Chương 1622
Khởi đầu của ký ức là một ánh sáng rạng ngời. Garion đã hiểu được khái niệm về cái đẹp khi cô ấy lần đầu mở mắt.
Cày xới đất đai. Cho những bụi cây bén rễ và cho dòng nước trong vắt trôi đi, để các loài động vật trên mặt đất có thể chơi đùa và những loài thú biết bay có thể nghỉ ngơi.
Garion nghĩ rằng tấm lòng của mẹ mình - xuống dưới đây trên những đám mây vàng cùng một nụ cười - thật đẹp đẽ.
“Con luôn chào đón ta bằng cùng một ánh mắt.” Biểu cảm của mẹ cô chợt buồn bã, nhưng Garion chẳng có nghi ngờ gì. Cô chỉ đang trở nên có nhận thức về bản thân. Cô đang tất bật kiếm tìm thông tin tràn ngập trong tâm trí mình như một tác dụng phụ của việc thức tỉnh ý thức cùng lý trí của cô. Cô đương nhiên đã chôn vùi lời nói của mẹ mình - thứ dường như cho thấy đây không phải là lần đầu họ gặp.
Đó là một ký ức trở đã nên mờ ảo hơn vì giọng nói yếu ớt.
‘...Giờ mình nhớ lại điều đó rồi.’
Cô đã mất toàn bộ thánh năng của mình. Bao gồm cả thánh năng cô nhận được từ Vượt hạng vũ trang Thần. Nó vượt quá cả mức không thể hoàn thành được bổn phận của cô. Giờ đây, cô thấy ngay cả việc thiết lập sự tồn tại của mình còn khó nữa là. Chỉ tới lúc này, những mảnh ký ức hiện về trong tâm trí mới được ghép lại. Cô đau buồn khi nhận ra rằng thủ phạm đã phong ấn một ký ức quan trọng như vậy chả phải thứ gì khác ngoài thánh năng.
‘Thì ra là vậy.’
Cô đã luôn bị vứt bỏ.
Ở thế giới trước và những thế giới trước đó nữa. Ở thế giới sau này cũng vậy—cô đã đối mặt và sẽ đối mặt với cùng một khoảnh khắc như ngày hôm nay.
Những giọt lệ chảy dài trên đôi má trắng ngần của Garion.
Mái tóc dài lấp lánh ánh sáng xanh lá và hồng trong suốt. Mái tóc dài gợn sóng của Gabriel - thứ mà cô đã thấy vào ngày mình ra đời - vẫn đang khẳng định vẻ đẹp của cô ta. Cô khóc lóc thảm thiết trong khi nhận ra rằng cô ta không hề thay đổi, nhưng vẫn kiên định.
“Gabriel... lần nào cũng là ngài làm hại ta ư?”
“Đúng, tội lỗi của ngài đã luôn như vậy. Ngài ưu tiên bề mặt, không phải thiên đường, và nắm lấy cổ chân của các vị thần.”
“Đó là bổn phận của ta. Mẹ đã nhờ ta bảo vệ các sự sống trên bề mặt.”
Ta cũng yêu thương những sự sống trên bề mặt nữa.
Garion không nói ra những lời này. Đó là vì cô sợ rằng lòng dạ này sẽ làm hại những sự sống trên bề mặt.
Gabriel gật đầu. “Đúng. Bọn ta từ lâu đã biết rằng thật là vô nghĩa khi yêu cầu sự linh hoạt từ tâm hồn ngay thẳng của ngài.”
Đó là qua vô số trải nghiệm. Gabriel từ lâu đã buông bỏ sự do dự cô ta có khi chặt đầu Garion. Gabriel đã chặt đầu Garion từ một quá khứ dài đằng đẵng không thể giải thích được và đã quen với hành vi này. Cô ta đã chạm tới mức thậm chí không cảm thấy chút cảm hứng nào.
Tuy nhiên, lần này thì khác. “Chỉ là trường hợp này đặc biệt thôi. Garion, tội ác của ngài ở thế giới này là ngài đã phản bội nữ thần. Đó là tội ác tồi tệ nhất trong lịch sử. Làm việc với Vượt hạng vũ trang Thần sao?”
