Chương 1586
Trí tuệ không phải là thước đo của lòng tốt. So với côn trùng chỉ phản ứng theo bản năng của chúng, một sinh vật càng thông minh thì chúng càng ích kỷ và độc ác. Nó thật là đơn giản khi nghĩ về con người.
[Là Gujel hả?]
[Không, đó là con trai của ông ta.]
[Hẳn là có nhiều kẻ đang chảy nước miếng.]
Tộc rồng—chủng loài siêu việt tối thượng, chúng luôn vĩ đại. Chúng áp đảo mọi chủng loài khác cả về sự thông thái lẫn sức mạnh. Tuy nhiên, chúng chưa bao giờ là chủ thể của thế giới. Đó là bởi chúng tàn bạo. Cha mẹ ăn thịt con cái hay anh chị em ruột giết hại lẫn nhau gần như không thể nào cùng hợp tác để làm chuyện lớn được.
Tộc rồng là những sinh vật tồn tại cho đến cùng. Tất cả những gì chúng có thể dựa vào là chính chúng.
Baaaaang...!
Mặt trời dường như muốn rơi xuống đất. Nếu thêm vào một chút nói quá thì nó sẽ gợi nhớ đến một chuẩn tinh. Những đợt sóng máu do Marie Rose gây ra và năng lượng từ Khí huyết do Xenon bắn đi đã nuốt chửng mọi vật chất xung quanh nó và ăn mòn thành phố Reidan khổng lồ.
‘Đúng là nguy hiểm.’
Xenon dang rộng cánh. Đồng thời, hắn vọt lên tầng đối lưu và đôi mắt hắn hướng về phía đông xa xôi. Đó là hướng cái tổ của hắn.
Từ khoảnh khắc hắn ra đời cho đến khi trưởng thành. Đó là một mái nhà hắn đã dựng lên trong hơn 1.000 năm. Ngay cả sau khi trưởng thành, Xenon vẫn đầu tư gần như mọi khoảnh khắc ngoại trừ thời gian ngủ để xây dựng cái tổ của hắn. Đó là để tạo ra một mái nhà bền vững hơn và kín đáo hơn.
Đây là thói quen của một con rồng, không phải vì Xenon đặc biệt cẩn trọng. Ở lại trong tổ là chiến lược sinh tồn hiển nhiên nhất của rồng cho đến khi hàng ngàn năm trôi qua sau thời kỳ trưởng thành và chúng vun đắp đủ quyền năng.
“Thật ghê tởm.”
Một kẻ nhỏ bé bay lên trước cái đầu khổng lồ của Xenon. Máu đỏ loang ra như một tấm vải liệm và tô màu bầu trời bằng màu của riêng nó. Kẻ theo sau hắn là Marie Rose. Nếu Xenon to bằng quả núi thì cô ta chỉ là một chấm nhỏ. Marie Rose rất nhỏ bé so với Xenon. Ngay cả vậy, Xenon vẫn cảm thấy bị áp đảo.
Một thế giới nơi mọi thứ chạm vào ánh mắt hắn đều mang màu đỏ. Đây chưa gì đã là địa bàn của Marie Rose.
“Ngươi đã biến thành phố của chồng yêu thành bụi. Ngươi xứng đáng phải trả giá cho nó.”
[Mọi chuyện đi tới mức này là lỗi của ngươi.]
“Ta đương nhiên phải trừng phạt ngươi. Đây là những gì chồng yêu của ta muốn.”
[Con ác quỷ này...]
Diện mạo của Marie Rose - đang cười với gương mặt ửng hồng - đã khiến Xenon cảm thấy kinh hoàng. Hắn cảm thấy thương hại cho kẻ được gọi là ‘chồng yêu’ bởi thực thể điên rồ này.
“Để lại một cái cánh cho tội lỗi của ngươi,” Marie Rose cất lời tử tế nhất có thể.
Mặc dù cô ta không hài lòng với Xenon, cô ta vẫn đưa ra một phán xét hợp lý hơn là bất cứ quyết định thái quá nào sẽ giết chết hắn. Đó là vì mí mắt cô ta đang trở nên nặng nề hơn. Cô ta thức giấc trong chốc lát sau khi nghe thấy một vụ ồn ào lớn, nhưng cô ta vốn đã ở giới hạn rồi. Lời nguyền Lười biếng thừa hưởng từ Beriache đang gặm nhấm thể xác lẫn tư duy của cô ta lần nữa.
[Dành thời gian của ngươi thế này sẽ không tốt cho ngươi đâu đúng không? Hành động có chừng mực thôi và tránh đường ra.]
