Chương 1608
Tòa tháp Thông thái đã tồn tại trong hơn 1.000 năm. Nó là mái nhà duy nhất của các thành viên tòa tháp và là pháo đài cuối cùng của nhân loại. Nó phải tuyệt đối an toàn. Điều nhất thiết đối với các kết giới là không chỉ không thể bị quan sát bởi lực vật lý với phép thuật, mà còn cả bởi những điều huyền bí như quyền năng và thần tính.
Các thành viên tòa tháp đặc biệt cảnh giác với tộc rồng. Nhiều lớp trong số các kết giới họ cài đặt quanh tòa tháp có trách nhiệm chặn đứng Long Ngôn. Ngay từ đầu, tòa tháp đã là mục tiêu của tộc rồng. Không có phương tiện nào để ngăn chặn phép thuật hay Long Ngôn của tộc rồng, nên họ đã khiến cho sự tồn tại của chính mình không thể bị thiết lập.
Do đó, đây là một cú sốc lớn. Một con non đang chơi đùa gần tòa tháp ư? Làm sao mà một con non tìm ra tòa tháp được? Các thành viên tòa tháp nhanh chóng phát hiện ra rằng con non này không tầm thường và đã cảnh giác. Họ lưu tâm đến khả năng một con cổ long đã dùng Dị dung thuật. Ấy vậy mà hiện thực lại...
“Heeek!”
“......?”
“Grrruk...”
“......”
Bò khắp nơi như một con bọ và gào thét thôi là chưa đủ. Cuối cùng, nó sùi cả bọt mép và ngất đi. Sự ngượng ngùng vụt qua gương mặt của các thành viên tòa tháp đang lo lắng và cảnh giác với nó. Họ biết Grid đang che giấu một con non, nhưng họ không biết các đặc điểm của con non, vì vậy họ không thể liên hệ nó với Nefelina được.
Sự bối rối của Biban là lớn nhất. “Ta đã mong đợi nó không phải là một con non tầm thường, nhưng chuyện này nằm ngoài sức tưởng tượng của ta. Sự điên rồ của nó đã đạt đỉnh rồi.”
Một con non bị ngất á? Ngay cả khi nó là một con non mất trí, điều này cũng chắc chắn là điên rồ. Ông ấy nổi da gà từ khoảnh khắc nhìn thấy lớp vảy đen như đá núi lửa. Biban cảm thấy khí chất của cuồng long từ con non đã bất tỉnh trước mắt mình. Ngay cả khi ông ấy tự nghĩ về điều đó thì chuyện ấy cũng rất có lý và là lý luận chất lượng cao.
“Chúng ta phải giết nó ngay.” Biban đang rút kiếm với cảm giác tin chắc thì Jessica chọc vào sườn ông ấy.
“Nó là con non từ Reinhardt đó.”
“......”
Trong số các thành viên tòa tháp, chỉ Hayate với Jessica là nhìn thấu danh tính của Nefelina. Hayate mà không biết thì mới là lạ, và Jessica thì nhận thấy bằng cách kết hợp tình hình hiện tại với cảm giác lạ lùng mà bà ấy cảm thấy khi ghé thăm Reinhardt. Điều bất thường là Biban lại không nhận ra bất chấp việc đã ghé thăm Reinhardt vài lần.
“Lại có một bí mật giữa chúng ta sao...?” Vẻ mặt Biban cay đắng lúc ông ấy lẩm bẩm như thể chuyện đó thật ngớ ngẩn. Đôi mắt ông ấy buồn bã khi nhìn Grid.
‘Biban chưa từng gặp Nefelina à?’
Ngay cả khi họ gặp rồi thì Biban cũng sẽ quên thôi, với cái cớ là tình hình lúc đó không được tốt. Grid chả quan tâm Biban có buồn hay không. Anh đã hoàn toàn thích nghi với xu hướng chậm nắm bắt điều gì đó của Biban và dễ dàng quên do sự thờ ơ với các vấn đề xung quanh ông ấy. Anh đối xử với những người có tuổi mắc chứng mất trí nhớ bằng tinh thần hỗ trợ.
“Nefelina.” Grid cẩn thận lay vai của Nefelina. Một đứa trẻ đáng lẽ phải ở Reinhardt đã đột nhiên đến và ngất đi, nên anh quan ngại về nhiều mặt. Anh loại trừ khả năng Reinhardt có thể đã bị tấn công. Nếu điều này diễn ra thì một tin nhắn hẳn đã được gửi tới rồi.