Vượt hạng vũ trang Thần—sự sống chưa từng tồn tại trước kia và đang thay đổi nhiều thứ. Cô ta nhớ rằng nữ thần đã quan sát những bước đi của hắn với sự quan tâm rất lớn và đôi khi là thích thú. Sở dĩ cô ta không thắc mắc về thái độ của nữ thần - đã mất tích không chút dấu vết - là vì tình trạng của nữ thần rất đặc biệt. Cô ta chấp nhận nó một cách tự nhiên thay vì lãng phí sức lực tinh thần của mình cho những câu hỏi không thể giải quyết. Raphael hài lòng vì nữ thần cuối cùng cũng tin tưởng họ, nhưng...
Nếu Gabriel mà là nữ thần, cô ta sẽ chả tin Raphael.
“Vượt hạng vũ trang Thần thì có thứ sức hút gì?” Gabriel đưa ra câu hỏi cơ bản trong lúc không bỏ đi cây thương đang chĩa vào cái cổ mảnh mai của Garion. Ở bên trái của lưỡi thương, một cái cọc vươn ra như lưỡi liềm và xuyên qua làn da của Garion từng chút một.
“Sức hút sao...? Có nhiều điều đến mức sẽ mất khá nhiều thời gian để ta giải thích. Ngài định giữ cho ta sống tới lúc đó chăng?”
Vượt hạng vũ trang Thần đâu có lựa chọn nào khác ngoài việc trở thành hình mẫu lý tưởng của Garion. Kể cả khi anh ta là con người và sau khi trở thành thần, anh ta vẫn bảo vệ những sinh vật trên bề mặt.
Môi của Gabriel cong lên. Đó chỉ là một thói quen. Đôi mắt trong suốt của cô ta đã lạnh lùng ngay từ đâu.
Vô tâm. Từ một thời điểm nhất định, Gabriel đã hoàn toàn loại trừ khái niệm cảm xúc. Có thể là cô ta đã kiệt sức vì trải nghiệm những thế giới lặp đi lặp lại hoặc có thể là do ý thức về sứ mệnh kiểm soát Raphael.
Thậm chí là giây phút này, vẫn có những con người đáng thương ở đâu đó đang hy vọng vào lòng tốt của cô ta.
“Vậy là đủ cho câu trả lời rồi.” Gabriel chấm dứt cuộc trò chuyện. Cô ta quyết định rằng thay vì tước đi thần tính của Garion và phong ấn linh hồn, cô ta nên giết hẳn Garion luôn. Garion có quá nhiều khuyết điểm để tiếp tục đảm nhận vai trò thần đất trong tương lai. ‘Hạt giống’ được gieo trong linh hồn chắc hẳn đã tăng trưởng đủ. Đúng là ý hay khi nhân cơ hội này để thu hồi nó và phát triển năng lượng của một kẻ giết thần.
Những ngón tay thon dài của Gabriel khẽ cong lên. Một thay đổi tinh tế trong phương pháp cầm nắm đã mang đến một thay đổi đáng kể cho cây thương. Cây thương dừng lại đã nhanh chóng di chuyển theo quỹ đạo bán nguyệt và cắt vào cổ Garion. Có một linh khí nhợt nhạt trên mũi thương. Đó là năng lượng của một kẻ giết thần.
Khu rừng - muộn màng rung chuyển do cơn bão - tái ngắt một cách tàn bạo. Không có nổi một sự xáo trộn cho dù vị thần vẫn đang chăm sóc nó từ trước tới nay đang đối mặt với thảm cảnh. Tức là cái chết của Garion không có ảnh hưởng gì tới thế giới hết.
Quả thực, đất đai đã được củng cố đầy đủ rồi.
Gabriel nhẹ nhàng đẩy cây thương bằng ngón trỏ với ngón giữa của mình và cây thương bay vút lên theo hình bán nguyệt như một tia chớp.
Cái đầu nhỏ nhắn của Garion đã bị đập vỡ. Ánh sáng tuôn ra từ cái đầu đã vỡ của cô như một dòng thác, tới mức mà những hạt ánh sáng đang tràn ra từ cái cổ vừa mới bị cắt trước đó của cô dường như chẳng đáng kể. Cái chết của một vị thần chắc chắn phải được trì hoãn và một vị thần có quyền rút lui trong suốt quãng thời gian gia hạn này. Chỉ có điều họ đã mất một số quyền hạn của mình khi đối mặt với năng lượng của một kẻ giết thần.
