Chương 1610
Thiên sứ là những kẻ hộ vệ kiêm tay sai của các vị thần. Chúng bảo vệ và thực thi luật pháp do các vị thần lập ra, xen vào công việc riêng tư để giữ thanh thế của các vị thần. Bản thân lý do sự ra đời của chúng là vì lợi ích của các vị thần. Chúng không thể là thần ngay cả khi nhận được vô vàn lần cúng bái. Ngay cả vào cái thời khi các đại quỷ của địa ngục ngự trị với nỗi sợ hãi, chúng cũng không thể trở thành các tà thần hay quỷ thần.
Thiên sứ và ác quỷ được phân loại như một chủng loài hoàn toàn khác với các vị thần, trừ khi chúng là những thứ dị dạng như Sitri - một tập hợp của các nguyên lý. Chúng không thể tích lũy khái niệm về thần tính. Đó là một biện pháp bảo vệ tối thiểu.
Thất thiên sứ và tam quỷ mà Rebecca với Yatan tạo ra vào khởi nguyên—từ khi sinh ra, một số trong đó còn vượt qua cả các vị thần thông thường, nên nếu chúng thậm chí có thể gây dựng thần tính, thì sự cân bằng của linh giới sẽ sụp đổ và hầu hết các vị thần sẽ không được tôn trọng.
“Tốt lắm.”
Tổng lãnh thiên sứ số 1, Raphael—một trong những sinh vật độc nhất vô nhị tôn thờ nữ thần ánh sáng từ khoảng cách ngắn, đã mỉm cười.
Linh hồn của người thợ rèn đã được thu thập để đề phòng—khả năng của ông ta - với tư cách một thiên sứ đã lấp vào chỗ trống của Hexetia - còn nhiều hơn kỳ vọng của Raphael. Ông ta không có tay nghề như Hexetia, nhưng Raphael đánh giá đó là một vấn đề mà thời gian sẽ giải quyết. Hắn thực sự thích thiên sứ này.
“Hexetia có thể bị tù chung thân. Ngày nào đó ngươi sẽ thực hiện phần của ông ra.”
Thiên sứ thợ rèn gãi đầu trước lời khen ngợi sau đó của Raphael. “Ngài quá khen ta rồi. Sao mà một thiên sứ như ta có thể thế chỗ Thần Hexetia được chứ?”
“Nhìn ta này. Chỉ vì ngươi là một thiên sứ không có nghĩa ngươi thua kém một vị thần. Trên thực tế, một số thiên sứ còn cao quý hơn cả các vị thần.”
“Chỉ có các tổng lãnh thiên sứ là đặc biệt đến vậy thôi...”
“Haha, ngươi nhầm đấy. Đúng hơn thì, các tổng lãnh thiên sứ còn có hạn chế lớn hơn. Hãy nghĩ về trường hợp của Sariel - kẻ bị đày ải năm xưa. Kẻ đó chỉ làm việc theo cách sắp xếp của nữ thần. Kẻ đó không thể tiến hóa và giống như một cỗ máy và có một trí tưởng tượng yếu. Trong các tổng lãnh thiên sứ, Gabriel và ta là những kẻ duy nhất đặc biệt. Trong khi đó, thiên sứ các ngươi đều được tự do suy nghĩ như Gabriel và ta.”
Đó là nhờ cuộc đời trước đây của ông ta như một con người. Chưa kể, ông ta lên thiên đường trong khi thừa hưởng những kỹ thuật đời người của mình.
Một kỹ năng đã nâng lên cấp độ huyền thoại—kỹ thuật này được mài giũa nhanh chóng hơn nhờ sự ưu ái của nữ thần cùng phước lành của Gabriel, khiến nó mạnh mẽ hơn so với hồi ông ta còn sống.
Raphael nuốt lại những lời cuối cùng và mỉm cười.
Thiên sứ thợ rèn ngơ ngác. Raphael không tiết lộ cơ sở cho sự tin tưởng này, nên thiên sứ chỉ biết gãi đầu. Ông ấy muốn tập trung vào những cảm giác vẫn còn trong tầm tay. Đó là cảm giác mà ông ấy có khi tạo ra những tác phẩm được chiếu từ những mảnh ký ức trôi nổi trong tâm trí ông ấy.
