Chương 1599
“Ưhm, ngài thấy thế nào? Có thoải mái không ạ?”
[Chiến binh thủy tộc ‘Dalina’ đã ban cho bạn sự bảo hộ của biển.]
[Đã có thể thở dưới nước.]
“......”
Mắt Grid mở to ra lúc anh nhảy xuống biển.
Một phép bảo hộ giúp anh thở dưới nước. Dĩ nhiên, Grid không cần nó. Dấu ấn xếp hạng thần thoại ‘Mai Huyền Vũ’ được khắc như một hình xăm trên cơ thể Grid cho phép anh thở dưới nước mà. Điều đáng ngạc nhiên là một chiến binh trẻ đã sử dụng được phước lành.
Grid liếc nhìn chiến binh trẻ của thủy tộc. Tại trung tâm của biển nơi ánh mặt trời tan ra và bừng sáng xanh lá, những ký ức của quá khứ đã được gợi lại qua đôi mắt anh bắt gặp.
“Cô là, cô đã ở Siren trước đó đúng không...?”
“Ng-Ng-Ngài còn nhớ ư? Đúng vậy ạ! Tôi đã có vinh dự được chiến đấu cùng Bệ Hạ khi còn trẻ! Hehe, lúc đó tôi thậm chí còn không đủ sức để nhấc một cây đinh ba, nên tôi đã ném một vỏ ốc xà cừ từ xa...”
“...Cô đã trưởng thành rất nhiều đấy.”
Một nụ cười nở trên mặt Grid. Biểu cảm trên mặt anh dịu lại đến mức chính cả Grid cũng ngạc nhiên. Anh rất vui. Đứa bé mà anh từng bảo vệ đã khôn lớn.
‘Thậm chí cả phép bảo hộ của biển cũng sử dụng được cơ mà.’
Cho tới chỉ 10 năm trước, bảo hộ tuyệt đối cho phép thở dưới nước vẫn còn là đặc quyền của của hoàng thất thủy tộc và một số cựu chiến binh. Ấy vậy mà như chiến binh trẻ tuổi trước mặt anh đã chứng minh, thời gian đã trôi qua. Giờ đây, hầu hết các chiến binh thủy tộc đã được tái sinh thành những nhân tài có thể tùy ý sử dụng phép bảo hộ.
“Mỗi ngày, tôi đều dâng lên một lời cầu nguyện biết ơn đến Bệ Hạ. Nhờ Bệ Hạ mà chúng tôi mới có thể sống, thở, bơi cùng loài cá, nấu rong biển thơm ngon và ăn nó mỗi ngày.”
“......”
Số lần các bạn giúp đỡ tôi còn nhiều hơn số lần tôi giúp đỡ các bạn.
Ngay cả vậy, họ vẫn đang nói y như cũ về ân huệ xưa sao? Anh vừa hạnh phúc, vừa xấu hổ, vừa tiếc nuối.
Grid bơi thật nhanh. Vị chiến binh trẻ vội vã đuổi theo anh và báo tin vui.
“Ah! Cách đây chưa lâu, Hoàng tử Lord đã ghé thăm Siren. Quốc vương đã thán phục cậu ấy vì mạnh mẽ đến vậy.”
‘Thằng bé đã tới đó rồi cơ đấy.’
Cuộc phiêu lưu đầu tiên mà Lord quyết định là đi theo con đường của cha mình. Cậu bé hẳn đã trưởng thành rất nhiều trong những tháng mà grid không gặp cậu bé.
‘Thằng bé thật đáng khen. Mình nhớ nó.’
Dần dần, biển tối sầm lại. Grid cùng các chiến binh thủy tộc chìm xuống vực sâu cho tới khi biển chuyển sang màu đen.
“Nhận lấy này.” Grid chợt lôi ra một tấm khiên hình tròn. Đó là thứ anh đã giữ từ khi chế tác trang bị của các hiệp sĩ cách đây rất lâu. Nó nhẹ hều, nên không có giới hạn gì khi dùng nó như vũ khí cả. Anh đã dùng nó như một trang bị phụ khoảng 2 lần trong vài năm.