Từ đầu thì, Gabriel đã khác hoàn toàn với Raphael hay Zeratul. Cô ta không dễ dãi vì không bị cuốn theo cảm xúc. Cô ta biết điều và tỉ mỉ. Tức là cô ta thừa nhận sự thật rằng mình nên cảnh giác với tồn tại của Vượt hạng vũ trang Thần khi tới bề mặt và cô ta đã chuẩn bị đủ.
Cô ta đương nhiên đã hình thành một tam hợp. Cô ta thậm chí còn vũ trang bản thân bằng các thánh vật đã theo mình từ khi ra đời. Cô ta cũng sử dụng năng lượng của một kẻ giết thần, ngay cả khi nó yếu, nên cô ta gần như ở trong một trạng thái chiến đấu hoàn hảo. Dĩ nhiên, đó là một mất mát lớn so với khi cô ta ở thiên đường, nhưng cô ta không thể khá hơn được dựa trên các tiêu chuẩn của bề mặt.
“Tại sao ngài lại cố gắng cầm cự?” Gabriel nghiêng đầu. Đó là một thái độ cho thấy cô ta không thể hiểu lý do đất đai đã suy tàn vì tiếp thêm năng lượng cho Garion và thái độ của Garion khi chấp nhận và sử dụng nó để duy trì bản thân thay vì từ chối nó. “Mặt đất đã được cường hóa đủ rồi. Thế giới sẽ không sụp đổ nếu ngài chết. Ngài còn sống cũng chẳng mang lại bất kỳ lợi ích gì cho các sinh vật trên bề mặt.”
Bản thân Garion biết rõ nhất. Cô không còn nhiều công dụng nữa. Bây giờ trái đất đã có thể tự tồn tại. Ngay cả khi nó bị cắt bởi Thánh Kiếm, nó cũng có đủ năng lực tái tạo để phục hồi từ từ. Nó là vô nghĩ ngay cả khi cô có mong ước bảo vệ các sự sống trên bề mặt như trước kia.
Garion đã mất hầu hết thánh năng của mình. Thần tính của cô thậm chí đã sụp đổ vì cô tỏ ra bất lực trong việc giúp đỡ vùng đất mà mình chăm sóc. Vậy thì tại sao cô lại cố gắng sống sót?
‘Mình chưa bao giờ như thế này trước đây.’
Trong những thế giới trước, Garion đã luôn biên soạn với cái chết. Cô không thể kháng cự vì cô biết sự vô giá trị của mình.
“Ngài—đang đợi Vượt hạng vũ trang Thần sao?”
Garion của hiện tại là dựa trên thần lực của Vượt hạng vũ trang Thần, không phải Rebecca. Tầm này, Vượt hạng vũ trang Thần hẳn đã cảm nhận được cơn nguy cấp của Garion. Thế nhưng, có vậy thôi. Vượt hạng vũ trang Thần không thể giúp đỡ Garion. Đó là vì anh ta đã đánh bại Zeratul vài tháng trước. Zeratul - kẻ không có đủ sức phòng thủ - đã bị đánh bại một cách khiêm tốn. Vượt hạng vũ trang Thần rõ ràng đã thắng và vươn lên trong địa vị. Anh ta hẳn đã đến một điểm mà mình có thể thấy rõ sự chênh lệch trong quyền năng giữa bản thân với Gabriel. Anh ta lấy đâu ra sự can đảm để tới giải cứu Garion cơ chứ?
Tất nhiên, anh ta có thể đến. Nghĩ về những hành động trong quá khứ của Vượt hạng vũ trang Thần, anh ta còn xa vời lý tính lắm. Có khả năng cao anh ta sẽ thiên về cảm xúc và cố gắng đến. Vấn đề là anh ta không phải đối thủ của Gabriel. Gabriel quyết định là mình khó có thể bị Vượt hạng vũ trang Thần đánh bại do cô ta đã được trang bị đầy đủ.
“Vượt hạng vũ trang Thần chỉ có một cơ hội chiến thắng nhỏ nhoi nếu hắn tới cùng một con rồng hàng đầu. Tuy nhiên, ngài biết là không có con rồng nào mà Vượt hạng vũ trang Thần đang liên lạc hàng ngày. Nếu ngài kiên trì và thu hút Vượt hạng vũ trang Thần, hắn sẽ mất rất nhiều thần tính vì ngài. Có khi hắn còn chết dưới tay ta. Ngài muốn thế sao?”
