Chương 1570
“Uây. Ta nghĩ nó đang đổ rồi.”
“Vị trí bị tìm ra rồi sao?”
“Ta không phát hiện ra bất kỳ chuyển động nào... Chắc chắn đó không phải là rồng phản quang đâu đúng không?”
Tác động tới tháp nghiêng đã dẫn đến nhiều phản ứng từ các thành viên tòa tháp. Một tòa tháp được ngụy trang bằng 83 loại kỹ thuật tàng hình đã bị tấn công. Đó là một sự cố lớn chưa từng xảy ra trước đây.
Các thành viên tòa tháp giả định điều tồi tệ nhất họ có thể nghĩ ra. Việc không nắm được nguồn gốc của cuộc tấn công được coi là một rủi ro đặc biệt lớn.
Rồng phản quang—do bản chất không thấy được của nó, họ đã nghĩ về một con rồng bạc, còn được biết đến là ‘rồng trong suốt’. Đây chỉ là một giả định. Rồng bạc không thể sinh sản, nên nỗi ám ảnh với cuộc sống của nó nằm ở mức khiến những con rồng khác phải tặc lưỡi. Cực ít có khả năng nó sẽ tấn công tòa tháp khi nó không bao giờ rời tổ.
“Có vô hạn kiếm năng kìa. Ngài Hayate đã cô lập kẻ xâm nhập.”
“Đó là lý do ta không cảm nhận được.”
Các thành viên tòa tháp chạy đua lên cầu thang xoắn ốc. Biểu cảm của họ đã giãn ra khi họ thấy ánh sáng màu hừng đông bên ngoài cửa sổ. Họ nhẹ nhõm khi xác nhận rằng giả định tồi tệ nhất về sự xuất hiện của rồng phản quang đã không đi đến đâu cả. Dĩ nhiên, bước chạy của họ không chậm lại. Đó là một hiện thực rõ ràng rằng một con rồng đã tấn công. Họ phải rũ bỏ con rồng và chạy trốn bằng mọi giá.
“......!”
Gương mặt của các thành viên tòa tháp đanh lại lần nữa khi họ tới đỉnh của tòa tháp. Phía bên kia vô hạn kiếm năng vừa mới được giải trừ—
“Khoẹc!” Họ chứng kiến Biban ho ra một lượng máu lớn.
“Chuyện này thật lố bịch...!”
“Ngài Biban!”
Đúng là những cảm xúc của Biban không được ổn định. Trong thời gian khi Biban lần đầu leo lên tòa tháp, Radwolf - người gặp ông ấy - đã công khai hỏi liệu ông ấy có phải một đứa trẻ bị bệnh thần kinh. Tuy nhiên, các thành viên tòa tháp thì đã sẵn sàng chấp nhận Biban như một đồng sự. Họ thừa nhận niềm tin và sức mạnh của ông ấy, mặc dù có những khuyết điểm lớn trong tính cách và giác quan của ông ấy.
Đúng thế. Sở dĩ Biban ngồi ghế cuối của tòa tháp không phải vì ông ấy thiếu kỹ năng. Nếu ghế của tòa tháp được đặt theo thứ tự kỹ năng, Biban hẳn sẽ ở thứ 4 hay thứ 3 rồi. Một Biban như thế—
“Khoẹc!” Ông ấy đang ho ra máu.
13 giây trước, các thành viên tòa tháp nhận ra cuộc tấn công. Trong khoảng thời gian ngắn này, một người mạnh mẽ đại diện cho tòa tháp đã bị thương nặng.
Ghế số 2, Fronzaltz, bước tới cùng Ken và ra lệnh, “Tất cả mọi người trừ Ghế số 6, hãy lên các cỗ máy phép thuật để chuẩn bị cho một cuộc tấn công bất ngờ.”
Đó là quyết định đặt sự an toàn của các thành viên tòa tháp lên hàng đầu trước khi nhận dạng kẻ thù. Các thành viên tòa tháp không yếu đi chỉ vì họ lên cỗ máy phép thuật. Họ không thể dùng các kỹ năng của chính mình, nhưng uy lực của bản thân cỗ máy phép thuật là rất cao.
Chiếc vòng tay bọc quanh cổ tay dày của Fronzaltz chuyển sang màu xanh lam và nhiệt độ của khu vực đã giảm mạnh. Đó là hậu quả từ ma pháp cơ khí của cự nhân tộc, Vòng tròn của Thần, đang đóng băng pháp lực.
Vào cái ngày cự nhân tộc bị tiêu diệt, Vòng tròn của Thần, được anh em Fronzaltz với Radwolf sử dụng để trốn thoát, đã bị hỏng nặng. Kể từ đó, nó vẫn chưa được sửa chữa đúng cách trong hơn 1.000 năm và nhiều tính năng đã bị mất. Thế nhưng, vẫn có thể khẳng định rằng nó là một ‘tạo tác tối cao’ có thể sánh với Tham lam của Vượt hạng vũ trang Thần.