Nó thật hoài niệm và ấm nồng.
***
Chủ nhân của các vũ khí thần thánh đã xuất hiện trên khắp lục địa. Lauel thậm chí còn lên kế hoạch cử các sứ giả tới để khuất phục chúng. Tức là anh đã xem xét tình hình một cách nghiêm túc.
Tuy nhiên, đấy chỉ là một vấn đề có thể xảy ra. Anh cảnh giác với một tình huống nơi tàn dư của tam giáo dùng các vũ khí thần thánh như một biểu tượng để chiếm lấy hàng trăm hay hàng ngàn tín đồ. Anh không cảm thấy bị đe dọa bởi tam giáo hiện tại. Những kẻ rải rác theo nhóm ít nhất vài chục hay vài trăm người thì có lý do gì để sợ đâu?
Grid cũng nhận thức được tình hình. Anh không lo lắng nhiều lắm về sự cố này và chỉ xem đây là cơ hội để kiểm tra hiệu năng của vũ khí cùng giáp rồng mới được tạo. Anh cũng có một mong muốn lớn là không làm xáo trộn thời gian của các sứ giả - đang sống một cuộc đời thường nhật bình yên hiếm có. Ngay cả lúc này, Mercedes chắc hẳn đang vận kiếm chăm chỉ. Cô ấy là hình mẫu của mọi hiệp sĩ trên thế giới và không biết nghỉ ngơi.
‘Có lẽ cô ấy đang thiền trong khi suy ngẫm về bộ quy tắc hiệp sĩ...’
Một nụ cười sâu lắng nở ra trên mặt Grid lúc anh tưởng tượng Mercedes đang quỳ dưới ánh nắng ban mai. Anh tự hào về Mercedes, nhưng cũng lo nữa. Anh mong cô ấy sẽ phát triển một sở thích nho nhỏ.
“Cậu đi đấy à?”
Một thánh vật mới của Vượt hạng vũ trang Thần—Biban cẩn thận hỏi khi chiêm ngưỡng vẻ ngoài của thanh kiếm trong suốt và đẹp đẽ như lớp vảy của Rồng Ẩn hình Cranbel. Ông ấy trông có vẻ thất vọng. Phản ứng của các thành viên tòa tháp cũng tương tự.
Tiếng nện búa trong trẻo của Grid lặp lại hàng ngày, lũ Cốt binh Vượt hạng vũ trang dễ thương nhảy múa theo nhịp búa, các Bàn tay Thần ngoan ngoãn giúp đỡ Biban dọn dẹp, Randy độc nhất vô nhị cố gắng đạt được giác ngộ bất cứ khi nào cô bé học hỏi, và Noe với Nefelina thuần khiết chạy tung tăng khắp các hành lang—nhóm của Grid, đã ở với họ một thời gian, vốn đã trở thành một phần của tòa tháp. Họ e ngại rằng không gian trống rỗng sẽ trở nên to lớn.
Các thành viên tòa tháp đã tự cô lập mình trong hàng trăm đến hàng ngàn năm vì lợi ích nên hòa bình của thế giới. Họ tin rằng mình đã hoàn toàn thích nghi với sự cô độc, nhưng thực tế lại khác hẳn. Các thành viên tòa tháp - nhận thức được điều này - đương nhiên là rất hạnh phúc. Họ xác nhận rằng mình vẫn còn là con người bình thường.
Điều này cũng đúng với Grid. Anh cảm thấy ngưỡng mộ tinh thần cao cả và trí lực của các thành viên tòa tháp - những người đã duy trì nhân tính của họ ngay cả sau khi chịu đựng những năm dài cô độc. Anh rất vui khi có thể ở bên cạnh những người tuyệt vời như vậy trong tương lai.
“Tôi sẽ quay lại mà.”
“......”
Grid thảo luận về một cuộc đoàn tụ, không phải chia tay. Anh cực kỳ bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra cả. Một thái độ như vậy đã mang lại niềm vui lớn cho các thành viên tòa tháp.
