Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1612: Chương 1607

Chương 1607

Trừng phạt là phép thuật có một không hai của Braham. Cũng như Phân hủy - thứ hóa hình ánh sáng bằng pháp lực để tạo thành một cây thương - có nguồn gốc từ ý nghĩa biểu tượng của ánh sáng, Trừng phạt bắt nguồn từ máu, pháp lực, cùng kiến thức của Braham.

Nó được chính Braham thiết kế và sáng tạo từ những điều cơ bản. Nó hoàn toàn không giống với các phép thuật khác đã được hình thành và phát triển qua bàn tay của vô số người trong một thời gian dài. Càng nhiều người chứng kiến Trừng phạt, phép thuật của Braham sẽ càng được tôn thờ như một thần thoại hơn là một huyền thoại.

Tại sao ông ấy lại tạo ra Trừng phạt? Nó được dùng để chống lại Gamigin - một kẻ thù đáng gờm vào thời điểm đó.

Đúng, đó là một thời cơ tốt. Sự đáng chú ý của Trừng phạt nằm ở phần đầu chứ không phải phần cuối. Các kỹ thuật tạo nên Trừng phạt không bị ràng buộc trong những tiêu chuẩn khác nhau. Chúng hoạt động như thể chúng đang sống. Chúng ăn mòn và che lấp các kỹ xảo phép thuật khác.

Một tiếng sét nổ ra sau khi Braham vẩy tay qua không khí. Nó duỗi ra như một cây thương trăm ngạnh và đã sớm vươn tới cuối trường nhìn của Braham. Những đám mây trôi quanh đỉnh núi đã phóng ra ánh sáng xanh và nước mưa. Đó là một quyền năng không thể thách thức.

Ông ấy đã thay đổi thời tiết chỉ bằng phép thuật.

“...Xì.” Vẻ mặt Braham có đầy phàn nàn. Tàn dư của dòng điện trong bàn tay ông ấy có màu tím. Đó là dấu hiệu từ việc bổ sung các kỹ thuật của Trừng phạt.

Nó quá chậm. Kết quả mà Braham mong muốn là toàn bộ dòng điện được bắn ra trước đó đều có màu tím. Tuy nhiên, dòng điện chưa gì đã chạm tới đích của nó và có hiệu lực trước khi thể thức của Trừng phạt được phủ lên. Dĩ nhiên, nếu ông ấy trộn Trừng phạt vào giai đoạn thi triển phép thuật, dòng điện hẳn sẽ có màu tím thay vì xanh dương ngay từ đầu. Chỉ là phương pháp này đòi hỏi quá nhiều công đoạn. Bản thân thời gian thi triển đã trở nên dài hơn. Tức là điểm mạnh vĩ đại nhất của Braham trong việc thi triển phép thuật đang mờ dần đi.

‘Ta không có lựa chọn nào ngoài việc đơn giản hóa các kỹ thuật hơn nữa.’

Chuyện này không dễ.

Braham vốn đã điều chỉnh các kỹ thuật của Trừng phạt hết lần này đến lần khác. Nó đã giảm đi gấp đôi so với khi ông ấy tạo ra nó để đánh với Gamigin. Ông ấy thậm chí không thể ước tính được sẽ mất thêm bao nhiêu thời gian để giảm bớt các kỹ thuật vượt qua mức này trong khi duy trì uy lực lẫn tính năng của nó.

Tuy vậy, giải pháp lý tưởng là củng cố các ý tưởng. Tư duy mạnh mẽ đã kết hợp phép thuật với ý chí. Tức là hiện thực hóa phép thuật ngay khi ông ấy có ý định. Thế nhưng, Braham đã trở nên hoàn thiện khi lấy lại quyền năng của một hậu duệ trực hệ. Suy nghĩ của ông ấy đạt tới cực hạn trong chớp mắt. Trong số các đại phép thuật, Sao băng quy mô lớn có thể lập tức được hiện thực hóa. Dù là thế, việc triển khai và vận dụng Trừng phạt vẫn mất thời gian.

‘Ngay lúc này là giới hạn của ta.’

