Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1625: Chương 1620

Chương 1620

“Hả? Thời đại nào rồi? Vẫn còn thể loại người như thế á?”

Thần Chiến tranh Ares—người ta nói rằng các kỹ năng của Ares không được tốt như tiếng tăm của ông ấy và nó là một điều hão huyền ngắn sẽ chỉ có tác dụng trong những ngày mà cấp độ của người chơi còn thấp. Ông ấy phải chịu sự chế giễu lẫn chỉ trích của công chúng trong một thời gian khá dài. Đó là vì mục tiêu so sánh của ông ấy chủ yếu là Grid. Biết làm sao được bây giờ.

Họ là những kẻ duy nhất trong số người chơi đã thành lập một vương quốc. Ares có một lượng đáng kể người chơi xếp hạng cấp cao làm thuộc hạ và đương nhiên đã thu hút sự chú ý của công chúng. Ông ấy có thể sánh với Grid - người ở một vị trí không thể coi thường. Tuy nhiên, các thành tựu của ông ấy tương đối tồi tàn. Các thành tựu của Grid khủng đến mức bị đế chế kìm lại chẳng phải là một cái cớ. Ngay từ đầu, Grid đã chẳng bị đế chế kìm lại rồi.

Bất luận thế nào, đấy cũng là dĩ vãng rồi. Sau Đại Chiến Nhân Quỷ, định mức về Ares đã thay đổi 180⁰. Đội quân Valhalla đã nghiền nát lũ ác quỷ với sinh vật ma quỷ theo đúng nghĩa đen. Họ chà đạp và hành quân như những chiếc xe tăng. Nghe bảo rằng năng lực của thần chiến tranh khiến quân đội mạnh mẽ hơn nhiều lần và tin đồn này không hề nói quá.

Sức mạnh của Thần Chiến tranh Ares rất bao la. Ông ấy đã đơn độc đánh bại một đại quỷ trong dãy 20 và giành chiến thắng liên tục. Khoảnh khắc ông ấy trở thành mục tiêu của một đại quỷ trong dãy 10, ông ấy đã rút lui không ngoảnh mặt lại, nhưng tới lúc đó thì công chúng đã bị Ares làm cho mù quáng rồi và không thấy bất cứ tỳ vết nào.

Mọi người ngợi ca Ares vì phán đoán xuất sắc của ông ấy hoặc chiến lược thông minh khi vượt qua quân chủ lực của kẻ thù mà không né tránh ngay cả khi chúng thấy ông ấy rút lui. Danh tiếng được gây dựng lúc đó đã tạo nên Valhalla như ngày nay. Nó có lượng người chơi lớn nhất trong số các vương quốc phục vụ Đế chế Vượt hạng vũ trang với tư cách một vương quốc dưới quyền. Đó là một bước tiến nhảy vọt để trở thành cường quốc tiếp theo sau đế chế.

Ông ấy cũng gánh vác một trọng trách lớn.

Vương quốc tại phía đông - đang xây dựng một cảng biển lớn để tiến vào Biển Đỏ - đóng vai trò như một pháo đài tiền tuyến để canh phòng chống lại các vị thần bị trục xuất, trong khi cũng giết đám môn đồ võ thần đã trở về sau khi vun đắp sức mạnh của chúng trên những hòn đảo hoang trên Biển Đỏ.

Nó biết rằng đế chế không được rảnh do cuộc chinh phạt địa ngục, nên nó đã đảm nhận vai trò giữ cho lực lượng thứ 3 trong tầm kiểm soát. Có khá nhiều kẻ mạnh với đẳng cấp người chơi xếp hạng trong số đám môn đồ võ thần và họ đã luôn phải căng thẳng để đề phòng bất cứ cuộc xâm nhập không lường trước được của đám lưỡng ban.

Từ đầu thì, xây dựng một cảng biển để tiến vào Biển Đỏ đã là việc rất khó. Nước biển dâng cao và thời tiết thì diễn biến khó lường, gây ra thảm họa mỗi ngày. Một lượng vốn và nhân lực khổng lồ đã được đầu tư và tiêu hao sức lực tinh thần của họ.

Tư Mã Thiên, một người bản địa của Lục địa phía Đông kiêm chiến lược gia siêu danh tiếng—nếu ông ta không kiên quyết đòi thi công cảng biển và đưa ra đủ lý do cho nó, Ares thậm chí còn chẳng ngó ngàng tới Biển Đỏ. Trong thời kỳ mà kẻ thù trước mắt là địa ngục và kẻ thù tương lai là thiên đường, tại sao họ chưa gì đã chuẩn bị cho một cuộc tiến công sang Lục địa phía Đông rồi? Ares phải tiêu hao binh lính của mình đồng thời chiến đấu với những kẻ ngoại quốc để mở rộng tới mức này và ông ấy cảm thấy đau đớn.