“Ừ, đi đi và trở lại nhé.”
Các thành viên tòa tháp tiễn anh đi với một nụ cười. Họ là bạn bè kiêm thành viên gia đình sẽ bảo vệ ngôi nhà khác của Grid.
‘Sống trong 2 ngôi nhà là như thế này sao...?’
Thật sự là một điều hạnh phúc khi có thêm những người quý giá.
Grid có một nhận thức mới và dẫn đầu nhóm của mình. “Đi thôi nào.”
***
Tổng lãnh thiên sứ số 3, Michael - thiên sứ thứ tư được các thành viên giáo hội Rebecca của thời đại này chứng kiến. Trái ngược với những mô tả trong đền thờ, Michael vừa nhẫn tâm vừa bạo lực, nhưng các thành viên giáo hội không thể nghi ngờ hay phẫn nộ với hắn. Chẳng lý nào lại phán xét tất cả các thiên sứ hay nghi ngờ các vị thần dựa trên chỉ một vài thiên sứ.
Tất nhiên, hầu hết các thành viên giáo hội đều thất vọng với Michael và đã từ bỏ giáo hội, nhưng... đó là vì đức tin của họ yếu. Hàng ngàn thành viên giáo hội vẫn tin tưởng vào Nữ thần Rebecca và các thiên sứ. Họ ẩn náu khắp lục địa - bây giờ chủ yếu đã là lãnh thổ của Đế chế Vượt hạng vũ trang - và tìm kiếm một cơ hội.
Họ chờ đợi trong khi tin rằng nữ thần sẽ ban cho họ - những người tin và đi theo bà ấy cho tới cùng - một khải huyền. Quả nhiên, nữ thần của họ đã đáp lại đức tin của họ. Bà ấy đã cử Raphael - tổng lãnh thiên sứ giống như hiện thân của mình - để ban tặng các vũ khí thần thánh. Đó là khoảng thời gian mà hầu hết các thuộc hạ của Vượt hạng vũ trang Thần đã quăng mình vào địa ngục.
Raphael chỉ đưa cho họ vũ khí mà không nói gì cả, nhưng các thành viên giáo hội đã tận dụng cơ hội này để tập hợp tín đồ và sửa chữa lại danh dự đã bị hoen ố của nữ thần.
“Trong một thời gian dài, chúng ta đã phải chịu khổ. Chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc trốn như những con chuột cống trong khi Vượt hạng vũ trang Thần chà đạp lên những đền thờ lẫn phẩm giá của chúng ta và tước đoạt quyền lợi của chúng ta. Hắn hành động điên rồ như thể một vị thần con người đơn thuần là vị thần duy nhất. Tuy nhiên, mọi chuyện sẽ khác trong tương lai.”
Shuri - một tư tế kỳ cựu từng là bô lão của Giáo hội Rebecca—lúc ông ta hét lên lời tuyên bố của mình, 15 hiệp sĩ tôn giáo đã lên sân khấu. Họ đều được trang bị các vũ khí thần thánh. Nhiều kẻ trong số 19 người được chọn bởi nữ thần đã tập hợp tại một nơi. Ánh sáng lan tỏa như sương giá từ 15 vũ khí thần thánh đều chứa đầy thần tính. Đó là một sự tráng lệ vượt xa Giáo hội Rebecca của thời đại Chreshler - được coi là thời kỳ cực thịnh vĩ đại nhất của Giáo hội Rebecca.
Các tín đồ reo hò. Hầu hết đều bật khóc. Các tín hữu vừa khóc vừa cầu kinh rồi ngất xỉu. Tưởng chừng như họ sẽ bùng nổ mọi nỗi uất hận của họ từ những năm tháng họ bị phân tán thành hàng chục hay hàng trăm người và phải sống như những con chuột cống bẩn thỉu.