Xenon không đồng ý với phán xét mà Marie Rose tin là hợp lý. Hắn coi đó là lòng tham quá thể đáng. Đó là điều hiển nhiên. Giống như hắn - kẻ đang bị truy đuổi bởi những con rồng khác, cô ta đang ở một tình thế ngặt nghèo khi nhắc đến thời gian. Xenon biết Marie Rose sắp chìm vào giấc ngủ. Hắn không nghĩ là cần phải đối mặt với sự cố chấp của cô ta.
Ánh mắt Marie Rose lạnh đi lúc cô ta nhìn vào Xenon đang gầm rú. Cảnh tượng hàng lông mi dài của cô ta rũ xuống trông như một chiếc bút lông đang chuyển động vậy. Cảm giác như chiếc bút lông đang nghỉ ngơi một chút sau khi vẽ nên đôi mắt to màu đen. “Xám à, ngươi là một thứ lai tạp hạ cấp.”
Trên thực tế, chẳng phải cô ta ra đời là để thỏa mãn tính thẩm mỹ của chúng sao? Marie Rose - xinh đẹp đến mức khiến mọi người tự hỏi chuyện đó - trông vẫn đẹp ngay cả khi cô ta đang chửi bới. Ánh mắt khinh thường của cô ta đã cho Xenon một hình thái kích thích mà hắn chưa bao giờ biết đến. Hắn chắc hẳn sẽ bị Marie Rose làm cho lóa mắt vào lúc này nếu không dùng Long Ngôn từ trước.
“Cái cánh bị chặt sẽ mọc lại theo thời gian, nhưng do cái niềm kiêu hãnh vô ích của ngươi, ngươi đang đẩy chính mình xuống mồ sớm đấy.”
Tấm vải liệm làm từ máu phủ kín bầu trời—một thay đổi xảy ra trong lãnh địa của Marie Rose. Vòng xoáy làm cho tầm nhìn lẫn tinh thần của Xenon bị vẩn đục. Tức là lớp phòng thủ tinh thần của một con rồng đã bị xuyên thủng. Xenon lấy làm kinh ngạc, vội vã sử dụng phép thuật để thanh tẩy suy nghĩ của hắn.
Một thay đổi thứ hai xảy ra trong tấm vải liệm máu. Nó phồng lên ở khắp nơi và hàng vạn cái dùi bật ra để bất ngờ xuyên thủng Xenon ở trung tâm của khu vực. Những tia lửa lóe lên mỗi lần một cái dùi màu đỏ chạm vào vảy của Xenon. Sự uy nghiêm của phòng thủ tuyệt đối đã được hé lộ. Không cái nào trong hàng vạn cái dùi xuyên qua được lớp vảy của Xenon. Thay vào đó, chúng tan ra và chảy xuống như một chút máu. Dù là thế, Xenon cũng không thấy bớt căng thẳng.
Một bể máu lớn được tạo thành bởi những cái dùi đã tan ra. Hắn cảnh giác với đầm lầy sâu đến tận đùi mình.
[Máu, nó không thể làm hại ta.]
Máu chảy ra từ mắt Xenon lúc hắn vắt ra Long Ngôn. Đó là hậu quả của việc chỉ định bản thân vật chất ‘máu’ làm đối tượng miễn nhiễm. Hắn phải hứng chịu những tác dụng phụ không thể nào so sánh được với khi hắn từ chối ‘máu của một mục tiêu cụ thể’.
Thay vào đó, hiệu ứng là rất xuất sắc. Bể máu sâu tới đùi Xenon đã phân tán khắp nơi. Xenon cảm thấy như được giải phóng. Hắn có linh cảm rằng lúc này là cơ hội của hắn để trốn thoát.
Đấy là cho đến khi hắn nhìn thấy nụ cười trên mặt Marie Rose.
“Ngươi dại lắm.”
Có rất nhiều tàn tích của Beriache còn sót lại trong đầu Marie Rose. Đó là kiến thức lẫn kinh nghiệm của một trong tam ác khởi nguyên.
“Lý thuyết của mẹ ta là đúng.”
Sự tiện lợi làm đơn giản hóa tư duy. Do đó, Long Ngôn là chất độc. Con rồng nào dựa dẫm vào Long Ngôn thì chắc chắn nó sẽ tiến hóa lùi...
Dự đoán của Beriache là chính xác.
Xenon—một con rồng trẻ ra đời với vảy xám và thứ bậc thấp đã phụ thuộc quá nhiều vào Long Ngôn. Hắn bị chơi xỏ bởi sự lừa dối vô nghĩa và đã phải trả một cái giá cay nghiệt.
Quỷ lực—cả hai cánh đã bị bắt lại và xé nát bởi một vũ lực hùng mạnh như máu mà Marie Rose thừa hưởng từ Beriache.
[Kuaaaa...!]