‘Giữa lúc này, lũ tội phạm PK lại đang hoành hành.’

Ừng ực.

Pháp dược pháp lực cao cấp nhất được sản xuất tại cơ sở giả kim Reidan—Ares uống lọ pháp dược quý giá mà mình đã để dành trong một góc kho đồ, thứ khó mà lấy được nguồn cung vào lúc này sau khi Reidan bị phá tan. Hương vị giống như phiên bản thượng cấp của Côcacôla, nên dùng nó để giảm căng thẳng rất tốt. Trước khi con rồng xâm lược Reidan, ông ấy đã sống với việc uống nó mỗi ngày, nhưng giờ thì giá cả đã tăng quá nhiều.

Ares thở dài tiếc nuối lúc ông ấy bỏ đi cái lọ rỗng.

“Đấy thậm chí còn chả phải tàn dư của Giáo hội Yatan hay giáo hội của tam thần sao? Họ là người chơi tầm trung đang gây rối à?”

Đại Chiến Nhân Quỷ đóng vai trò như một thời cơ hơn là khủng hoảng. Nó làm cho Grid với Vượt hạng vũ trang Hội trở thành một tâm điểm mạnh hơn và tạo ra sự đoàn kết của người chơi. Tới cả những người chơi đen tối như Hắc Bạch tỷ muội - khét tiếng vì đã phạm đủ loại tội ác - cũng đã bắt đầu hợp tác với thế giới. Đó là nhờ vào việc kẻ thù chung của địa ngục được hé lộ cho bề mặt. Nó là một bầu không khí nơi người chơi sẽ đoàn kết như mội, ít nhất là tới khi địa ngục bị chinh phục.

Thế nhưng, trên đời có nhiều loại người. Ngay cả trong lịch sử thực tế, nhân loại cũng chưa bao giờ đạt được sự thống nhất hoàn toàn.

Chưa được 1 năm kể từ khi chiến tranh kết thúc. Những người chơi ám muội mới đã mọc lên, nếu không vì họ chả chịu được nền hòa bình nhàm chán thì cũng vì họ không thể kiếm tiền trong hòa bình. Họ tạo ra sự rối ren trên bề mặt trong một tình huống mà nhân lực phải tập trung vào địa ngục. Phán xét mà họ đưa ra là sử dụng các vương quốc khác làm khu vực hoạt động hơn là lãnh thổ của Đế chế Vượt hạng vũ trang và một trong các vương quốc đó là Valhalla.

Tất nhiên, Valhalla thừa sức đàn áp họ. Tuy nhiên, người chơi có chết đâu. Họ được hồi sinh ngay cả khi họ chết. Họ dù bị giết ngay tức khắc, nhưng sau một lúc, họ lại hồi sinh ở đâu đấy và gây ra một sự cố khác. Phương pháp lý tưởng là giam họ vào tù theo luật pháp, nhưng ngay cả với đủ loại tội danh thì giới hạn cũng chỉ là 1 tuần.

Đó là một hạn chế của hệ thống. Đó là vì quyền lợi của người chơi hay là vì cái khỉ gió gì đấy.

Ngay từ đầu, chả ai bị bỏ tù một cách ngoan ngoãn trừ khi họ bị ngu. Nếu bị bắt, họ thà tránh khủng hoảng bằng cách tự sát còn hơn. Để khuất phục họ mà không cho họ tự sát là việc chẳng dễ dàng gì và không có lời giải nếu họ đã uống thuốc độc từ trước. Từ thời xa xưa, sản xuất và phân phối thuốc độc đã là nguồn thu nhập phụ cho Giáo hội Yatan, vì vậy thuốc độc đã tiến hóa thành nhiều hình thức khác nhau.

“Cách tốt nhất để đàn áp bạo động của người chơi là giết họ hết lần này tới lần khác. Chúng ta phải khiến họ bị động bằng cách kiên trì hạ cấp độ của họ. Khoảnh khắc vị trí của họ được tìm thấy, chúng ta cần cử một người chơi xếp hạng cấp cao có thể khuất phục họ ngay lập tức...”