Khí quyển đang gào thét.
Giữa những rung chấn như động đất, pháp lực được gia công thành băng trong suốt đã lấy hình dạng của một thanh yển nguyệt đao. Đương nhiên, nó được cầm trong tay Fronzaltz. Mặt sàn nơi Fronzaltz đang đứng đã biến thành băng.
“Ngươi dám.” Khoảnh khắc cơ thể to lớn của Fronzaltz - đang điên tiết - trượt về phía trước...
“Ông có sao không?!” Ở hướng Biban đang đối mặt—Grid bật ra khỏi chỗ mà kiếm năng của Biban vẫn còn sót lại như một tàn dư và chặn tầm nhìn của mọi người. Đó là giây phút danh tính của kẻ xâm nhập được hé lộ.
“......?!”
Fronzaltz vội vã cắm thanh yển nguyệt đao vào mặt sàn và ngừng gia tốc. Miệng ông ấy hơi mở ra, không như ai đó luôn coi trọng phẩm giá của mình do phụ trách trật tự của tòa tháp. Các thành viên khác cũng có những vẻ mặt bối rối.
“Chuyện gì đây? Vụ ồn ào này do Người tiên phong gây ra sao?”
Fronzaltz đã đông cứng trong khi đang đóng băng pháp lực của toàn bộ khu vực. Ghế số 6, Ken, đã hỏi thay ông ấy.
Hayate tiếp cận họ và gật đầu. “Chính xác.”
“Woa, đúng là điên rồ.”
Ken phản ứng mạnh bạo. Các thành viên tòa tháp còn đang mơ hồ cũng rất ngạc nhiên. Người tiên phong là con người giỏi nhất của thời đại hiện tại. Grid thậm chí còn là người đã trở thành thần. Không có thành viên nào nghi ngờ kỹ năng của anh cả. Ấy thế mà khiến Biban bị thương nghiêm trọng trong vài giây ư? Vậy tức là anh hoàn toàn áp đảo người kia. Thật khó mà tin được.
Từ đầu thì, Biban đã là một Thánh Kiếm. Ông ấy có thể giao tiếp và kiểm soát toàn bộ những thanh kiếm trên thế giới.
Bất khả chiến bại trước Kiếm—đó là một đẳng cấp không cho phép có những vết thương trên cơ thể mình. Tuy nhiên, họ đã thấy máu chảy ra từ các thanh kiếm được cầm trên cả hai tay Grid và nó được cho là máu của Biban.
‘Đừng có bảo là Biban...?’
Ông ấy đi quá mức bất cẩn và cố tình nhường Grid hay là cố tình cho Grid thấy các điểm yếu của mình vậy? Biban là một kẻ lập dị. Ông ấy lập dị đến mức họ dễ dàng nghi ngờ. Biban thông báo sự thật cho các thành viên tòa tháp, “Đó là một trận chiến công bằng. Ta vừa thua về kỹ năng.”
“Biban...” Trái tim Grid xúc động lúc anh đỡ lấy Biban. Trên thực tế, hai người họ chỉ giao thủ 1 đòn. Biban có khả năng kháng kiếm thuật cao và vết thương của ông ấy không sâu lắm so với máu đổ ra. Ít nhất thì, nó không đến mức chết. Ông ấy có thể tiếp tục chiến đấu. Tuy nhiên, ông ấy thừa nhận thất bại của mình một cách gọn gàng. Nó gần như một lời cảnh báo cho các thành viên tòa tháp đừng nghi ngờ kỹ năng của Grid.
Grid còn lựa chọn nào đâu ngoài xúc động. Thánh Kiếm Biban—nếu ông ấy thất bại trong một ‘cuộc đấu kiếm thuần túy’ thì địa vị có thể bị suy giảm. Ngay cả vậy, ông ấy vẫn chấp nhận rủi ro chỉ vì Grid.
‘Mặc dù không đời nào địa vị lại suy giảm trong một trận đấu tập.’
Kiểu gì thì, Biban thực sự đã theo dõi anh như thể anh rất dễ thương và đáng yêu. Grid đọc được sự ưu ái của Biban và nở một nụ cười dễ chịu.
‘Ta không biết cậu ấy sẽ dùng kỹ năng của Bà già Betty. Ta có hơi giận, nhưng... ta không thể trông như một ông già thô lỗ được.’
Biban gắng hết sức để duy trì sự bình tĩnh của mình. Trên thực tế, ông ấy đã nhận ra khác biệt thế hệ thông qua Betty - người trở nên rất gần gũi với Grid. Ông ấy không nghĩ rằng người già sẽ làm những việc thiếu suy nghĩ. Ông ấy nhận ra tại sao giới trẻ lại thường chê bai thế hệ lớn tuổi hơn là người già.