“Ah...?” Chiến binh trẻ của thủy tộc ngơ ngác nhận tấm khiên và giữ nó.
Các Bàn tay Thần xoay cô ấy qua một bên. Ngay sau đó—
Thùm!
Một quái vật dạng cá mập trồi lên từ một tảng đá, lao vào tấm khiên, và húc đầu vào nó. Chiến binh trẻ cảnh giác. Cô ấy lập tức hiểu tình hình và dùng một cây đinh ba để đâm vào bụng kẻ thù.
“Khá hữu ích đúng không? Một món quà đấy.”
“Vật gia truyền...! Kh-Không! Tôi sẽ nói với quốc vương và biến nó thành quốc bảo!”
“Tại sao lại đưa nó cho quốc vương khi tôi tặng nó cho cô?”
Một cảnh tượng mới lấp đầy tầm nhìn của Grid lúc anh mỉm cười và vỗ lên vai chiến binh.
[Bạn là người chơi đầu tiên khám phá ra thành phố cổ đại Bellitori.]
Đó là một thành phố xanh khổng lồ. Có những ngôi nhà thấp và nhỏ, cũng như các tòa nhà cao và lớn. Có những tế đàn đổ sập, cầu thang, và mảnh vụn không xác định. Mọi thứ trong thành phố đều bị phủ bằng rêu xanh.
Đó là tàn tích của một lâu đài chăng?
Lúc họ đến gần thành phố hơn, một khu vực đặc biệt rộng lớn và hoang vắng đã thu hút sự chú ý của Grid. Dấu tích của những phiến đá nằm rải rác trên khắp tàn tích của lâu đài và những ký tự lẫn hình ảnh kỳ lạ đột ngột được nhìn thấy qua các vết nứt trên lớp rêu mà cá đã ăn.
[Đã giải mã ‘Phiến đá của Bellitori’ như một phần thưởng cho người đầu tiên tìm được Bellitori.]
Thời điểm cửa sổ thông báo xuất hiện, những tàn tích của phiến đá đã phát ra ánh sáng rực rỡ. Ánh sáng tập trung tại một điểm duy nhất và chiếu ra một cảnh trong quá khứ. Anh thấy một phiến đá cao như một bức tường. Sau đó, dấu tích của cự nhân tộc cổ đại - không còn lại dấu vết nào - đã đứng sừng sững.
‘Mặt trời, mặt trăng, và sao... không, đó là 3 mặt trời ư?’
Trên đỉnh của phiến đá có chạm nổi 3 mặt trời. Mỗi mặt trời có kích thước khác nhau và một mặt trời đặc biệt nhỏ. Đây là lý do anh nghĩ nó là một ngôi sao. Rồi khi anh nhìn kỹ, anh thấy chúng đều có cùng hình thức. Bên dưới bức tranh là một dòng chữ ấn tượng.
-Tổ tiên chúng ta đã lên tới mặt trăng, nên chúng ta sẽ lên tới mặt trời.
“......?”
Họ đã tới mặt trăng rồi á? Cự nhân tộc cổ đại làm được tàu vũ trụ à?
‘Không đúng, nếu họ chế tạo được tàu vũ trụ, họ sẽ chẳng nói một điều phi lý như là lên tới mặt trời.’
Mặt trăng và mặt trời ở đây có lẽ là mang nghĩa Thiên đường và bề mặt. Khoảnh khắc Grid nghĩ vậy.
[Kinh nghiệm của toàn bộ các kỹ năng đã tăng lên 30% để đổi lấy việc có được một phần kiến thức cổ đại.]
[Cấp độ của Kỹ thuật Chiến đấu Grid - Mô tả Kết cục của Võ Thần (?) đã tăng lên.]
[Cấp độ của Phóng Thương đã tăng lên.]
[Cấp độ của Gắn kết Pháp Lực (Tăng cường) đã tăng lên.]
[Cấp độ của Tán xạ Pháp Lực (Tăng cường) đã tăng lên.]
[Cấp độ của Phi Quyền Hỗn hợp đã tăng lên.]