Kể từ giờ, nó là một cuộc chiến chống lại thời gian. Ông ấy sẽ phải chìm đắm vào nghiên cứu trong nhiều năm trước khi có thể hoàn thiện Trừng phạt và biến nó thành ‘cơ sở của mọi phép thuật’. Chuyện này có thể mất hàng chục hay thậm chí hàng trăm năm. Chả sao hết. Ông ấy sẽ trở thành một ‘vị thần phép thuật’ nếu có thể đạt đến trình độ đủ sức sử dụng Trừng phạt tới mức đó. Ông ấy chắc chắn rằng mình sẽ thành công vào ngày nào đấy, nên nó mất bao lâu cũng được.

Vị thần được ám chỉ ở đây không chỉ là một vị thần sinh ra từ sự tôn thờ. Một pháp sư còn giết được cả thần—nói cách khác, điều đó nghĩa là vươn tới thứ hạng của một vị thần bằng cách sử dụng vũ lực giản đơn.

“Ra mặt luôn đi,” Braham chợt lên tiếng trong khi đang cố gắng giữ cho tâm trí không bị phân nhánh. Đó là về phía vị khách không mời vẫn đang chờ đợi.

“Tôi xin lỗi vì đã làm ngài bị gián đoán.”

Danh tính của kẻ xâm nhập là Piaro. Gương mặt anh phờ phạc. Có lẽ anh là một nông dân huyền thoại nhưng anh lại thiếu phẩm giá. Từ đôi mắt như đã chết của anh, khó mà tìm ra được bất cứ điều gì phi thường.

‘Cậu ta rốt cuộc đã bị sốc từ việc đi quá đà à?’

Braham nhíu mày. Vài năm trước đây, vào khoảng thời gian khi Braham vẫn chưa lấy lại cơ thể và trôi dạt như một linh hồn. Piaro đã là trụ cột nâng đỡ vương quốc. Grid và tất cả mọi người đều dựa vào Piaro. Anh có nhiều kỹ năng đến mức đó.

Braham - đã lấy lại cơ thể mình và đấu tập với Piaro - có một ấn tượng sâu sắc về anh.

‘Tuy nhiên, tiến triển đã chậm lại kể từ đó.’

Người tỏa sáng rực rỡ nhất bên cạnh Grid cuối cùng lại tiều tụy đến vậy. Đó là điều mà Braham không ngờ được. Đấy là bằng chứng cho thấy nghề nghiệp của một nông dân tầm thường hơn mong đợi. Tất nhiên, bản thân Piaro rất tự hào về nghề nghiệp nông dân của mình, nhưng đấy là câu chuyện của quá khứ rồi.

Đó là khi Grid trở thành thần và bắt đầu lần lượt chiêu mộ những sứ giả mới. Piaro rõ ràng nhận ra được những hạn chế của mình. Anh dần trở nên kích động. Anh bắt đầu vật lộn để khắc phục những hạn chế của mình. Sau cùng, anh không thể khắc phục được nó và trở thành thế này...

“Nói ta biết cậu muốn gì,” Braham giục anh bằng vẻ mặt mơ hồ đặc biệt cùng giọng nói thờ ơ của ông ấy. Ông ấy trông có vẻ mất kiên nhẫn. Đó là một sự hiểu lầm. Nếu Braham thật sự khó chịu thì ông ấy đã chẳng cộng tác với Piaro. Người khác có thể không biết, chứ Braham rất có thiện cảm với Piaro. Đó là sự tôn trọng dành cho người đã bảo vệ bên cạnh Grid khi cậu ấy không tự tin. Ông ấy đương nhiên là có cảm xúc tốt đối với Piaro. Ông ấy chỉ không thể bộc lộ nó do tính cách của mình. Hơn nữa, dạo này, ông ấy cảm thấy thông cảm hơn là quý mến.

“Làm ơn hãy đấu tập với tôi.”

“Đấu tập sao?” Braham cười ha hả. Ông ấy không cố tình cười. Chỉ là nó phi lý và lố bịch đến độ một tiếng cười vô thức bật ra.

“Ta không nghĩ một trận đấu tập sẽ có giá trị đâu,” Braham bình tĩnh nói. Ông ấy đang nghĩ về các kỹ năng của Piaro mà mình đã thấy trong Đại Chiến Nhân Quỷ. Cậu ta có thể mạnh như một huyền thoại, nhưng đấy là chuyện khi so sánh với người bình thường thôi.

Braham không chỉ là một huyền thoại, mà ông ấy còn gây dựng thượng tính lẫn thần tính. Hơn nữa, ông ấy đã lấy lại quyền năng của một hậu duệ trực hệ. Nó ở mức độ thảo luận về cực điểm trong cả khía cạnh vật lý và phép thuật. Nói thật thì... chênh lệch cấp độ là quá lớn.