“Tôi cũng biết thế. Các lực lượng chính như Luck, Scott, Bondre, v.v đang hoạt động ở địa ngục, trong khi các tướng quân khác đang ngăn chặn lũ môn đồ võ thần. Tuy nhiên, Tư Mã Thiên sẽ phản đối nếu tôi tự mình động thủ.”

“Vừa đúng lúc, Oasis đã tóm được lũ quái vật biển và trở về.”

“Oasis...? Đứa nhóc đó thì có hơi...”

Ares thể hiện một phản ứng không hài lòng mấy. Oasis tuy cũng ở vào hạng mục một người chơi xếp hạng cấp cao, nhưng chỉ ở mức độ vừa chạm vào hạng mục này. Hơn hết, các hình phạt là quá lớn. Oasis không thể bị đánh bại. Nếu anh ta bị cô lập và bị giết bởi một nhóm người chơi xếp hạng, lần này anh ta sẽ bị vỏ kiếm của Bất bại Vương vứt bỏ.

“PK với đi săn là các lĩnh vực khác hẳn nhau. Trí tuệ nhân tạo của một con quái vật có giới hạn trong khi hành vi của người chơi thì khó đoán. Tôi không muốn gửi một Oasis thiếu kinh nghiệm đi và gây nguy hiểm cho cậu ta.”

Hiện tại, Oasis là một trong những hy vọng của Valhalla. Ares đã hy vọng anh ta sẽ thuần thục Nhất Bách Thiên Binh Kiếm thuật một cách an toàn. Chiến thuật gia cười khúc khích.

“Oasis đã nói rồi. Cậu ấy học hỏi rất nhiều từ các thành viên Vượt hạng vũ trang khi tham gia đoàn thám hiểm địa ngục. Để tôi nói ngài nghe, cấp độ của quái vật biển mà cậu ấy giết là trong tầm 500. 2 trong số chúng thậm chí còn là các trùm danh tiếng.”

Trí tuệ nhân tạo và sự bất thường của các trùm danh tiếng vượt trội hơn những người chơi xếp hạng có trình độ kha khá.

“Giờ thì thôi đối xử với cậu ấy như một đứa nhóc phiền phức và tin tưởng cậu ấy đi.”

“Khụ...”

2 tuần sau, đám người chơi đang gây ồn ào ở Valhalla đã biến mất không dấu vết.

Tất sát—năng lực từ thanh kiếm của Oasis, thứ tàn sát người chơi với mỗi lần rút kiếm, áp đảo đến mức anh ta nhanh chóng trở thành một đối tượng của sự sợ hãi.

Tin tức về màn trình diễn tuyệt vời của anh ta đã tới được tai Lauel.

“Hạ thần nghĩ có rất nhiều nhân tài trong Valhalla, nhưng không ngờ là tốc độ tăng trưởng của Oasis lại phi thường đến vậy.”

“Cậu nói là Oasis có thể sử dụng Nhất Bách Thiên Binh Kiếm thuật hả?”

“Vâng, mới chỉ là tàn sát chi kiếm thôi, nhưng mà...”

“Mỗi thế thôi đã được coi là một huyền thoại về mặt hỏa lực rồi đấy.”

“Ngài không thấy bị xúc phạm sao ạ? Kiếm thuật Bất bại Vương vốn là kỹ năng đặc trưng của Bệ Hạ nhưng giờ lại đang chia sẻ nó với Oasis.”

“Không hề. Oasis là một người nghiêm túc và ngay thẳng trong mọi việc. Cậu ta trở nên mạnh hơn không chỉ có lợi cho chúng ta, mà Kiếm thuật Bất bại Vương cũng đâu phải kỹ năng đặc trưng của anh. Không có gì gọi là độc quyền cả.”

Chưa kể, Kiếm thuật Bất bại Vương mà Grid nhận được đã tiến hóa. Cấp độ và chỉ số của Grid cũng áp đảo Oasis. Kể cả là cùng một kỹ năng Nhất Bách Thiên Binh Kiếm thuật, kiếm thuật của Grid vẫn vượt trội so với kiếm thuật của Oasis.

“Đấy là thứ cậu vốn đã biết rõ mà.”

“Haha, hạ thần chợt nhớ lại bản thân ngài trước kia đấy, Bệ Hạ.”

Lauel nhìn vào cái đe. Vũ khí thần thánh cuối cùng đang được nung chảy và chiết xuất. Các tác phẩm khiến Lauel gợi lại quá khứ của Grid. Những tác phẩm quý giá được cho là chế tác bởi Khan - đã trở thành một thiên sứ - đang được tháo dỡ mà không để lại dù chỉ một mảnh.