Shuri xoa dịu họ và nói, “Tất cả các thầy dòng cùng nữ tu của chúng ta vẫn chưa tập hợp hết,... tuy vậy, tôi nghĩ thế là đủ để cho thế giới biết về sự phục hưng của giáo hội chúng ta. Kẻ nào sẽ có quyền năng và lý lẽ để ngăn cản chúng ta trong khi chúng ta đang cầm những vũ khí mà chính nữ thần đã ban cho chúng ta chứ?”
“Wahhhh!”
“Chúng ta là Giáo hội Rebecca hợp pháp! Đức tin của chúng ta là ánh sáng sẽ phục hưng và dẫn dắt Giáo hội Rebecca! Các chiến binh của vũ khí thần thánh sẽ bảo vệ chúng ta!”
“Uwaaaaahhhhh!”
Tại đền thờ Vượt hạng vũ trang Thần ở một thành phố ngoại ô đế chế...
Tiếng kêu của các tín đồ Rebecca - những người đã chiếm đền thờ một cách bất hợp pháp bằng lực lượng áp đảo - đã dần to lên.
Đám hóng biến nghe được tin đồn đã đổ xô đến xem từ bên ngoài.
“Vũ khí thần thánh... nó giống với cái Damian từng dùng à?”
“Không phải cùng một cái đâu. Tôi nghe tin đồn là chúng có hình dạng khác nhau. Nói thế thôi nhưng nó cũng không phải là giả. Uy lực ngang bằng hoặc hơn một vũ khí thần thánh thực sự đấy.”
“Họ có 19 vũ khí ghê gớm như vậy trong một ngày á? Giáo hội Rebecca mà không thể phục hưng sau chuyện này thì mới là lạ đấy.”
Đám hóng biến chả tha thiết gì. Đó là một thái độ hoàn toàn khác với các cư dân thành phố đang trốn trong nỗi sợ hãi bị cuốn đi trong cơn náo động. Họ hoàn toàn trung lập, bằng chứng là cái nhìn thờ ơ với các thành viên Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần đã chết hay bị bắt. Họ đánh giá rằng tân Giáo hội Rebecca phải tập hợp tín đồ và sẽ không gây thù với họ. Dù vậy, đúng là họ bất mãn thật.
“Cư dân của Asgard thật quỷ quyệt. Trong suốt Đại Chiến Nhân Quỷ mà họ ban tặng vũ khí thần thánh thì có phải đã là một sự trợ giúp lớn cho mọi người rồi không. Làm vậy bây giờ á? Chọn lúc nào không chọn, nó lại tiến hành khi thang máy địa ngục bắt đầu hoạt động hết công suất, vậy là họ đã nhắm đến lỗ hổng trong Vượt hạng vũ trang Hội sao?”
“Họ có thể không có các vũ khí thần thánh trong Đại Chiến Nhân Quỷ... à đâu, vụ này là quá trắng trợn để biện hộ được. Nó đúng như Grid tuyên bố. Thiên đường cuối cùng sẽ trở thành kẻ thù của nhân loại.
Những người đang thản nhiên tán gẫu là người chơi xếp hạng nổi tiếng. Họ không phải những người chơi xếp hạng cao, nhưng họ tự tin vào các kỹ năng của mình với tư cách những nhân vật được quốc tế biết đến. Hơn nữa, họ tính toán rằng tân Giáo hội Rebecca sẽ chẳng thể hành động liều lĩnh vì cần sự ủng hộ của mọi người. Họ không ngờ là các thành viên Giáo hội Rebecca - đã trà trộn vào đám hóng biến - sẽ gây ồn ào bằng cách buộc tội họ.
“Có lũ ngoại đạo ở đây!”
“Chúng dám xúc phạm các vị thần trên trời!”
“Thật là sỉ nhục.”
“Lũ cuồng tín đúng là khó đoán.”
Những người chơi xếp hạng nhíu mày và lùi lại. Họ trừng mắt nhìn các thành viên Giáo hội Rebecca - đứng giữa các khán giả - và đặt các phép bổ trợ lên khắp cơ thể họ. Họ không có ý định chiến đấu. Họ thấy rằng phương pháp tốt nhất là bỏ chạy như những kẻ khôn ngoan.
Tuy nhiên, tình hình lại không dễ để chạy trốn như thế.