Ông ấy biết ý định của Piaro là lấy cảm hứng bằng cách trao đổi chiêu thức, nhưng ông ấy nghĩ rằng ít có khả năng Piaro đạt được những ý định của mình. Ngay từ đầu, Braham đã chả có tài dạy dỗ thứ gì khác ngoài phép thuật.

“Tốt hơn hết là từ bỏ niềm kiêu hãnh của mình và nhờ vả đệ tử của cậu đi.”

Ý ông ấy là Mercedes. Kỵ sĩ từng là phụ tá của Piaro—cô ấy có điều kiện tốt nhất để dạy Piaro. Dĩ nhiên, chuyện ấy sẽ tàn nhẫn khủng khiếp đối với Piaro, nhưng... Braham đã đưa ra lời khuyên thực tế với tư cách Công tước Thông thái.

Piaro lắc đầu. “Tôi chưa có đủ tự tin để kiểm soát năng lực của mình.”

“......?”

“Nên đó phải là ngọc thể cao quý của ngài mới được.”

“......!”

Đôi mắt Braham mở to ra. Đó là vì ông ấy cảm thấy pháp lực trong khí quyển đang dao động lúc đôi mắt mờ của Piaro lấy lại được ánh sáng và sự tập trung. Những bụi cây. Không, Cả ngọn núi đã bắt đầu rung chuyển. Có động lực của việc bị nhổ bật rễ lúc chúng trút ra toàn bộ năng lượng của chúng và giao nó nó Piaro.

Braham cảm thấy sự vận hành của Bòn rút Mana đang trở nên khó chịu và khiến cơ thể mình lơ lửng trong không khí. Ông ấy lấy Quyền trượng Belial ra và tự trang bị vũ khí.

‘Anh chàng này?’

Braham luôn sử dụng phép thuật dò tìm khi đánh với một đối thủ mạnh. Đó là để cảm nhận một cách trực giác về chuyển động của mục tiêu nhanh hơn và rõ ràng hơn. Ngay cả bây giờ, ông ấy vẫn dùng nó theo phản xạ, nhưng ông ấy bị sốc.

Piaro, người đang đứng trên đỉnh núi—đôi mắt Braham nhìn thấy được Piaro, nhưng phép thuật của ông ấy thì không dò ra được anh.

“Một cơ thể tự nhiên...”

Từ ngày trở thành một nông dân, khả năng chiến đấu của Piaro đều đã liên quan đến thiên nhiên. Tuy vậy, thiên nhiên đôi khi ồn ào và không kiểm soát được. Đó là một lĩnh vực nằm ngoài sự kiểm soát trọn vẹn. Đó là cách tiếp cận sai lầm.

Anh đáng lẽ không nên kiểm soát nó.

Thay vào đó, Piaro chọn trở thành một phần của thiên nhiên. Đó là để anh có thể làm mặt đất mà Grid đứng trên, làm cơn mưa rửa sạch máu với mồ hôi của Grid, là làm gió hong khô cơ thể Grid. Đó là sự hòa hợp, không phải khuất phục. Sau đó, Trạng thái Tự nhiên đã hoàn thành.

“Tôi đến đây.”

Khoảnh khắc Piaro tiến một bước về trước—Braham cảm thấy một áp lực như ngọn núi ông ấy leo lên đang tới gần và trở nên hồi hộp. Đó là dấu của của một nguồn cảm hứng mới.

Các kỹ thuật của Trừng phạt vẫn đang lơ lửng trong đầu ông ấy đã thay đổi. Những thể thức bị giảm bớt hết mức có thể đã được mở rộng ra so với trạng thái ban đầu, dẫn tới kết quả là mất khả năng ăn mòn phép thuật khác. Thay vào đó, các thể thức giờ đây đã được thêm vào rất nhanh. Nó là hòaa hợp, không phải chinh phục.

Một dòng điện màu tím bao phủ lấy bầu trời.

***

“Lạ thật đấy.”

