Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1610: Chương 1605

Chương 1605

Những người đã hài lòng và thoải mái với tài sản chỉ vài tỷ hoặc vài chục tỷ thì không đủ tư cách để làm thành viên Vượt hạng vũ trang. Đã lâu rồi kể từ hồi Vượt hạng vũ trang Hội thống trị nhiều nội dung khác nhau và Grid đã đạt đến mức dễ dàng sản xuất các vật phẩm huyền thoại. Cũng như Chris gần đây đã mua một sách đổi nghề huyền thoại, không hề sai khi bảo rằng các thành viên Vượt hạng vũ trang luôn được tiếp xúc với cơ hội mua những vật phẩm có giá trị trên trời.

Đó là tình huống khi một thành phố cổ đại và đồ long nhân xuất hiện. Kết quả là, những văn thư với báu vật bị lãng quên đã được khai quật lên. Họ không thể bất cẩn cho dù đã tích lũy được bao nhiêu của cải cho đến giờ. Họ phải làm việc chăm chỉ như một con bò để kiếm thêm tiền, trừ khi định sống yên ổn cho hiện tại và bị đào thải. Họ cũng phải khắc ghi thói quen tằn tiện lên cơ thể mình.

Grid đã đích thân nhắc nhở họ bằng cách biến Chris thành một con nợ trong chớp mắt. Grid hẳn đã rất đau đớn khi hy sinh một người bạn kiêm đồng sự lâu năm, nhưng anh phải hy sinh Chris như một bài học cho mọi người.

‘Anh ấy biết trước rằng chúng ta sẽ cần nhiều tiền hơn trong tương lai.’

Từ ngày đầu tiên họ gặp, cô đã biết Youngwoo là một người vĩ đại. Trên thực tế, anh đã trở thành một trong những người chơi giỏi nhất trong lĩnh vực. Có nhiều thứ để tôn trọng đến mức cô đương nhiên đã bị thuyết phục khi anh được ngợi ca là một vĩ nhân. Nhưng mà, cô không ngờ rằng tầm nhìn xa của anh lại xuất sắc đến thế.

Thực tế thì, chẳng phải bản thân trí tuệ của anh đã là rất cao sao? Đến mức này, diễn đạt nó là ‘hoàn mỹ’ còn chẳng đủ nữa là. Đó là một đánh giá khách quan, không liên quan gì tới tình cảm mà cô dành cho anh.

“......”

Yura trở lại sau một buổi chụp hình kiếm tiền. Cô đã dẫn dắt đoàn thám hiểm địa ngục trong 4 tháng và tham gia vào các hoạt động bên ngoài, nên sự mệt mỏi của cô là không nhỏ. Cô ít kiệt sức về mặt thể chất do thường xuyên tập thể dục từ khi còn nhỏ, nhưng cô lại kiệt quệ về mặt tinh thần. Khó mà tin được là mới chỉ có vài tháng.

Yura cảm thấy có lỗi với bản thân yếu đuối của mình. Ấy thế mà khi người khác nhìn thấy, họ nghĩ cô ấy mệt mỏi là lẽ tự nhiên. Cô ấy không gục xuống đã là may mắn lắm rồi.

Những người chơi xếp hạng cấp cao được 2 tỷ người chơi đố kỵ—họ là giỏi nhất theo những cách khác nhau. Chẳng dễ dàng gì dẫn dắt những cường giả có tính cách cá nhân cực kỳ mạnh mẽ này. Bên cạnh đó, còn 3 vị vua của các chủng loài khác thì sao? Họ công khai phớt lờ Yura, nói rằng họ chỉ trung thành với Grid Bệ Hạ. Họ ưu tiên những phán xét của riêng mình hơn mệnh lệnh của tổng chỉ huy Yura. Không chỉ có một hay hai chiến dịch đã bị họ phá hỏng.

Dù là vậy, Yura vẫn không bao giờ trách họ. Cô kiểm soát bản thân một cách triệt để nhất và dẫn dắt đoàn thám hiểm để các thành viên đoàn thám hiểm không gây thù với nhau. Tới giờ, vẫn chưa có thương vong nào cả.