Một chủ nhân của vũ khí thần thánh đã lao ra sau khi nghe thấy tạp âm và đuổi theo họ. Tên hắn là Winter. Tốc độ của gã đàn ông - sử dụng thần tính của vũ khí thần thánh làm nguồn - nhanh lẹ đến mức hắn dễ dàng vượt quá khả năng thể chất của những người chơi xếp hạng. Khái niệm về thượng tính đã hiện lên trong đầu một cách tự nhiên.
“Tên khố...”
Cơ thể của những người chơi xếp hạng đã tan thành tro trước khi có thể kết thúc câu chửi. Ánh sáng chém vào cơ thể họ không hề biến mất. Thay vào nó, nó lơ lửng trên không và tạo thành các đường kẻ trước khi cuối cùng tạo thành những chiếc vòng. Chúng là những chiếc vòng trói cơ thể của đám hóng biến đang kinh ngạc.
“Gì vậy? Tại sao anh lại gây rối với bọn tôi?”
“Bọn tôi có đi cùng với mấy đứa vừa xong đâu...”
“Giáo hội Rebecca bị điên rồi à?”
“Th-Tha mạng cho tôi.”
Đám hóng biến đang kích động đã bị trói lại bởi những cái vòng. Winter thậm chí còn chả thèm nhìn họ. Hắn nói trong khi nhìn chằm chằm vào đằng xa, “Dừng lại. Ta sẽ giết kẻ nào nói nhảm ngay sau khi ta chặt đầu gã này.”
Đám hóng biến giật mình. Họ tính đến việc chủ nhân của vũ khí thần thánh có những quyền năng siêu việt dựa trên uy lực của thanh kiếm. Họ nhận ra rằng hắn nhận thức rõ ràng và đang nói với một mục tiêu thay vì nói chuyện một mình. Sẽ sớm có một cuộc chiến lớn và họ sẽ bị cuốn vào nó...
Đó là khoảnh khắc đám hóng biến cảm nhận được điều này và có một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng...
—Âm nhạc tuyệt trần cất lên. Đó là tiếng nhạc mà người chơi phải biết. Đó là nhạc hiệu của Vượt hạng vũ trang Thần Grid.
“......!”
Winter - chủ nhân của vũ khí thần thánh - kinh ngạc.
Vượt hạng vũ trang Thần - vừa mới xuất hiện ở đằng xa - giờ đã ở ngay trước mũi hắn ư? Đó là tốc độ di chuyển cao đến mức không để lại dư ảnh. Hắn không thể đọc được ngay cả với quyền năng của tốc độ mà vũ khí thần thánh đã trao cho hắn. Hắn thậm chí còn nghi ngờ rằng bản thân khái niệm không gian đã bị loại bỏ trong chốc lát.
Winter mạnh bạo vung vũ khí thần thánh. Đồng thời, những chiếc vòng ánh sáng đáp lại ý muốn của hắn và nhanh chóng nén lại. Có vẻ là nó sẽ cắt đứt cơ thể của đám hóng biến. Thế nhưng, nó không hoạt động.
Bàn tay của Grid - trang bị cặp găng tay màu xám nơi dường như có hàng trăm cái vảy đang sống và thở - đã nắm lấy cổ tay của Winter và bẻ gãy nó. Lúc Winter nuốt tiếng hét của hắn và buông vũ khí đang cầm, vòng ánh sáng vẫn đang trói đám hóng biến đã phân tán mà không để lại dấu vết.
“Ý định của tên khốn đã làm ra thứ này là gì?”
Vũ khí thần thánh mà Winter đánh rơi đã nằm trong nắm tay của Grid.
Cách đây rất lâu—nó là một vũ khí thần thánh rất giống Dao găm Lý tưởng mà anh đã chế tác để bảo vệ xưởng rèn của Khan. Grid cảm thấy rất bực mình vì cứ như ký ức của anh với Khan đã bị ô uế. Vũ khí thần thánh không cự tuyệt Grid. Trái lại, nó phát ra quầng sáng dữ dội và lộng lẫy hơn, nên Winter đã mất tinh thần chiến đấu của hắn.