Mặt khác, ông ấy cũng dùng nó như việc học hỏi từ một ví dụ tiêu cực. Ông ấy trẻ nhất trong số các thành viên tòa tháp. Ở mức thấp nhất thì ông ấy không nên trông như một ông già. Ông ấy có một ý thức về nhiệm vụ như thế. Vậy nên, ông ấy đã chịu đựng. Grid sử dụng kỹ thuật nghề rèn để kết hợp 4 thanh kiếm thành 2 và việc sử dụng quyền năng khuếch đại khi đó là một cuộc luận đàm ‘kiếm thuật’ thì có phần thô sơ. Tuy nhiên, ông ấy không thể tức giận vì ‘tiêu chuẩn của một cuộc đấu kiếm’ mà thế hệ này nghĩ đến khác với ngày xưa.
‘Không sao hết. Ta đã khắc phục khoảng cách thế hệ bằng trải nghiệm đau đớn này, nên ta đã thu được rất nhiều.’
Người duy nhất Grid có thể đồng cảm trong tòa tháp đầy người già...
Ông ấy đã trở thành một tồn tại như thế đối với Grid...
Miệng Biban nhếch lên lúc ông ấy kiểm soát tâm trí. Đó là một nụ cười đã nhụt đi rất nhiều vì cơn đau dữ dội của ông ấy.
‘Đó không phải một tình huống khó để thừa nhận rằng ta đã thua.’
Cảnh tượng thanh kiếm bên trái của Grid di chuyển theo chiều ngang để chặn kiếm của ông ấy một cách tự nhiên đã hiện rõ trong tâm trí Biban. Đó là lựa chọn đột phá tốt nhất có thể thực hiện vào lúc ấy. Thanh trọng kiếm của Grid là một mối họa lớn để đẩy lùi kiếm. Nó không cầu kỳ hay phức tạp, mà nó khốc liệt. Âm thanh lạnh lẽo của kim loại cắt qua không khí về phía đỉnh đầu ông ấy là rất khó chịu. Ông ấy không có lựa chọn nào ngoài cắt nó trước khi nó cắt mình. Vấn đề là ông ấy đã gục xuống trước dù đã hành động. Đó là một trận đấu phi thường...
“Hưhư... Khụ! Khụ khụ!”
“......”
Vẻ ngoài tươi cười của Biban lúc ông ấy ho ra máu đã tái khẳng định điều đó với các thành viên tòa tháp. Phần thắng là công bằng và Biban đã thua. Biểu hiện của ông ấy - không hề hối tiếc - chính là bằng chứng.
“Biban! Biban!”
Khung cảnh tấm lưng Grid lúc anh giúp Biban người như trùng lặp với khoảnh khắc anh tương tác với Ifrit. Các thành viên tòa tháp tin chắc.
Grid không chỉ là hy vọng của thế giới, mà còn là hy vọng của tất cả chúng ta.
***
“Ta nghĩ là có rất nhiều mệt mỏi về mặt tinh thần từ việc dọn dẹp.”
“Chẳng phải ông ấy mệt mỏi vì những vết thương của mình sao?”
“Ai biết được chứ. Các vết thương của ông ấy sẽ sớm lành thôi.”
Đây là ý kiến của Fronzaltz lúc ông ấy để Biban nằm lại trong bệnh xá.
Khò khò.
Tiếng ngáy của Biban vang ra tận ngoài hành lang. Grid đánh giá rất cao thân thể cứng cáp của Biban. Anh đang cảm thấy nhẹ nhõm thì Fronzaltz cho anh lời khuyên, “Ông ấy đã sống lại sau khi nhận được đào trắng quý giá từ cậu. Ông ấy là một người bạn sẽ không chết để báo đáp ân huệ của cậu. Đừng lo lắng và cứ dùng ông ấy như một bao cát bất cứ khi nào cậu cần.”
“Haha...”
Ghế số 2, Fronzaltz—ông ấy tồn tại thay mặt cho thái thượng chi thiên, Hayate. Ông ấy chấn chỉnh kỷ luật của các thành viên tòa tháp và phụ trách quá trình hoạt động của tòa tháp.
Grid nghĩ ông ấy sẽ ở vị trí tương tự như Lauel nếu anh phải so sánh. Đây là một sai lầm. Động lực của ông ấy lúc cầm thanh yển nguyệt đao làm từ băng trong suốt trong tay còn vượt qua cả Biban. Kết hợp với thân hình đồ sộ của cự nhân, ông ấy đã cho thấy một động lực không thể ngăn cản.
‘Mình chắc chắn ông ấy có được Ghế số 2 bằng vũ lực.’
