Chương 1616
[Ý chí Vô dạng - Kỹ năng Thần thánh]
Công kích mục tiêu bằng một ý chí cứng rắn.
* Lượng sát thương gây ra bởi Ý chí Vô dạng bằng chỉ số ý chí cộng với chỉ số sức mạnh. Nó hoàn toàn bỏ qua kháng cự và phòng thủ của mục tiêu.
* Các mục tiêu có chỉ số ý chí sẽ bỏ qua công kích này.
Kỹ năng Tiêu thụ Tài nguyên : Không.
Thời gian Hồi Kỹ năng : 10 giây sau mỗi 3 lần kích hoạt.
Ý chí Vô dạng là một kỹ năng cơ bản có được khi nhận ra khái niệm của trí giới. Nó phát triển một cách tự nhiên lúc trí giới của Grid tiến hóa. Thời gian hồi - từng là con số 24 giờ khổng lồ - đã được rút ngắn cực độ và tính đến hôm nay, nó không còn tiêu hao tài nguyên nữa. Điều này tức là nó có thể được sử dụng đúng cách trong thực tiễn. Nó ở một đẳng cấp khác với lưỡng ban Garam - kẻ sử dụng Ý chí Vô dạng chống lại Grid - người chưa biết khái niệm về trí giới. Nó nằm ở mức độ làm hại kẻ thù chỉ bằng việc có ý muốn.
Tất nhiên, đó chỉ là khi đối phó với những kẻ không có chuyên môn. Những kẻ thù địch với Grid thường là thượng nhân, nên chúng đương nhiên có chỉ số ý chí. Ý chí Vô dạng không nhắm vào chúng được.
Grid hồi tưởng gương mặt của tổng lãnh thiên sứ Raphael và mong muốn giết chóc của anh đã kích hoạt Ý chí Vô dạng. Grid sử dụng nó một cách tự nhiên mà không hề hay biết, nhưng nó đã bay tứ tung vì không thể chỉ định được mục tiêu nào.
Ý chí Vô dạng - đã đạt đến mức độ thần thánh - gần như không khác gì một kỹ năng nội tại. Nó đồng tình một cách nhạy cảm với ý chí của Grid. Nó hơi giống khả năng tự vệ mạnh mẽ của võ thần - không cho phép Noe tiếp cận.
“Không hổ danh Bệ Hạ... cũng như hạ thần đã phong ấn hắc long, ngài đã phong ấn một con quái vật vĩ đại vào trong cơ thể mình sao? Nó là một tên tội phạm với động cơ không thể tưởng tượng được...” Mặt Lauel trắng bệch ra. Những lưỡi kiếm vô hình chém tới tứ phía, nên sợ hãi là lẽ tự nhiên. Anh tiếp tục nói nhảm trong khi Grid không có thời gian để thu hồi Ý chí Vô dạng.
Tin tốt là tiềm thức của anh nhận dạng Lauel là một đồng minh tuyệt đối. Ý chí Vô dạng đang hoành hành hoang dại đã không chạm tới dù chỉ là một sợi tóc của Lauel.
“Chúng đang tìm kiếm một kẻ thay thế Michael.”
Ý thức của Grid chìm vào thời điểm khi anh tập kích Gamigin. Đó là không lâu sau cuộc tấn công của Raphael - kẻ hình thành một tam hợp và giáng phàm.
“Thật là tốt khi ngài không trao các linh hồn cho chúng. Ta bày tỏ lòng kính trọng tới ngài.”
Mir đã nói thế khi chạy tới để giúp đỡ Grid. Điều này, kết hợp với mục đích của Raphael là thu giữ linh hồn của các huyền thoại, đã giúp Grid hiểu ra. Một sự thật bực bội đã được giãi bày. Sự thật rằng các thiên sứ được tạo ra từ linh hồn của các huyền thoại và rằng thiên đường đã luôn thu hoạch linh hồn của các huyền thoại.
‘Tại sao lúc đó mình lại không nghi ngờ chứ?’
Khan cũng là một huyền thoại. Ông ấy có lẽ chỉ là một huyền thoại vào lúc chết, nhưng... tuy có thể nói ông ấy không có giai đoạn hoạt động với tư cách một huyền thoại, nhưng ông ấy đã để lại rất nhiều tác phẩm. Thế giới nhớ đến ông ấy và nói về ông ấy. Như thế thì, hiển nhiên là thiên đường - những kẻ đã giam cầm Hexetia - sẽ thèm muốn ông ấy. Anh đáng lẽ nên lưu tâm tới khả năng Khan sẽ trở thành một thiên sứ. Ấy vậy mà anh lại không nghi ngờ gì. Có lẽ là vì anh sợ hãi đến mức anh cố gắng không ý thức tới điều đó.