Xenon giờ mới nhận ra chuyện gì đã xảy đến lúc hắn cảm thấy phòng thủ tuyệt đối của mình tạm thời sụp đổ ngay khi hắn bị quỷ lực giam giữ.
Tam ác khởi nguyên—quyền năng bản chất của chúng đương nhiên là quỷ lực. Hắn đã coi nhẹ những điều cơ bản và trở nên quá ám ảnh với máu. Đó là vì Marie Rose đã thể hiện huyết thuật quá hống hách. Không sai khi nói rằng hắn đã hoàn toàn thúc ép trong cuộc chiến này.
“Thế thì tạm biệt.”
Trừng phạt thế này là đủ rồi. Marie Rose phẩy nhẹ tay và thực sự rời đi không chút tiếc nuối. Cô ta dùng máu của Xeno đang thấm đẫm mặt đất làm vật trung gian và đã di chuyển xuống lòng đất.
Xenon không bắn được một Khí huyết vào cô ta. Làm thế sẽ chỉ tái thông báo vị trí của hắn cho các con rồng khác sẽ truy đuổi hắn. Hắn sử dụng phép thuật trong khi phẫn nộ với lựa chọn lẫn sự bất tài của mình vì đánh mất cả hai cánh trong khi cố gắng bảo vệ một cái.
‘Ta phải sớm rời khỏi đây.’
Một cổng không gian đã mở ra trước mặt Xenon. Tọa độ nghiễm nhiên là một nơi không phải tổ của hắn. Đó sẽ là dấu chấm hết nếu nó bị truy ngược về tọa độ cái tổ của hắn. Kể từ giờ, hắn sẽ phải trốn thoát qua các cổng không gian trong ít nhất hàng thập kỷ hay hàng thế kỷ. Cuối cùng, nhiều khả năng hắn sẽ chết hơn là sống, nhưng... với kẻ đã mất đi đôi cánh của mình, chẳng còn lựa chọn nào khác cho Xenon.
‘Nếu ta nhất thời thoát khỏi những kẻ truy đuổi và chạy trốn đến Lục địa phía Đông thì chẳng phải sẽ có thể sống sót sao?’
Xenon đang cố gắng di chuyển qua cổng không gian, chỉ để bỗng lùi lại vì kinh ngạc. Đồng thời, cổng không gian đã bị xẻ đôi. Bằng một cái liếc mắt, Xenon nhận ra ngay danh tính của thanh kiếm đã cắt cổng không gian. Đó là một thanh kiếm làm từ thi hài của cha hắn.
[Ngươi...?!]
Xenon vô cùng lúng túng. Sau khi hắn thức giấc, thi hài của cha hắn vẫn ở nguyên chỗ cũ. Đó là hướng của Reinhardt, nơi mà con người gọi là thủ phủ của Đế chế Vượt hạng vũ trang. Ấy thế mà trước mắt hắn, các dấu vết về cha hắn mà trước đây Xenon chưa từng cảm nhận được đã xuất hiện.
Danh tính đó là Kiếm Gujel. Nó là một thanh linh kiếm được cầm trong tay của một Thánh Kiếm.
“Hiện tại, ông sẽ được Tòa tháp Thông thái bảo vệ.”
Một thanh kiếm chém được bất cứ thứ gì—Biban lên tiếng sau khi cắt cổng không gian làm biến dạng không gian và ngăn sự trốn chạy của Xenon. Nó gần như là một mệnh lệnh.
Một con người... ra lệnh cho một con rồng á? Sức nặng trong cái tên của tòa tháp là quá lớn để không chắc là nó có thực và gây khó chịu.
Ánh mắt run rẩy của Xenon dán chặt vào lưng Biban. Một người đàn ông có phẩm giá vượt qua giới hạn chủng loài của mình—Người giết Rồng Hayate đang lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Xenon.
“Thay vì bị đồng loại ăn thịt ở đây thì để ông có cơ hội tự vệ trong tòa tháp sẽ là tốt hơn,” Ghế số 2, Fronzaltz, thuyết phục Xenon đang do dự.
Mục đích của Tòa tháp Thông thái là triệt tiêu thảm họa mà tộc rồng sẽ gây ra. Họ không thể chịu được một tình huống nơi Xenon và cuộc rượt đuổi của những con rồng sẽ khiến lục địa hỗn loạn. Họ muốn ngăn chặn bất cứ con rồng nào ăn thịt Xenon và tiến hóa.
“Không có thời gian đâu,” Radwolf kiểm tra máy dò tộc rồng và hối thúc Xenon lần nữa.
[...Ta hiểu.]