Chẳng có lấy một chút do dự. Grid hiện tại không trú ngụ trong quá khứ, mà anh chỉ nhìn thấy tương lai.

‘Nó cũng chẳng ở đây.’

Kho đồ của Grid sau khi trích xuất xong vũ khí thần thánh cuối cùng—

[Đã nhận được Adamantium.]

Tổng cộng 41 cục adamantium đã chất đống. Xui thay, anh không thu được một viên linh thạch nào. Linh thạch là một khoáng chất do Thần Hexetia tạo ra, nên thiên sứ kế vị ông ấy... dường như Khan không có quyền sử dụng nó. Trong lòng anh đã ngờ đến rồi, nhưng nó vẫn thật đáng thất vọng.

Grid thở dài trước khi nói lại, “Còn với Valhalla, anh sẽ làm các vũ khí với giáp mới cho Chú Ares.”

Lượng adamantium được trích xuất cao hơn dự kiến. Sẽ còn lại một chút sau khi chế tác chiến cụ cho những sứ giả của anh. Các thành viên Vượt hạng vũ trang - hiện đang hoạt động ở địa ngục - đã tiếp tế cho anh các vật liệu cần thiết để làm vật phẩm họ muốn, nên Grid muốn dùng phần adamantium còn dư để hỗ trợ Ares. Valhalla không chỉ tái sinh thành một địa điểm trọng yếu, mà anh còn biết rằng Ares đang chủ động hợp tác với Đế chế Vượt hạng vũ trang. Đối phương đã thể hiện sự chân thành trước, vì vậy anh nên đền đáp.

Hơn nữa, Grid đã quý mến Ares từ lâu rồi. Tính cách ông ấy không giữ hiềm khích và trên hết, ông ấy có tài. Nếu anh di chuyển một đội quân có trang bị các vật phẩm Grid tới Valhalla và để Asmophel chỉ huy... đó thực sự sẽ là đội quân mạnh nhất. Cần thiết phải gây dựng đủ niềm tin để giao phó quân đội của anh ở đó.

Một nụ cười nở trên gương mặt Lauel. “Giờ ngài đang đưa ra những quyết định sáng suốt mà không cần lời khuyên của hạ thần.”

“Đừng có đặt nền móng. Thậm chí đừng nghĩ tới việc chạy trốn vì mọi chuyện là bất khả thi khi không có cậu.”

“Đừng lo ạ. Hạ thần sẽ không rời đi ngay cả khi ngài đẩy hạ thần đi.”

Đó là sau khi vứt bỏ lòng tham vô giá trị. Grid đã trở nên khôn ngoan hơn nữa. Anh làm say đắm lòng người mà không cần lôi cuốn bằng vũ lực hay cảm xúc. Nó vượt trên cả sự mạnh mẽ đơn thuần và đang trở nên vĩ đại.

***

“Nó yếu xìu. Bề ngoài thì có vẻ hợp lý, nhưng uy lực thì lại dưới kỳ vọng. Nó đáng lẽ phải ở cấp độ mà những sinh vật tầm thường có thể cầm và tạo ra kết quả tuyệt vời.”

Tổng lãnh thiên sứ Raphael mỉm cười như mọi khi. Đó là một nụ cười phù hợp với diện mạo trai tráng xinh đẹp. Nó phát ra cực kỳ tinh khiết. Tuy nhiên, những lời tuôn ra từ miệng hắn thì lại dữ tợn và gay gắt.

“Các vũ khí thần thánh phải để lại những thành tích bất hủ trong lịch sử loài người thì mới đúng, nhưng những thứ ngươi làm lại đi vào bụng của Vượt hạng vũ trang Thần mà không để lại bất kỳ thành tích gì. Chiến cụ ngươi làm dưới sự ưu ái về thiên khoáng của ta đã trở thành rác rưởi, nên ngươi đã xúc phạm thiên đường. Đó cũng là một sự xúc phạm với ta vì đã tin vào ngươi và chắp cánh cho ngươi. Ta nghe nói ngươi được ngợi ca vì nhiều thành tích của mình hồi còn sống, nhưng đó chỉ là giả dối, đúng không? Ta đã có những nghi ngờ từ lúc thấy cái bụng phệ của ngươi. Ngươi phải lười đến mức nào để tích mỡ như lũ gia súc bị nhốt trong lồng vậy? Ngươi không nghĩ mình cần chuẩn bị để làm việc siêng năng hơn à?”

“...Ta xin lỗi. Ta thật hổ thẹn.”