Khoảnh khắc này, một cái giá ác nghiệt đã phải trả cho điều đó. Anh hứng chịu một cú sốc tâm lý lớn cùng nỗi đau về tình cảm mà anh không thể gánh được.
‘Khan...’
Đủ loại ký ức vụt qua như một chiếc đèn lồng. Những ngày anh ở cạnh Khan và gõ búa lên đe. Họ đã luôn cười nói. Dù có làm gì cùng nhau, họ cũng đều vui vẻ. Trong thời gian khi họ nhìn chằm chằm vào các bản thiết kế suốt đêm, khi họ không thể ăn uống và chỉ đang đạp bễ thổi, hay khi họ đùn đẩy các khách hàng dở người cho nhau, Khan với Grid chỉ cười ha hả. Thậm chí là khi Khan đặt những bông hoa lên mộ con trai của ông ấy, nhìn lên bầu trời yên tĩnh và khóc, Grid mỉm cười trong khi im lặng siết chặt bàn tay to lớn dính dầu.
Hàm răng anh nghiến vào nhau mạnh đến nỗi có tiếng động như là chúng sẽ vỡ. Đôi mắt Grid đỏ ngầu. Những giọt nước mắt đọng lại cạn khô trông đỏ hoe.
‘Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi.’
Grid đã tin rằng Khan đang ở địa ngục. Anh suy đoán rằng Khan đang phải đau khổ lúc ông ấy lang thang trên dòng sông luân hồi trong khi giữ lại những ký ức của cuộc đời ông ấy.
Tim Grid nhói đau mỗi lần anh nghĩ về điều đó. Anh vẫn đang làm việc chăm chỉ với mong muốn cứu Khan càng sớm càng tốt. Tuy nhiên, anh chưa từng lo âu như lúc này.
Người chết rơi vào địa ngục và lang thang qua dòng sông luân hồi. Chả cần biết nó có thể kinh khủng và đau buồn như thế nào, đây là ‘logic thuần túy’ của thế giới này. Nó có lẽ là một quy tắc của thế giới đã bị Baal bóp méo, nhưng người chết không bao giờ có thể chối bỏ những quy tắc của thế giới. Tức là có thể hợp lý hóa chuyện đó thành không thể tránh khỏi.
Thế mà mọi thứ hóa ra lại khác khi có sự can thiệp thần thánh. Mỗi lần chúng cần, chúng lại chọn chỉ những linh hồn chúng muốn, lấy những linh hồn đi, và biến họ thành các thiên sứ sao? Một thiên sứ là một binh sĩ chiến đấu cho các vị thần. Zik suy đoán rằng trong thời điểm thất ác thánh tập kích Asgard, hẳn phải có hàng ngàn thiên sứ chặn đường.
Ngoài mặt tiền, chúng kêu gào rằng chúng quan tâm lẫn yêu thương con người và được tôn thờ vì điều đó nhưng trong bí mật, chúng lại dùng con người như những tấm khiên thịt. Có khi mọi chuyện đã luôn là như thế. Chúng có thể đã làm ơn cho các huyền thoại của quá khứ và thu hoạch họ khi thời khắc đến. Đây là cách duy nhất khiến số lượng lớn các thiên sứ trở nên có lý.
Grid run rẩy trước sự hai mặt của Asgard. Anh biết đám lưỡng ban được tạo ra dựa trên các thiên sứ và đã trải nghiệm Michael với Raphael, anh nhớ lại rằng các thiên sứ không hoàn hảo. Dễ dàng đoán được là Khan - người đã bị phục sinh làm một thiên sứ - sẽ không ở trong một trạng thái bình thường. Biết đâu ông ấy còn đang chịu khổ cực nhiều hơn cả khi ở địa ngục.
Do đó, có khả năng là ông ấy đã làm ra những thanh kiếm này trong khi bám vào những ký ức xưa. Hoặc có khi ông ấy đang nhờ Grid giúp đỡ.