Đáng ngạc nhiên là Jishuka đã giúp đỡ rất nhiều. Trong suốt cuộc thám hiểm, Yura với Jishuka không hề đụng độ. Không hề có đánh nhau. Từ đầu thì, Jishuka hầu như sẽ thua nếu có đánh, nhưng... bất luận thế nào, chiến tranh tinh thần giữa hai người họ vẫn rất nổi tiếng. Vậy mà gần đây, họ lại khoe ra tình bạn của họ tới mức có thể tin họ là chị em thật sự. Càng dành thời gian cho nhau, họ càng thừa nhận nhau hơn. Tại địa ngục, hai người họ là những đồng minh mạnh nhất chứ không phải đối thủ. Họ dựa vào nhau hơn bất cứ ai.

Meo.

“......?”

Yura đỗ xe trong bãi và đang điều khiển ứng dụng bồn tắm thì cô dừng lại. Cô vô thức gạt đi mong muốn tắm rửa và nằm xuống giường của mình. Cô quay về hướng của tiếng mèo kêu hơn là vào trong nhà.

Meo.

Con mèo chạm mắt với Yura đã lại kêu lên. Nó là một con mèo rất xấu xí. Kiểu lông xấu òm. Nó trông nhăn nhó. Trên người nó lộ rất nhiều thịt, nên có vẻ là nó đã ăn trộm thức ăn từ lũ mèo hoang trong khu phố này.

“......”

Yura không đến gần những con vật nhỏ. Chúng tuy dễ thương và xinh xắn, nhưng chúng nhỏ. Cô lo là chúng có thể bị thương nếu cô chạm vào. Tất nhiên, sự quan tâm thì không ít. Cô có vô số tiếng lòng bảo rằng hãy ôm chúng thật chặt và dịu mặt vào bộ lông của chúng. Thế nên, cô có kiến thức của riêng mình.

‘Mùa đông rồi.’

Ban ngày lạnh lắm. Nhiệt độ của Hàn Quốc đã giảm xuống dưới 0 kể từ sau sự kết thúc của Giải đấu Quốc gia - được ghi nhận là có tỷ suất người xem thấp nhất từng có. Lông mèo xù lên khi nó lạnh. Cô nhớ từng đọc được rằng đấy là tác dụng của việc thu hẹp lỗ chân lông để chống chọi với cái lạnh.

“Em đã tới một nơi ấm áp đúng không?”

Nyang.

Con mèo kêu lên như thể đang trả lời cô và nhìn gần càng trông xấu xí hơn. Cô không thể làm ngơ nó được. Cô nghĩ người khác sẽ tránh con mèo vì nó xấu xí. Cô e ngại rằng họ sẽ hành hạ nó thay vì cho nó ăn.

Nyang.

Cô từ từ chìa tay ra. Con mèo tới gần và dụi má nó vào bàn tay trắng trẻo của Yura. Yura ngạc nhiên, cảm thấy bối rối và cẩn thận chạm vào lưng con mèo. Cô có thể cảm nhận được cơ thể gầy gò phía sau lớp lông xù. Nó trông béo đấy, nhưng thực chất lại nhẹ cân.

“Ừhứm... Đợi ở đây nhé.”

Yura bước vào trong bãi đỗ xe. Biệt thự của cô có một bãi đỗ xe lớn. Vẫn còn nhiều chỗ trống ngay cả khi cô đỗ hơn 20 chiếc xe lớn, nên cô có thể dùng nó với nhiều mục đích khác nhau. Đương nhiên là cũng có một số nhà kho. Một nhà kho có cả đống đồ ăn đóng hộp cho mèo. Cô chưa bao giờ thực sự đưa nó cho một con mèo nào cả.

Yura không phải loại người hay tìm kiếm mèo hoang và cô chưa bao giờ thấy một con mèo tiếp cận cô như thế này. Lý do cô có đồ ăn đóng hộp... đó là để chuẩn bị cho tình huống như hiện tại. Cô đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.

“Ăn từ từ thôi.”

Thời hạn sử dụng của hàng hóa đóng hộp vẫn đủ. Cô cũng định kỳ mua mới do chuẩn bị kỹ lưỡng nữa.

Nyang.

Một con mèo biết đáp lại cô ngay cả khi đang điên cuồng ăn đồ hộp. Nó rất ngoan, không như khuôn mặt cáu kỉnh của nó.

‘Một đứa nhóc đáng yêu.’