[Cấp độ của Lật ngược Thế gian đã tăng lên.]
......
...
Những phần thưởng khổng lồ xảy ra và theo sau là lời giải thích của Filewolf.
“Cách đây rất lâu... có tới 3 mặt trời và nhiều vị thần sống ở Asgard hơn bây giờ. Chúng nhớ về nó như một thời đại hòa bình, nhưng điều đó lại không đúng đối với bọn ta. Các vị thần thời đó đã can thiệp quá dễ dàng tới bề mặt.” Giọng của Filewolf nặng nề lúc ông ấy hồi tưởng những ký ức cũ. “Một người hàng xóm hay một người vợ đột ngột biến mất vào ngày nào đó và quay trở lại với một đứa con của một vị thần, hoặc những con cừu đột nhiên biến thành một đàn bò rừng, giẫm đạp và giết chết một cậu bé chăn cừu...”
“Các vị thần đã hạ phàm và làm những điều đó sao?”
“Có quá nhiều thần thánh. Có đủ loại sao giữa những vì sao. Đủ các loại rắc rối đã nảy sinh do những trò đùa nông nổi của chúng. Các bán thần lớn lên giữa con người đã bắt đầu phẫn nộ với các vị thần trên trời - những kẻ không tôn trọng con người. Các vị thần dùng sự trả thù tầm thường của họ như một trò chơi đơn thuần. Chúng đưa ra những thử thách và điều động các bán thần như chúng muốn với cái cớ là giúp đỡ họ trả thù. Lúc này, chúng cũng khiêu khích cả tộc rồng, dẫn đến một tình huống mà thay vào đó, các vị thần lại bị săn.”
“Ớ...?”
“Trật tự đã bị phá vỡ. Quyền hạn của các vị thần thì mất, trong khi các bán thần đã vượt qua những thử thách thì lại trở nên mạnh hơn. Đó là một vấn đề chí tử khi con người bắt đầu tôn thờ các bán thần. Các vị thần nóng nảy đã dần trở nên bạo lực.”
“Trong quá trình đó, các vị thần của Asgard đã chia phe và gây chiến. Thất ác thánh đã ra đời như vậy.”
“Đúng là thế.”
Những con người thờ cúng bán thần đã bị sét đánh và giết chết. Các bán thần mất đi thần tính của họ đã bị làm cho lu mờ sức mạnh và diệt vong. Mỗi lần các vị thần trên trời ra trận, sóng thần lại tràn ngập mặt đất và núi lửa phun trào. Đó là một thế giới hỗn loạn nơi chỉ có con người là than khóc.
Cự nhân tộc khôn ngoan đã chiến đấu về phe con người. Họ hỗ trợ nhân loại bằng cách tạo ra đủ kiểu vũ khí. Cái giá phải trả là rất lớn. Toàn bộ vương quốc cự nhân đã bị vùi sâu dưới đáy biển. kể từ đó, nhân loại đã thực sự đơn độc. Họ không thể dựa vào các vị thần, bán thần, và thậm chí là cự nhân, nên họ đã học được sự khôn ngoan cùng những kỹ năng để tự sinh tồn.
Một số vị thần đã cảnh giác và ghen tị với họ. Lũ ác quỷ thì được các vị thần hỗ trợ và trỗi dậy từ địa ngục .
Thất thiện nhân - những người đứng về phe các vị thần đã nhận thấy những tội lỗi xấu xí của các vị thần và muộn màng đứng về phe nhân loại lần nữa. Cuộc chiến mới bắt đầu và kết thúc. Thất thiện nhân đã dính vết nhơ của thất ác.
...Bây giờ, ở thời điểm hiện tại. Thế giới - đã lấy lại trật tự của chính nó - tốt hơn so với quá khứ rồi. Ảnh hưởng của các vị thần không còn như trước sau khi hứng chịu sự sỉ nhục là lập một hiệp ước với rồng trong khi bị chia nửa.
Nhờ sự hợp tác của cự nhân tộc với thất thiện nhân như thế, hay có lẽ là do nhu cầu của các vị thần, nhân loại đã phát triển một cách đáng ngạc nhiên và quên đi những tội lỗi trong quá khứ. Họ đã có thể tự đứng vững. Họ đã tạo ra vô số huyền thoại lẫn các vị thần con người.