‘Nó bỏ nhà đi à? Đã dậy thì rồi sao?’
Ai đó vẫn còn một chặng đường dài phía trước để trở thành người lớn chăng? Grid thấy điều đó là không thể xảy ra nhưng anh vẫn nghiêm túc nghi ngờ. Chẳng phải hệ thống nói là một con rồng nhận ra nguyên lý của thế giới từ khoảnh khắc chúng nở từ trứng sao? Tuổi dậy thì có đến nhanh thì cũng không có gì bất thường. Anh nghĩ điều đó là chính đáng vì dậy thì phát sinh do các vấn đề cảm xúc tách biệt với trình độ hiểu biết. Sự tồn tại của Lauel chính là bằng chứng.
“G-Grid...” Một mùi hương hoài niệm—Đôi mắt Nefelina hơi run lúc cô nhóc từ từ lấy lại ý thức trong vòng tay Grid. “Ta... không, có lẽ nhiều con rồng không có ý thức về họ hàng...”
“Ừ... đúng vậy.”
Trong quá khứ, Grid đã đối xử rất thận trọng với Nefelina. Có điều gì đó như là chấn thương tinh thần về quyền năng của một con rồng, nên anh đã hỗ trợ cô nhóc như thể phục vụ nó trong một đền thờ. Tuy nhiên, thời gian trôi qua thì chuyện này cũng thay đổi. Đằng sau thay đổi đó là sự ưu ái của Nefelina. Nefelina càng dành nhiều thời gian với Grid, nó càng quý anh và dựa vào anh. Grid cũng quan tâm đến cô nhóc theo cách tương tự và cả hai dần trở thành bạn. Irene hài lòng vì nó có vẻ giống như mối quan hệ cha con.
Vai trò của Irene cũng lớn nữa. Nefelina đi theo cô ấy - một người tử tế và ấm áp. Sự hiện diện của Irene đã đóng một vai trò không nhỏ trong khả năng học hỏi cảm xúc con người và đồng cảm với con người của Nefelina.
Trong bất kỳ trường hợp nào, Grid cũng không còn thấy bất tiện với Nefelina nữa. Thái độ của anh là cực kỳ thân thiện lúc anh xoa cô nhóc trong khi cô nhóc vẫn trông rối trí.
Nefelina vùi đầu sâu vào ngực Grid như thể cô nhóc thích sự tiếp xúc và tiếp tục nói trong khó khăn, “Cũng được thôi. Ta sẽ không ghét ngươi hay sợ ngươi, ngay cả khi ngươi là một tên man rợ tàn sát đồng loại của ta và đặt xương lẫn vảy của chúng lên cơ thể ngươi...”
“......”
Grid muộn màng nhận thấy lý do Nefelina bất tỉnh và anh ngậm miệng.
***
“Chúng ta có thể để đứa trẻ đó sống không?”
Tại chiếc bàn tròn...
Tất cả các thành viên tòa tháp ngoại trừ Grid đã tập hợp lại. Đó là để thảo luận về cách xử trí với con non - đang đi vòng quanh tòa tháp với con memphis ngay cả vào lúc này. Các thành viên tòa tháp cảm thấy tình huống thật phi thực tế. Một con non đang chơi đùa trong thánh địa của họ - nơi họ vẫn đang chiến đấu với tộc rồng trong 1.000 năm...
Nền tảng của tòa tháp đã có cảm giác lung lay.
Sự bác bỏ lẫn bối rối mạnh mẽ đã đẩy sự bình tĩnh của các thành viên tòa tháp tới cực hạn.
Jessica thận trọng lên tiếng, “Nefelina là sứ giả của Ghế số 10, Grid. Cậu ấy rõ ràng là đồng minh của chúng ta.”
Anh em cự nhân gật đầu.
“Bên cạnh đó, Ghế số 10 trước đây đã chứng minh rằng chúng ta có thể giao tiếp với tộc rồng. Theo quan điểm của chúng ta, không có lý do hay biện minh nào để chống lại con non đó. Mà đúng hơn, có được một đồng minh vững chãi và kế hoạch cho tương lai cùng nhau với là tốt hơn cả.”
Ghế số 8, Abellio, bày tỏ quan ngại, “Một vị thần con người có xu hướng trở thành mục tiêu của thiên đường và rất khó để sống mãi. Hơn nữa, Ghế số 10 đang chuẩn bị cho một cuộc chiến chống lại Baal. Ai ở đây cũng biết sức mạnh của Baal sánh ngang với một con cổ long rồi còn gì? Nếu Ghế số 10 bị Baal đánh bại, mất thần tính của cậu ấy, và tiêu vong vào ngày nào đó... Nefelina sẽ không còn là một sứ giả của Ghế số 10 nữa. Phương tiện ép buộc nó sẽ không còn.”