“...Không.”
Trái đất rung chuyển. Cảm giác như nó đang la hét vào Garion - đã bắt đầu từ chối chấp nhận năng lượng - rằng cô không được bỏ cuộc.
Gabriel cắm cây thương vào đất - đang bắt đầu dao động như những làn sóng - và nói, “Đúng, ngài nghĩ kỹ về điều đó rồi đấy.”
Từ đầu Gabriel đã lưu tâm tới sự can thiệp của Grid. Cô ta có lẽ đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng điều này không có nghĩa là cô ta hoan nghênh sự can thiệp của Grid. Mục đích của cô ta là trừng phạt Garion đến mức tối đa. Cô ta không muốn bị quấy rầy. Khác với Raphael - kẻ tận hưởng những sự kiện không ngờ, cô ta thích những thứ diễn ra theo kế hoạch của mình hơn.
“Vĩnh biệt.”
“......”
Garion nhắm mắt lại trong khi thương hại chính mình - kẻ sẽ bị tái sinh mà không nhớ gì trong thế giới tiếp theo và sẽ bị lợi dụng lần nữa. Cô chỉ muốn chết trước khi Vượt hạng vũ trang Thần đến nơi. Cô cảm thấy rất nhiều lỗi lầm vì đã suýt chút nữa đặt Vượt hạng vũ trang Thần vào nguy hiểm bằng cách kéo dài thời gian.
‘Ta xin lỗi. Ta nghĩ mình cũng muốn dựa vào ai đó ít nhất một lần.’
Từ lúc chào đời cho tới giờ. Garion đã sống một mình và cô lập trên bề mặt. Cô chỉ trung thành với bổn phận của mình và phụ thuộc và những sinh vật trên bề mặt. Nó chỉ là cuộc sống như thế. Cô thật vô dụng. Dù là vậy, cô cũng không có hối hận.
Rồi hơi lạnh của lưỡi thương đã lướt qua cổ họng cô. Garion nghĩ rằng đầu mình đã rơi xuống đất. Cô không mở mắt ra vì cô sợ mình sẽ đối mặt cơ thể đổ gục của cô sau khi đã mất đầu.
Trong khi đó, những ngón tay của Gabriel bận rộn di chuyển như thể đang chơi nhạc cụ. Cô ta búng cây thương bằng ngón áp út và kéo nó bằng ngón trỏ. Cô ta lập tức đặt nó xuống và đỡ lấy nó bằng ngón giữa. Cây thương dài đã xoay mạnh và trải dài ra trên đầu cô ta, phát huy một hiện diện to lớn. Nó chặn toàn bộ cơn mưa chiến cụ đang trút xuống từ trời và khiến chúng không thể tiếp xúc với cô ta.
Thần tính của cô ta - đã lan tỏa một cách mềm mại trên mặt đất mà cô ta đặt chân lên - mở rộng lãnh thổ của nó sang trái và phải. Nó đóng vai trò như một kết giới để bảo vệ các tiểu thiên sứ được mang đến để hình thành tam hợp.
“Nó rốt cuộc lại như thế này.”
Những con mắt của Gabriel - là sự giao nhau của màu xanh dương với vàng kim - đã nhìn về phía xa. Grid thu hút sự chú ý bằng cơn mưa chiến cụ và đã tiếp cận trong khi giảm thiểu mọi dấu hiệu hết mức có thể. Anh tới gần Garion trong khi mặc Áo Trùm Đầu và tin rằng chiến dịch của anh đã thành công, nhưng anh sớm nhận ra là mình nhầm.
Đó là một cái bẫy. Một cột sáng vọt lên từ dưới chân Garion và nuốt chửng cả Garion với Grid cùng một lúc. Đúng là tham lam quá mức khi cố gắng lừa gạt Gabriel - kẻ đã tồn tại từ khởi nguyên.
‘Cái thứ nhảm nhí quá thể đáng gì vậy?’
Grid đã duy trì tốc độ tối đa trong khi tới đây nên trạng thái Lôi Thần đã được kích hoạt. Anh vươn lên như tia chớp và né tránh cột sáng đồng thời hỏi Garion trên lưng mình, “Những vết thương đó, chúng sẽ hồi phục nếu ngài tới đền thờ chứ?”