Ở trung tâm của nó là người chơi, bao gồm cả Grid và các thành viên Vượt hạng vũ trang. Tức là nó không phải một vị trí khó khăn để gây ảnh hưởng lên thế giới. Nhân loại đương thời rất mạnh mẽ.
Filewolf nắm bắt điều đó rõ ràng. Thế nên, họ mới tìm thấy một thành phố bị chôn vùi dưới biển. Ông ấy không bận tâm tới sự thật rằng thành phố này, thứ đã tái xuất hiện trên thế giới, sẽ khiến các vị thần trên trời vô cùng bất mãn.
“Đó là thời điểm mà cuộc chiến của các vị thần ngày càng khốc liệt. Cự nhân tộc quan ngại rằng bề mặt sẽ bị phá hủy mà không còn một dấu vết và bằng cách nào đó đã cố leo lên thiên đường. Bọn ta có hy vọng trong sáng rằng bọn ta có thể dàn xếp cuộc chiến bằng cách cung cấp những báu vật được làm bằng sự thông thái của bọn ta. Bọn ta đã mong đợi rằng các sinh vật siêu việt sẽ tách khỏi lẽ thường.”
Dòng chữ khắc trên phiến đá. Lời cam kết lên tới mặt trời - tức thiên đường - là đúng.
“Tuy nhiên, bọn ta đã không tới được thiên đường. Chuyến bay lớn và vất vả mà bọn ta đã dành cả cuộc đời để thực hiện không thể đối phó nổi cái nóng của mặt trời. Những niềm hy vọng của bọn ta đã vỡ tan. theo một cách dễ dàng đến mức khó chịu.”
“......”
“Một vị thần đã giáng phàm trước mặt bọn ta - những kẻ đang thất vọng. Đại Tinh Vương—ông ấy, kẻ đã đơn độc chăm sóc nhân loại trong một thời gian dài, đã bắn một mũi tên và làm rơi mặt trời lớn nhất. Nhờ điều này, chỉ còn lại hai mặt trời trên thế gian và bọn ta đã có thể lên tới thiên đường. À thì, đó là dấu chấm hết của nó. Đàm phán là không khả thi. Cự nhân tộc bọn ta - những kẻ vốn đã là cái gai trong mắt các vị thần - đã bị chôn vùi dưới biển không lâu sau đó. Đây là những gì ta trải qua.”
“Đại Tinh Vương...”
Cái ngày anh tới thăm Hoàn Quốc với Zik và Phi cơ, à đâu, Zibal chứ. Grid đã thấy các vị thần bị trục xuất. Trong số chúng là Tiểu Tinh Vương. Con trai của Thần Trời, một vị thần khởi nguyên, Không như tam sư, hắn có một tính cách đứng đắn. Hắn cũng là một trong những đối tượng kính trọng mà Zik đã cúi đầu.
“Bây giờ Đại Tinh Vương ở đâu và ông ấy đang làm gì?”
Nếu Đại Tinh Vương đã chiến đấu vì nhân loại và xu hướng của Tiểu Tinh Vương tương tự như Đại Tinh Vương thì...
Liệu có thể thuyết phục 2 anh em gia nhập cùng một phe không?
“Ông ấy đã rơi vào địa ngục,” Filewolf truyền tải thực tế tàn khốc cho Grid đang có đầy hy vọng.
“...Hở?”
“Ông ấy đã phải trả giá vì giúp đỡ bọn ta. Lúc đó, tất cả các vị thần trên trời đã bắt tay với nhau. Cảnh tượng các sinh vật linh thiêng lao về phía Đại Tinh Vương như cá chày... nó đủ khủng khiếp để hiện ra trong những cơn ác mộng của ta ngay cả sau khi ta đã chết.”
“Tất cả các vị thần bắt tay với nhau á? Thần Trời với Tiểu Tinh Vương nữa sao?”