Ghế số 5, Jurene, đồng tình, “Phải đấy. Nó sẽ đâm lén chúng ta vào ngày nào đó. Chúng ta không thể để nó lêu lổng trong tòa tháp chỉ vì không có lý do chính đáng để giết Nefelina ngay lập tức. Nếu nó nhớ cấu trúc của tòa tháp và tìm cách hóa giải các kết giới của tòa tháp một khi nó trưởng thành thì sao? Mọi người muốn tiếp tục di chuyển à? Cấu trúc của mọi tòa tháp là như nhau, nên chẳng phải chúng ta sau cùng vẫn sẽ bị tóm ở bất cứ nơi nào chúng ta chạy trốn ư?”
Các ý kiến phần lớn được chia làm 2. Jessica, Betty, Radwolf, và Fronzaltz có ý kiến tin tưởng Nefelina và để cô nhóc tự do. Trong khi đó, Abellio, Ken, và Jurene có ý kiến rằng không thể mặc kệ Nefelina được. Đó là một vấn đề riêng biệt với sự quý mến họ dành cho Grid. Đó là bởi sự tồn tại của tòa tháp đang bị đe dọa.
“......”
Con mắt của các thành viên tòa tháp đều tập trung vào Biban để hỏi ý kiến ông ấy vì ông ấy đã im lặng trong suốt cuộc họp. Biban mở miệng với vẻ mặt hoang mang, “Có cách nào để xóa trí nhớ mà không giết Nefelina không?”
“Chuyện đó là khả thi nếu chúng ta sử dụng tinh chất của Yatan. Có Betty ở đây, bà ấy có thể dùng tinh chất của Yatan giỏi hơn bất cứ ai và Jessica với Radwolf đủ khác năng để giúp bà ấy.”
“Mà tiện thể, Grid là một thành viên tòa tháp, đúng chứ? Kể từ giờ, cậu ấy sẽ tùy ý đến và đi trong tương lai. Liệu cậu ấy có bảo các sứ giả giữ bí mật mọi lúc được hay không?”
“Cho các sứ giả của Grid quyền tự do ra vào tòa tháp chả phải là chuyện lạ à? Tòa tháp đã là mái nhà của chúng ta trong 1.000 năm và nó sẽ tiếp tục như vậy.”
“Nếu Grid không thường xuyên đến tòa tháp vì cậu ấy không thoải mái thì sao?”
“Cái đó... tuy không may, nhưng cũng phải chịu thôi. Từ đầu thì, Ghế số 10 là một vị trí danh dự. Cậu ấy không có trách nhiệm của các thành viên tòa tháp, nên cậu ấy không có nghĩa vụ phải ra vào tòa tháp.”
“Ưm... Mọi người đã nói Nefelina là con gái của cuồng long nhỉ? Ta biết Baal với tinh chất của Yatan có liên quan sâu sắc tới lý do cuồng long phát rồ... cũng dùng tinh chất của Yatan lên đứa con gái thì có hơi... ta tự hỏi là liệu điều đó có quá tàn nhẫn.”
“......”
Các thành viên tòa tháp không thể bắt bẻ. Jessica siết chặt nắm đấm của bà ấy với Biban. Đó là để ủng hộ Biban - người hiếm khi nói ra những lời chính xác.
Biban bày tỏ suy nghĩ của ông ấy, “Đặt mọi thứ khác sang một bên... chẳng phải Grid sẽ tổn thương nếu chúng ta làm hại Nefelina sao? Ta đâu có muốn điều đó.”
“......”
Đến đây là xong. Đó là 5 đấu 3. Cuộc họp đã mất đi ý nghĩa kể từ khi Biban tiếp thêm sức mạnh cho ý kiến rằng họ nên tin tưởng Nefelina và để yên cho cô nhóc. Hơn nữa, các thành viên tòa tháp đều cảm thấy rất quý Grid. Abellio, Ken, và Jurene nhận ra rằng làm hại Nefelina sẽ gây tổn thương cho Grid và họ không còn cứng đầu về điều đó nữa.
Hayate - vẫn đang im lặng suốt thời gian qua - mỉm cười. “Sự đoàn kết của chúng ta dường như đã mạnh mẽ hơn nhờ có Ghế số 10.