Trái tim Yura dịu lại lúc cô ngồi trước con mèo và mỉm cười. Theo một cách tự nhiên, sự mệt mỏi của cô tan biến. Nhiều suy nghĩ lướt qua tâm trí cô lúc cô thư giãn. Ngoài những ý nghĩ về Youngwoo đang mất tích, tất cả chúng đều liên quan đến công việc.

‘Amoract.’

Đại Quỷ thứ Hai—bà ta đã đe dọa đoàn thám hiểm bằng cách gửi các quái vật mô phỏng của mình và lần nào cũng thì thầm với Yura.

Trở về bên ta bây giờ đi. Ta thèm muốn con nhiều lắm.

Bà ta kết nối tâm trí với tâm trí và gửi một lời thì thầm mà không ai biết. Dĩ nhiên, Yura không bị cám dỗ. Cô không có ý định trở thành một ác quỷ. Chuyện đó đã được quyết định cách đây rất lâu rồi.

Đó là thời điểm khi Đại Quỷ thứ 30 đẩy một vương quốc tới bờ vực diệt vong. Yura đã có thể trị vì như một ác quỷ từ sớm, nhưng cô lại chọn một con đường khó khăn theo ý mình. Đúng hơn thì, cô trở thành Tróc Quỷ để giết ác quỷ. Cô hẳn sẽ thù địch với Grid mãi mãi nếu trở thành một ác quỷ. Cô không thích chuyện đó. Bây giờ cô không thể thay đổi quyết định của mình được nữa.

Vả lại, Amoract là một tồn tại nguy hiểm tương tự Baal dưới quan điểm của Yura. Amoract liên tục thuyết phục Yura bằng cách nói bà đã dự định đưa địa ngục trở về trạng thái ban đầu vì lợi ích của Yatan và điều đó sẽ có lợi cho nhân loại, nhưng Yura chưa từng tin bà ta. Đó là bởi Amoract là đại quỷ của xung đột.

Đó là do mặt dày hay là thiếu nhận thức về chính mình? Bản thân Amoract đã hành động mà không nhận thức được danh hiệu của bà ta, nhưng Yura cảnh giác là đúng. Lúc này Amoract thù địch với Baal tuy không sai, nhưng Yura quyết định rằng họ không bao giờ nên bắt tay.

‘Danh dự của Yatan cùng sự khôi phục của địa ngục có thể là cái cớ.’

Xung đột—thiết đặt của Amoract khá là độc hại. Bản chất của bà ta chính là chia phe và tạo ra các cuộc chiến. Việc bà ta không thể hiện ra bên ngoài càng khiến bà ta tồi tệ hơn Baal.

Nyang.

Tâm trí Yura đột nhiên trở về. Con mèo - đã chén gọn gàng đồ ăn đóng hộp - đang dụi vào bắp chân cô. Yura - đang vô thức mỉm cười - không khỏi đỏ mặt. Cô xấu hổ trước suy nghĩ mình đang cười như một kẻ ngốc. Dù vậy, cô nghĩ mình sẽ có một giấc mộng đẹp vào hôm nay.

***

Người giết Rồng—thế giới náo động với sự xuất hiện của một sự sống mà họ không bao giờ tưởng tượng là sẽ tồn tại. Mặt khác, tinh linh giới lại thanh bình. Con người duy nhất ở đây là Kraugel và anh không nói nhiều lắm.

‘Khó thật đấy.’

Kraugel không thích chơi theo tổ đội. Anh thấy không thoải mái khi làm việc cùng ai đó. Đó là vì anh thường xuyên hứng chịu những tổn thất. Trực giác của con người tài năng này là điểm mạnh của anh. Anh phải hạ đẳng cấp của mình xuống nhiều bậc khi hợp tác với người khác.

Cơ thể anh - di chuyển trong khi bỏ qua quá trình suy luận, hiểu biết, và phán đoán - khiến cả đồng minh của anh phải rối trí. Hợp tác đòi hỏi sự hiểu biết lẫn nhau, nhưng không có nhiều người trên thế giới có thể đọc được ý định của Kraugel. Thế nên, không thể đạt được một sự phối hợp cho ra trò. Từ một thời điểm nào đó, Kraugel đã thích chơi đơn hơn. Anh đã vô tình tự cô lập bản thân và thích nghi.