Grid không thực sự thấy diện mạo của Garion. Không phải vì bộ dạng thảm hại của cô trông thật khó coi. Đó là vì sự cân nhắc. Garion là một vị thần vĩ đại. Anh muốn bảo vệ phẩm giá của cô. Trên thực tế, Garion đã cố gắng che giấu bản thân một cách tuyệt vọng từ khoảnh khắc Grid xuất hiện. Đó là cuộc gặp đầu tiên cũng là cuối cùng của họ và cô không muốn mình trông xấu xí.
“Cứ để ta lại đây và tránh nơi này đi,” Garion nói trong khi đẩy lưng Grid. Đó là một lời cầu xin.
Anh có thể cảm thấy đôi bàn tay nhỏ bé của cô đang run lên. Một bàn tay nhỏ nhắn như vậy đã liên tục duy trì thế giới ư?
Lúc cái đầu của Grid nguội đi, Gabriel đã dập tắt xong cơn mưa chiến cụ và gật đầu. “Đúng đấy. Vượt hạng vũ trang Thần, ngươi nên quay về đi. Mục đích của ta hôm nay là Garion, không phải ngươi.”
“Đừng có được đà. Mục đích của ta là ngươi đấy.”
Các vũ khí rồng được cầm trong cả hai bàn tay của Grid. Đó là một trạng thái mà các vật phẩm đã được kết hợp. Lũ thiên sứ còn chả thò mũi chúng ra khi mọi người tuyệt vọng cầu nguyên để được cứu—Grid cực kỳ ghê tởm những kẻ lộ mặt bất cứ lúc nào chúng không được mọi người mong chờ và nhắm vào những sinh vật tốt bụng.
Anh tin chắc rằng chúng còn tồi tệ hơn cả các đại quỷ. Lũ ác quỷ ít nhất còn đáp lại lời kêu gọi của Giáo hội Yatan, trong khi lũ thiên sứ bỏ mẹ này không thèm trả lời.
Sát khí tăng vọt lên. Cảm xúc của anh được bày tỏ dưới hình thức Ý chí Vô dạng. Một cơn bão dường như đang hoành hành xung quanh Grid.
“Tới mức này thì có thể kích hoạt được một thánh địa.” Gabriel đo đạc cấp độ của Grid và giơ cây thương của mình lên. Cô ta nhắm vào Grid, chính xác mà nói, cô ta nhắm vào Garion trên lưng Grid. “Hãy chọn xem ngươi sẽ sống sót một mình hay cả hai ngươi sẽ chết cùng nhau.”
Lời cảnh báo thì không dài dòng và hành động thì diễn ra ngay lập tức.
Phi thương—một động tác tượng trưng cho việc săn bắn ngay từ đầu, nó có một ý nghĩa mạnh mẽ. Nó phải trúng đối tượng và gây ra cái chết. Nó là một trong các quyền năng của Gabriel và giờ nó thậm chí còn chứa đựng năng lượng của một kẻ giết thần.
Grid bị nhấn chìm trong nỗi sợ hãi kinh hoàng cho dù đã trải qua Khí huyết của rồng với kiếm lực của Zeratul. Cái chết vụt qua tâm trí anh vào thời khắc anh nhìn thấy cây thương bay đến. Đương nhiên, khát vọng sống đã nảy nở. Đó là bản năng. Thánh địa đã mở ra mà không có bất kỳ điềm báo nào hết.
Thánh địa Kim loại—hàng trăm bộ giáp từ Hẻm núi Thép đã phủ lên Grid. Grid vòng tay mình quanh Garion. Gương mặt Garion đỏ bừng lúc cô cúi đầu xuống vì ngạc nhiên. Đó là vì cô đọc được tâm trí của Grid qua sự giao cảm của thánh năng. Mặc dù bị thương nhưng trông cô cũng không khó coi. Đúng hơn thì, anh ta ngạc nhiên vì cô lại xinh xắn đến vậy. Vì thế cô không nên làm gương mặt này. Sự an ủi ấy đã chữa lành một chút cho tâm hồn bị xé rách của cô.
“......?”
Những con mắt của Gabriel hơi mở to ra. Đó là một phản ứng ngạc nhiên. Đây là lần đầu kể từ khi sinh ra cô ta làm vẻ mặt này vì có phần bối rối trước diện mạo của Grid - vẫn đang trong tình trạng tốt ngay cả sau khi lấy thân mình ra để chặn cây thương được ném đi.