“Khụ...”
Các thành viên tòa tháp ngượng ngùng và hắng giọng. Từ ít tầm mấy trăm năm cho tới dài tận 1.000 năm—các thành viên tòa tháp đã ở cùng nhau trong một thời gian rất dài. Không phải lúc nào họ cũng hòa thuận, ngay cả khi có chung mục đích. Họ đã dành nhiều năm bên nhau và có nhiều cuộc cãi cọ.
Thế mà hôm nay họ đã đồng ý về một vấn đề quan trọng. Họ thậm chí còn đặt cảm xúc lên trước lý trí. Tuy vậy, đây có thực sự là điều đúng đắn để làm?
Hayate trấn an các thành viên tòa tháp đang lo âu, “Ta sẽ chuẩn bị các biện pháp bảo vệ tối thiểu cho chuyện này. Đừng quá lo lắng về nó.”
***
‘Trông vui thật đấy. Nó thân thiết với Noe đến thế từ hồi nào vậy?’
Anh có thể nghe thấy tiếng cười của Nefelina lúc cô nhóc chạy cùng Noe từ hành lang ngoài cửa. Noe hét lên từng hồi và khóc lóc, nhưng... Grid mặc kệ nó. Đến mức này thì Noe nên khắc phục nỗi sợ tộc rồng của nó rồi chứ? Anh vốn đã học được cách làm việc chăm chỉ từ Betty.
Gạt sự náo động bên ngoài sang một bên, đôi bàn tay Grid đang cần mẫn di chuyển. Anh đang trong quá trình khắc một hoa văn lên cái núm chuôi kiếm màu trắng ngầu lòi.
Một thanh kiếm hoàn toàn được làm ra bằng cánh tay của Cranbel—nó là một thanh linh kiếm ấn tượng với một lưỡi kiếm tinh xảo tỏa ra ánh sáng huyền ảo. Một vẻ ngoài mà bất cứ ai cũng công nhận là một thanh kiếm báu trên đời, nhưng ngoài việc khó phân biệt lưỡi kiếm với chuôi ra thì không có bộ phận cấu tạo nào đặc biệt cả.
Grid không sử dụng bất cứ kỹ thuật đặc biệt nào trong quá trình sản xuất. Trọng tâm của anh hoàn toàn là tạo ra một ‘thanh kiếm lý tưởng’. Bản thân vật liệu đã xuất sắc đến nỗi anh lo rằng bất cứ đường tắt nào cũng sẽ trở thành chất độc. Tuy nhiên, lý do nó mất một tháng mới xong là vì bản chất đặc biệt của vật liệu.
Cánh tay của Cranbel—nó là vật liệu tối thượng trên lý thuyết, thế nên độ khó nung chảy là cực cao. Grid phải làm việc vất vả một mình mà không có sự giúp đỡ của Randy với các Bàn tay Thần. Bên cạnh đó, Grid đã sử dụng triệt để cánh tay của Cranbel. Anh dùng cả một cánh tay cho chỉ một thanh kiếm.
Từ giai đoạn nhóm lửa, thịt và máu đã hy sinh. Xương và móng nhiều lần được nung chảy và luyện tới khi chúng trong suốt như thủy tinh. Anh lo lắng rằng cái lạnh bình minh và sự ấm áp trong ngày sẽ có một ảnh hưởng nhỏ tới nhiệt độ, nên anh chú ý đến thời gian trong ngày.
Những cái vảy nhỏ cũng được gỡ ra, nung chảy, và luyện riêng. Anh dành cả tấm lòng mình cho vật liệu được sử dụng để chế tác phần bảo vệ với chuôi. Điều này cũng đúng khi thuộc da để bọc quanh chuôi. Nó chắc chắn phải mất một thời gian dài.
Cốc cốc.
Rồi một tiếng gõ cửa vang lên. Grid xác định được vị khách chỉ dựa trên âm thanh này. Đó là nhờ các giác quan thượng nhân của anh đã đạt đẳng cấp cao hơn và được tôi luyện như một thanh kiếm báu sau khi viết trang sử thứ 18.
“Ta xin lỗi. Chắc cậu đang bận lắm.”
“Không sao mà. Nếu ông gọi thì tôi hẳn đã tới thẳng chỗ ông rồi. Sao ông lại tự mình tới đây vậy, Hayate?”
Hayate lập tức gợi lên chủ đề, “Ta nghĩ ta nên đặt một lệnh cấm với Nefelina.”