Tòa tháp Thông thái là một tổ chức vũ trang. Việc lựa chọn người đứng đầu tòa tháp chỉ dựa trên kinh nghiệm hoặc khả năng của ông ấy đối với các vấn đề nội bộ là không phù hợp. Ánh mắt Grid hạ xuống cổ tay dày của Fronzaltz. Anh quan tâm đến chiếc vòng tay cũ mà trước đó anh cho là không đáng kể. Khó mà dự đoán được nó sẽ là thứ gì đó đặc biệt. Nó đầy vết xước và các bộ phận hoen gỉ có thể thấy ở khắp chỗ. Anh nghĩ nó sẽ chỉ là một đồ vật chứa đầy kỷ niệm.
Cơ mà, giờ thì anh biết rồi. Chiếc vòng tay thực chất là một tạo tác ghê gớm. Hàng chục dạng kim loại và đá quý khác nhau vốn không thể trộn lẫn đã được trộn vào nhau. Đó là quyền năng của phép thuật lẫn cơ khí cổ đại.
“Đây là báu vật của cự nhân tộc khôn ngoan, đã được nghiên cứu và hoàn thiện qua nhiều thế hệ. Ta đặt tên nó là Vòng tròn của Thần vì nó hoàn hảo,” Fronzaltz vừa giải thích vừa dẫn đầu trong cuộc đi dạo.
Do chiều cao của ông ấy, ông ấy mở rộng khoảng cách bằng đúng một sải chân. Những bước chân của Grid trở nên tất bật.
“Thứ này có thể được sử dụng để thay đổi bản chất của pháp lực theo ý muốn của cậu. Nó đồng nghĩa với việc các khả năng là vô tận. Đây là lý do ta và em trai ta có thể sống sót qua ngày hủy diệt. Chỉ là chấn động đã làm mất hầu hết các tính năng. Giờ nó chỉ có thể đóng băng pháp lực...”
Ngày mà cự nhân tộc diệt vong—hai anh em, Fronzaltz và Radwolf, không giải thích chi tiết những gì đã diễn ra hôm đó. Filewolf thì không biết chút nào. Grid suy đoán rằng ông ấy bị mất trí nhớ một phần hoặc đã chết trước ngày hủy diệt.
“Đó không phải thứ tôi có thể sửa chữa ngay bây giờ,” Grid nói với vẻ tiếc nuối.
Xui thay, anh gần như là một người không có chuyên môn khi nói tới ma pháp cơ khí. Trauka hiện đang ngủ đông rồi. Anh có thể tới Talima và học ngay, nhưng làm thế không hiệu quả. Bản thân việc học đã là tốn thời gian. Đây là hạn chế của hệ thống chuyển giao. Mọi thứ mà Grid muốn học đều là qua các nhiệm vụ. Nếu anh nhận được một nhiệm vụ liên quan đến Talima vào ngày nào đấy, nhiều khả năng anh sẽ có được kỹ thuật ma pháp cơ khí làm phần thưởng.
“Trong tương lai, tôi sẽ thành thạo kỹ năng ma pháp cơ khí và đảm bảo sẽ sửa được nó.”
“Haha, cảm ơn tấm lòng của cậu, nhưng không thể đâu. So với ma pháp cơ khí của cự nhân tộc thì các kỹ năng của người lùn gần giống với phiên bản thoái hóa vậy. Họ không ngưỡng mộ các kỹ thuật cổ đại là có lý do hết đấy.”
“Đây là một vấn đề chỉ ông với Radwolf mới có thể giải quyết thôi sao?”
“Với bọn ta còn khó nữa là. Đó là thành tựu của tổ tiên bọn ta, những người đã nghiên cứu và hoàn thiện kỹ thuật này. Thế hệ của bọn ta vốn đã mất các kỹ thuật liên quan rồi.”
“Vậy là thực sự không có cách nào...”
“Ừ. Không có cách nào trừ khi một con rồng điên hợp tác hoặc một tổ tiên đã chết sống lại. Chuyện đó là bất khả thi.”
‘Tổ tiên á? Ah, đừng có nói là...’
Cỗ máy phép thuật mà anh để lại ở Reinhardt—Grid nghĩ về Filewolf - người sẽ đẩy nhanh quá trình sản xuất ‘thang máy địa ngục’ với Sticks ngay lúc này. Rồi anh hỏi để đề phòng, “Có khi nào, ông biết... Filewolf?”
“Tất nhiên. Làm sao ta có thể không biết nhà khoa học kiêm nhà tiên tri vĩ đại nhất trong lịch sử cự nhân tộc chứ? Ta đã thực sự tận mắt nhìn thấy ông ấy. Ta không biết có phải ông ấy lẩm cẩm vì tuổi già hay không, nhưng... Ưm...? Làm sao mà cậu biết tên ông ấy?”
“......”
Đại Quỷ thứ Tư, Gamigin—bà ta thực chất lại là đồng minh vĩ đại nhất của nhân loại ư?