Gương mặt chiêm nghiệm của Grid dần méo mó. Mỗi lần nhịp thở của anh trở nên thô ráp như một dã thú, Ý chí Vô dạng lại trở nên hung dữ hơn. Gương mặt cười cợt của Raphael cứ bật ra và khuấy đảo tâm trí anh. Hoàn toàn vì cần thiết nên chúng mới biến Khan thành một thiên sứ ư? Chả phải điều này thực chất là đang cố khiêu khích Grid à? Nếu vậy thì, Khan đã bị bắt làm con tin rồi. Anh thậm chí còn lo hơn vì anh không biết chúng sẽ thực hiện những hành vi tàn bạo nào với Khan.
‘Mình phải vờ như mình không biết Khan đã trở thành một thiên sứ. Khan sẽ bị khai thác triệt để ngay khi anh lộ ra là mình đã để ý.’
Đó là thời điểm sát khí của Grid lên đến đỉnh điểm...
“Hãy bình tĩnh đi ạ.”
Cánh cửa bật mở. Những người trân quý của anh đã lao đến và ôm lấy Grid. Đó là Irene - người vẫn đang âm thầm canh giữ cung điện mà không có Grid, và Lord - đứa trẻ đã đi theo những dấu vết của Grid sau khi nói nó muốn trải nghiệm cuộc đời của cha mình.
Mercedes lùi lại và lo lắng nhìn Grid. Piaro thì đứng cạnh cô. Sariel bao bọc ánh sáng xung quanh Lauel đang sợ hãi còn Zik thì nhìn quanh để cố gắng đoán tình hình.
Braham tựa vào cánh cửa mở rộng và cười khẩy. “Chuyện gì mà khiến một đứa đánh bại được võ thần phải sốt ruột đến thế?”
Kịch.
Một bước, rồi một bước nữa.
Đôi mắt đỏ của Braham - lúc ông ấy từ từ tiếp cận Grid - rất sâu thẳm và trong suốt. Ông ấy dường như đang chiêm nghiệm về quỹ đạo của Ý chí Vô dạng - thứ không thể thấy được hình dạng. Nó hoàn toàn khác với đôi mắt của ông ấy trong quá khứ - luôn đầy cáu kỉnh, tức giận, phẫn uất, sát khí, và lo âu.
“Ta không biết đang xảy ra chuyện gì, nhưng hãy nhớ một điều.”
“......”
Grid cảm thấy mana trong khí quyển đã thay đổi. Nó không chỉ ở mức độ dòng chảy thay đổi. Chính bản chất mới là cái đã thay đổi. Chủ thể của mana thay đổi là Braham. Bản thân nơi này đã được coi là thế giới thâm tâm của Braham. Lõi mana của Braham trải dài vô tận như vũ trụ.
Grid cảm thấy như mình đã trở thành một phần của nó. Đó không phải một ảo ảnh.
Không chỉ mỗi Grid. Tất cả những người khác cũng trải qua cảm giác tương tự. Mana - thứ đáng ra phải trong suốt và tinh khiết - lại nhuốm một màu tím huyền ảo. Thế giới rõ ràng đã bị nhuộm bởi màu sắc của Braham.
Grid nhận thấy. Đây là thánh địa của Braham. Nó tuy vẫn chỉ là một mảnh vỡ, nhưng ý nghĩa cuối cùng của nó là rằng trí giới của Braham sẽ phát triển lúc thần tính của ông ấy tăng lên và nó cuối cùng sẽ đạt đến cùng thứ bậc với Thánh địa Kim loại.
Kẻ khiến Grid hiểu ra khái niệm của một trí giới—địa hạt của Braham, thứ vốn đã được tạo ra sau khi vận dụng trí giới của ông ấy trong hàng trăm năm, đã tiến thêm một bước phù hợp với thần tính của ông ấy - cái đã đều đặn phát triển kể từ lúc ông ấy giết con đa đầu long.
“Nhóc rất xuất chúng... Ta biết nhóc kiêu ngạo và đã đặt bản thân mình lên trước bọn ta.” Braham - gần như vô thức bảy tỏ một lời khen - đã sửa lại lời nói của mình một cách tự nhiên. Ông ấy không bối rối và trông bình tĩnh .Ông ấy không hề chớp mắt. “Sở dĩ ta không thể quở trách nhóc vì tự gánh trách nhiệm là bởi ta không xứng đáng với điều đó. Tuy nhiên, tương lai thì sẽ khác.”