“Ah...” Grid lập tức nhận ra lý do. Họ dường như không thoải mái rằng Nefelina đang ở trong tòa tháp. Chẳng lý nào lại mang một con non đến sào huyệt của các thành viên tòa tháp chiến đấu với tộc rồng.
“Nếu ông nói tới một lệnh cấm...”
“Ta muốn niêm phong ký ức ngày hôm nay. Vốn dĩ rất khó can thiệp vào suy nghĩ của một con rồng, nhưng Nefelina là sứ giả của cậu. Ta nghĩ chuyện đó khả thi. Ta sẽ giúp.”
Hayate bình tĩnh nói, nhưng giọng của ông ấy truyền ra rõ ràng dọc xuống hành lang. Nó đã hằn rõ vào tai Nefelina - đang tê cứng vì chuyến thăm của Hayate. Cô nhóc chật vật rũ bỏ nỗi sợ của mình và vội vã mở cửa để vào phòng. “T-Ta không muốn! Ta...! Ta chưa bao giờ dành thời gian với Grid! Nhất định! Ta sẽ nhớ mãi không quên!”
Giọng của Nefelina run rẩy. Đó là do sợ hãi. Cô nhóc run rẩy và thậm chí còn rơm rớm nước mắt. Cô nhóc đối mặt với Người giết Rồng. Đó là một nỗi sợ khó mà chịu nổi từ góc độ của một con non. Thế nhưng, cô nhóc đã lên tiếng rõ ràng khiến Hayate nhìn cô nhóc với vẻ ngưỡng mộ.
Nefelina hiểu lầm ý nghĩa nụ cười của Hayate và thấy kinh hãi. “H-Hik! Ng-Ngươi định giết ta à?”
“Nefelina...”
Grid đứng dậy khỏi ghế mà nắm lấy vai Nefelina. Anh đợi cô nhóc bình tĩnh lại trước khi giải thích tình hình. Rồi Nefelina đưa ra một nhận xét không ngờ. “Nó đơn giản thôi. Nếu... nó sẽ không bao giờ xảy ra đâu, nhưng nếu Grid chết, ta sẽ không tiết lộ vị trí của tòa tháp. Ta sẽ thề bằng Long Ngôn và các thành viên của tháp sẽ được nhẹ nhõm.”
“Long Ngôn...” Vẻ mặt Hayate trở nên cay đắng. Đó là vì ông ấy biết các con non không thể sử dụng Long Ngôn. Lòng ông ấy càng nặng trĩu khi nhận ra Nefelina trẻ như thế nào. ‘Mới chỉ vài năm từ lúc nó ra đời. Thật đáng tiếc khi ta phải áp đặt những tiêu chuẩn khắc nghiệt như vậy lên nó’. Sau cùng, ông ấy không có lựa chọn nào ngoài đặt một lệnh cấm.
Lúc Hayate đưa ra quyết định và Grid vô cùng thất vọng khi anh đọc được những dấu hiệu...
“Ta sẽ không gây hại gì tới Tòa tháp Thông thái hay các thành viên của nó. Lời tuyên thệ này sẽ có giá trị cho tới ngày ta chết.”
Lời thề của Nefelina đã trở thành những lời phải tuân theo. Xiềng xích của Long Ngôn đã trói chặt cô nhóc. Đó là một phép màu kết hợp giữa kinh nghiệm của việc đã khởi động Long Ngôn thành công, danh tính sứ giả của Grid, và mong muốn thiết ra được ở bên Grid. Điểm chính là tòa tháp không thù địch và không can thiệp vào ý nguyện của cô nhóc.
“Hở?” Một tia sáng rực rỡ lóe lên trong mắt Hayate.
Các thành viên tòa tháp - đang theo dõi tình hình từ ngoài cửa - đều rất kinh ngạc.
“Một con rồng thiên tài...!”
Sự ngưỡng mộ thuần khiết của Biban khiến Nefelina nhún vai. Những người đã trút bỏ được gánh nặng của họ rất vui mừng và chỉ có Noe là tỏ ra ủ rũ. Noe ghét Nefelina đến mức đau cả bụng khi thấy cô nhóc khỏe mạnh.
Cùng thời điểm ấy...
“Ôii...! Ôiii!”
Tàn dư của tam giáo - những người từ chối phục vụ Vượt hạng vũ trang Thần và sống rải rác khắp lục địa - đã bật khóc. Đó là vì một thiên sứ xinh đẹp đã hạ phàm với ánh sáng và trao cho họ một thanh kiếm thánh.