Trải nghiệm lần đầu luôn là đặc biệt với bất cứ ai. Nefelina đã kích hoạt Long Ngôn lần đầu tiên kể từ khi sinh ra và cô nhóc đã rơi vào hoài nghi mà không có thời gian để vui mừng. Sự hoạt động của Long Ngôn đã thành công. Thế nhưng, đó là một bãi đất trống trải dài trước mắt cô nhóc. Chẳng có gì cả chứ nói gì Grid. Chuyện gì đang diễn ra thế này?

‘Đừng bảo ta là?’

Mặt Nefelina tái đi lúc cô nhóc ngơ ngác đi loanh quanh. Cô nhóc nằm bẹp trên mặt đất và áp tai xuống trong khi nín thở. Cô nhóc lo ngại rằng Grid đã bị chôn vùi trong mặt đất.

‘H-Hắn đã chết và bị chôn rồi ư?’

Cô nhóc đã nghĩ rằng khoảng cách là quá dài. Đôi mắt của cô nhóc đang quay tròn. Những suy nghĩ của cô nhóc không được kết nối sao cho đúng cách và việc thở trở nên khó khăn. Những giác quan của cơ thể cô nhóc đang trôi nổi.

Sột soạt.

Sột soạt.

Một sinh vật vĩ đại—con gái của cuồng long, Nefelina lang thang qua vùng hoang dã trong sự rối trí. Một bên tai dính chặt vào mặt đất lúc cô nhóc bò khắp nơi. Cô nhóc gợi nhớ một con gián hay một con thằn lằn khổng lồ. Mặc dù cô nhóc trông như một bé gái loài người dễ thương... do đó, nó thậm chí còn kỳ quái hơn.

“Ngươi bị biến chất rồi à?”

“......???”

Grid bị chôn ở đâu? Nefelina đang bò vòng quanh với dòng suy nghĩ căng thẳng thì cô nhóc chợt cứng đờ lại. Cô nhóc có thể thấy đôi chân người trong tầm nhìn mờ mịt và ướt át của mình. Grid ư...? Không đúng. Mùi của Grid không như thế này. Từ đầu thì, Grid có đi chân đất đâu.

Nefelina từ từ nhìn lên và bắt gặp ánh mắt của Ken - đang nhìn chằm chằm xuống cô nhóc.

“Một con non đang làm gì ở đây?”

Ghế số 6, Ken—giữa các thành viên của Tòa tháp Thông thái, những giác quan của ông ấy nằm ở mức cao nhất và là siêu việt. Đó là kết quả từ mong muốn của một võ thuật gia : sử dụng cả cơ thể mình làm vũ khí. Ông ấy dễ dàng dò ra được sự hiện diện của một con non đang lang thang gần tòa tháp và đã đi xuống.

“H-Hiiik.” Nefelina tái xanh chết chóc đã bật ra một tiếng rít. Cô nhóc ngửi thấy mùi tử khí từ Ken, hệt như những con bò và lợn theo bản năng cảm nhận được mùi chết chóc từ một lò mổ. Cô nhóc đương nhiên đã thêm vảy vào cơ thể mình. Lớp vảy đẹp đẽ như đá núi lửa.

Ken hiểu ngay. “Ngươi là con của cuồng long. Chắc là ngươi không tỉnh táo rồi.”

May mắn thay, cô nhóc không hề biến chất.

Các thành viên khác của tòa tháp đã tới hiện trường lúc Ken đang cảm thấy nhẹ nhõm. Tâm trí Nefelina trở nên trống rỗng lúc cô nhóc ngửi thấy mùi tử khí đậm đặc hơn. Cô nhóc cảm thấy mình sắp ngất đi. Tuy nhiên, cô nhóc là con gái của cuồng long và là sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần. Cô nhóc không thể bộc lộ sự xấu xí của mình được, nên đã cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh. Lúc này—

“Nefelina?” Một giọng nói mà cô nhóc nhớ đến đã cất lên từ phía sau những con quái vật.

“Grid...!”

Quả nhiên... quả nhiên, hắn vẫn còn sống. Dĩ nhiên thôi mà. Vị thần của cô nhóc, cha mẹ của cô nhóc không thể chết được...

Nefelina mỉm cười và quay đầu về phía giọng nói. Rồi cô nhóc choáng váng. Đó là vì cảnh tượng của Grid - với cơ thể được bao bọc bằng những chiếc vảy từ chủng loài của cô nhóc - trông thật đáng sợ. Đó không phải là điều mà Nefelina có thể đối phó trong khi cô nhóc yếu ớt về mặt tinh thần lẫn thể chất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!