Chuyện là vậy cho tới khi anh gặp Grid. Kraugel đã thay đổi. Anh làm quen với việc ở cùng người khác. Giây phút này, anh nhận thấy sự vắng mặt của Hao với Alexander - những người dám đi theo và hỗ trợ anh.

-Thánh Kiếm sao?

Chỗ trống của các thành viên Vượt hạng vũ trang - những người đã cùng nhau chiến đấu tại địa ngục.

-Hưhư, chỉ đến thế này thôi à?

Trên hết, việc anh không thể cùng với Grid dựa vào lưng nhau đã dần khiến Kraugel lo lắng.

Tinh linh Vương hệ Gió quá xuất chúng.

Đã được gần 4 tháng rồi. Kraugel - đã tàn sát hàng trăm ngàn hay thậm chí là vô số tinh linh bóng tối - tự tin rằng anh không chỉ lên cấp đáng kể, mà còn hoàn toàn thích nghi với ‘độ trễ’.

Linh hồn đã thoát ra khỏi cơ thể anh. Anh đã hiểu rõ về cách vận hành cơ thể chậm chạp không thể theo kịp các tai nạn này. Tuy nhiên, những hạn chế thì lại rõ rệt. Vấn để là hành động của anh rất chậm cho dù đã chiến đấu bao nhiêu lần với sự canh giờ chuẩn xác và dự đoán những hành động trong tương lai.

Anh có sự tương thích kém với Tinh linh Vương hệ Gió - kẻ sử dụng tốc độ như một vũ khí lâu dài. Nếu không nhờ siêu nhạy lẫn Ý chí Vô dạng của anh - những thứ đã phát triển trong quá trình bù đắp cho mất mát cơ thể, anh hẳn đã chết ngay lập tức và bị trục xuất khỏi tinh linh giới.

-Dù bao năm trôi qua, con người vẫn như thế. Chúng không vĩ đại đến vậy. Cứ việc nhìn vào Grid, kẻ mà các ngươi tôn thờ như một vị thần. Hắn đã tin ta mà không nghi ngờ cho đến cùng. Hắn dựa vào sức mạnh của hắn một cách ngu dốt và thiết tỉnh táo.

Linh thể bị xé nát—biểu cảm của Kraugel trở nên lạnh lùng lúc anh chỉ hơi di chuyển được cơ thể trong mờ của mình để ngăn một cơn bão hung tợn. Lần đầu tiên, anh mở cái miệng ngậm chặt của anh, “...Nó không đáng để nghi ngờ.”

-Hử?

“So với Grid, ngươi chả là cái gì cả, nên anh ta đã bỏ qua ngươi như thứ không quan trọng.”

Đối với Kraugel, Grid là một tồn tại đặc biệt. Grid là người đầu tiên trong đời mà anh nhắm đến. Grid gần như là một thần tượng. Từ thời điểm nào đó, chỉ cần đuổi theo bóng lưng Grid đã khiến lòng anh ngập tràn rồi. Nó như một kiểu thánh địa. Không ai có thể xâm phạm nó.

-...Hah? Hahat! Tuy còn lâu mới hợp lý khi nói điều này, nhưng với một kẻ tự xưng là Thánh Kiếm thì ngươi quá đa cảm rồi đấy. Ta có thể thấy tại sao ngươi yếu x... hử?

Tinh linh Vương hệ Gió đang cười cợt vì sự ngớ ngẩn, chỉ để nao núng. Đó là vì hắn cảm thấy ý chí của con người tầm thường này đột nhiên được củng cố.

[Đang xác nhận biểu lộ cảm xúc dựa trên lời bình của bạn.]

Biểu lộ cảm xúc—đó là đức tính quan trọng nhất với Thánh Kiếm - người sử dụng Tâm Kiếm như một vũ khí. Thứ mà Kraugel thiếu đã được đáp ứng trong khoảnh khắc này. Hệ thống phân tích và đánh giá cách phát âm, nhịp thở, mạch đập, v.v của anh.

Thanh kiếm vô định hình đã chém qua cơn bão. Như thể chứng minh rằng ý chí của Thánh Kiếm đã trở nên thanh thoát, màu sắc linh thể xanh dương trong mờ của anh đã dần dần đậm hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!