm tĩnh, và sáng suốt—đôi mắt quý tộc luôn bình tĩnh của ông ấy đã sáng lên một cách hiếm thấy. Có vẻ ông ấy rất thích thú với cuộc đấu tay đôi giữa hai người.

“Ta tự hỏi liệu có cần thiết phải thay đổi địa điểm hay không. Chà... nếu đó là điều chủ phòng muốn thì chịu thôi,” thái độ của Biban lúc ông ấy vừa nói vừa nhún vai kiêu ngạo đến mức khủng khiếp.

Ông ấy tin chắc đây là một chiến thắng dễ dàng miễn là ông ấy đang thi đấu bằng kiếm thuật chứ không phải uy lực. Đó là một sự tự tin có đủ tiêu chuẩn. Biban là một Thánh Kiếm. Hơn nữa, Grid có giới hạn về kiếm thuật song khí giới. Chiến thắng của Biban đã là một kết cục được báo trước rồi. Trên đỉnh của tòa tháp...

“Ta, người quan sát, Hayate, sẽ chứng thực kết quả của cuộc đọ kiếm,” Hayate công bố với Grid và Biban lúc họ đứng đối diện nhau trên một sân thượng hình tròn có góc cạnh.

Biban rút ra Kiếm Gujel và cười ha hả. “Chuyện đó ổn thôi mà. Đây có lẽ là một cuộc đấu bí mật, nhưng có nhất thiết phải ghi chép thất bại của Vượt hạng vũ trang Thần đâu? Giờ thì, tới đây. Ta sẽ để cậu tấn công trước.”

“Vậy thì tôi sẽ không từ chối.”

[Hiệu ứng của Kết hợp Vật phẩm đã khiến ‘Đao Gujel’ và ‘Vô dạng Kiếm’ trở thành một.]

[Hiệu ứng của Kết hợp Vật phẩm đã khiến ‘Hỏa Long Kiếm’ và ‘Thanh kiếm Khai sáng’ trở thành một.]

[Hiệu ứng của ‘Sơn Diện Lưu Tuyền’ đã loại bỏ hình phạt sử dụng hai thanh kiếm.]

[Công tước Khuếch đại đã được kích hoạt.]

Mục đích của Grid là xác nhận uy lực của kiếm thuật song khí giới. Anh không có tư tưởng đánh bại Biban hay là có sự tự tin. Anh thậm chí còn không cảm thấy nhu cầu. Do đó, anh đã thẳng tiến. Ngoài những sải chân uyển chuyển của mình, anh đã vung các thanh linh kiếm trong cả hai tay càng mạnh càng tốt.

Không có gì dành cho sau này cả. Để không phải hối hận, anh đã tập trung toàn bộ năng lượng vào một đòn. Kết quả của lựa chọn lẫn hành động đơn giản này là rất lớn. Dưới ảnh hưởng từ Sơn Diện Lưu Tuyền, uy lực của Công tước Khuếch đại đã được thêm vào cho Thượng Liên Sát Sóng Điểm và Liên Sát Hoa Điểm Giáng được sử dụng đồng thời bằng cả hai tay.

“......!”

Hayate mở to mắt ra và ông ấy vội vàng sử dụng vô hạn kiếm năng của mình. Đó là trí giới của ông ấy. Nơi mà 3 người họ đang đứng đã thay đổi từ sân thượng của tòa tháp thành lãnh thổ của Hayate. Một phần của màn kiếm - được trải ra dọc theo vô hạn kiếm năng - đã bị phá hủy. Dù nó khôi phục ngay lập tức, nhưng trong một khoảnh khắc, trí giới của ông ấy rõ ràng đã vỡ tan. Tòa tháp bị rung chuyển bởi sóng xung kích lọt ra ngoài.

Nó chỉ đơn giản là sức mạnh thể chất. Đó là một sức tàn phá vượt quá cả Khí huyết mà Thạch Long Gujel bắn ra như là sự vùng vẫy cuối cùng.

“Xuất sắc... hah...”

Tới cuối cùng—

“Khoẹc!”

Biban giơ ngón cái lên. Thật đau lòng khi thấy ông ấy nuốt một tiếng rên rỉ trong khi chảy máu từ miệng với mũi...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!