“......”
Grid ngạc nhiên khi thấy chi tiết của Braham. Anh không ngạc nhiên vì cấp độ của Braham đã vượt qua 750 trước khi nhận ra. Cấp độ của các NPC siêu danh tiếng tăng lên nhanh chóng và trong số họ, tốc độ lên cấp của Braham rất phi thường.
Ngay từ đầu, chỉ riêng Grid là đã gần cấp 700. Hiệu ứng của Giác ngộ - giúp gia tăng kinh nghiệm chỉ bằng việc chế tác vật phẩm hoặc chiến đấu với kẻ thù mạnh - bá đạo đến mức đó. Cấp độ của vật phẩm được tạo ra càng cao và kẻ thù càng mạnh thì hiệu ứng càng rực rỡ.
Điều khiến Grid ngạc nhiên là ‘hình phạt tử vong’ của Braham đã được nới lỏng rất nhiều. Ban đầu, số lần Braham có thể chắc chắn phục sinh là 1. Kể từ đó, ông ấy có thể được phục sinh dựa trên xác suất. Dù chỉ là một cái chết thì cũng vẫn là chí tử.
Giờ thì khác rồi. Nó đã là miễn nhiễm với chính cái chết. Điều kiện tiên quyết là ‘phải nghỉ ngơi 24 giờ trong một cỗ quan tài sau khi chết’, nhưng ông ấy có thể được phục sinh vô điều kiện sau khi chết như một người chơi. Đó dường như là kết quả từ việc lấy lại quyền năng của một ma cà rồng hậu duệ trực hệ và sự tăng trưởng trong thần tính của ông ấy. Ngay cả vậy, đó vẫn là tin tức cực kỳ tốt cho Grid - người đang đau buồn lúc nhớ về Khan đã chết. Giây phút này, anh có thể cười thật tươi như thể mình có cả thế giới.
Braham nhíu mày trước phản ứng nặng gánh và đã né tránh ánh mắt của Grid. Như thể đã định làm ngay từ đầu, ông ấy lần lượt nhìn một cách tự nhiên vào Piaro, Zik, Mercedes, và Sariel. Irene với Lord cũng ở trong trường nhìn của ông ấy.
Giữa các sứ giả, kẻ duy nhất không nhận được sự chú ý là Nefelina núp sau cánh cửa. Cô nhóc cảm thấy bị xúc phạm vì lý do nào đó, nhưng Braham đã nói tiếp mà chả bận tâm. “Nhóc không đơn độc đâu, Grid.”
“......”
“Bây giờ bọn ta đang ở đây trong khi lũ ngốc tại địa ngục đang tăng trưởng tuy chậm nhưng đều đặn. Nên là chiến đấu một mình, sợ hãi một mình, và đau buồn một mình... dừng chuyện đó lại đi. Cũng như nhóc đã chiến đấu vì bọn ta, bọn ta sẽ chiến đấu vì nhóc và thực hiện những mong muốn của nhóc trong tương lai.”
“...Được, tôi hiểu.”
Ngay sau đó, Grid đã vứt hết những lo lắng và sợ hãi của mình đi. Anh quyết định dựa vào những người thân yêu của mình trong tương lai mà không nghi ngờ hay do dự. Anh giờ đã có niềm tin rằng mình có thể làm được điều đó.
“Ta nữa. Dựa vào ta nè,” Nefelina chạy vào và nói thêm, khiến Grid và Irene bật cười.
Ý chí Vô dạng mãnh liệt của Grid đã đột ngột im lặng. Sau một hồi—
“Chọn những gì mọi người cần đi.”
Có một buổi lễ trao các công pháp bí mật. Còn về phần các vũ khí thần thánh, chúng được đặt vào lò nung và bị nung chảy. Mercedes có thể vũ trang bản thân bằng hầu hết các vật phẩm do Grid tạo ra, nhưng những sứ giả khác thì không. Cần thiết phải chế tạo những tác phẩm phù hợp mới bằng cách sử dụng linh thạch.
Việc nó được làm ra bởi một thiên sứ - được cho là Khan - không có ý nghĩa nhiều lắm. Grid không cần bất cứ thứ gì để nhớ đến Khan. Anh vốn đã có nhiều kỷ niệm rồi. Grid chỉ muốn sự cứu rỗi của Khan và anh quyết tâm cứu được Khan vào ngày nào đó.