Thiên sứ với cái bụng phệ không thể ngẩng đầu lên. Khi ông ấy mới nghe tin, ông ấy chỉ đơn giản nghĩ rằng kẻ được gọi là Vượt hạng vũ trang Thần rất giỏi. Tuy nhiên, ông ấy nhận ra rằng mình thiếu kiến thức sau khi bị Raphael khiển trách. Ông ấy cảm thấy có lỗi rất lớn vì không thể chế tác một vũ khí thần thánh đúng cách mặc dù đã mượn xưởng của Thần Hexetia.

Giọng Raphael dịu đi. “Ngay cả vậy, ta vẫn tin vào ngươi. Nếu ngươi cống hiến hết mình mà không dựa vào ký ức đời người, ta nghĩ ngươi sẽ làm ra được một vũ khí tốt hơn vào lúc đó.”

“...Cảm ơn ngài lần nữa vì đã tin tưởng ta. Ta nhất định sẽ sống đúng với sự mong đợi của ngài.”

“Ta có thể cho ngươi một lời khuyên không? Ngươi nghĩ vì sao các thiên sứ lại có vòng thánh và cánh ánh sáng nào? Đó là bằng chứng cho thấy Nữ thần Rebecca đã ban tặng phước lành của bà ấy và là quyền năng của ánh sáng được cô đặc. Điều này tức là nó có thể được sử dụng.”

“Phước lành của nữ thần...”

“Đúng, nó mạnh hơn vô song so với phước lành ta ban cho ngươi. Hãy thử dùng nó. Nó sẽ đau đớn kinh khủng, nhưng vì thiên đường mà phấn đấu thì chẳng phải khổ đau cũng đáng hay sao?”

“Vâng... ngài nói phải.”

Gương mặt của thiên sứ bị che khuất khi ông ấy trả lời. Không chỉ là vì sợ đau. Chỉ là ông ấy không hạnh phúc. Ông ấy đã từng hạnh phúc khi trở thành một thiên sứ và được cầm búa lần nữa, nhưng lòng ông ấy trở nên nặng trĩu và đau khổ khi nghe được rằng vũ khí mình chế tác đã làm hại con người. Không phải thiên đường và thiên sứ tồn tại vì con người ư? Vượt hạng vũ trang Thần là kẻ phản bội và đáng bị trừng phạt, nhưng do vậy mà làm tổn thương người khác thì có thực sự đúng đắn?

“Ưgh...” Tâm trí của thiên sứ đau khổ đã trở nên trống rỗng trong giây lát. Ông ấy cảm thấy một cơn đau dữ dội từ vai mình khiến suy nghĩ của ông ấy dừng lại. Ông ấy ngoảnh mặt lại với ánh mắt run rẩy và thấy bàn tay thanh mảnh của Raphael trên vai mình.

“Ngươi chỉ cần dính lấy nhiệm vụ của ngươi. Đó là bổn phận của một thiên sứ và là bí quyết để được nữ thần yêu thương. Hãy loại bỏ mọi phiền nhiễu.”

Raphael mỉm cười vui vẻ và vỗ vào vai thiên sứ trước khi ra khỏi xưởng. Hắn nhìn chằm chằm về hướng nhà tù - nơi Hexetia bị giam cầm - trong chốc lát với vẻ mặt buồn bã trước khi lắc đầu.

“Ta mong rằng lời khuyên đã được đưa ra về chuyện này.”

Một thanh kiếm đã trở thành một ác quỷ bằng cách hiến tế một tồn tại—quyền năng của kiếm quỷ được tạo ra với cái giá của một thiên sứ là điều mà Raphael khó có thể dự đoán được. Nó sẽ là một kèo đấu ngang sức nhẹ nhàng với một vũ khí rồng.

‘Bên cạnh đó, nó có tính tương thích tốt với các ác quỷ của địa ngục.’

Baal, hãy mạnh mẽ lên.

Raphael thốt ra điều gì đó sẽ khiến bất cứ ai nghe thấy phải hoảng sợ và hắn đi tới đền thờ nơi nữ thần cư ngụ. Hắn lên kế hoạch thông báo về sự phản bội của Garion và đưa ra lời khuyên rằng Garion nên bị tước bỏ thần tính. Hệt như ở thế giới trước đó và những thế giới trước đó nữa, mặt đất bị cắt xẻ đủ vẫn có thể tự tồn tại được.

Dĩ nhiên, nữ thần sẽ không đưa ra câu trả lời, nên quyết định sẽ là do Raphael làm chủ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!