Xenon từ bỏ việc phản kháng. Tốt hơn hết là đi theo các thành viên tòa tháp và nắm lấy một cơ hội hơn là chết ở đây. Cơ mà, mọi chuyện lại diễn ra khác với những gì họ dự tính.
“......?!”
[......!!]
Đột nhiên, một cổng không gian mới đã mở ra ở hiện trường. Đó là dấu vết của việc ai đó đã tìm thấy vị trí này và cố gắng băng qua.
“Hấp!”
Thanh kiếm của Biban đã chém gọn ghẽ vào cổng không gian. Chỉ có một vấn đề. Cổng không gian mở lại ngay khi nó bị cắt. Thậm chí còn là 4 cái một lúc. Vị trí của mỗi cổng không gian đều khác nhau. Chúng được tạo ra theo mọi hướng từ vị trí của cổng không gian vừa bị cắt.
“Dai dẳng thế...!”
Biban tặc lưỡi và vẽ ra một vầng trăng tròn bằng thanh kiếm của mình. Các cổng không gian được sản sinh theo mọi hướng đã bị chém mà không cách biệt thời gian và đã tiêu tan. Sau đó—
Lần này, 32 cổng không gian đã mở ra. 8 cổng không gian được tạo ra ở mọi hướng xung quanh mỗi cái của 4 cổng không gian vừa tan biến. Nó rất nhanh và chính xác.
“Kẻ nào cứ quấy rối ta vậy...?!”
Biban sử dụng Kiếm thuật Vô song. Ông ấy cắt mọi cổng không gian mới và thúc giục các đồng sự của mình bằng một cái nhìn. Đó là một tín hiệu để gửi Xenon tới tòa tháp. Tuy nhiên, pháp lực đòi hỏi để dịch chuyển tức thời một con rồng khác với pháp lực đòi hỏi để dịch chuyển con người. Trước khi bùa chú hợp tác của Jessica với Fronzaltz được hoàn thành thì đã có thêm 64 cổng không gian nữa được mở ra.
Lần này, một giọng nói vang lên từ cổng không gian. Mở được 64 cổng không gian cùng lúc đã là ghê gớm lắm rồi, ấy thế mà mỗi cổng không gian lại có phép thuật truyền âm dung hợp với nó.
“Ta sẽ không để lỡ đâu,” giọng nói đó cất tiếng.
“......!”
Giọng nói vang lên từ mọi hướng khiến vẻ mặt của các thành viên tòa tháp đanh lại. Đó là vì họ nhận dạng được giọng nói.
Braham Eshwald—sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần kiêm đại pháp sư huyền thoại. Chưa kể, hậu duệ trực hệ của Beriache.
Họ quan sát thế giới, nên không có chuyện họ không nhận ra giọng nói của một trong những nhân vật quan trọng và được chú ý nhất.
“Cái thứ bỏ mẹ này.”
Họ lại đang bị thuộc hạ của Grid quấy rầy ư?
Jessica bảo với Biban đang luống cuống, “Kẻ kia quá tệ. Bằng cách này, ông ta cuối cùng sẽ tới đây trước.”
Sự tồn tại của tòa tháp sẽ bị phát hiện mất...
Các thành viên tòa tháp đều cảm thấy khủng hoảng và mọi ánh mắt đều quay sang Hayate.
“Chúng ta sẽ lùi về trước.” Hayate nhanh chóng đưa ra phán quyết.
[Còn ta thì sao...?]
Xenon vội vã hỏi, nhưng vô ích. Các thành viên tòa tháp đã rời khỏi hiện trường sẵn rồi. Xenon không còn lựa chọn nào ngoài mở lại một cổng không gian. Thế nhưng, Braham đã xuất hiện từ một trong 64 cổng không gian, vượt trước cổng không gian muộn màng của Xenon. Vấn đề là lưu lượng phép thuật của Xenon kém do liên tục dùng Long Ngôn và tốc độ dùng phép của Braham thì tương tự như một con rồng.
“......?” Nét mặt Braham cứng đờ lại lúc ông ấy tới hiện trường. Ông ấy đi theo bước chân của Marie Rose chỉ để tìm được một con rồng. Ông ấy bối rối đến mức không thể điều khiển được nét mặt mình cho đúng.
[......]
Xenon thận trọng với những kẻ săn đuổi đã ở rất gần, vì vậy biểu cảm của hắn cũng không thoải mái. Có một sự im lặng khó xử trong giây lát.
Kurarararara!
Rồi từ phía trời xa, tiếng kêu của những kẻ săn đuổi đã vang lên.
‘Hỏng hết cả rồi.’
Các thành viên tòa tháp - vừa về tới tòa tháp - kiểm tra máy dò tộc rồng và lòng họ chán nản. Số lượng rồng hiển thị trên máy dò - tính cả Xenon - lên tới tận 4.