“Ta không nhớ mặt của các vị thần, nhưng ta chắc chắn chúng ở đó. Không có lấy một vị thần nào bảo vệ Đại Tinh Vương hết. Lúc ấy, các hành động của Đại Tinh Vương dường như đã băng qua ranh giới cuối cùng, nên ta nghĩ ông ấy đã bị sử dụng làm tấm gương cho các vị thần.”
“...Lũ kinh tởm.”
Các vị thần được tôn thờ vì chúng tồn tại cho nhân loại và thế giới. Về chủ đề đó—
Chúng lại chôn vùi cự nhân tộc - những người đã đến thăm Asgard với hy vọng được thương xót - và quẳng vị thần giúp đỡ họ vào địa ngục ư? Chúng tồn tại vì nhân loại và thế giới theo cái quan điểm nào vậy chứ?
‘Gọi chúng là một lũ ký sinh trùng thì mình còn tin.’
“Ta chỉ kể cho cậu một câu chuyện của quá khứ vì ta nghĩ cậu sẽ tò mò về phiến đá. Đừng lãng phí tâm trí cậu vào những gì đã diễn ra 1.000 năm trước. Kẻ duy nhất phải chịu đựng sẽ là cậu mà thôi.”
“...Vâng.”
Sắt đêm trăng—Grid nhớ lại mục đích đến đây của mình và trấn tĩnh nội tâm đang sôi sục. Rồi sau một lúc, nội tâm anh lại lật tung lên lần nữa.
[Phát hiện kẻ xâm nhập.]
[Xác định mục tiêu là một vị thần.]
“Ơ? Ớ?”
“Ôi chà? Ta xin lỗi nhé. Ta không nghĩ thứ này sẽ nằm ở đây. Ta tưởng nó đã bị dời đi sau khi ta chết cơ.”
[Trình tự kẻ giết thần được kích hoạt.]
Một bức tượng đá khổng lồ phủ đầy rêu với đôi mắt xanh dương phát sáng—dòng nước thay đổi đáng kể ngay khi bức tượng đá cất bước. Một vòng xoáy kinh hoàng xảy ra và bắt đầu hút mọi thứ trong khu vực. Lớp rêu che phủ bức tượng đá đã tan tác không một dấu vết.
“Cỗ máy phép thuật Trauka.”
Một người khổng lồ cao 8 mét. Các vũ khí của nó - đang được kích hoạt lần đầu sau 1.000 năm - có màu đỏ như máu.
“Nó là mẫu duy nhất trong số các cỗ máy phép thuật được chế tạo với với một vũ khí đại sát thần thay vì một vũ khí đại phép thuật. Nó là dự án cuối cùng của cự nhân tộc...”
Chỉ vài giây là đủ cho nó chạm tới mặt nước 1.000 mét bên trên.
Ánh trăng bao quanh cơ thể Grid lúc anh bị đánh vào bụng bởi cú đá của Trauka - đã bắn về phía trước như một tia chớp bằng cách sử dụng động cơ pháp lực.
Bầu trời đang là ban đêm.
‘Vụ này sẽ không dễ dàng đâu.’
30 Bàn tay Thần chưa gì đã trải ra giác quan nhân tạo xung quanh Grid. Grid tránh được những quả ngư lôi bám đuổi anh qua mặt nước và xoay mình như một con quay. Vai của Trauka - giống với cái đầu của một con rồng - đã va chạm với Đao Gujel.
“Sau cùng thì, mình cảm thấy Phi cơ thật vô dụng.”
[Cảnh báo. Thần tính của mục tiêu rất cao.]
Màu sắc thần tính của Grid đã đậm hơn. Màu sắc rõ ràng là đậm hơn so với trước khi anh viết trang sử thứ 17. Nó như là mặt trời mọc ở đường chân trời, vì vậy màn đêm đã trở nên lu mờ.
T/n : Như đã đề cập ở 1 chương nào đấy quên rồi, thì các cỗ máy phép thuật được đặt tên dựa theo cổ long, Phi cơ vốn là Raiders nhưng tách ra để đỡ lẫn do nhắc đến nhiều hơn Trauka của khúc này.