Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1647: Chương 1641

Chương 1641

[Bạn đã đánh bại Các mảnh vỡ của Asura.]

‘Asura ư?’

Thế lực của Đế chế Vượt hạng vũ trang bị phân tán rất nhiều. Nó chẳng có chỗ mấy vì anh phải cảnh giác với địa ngục lẫn thiên đường, cũng như các quý tộc địa phương. Valhalla là một rào cản chống lại Biển Đỏ, nhưng không thể hoàn toàn phớt lờ Hoàn Quốc được.

Điều này không có nghĩa là tai mắt của Vượt hạng vũ trang Hội bị phong bế. Những người chơi xếp hạng vừa chứng kiến sự xuất hiện của Rose và bám đuổi cô ta đã báo cáo vị trí của cô ta trong từng giây. Có nhiều lợi thế khi thể hiện sự chân thành với Vượt hạng vũ trang Hội bất cứ khi nào có một cơ hội. Nhờ vậy mà Grid đã theo dõi được Rose và nhanh chóng nắm được tình hình tổng thể.

Một thị trấn nông thôn nhỏ...

Agnus - cố gắng bảo vệ người dân khỏi một ác quỷ không rõ, và Rose - hợp tác với anh ta. Cứu người là ưu tiên hàng đầu, nên Grid đã đánh với ác quỷ trước.

Asura—đó là một ác quỷ cùng tên với cảnh giới mà các võ thuật sư muốn vươn tới, hoặc vị thần chiến đấu mà một số thầy tu phụng sự. Grid cảm thấy rất miễn cưỡng từ góc độ của mình do anh suy đoán rằng Asura là một võ thuật gia huyền thoại hoặc vị thần con người. Việc hắn cho rất nhiều điểm kinh nghiệm càng khiến Grid không thoải mái hơn.

‘Lẽ nào Asura đã thế chấp linh hồn mình cho Baal như Pagma với Alex?’

Hắn mang đến cảm giác quá hoàn chỉnh để linh hồn của hắn bị lấy đi...

Grid nhíu mày trước suy nghĩ tiêu cực, để rồi trở nên giật mình. Đó là vì Agnus đã thiêu đốt ra tro các mảnh vỡ của Asura - bị xé toạc như một miếng giẻ. Mỗi lần một mảnh vỡ biến mất, điểm kinh nghiệm bổ sung lại được gửi cho Grid. Đó là bằng chứng rằng Grid chưa hoàn toàn trừ khử Asura.

‘Mình tưởng mình loại bỏ được hắn rồi chứ?’

Anh đương nhiên phải nghĩ vậy rồi. Hệ thống đã quyết định cái chết của Asura. Nó cung cấp cho Grid một lượng kinh nghiệm hợp lý. Thế mà hóa ra hắn vẫn sống sao? Tức là Asura sở hữu một loạt các kỹ năng nội tại đánh lừa cái chết. Một khả năng khác là tất cả những cái bóng này đều là cơ thể của Asura.

‘Chả cần biết cái nào mới đúng, Agnus nhận thức được chuyện này ư?’

“Giết tôi đi.” Agnus chìa cổ mình ra.

Sau khi liên tục bị Faker giết và suy yếu rồi bị Baal vứt bỏ, anh ta chắc chắn đã yếu ớt so với thời kỳ đỉnh cao. Gần đây không có tin đồn nào về việc anh ta gây ra sự cố. Rồi Grid thấy anh ta đang bảo vệ mọi người...

“Tại sao tôi phải làm vậy?”

Grid nhìn chằm chằm vào cái cổ gầy guộc của Agnus trước khi cất kiếm. Nói nghiêm túc thì Grid có rất ít lý lẽ để giết Agnus. Hầu hết những ký ức xấu đều đã thực sự bị xóa khi Agnus cứu Irene và Lord. Faker thậm chí còn trả lại nó hàng chục lần. Tại sao Grid lại ép Faker gia nhập đoàn thám hiểm địa ngục thay vì ở cạnh Lord? Đó một phần là vì sự tăng trưởng của Faker rất quan trọng, nhưng mong muốn để dành kỹ năng Danh mục Hạ sát của Faker còn lớn hơn. Agnus của ngày nay không còn đủ xứng đáng để Faker liên tục truy đuổi và giết anh ta nữa.

“...Đừng làm thế nếu anh không muốn.” Agnus không ép. Thật ngạc nhiên vì nhiều người cho rằng anh ta sẽ phát khùng do cái tôi bị tổn thương, chẳng hạn như nói ‘Ta thậm chí không đáng bị giết à?’

“B-Bệ Hạ...!”

Hàng trăm dân làng - những người giờ mới định thần - phát hiện ra Grid và vội vã chạy tới rồi cúi đầu. Đế chế rộng đến nực cười. Chưa kể, hoàng đế được mô tả trong những bức chân dung hay lời nói của hoàng cung đều có xu hướng được đẹp đẽ hóa. Có thể nói chắc như đinh đóng cột rằng người dân sống ở các vùng ngoài khi gặp hoàng đế lại không nhận ra anh là chuyện bình thường.

Tuy nhiên, người dân của Đế chế Vượt hạng vũ trang có thể lập tức nhận ra gương mặt của hoàng đế, ngay cả khi họ là những nông dân đốt nương làm rẫy sống trong núi. Đó là bởi Grid đã là thần trước khi là hoàng đế. Họ quá quen thuộc với những bức chân dung, bức tượng, và đền thờ thần thánh của anh - những thứ không cần sự hoa mỹ.

“......”

Grid nhìn cặn kẽ thái độ của những người đang cúi đầu. Anh thấy sự nhẹ nhõm của họ khi lén nhìn Agnus và hiểu ra Agnus là loại người gì đối với họ.

‘Anh ta thay đổi rồi.’

Người ta bảo con người không dễ dàng thay đổi. Đặc biệt có ý kiến cho rằng một người càng xấu xa hoặc lười biếng thì càng khó sửa đổi vì họ đã quen sống cuộc đời tự do và dễ dàng rồi. Nhưng mà, Grid không đồng ý với lập luận này. Đó là trường hợp khi anh đã thay đổi chính mình. Anh tin rằng người khác cũng có thể thay đổi nhiều như anh.

Anh càng tin tưởng Agnus hơn nữa. Một người đàn ông với quá khứ mà anh sẽ không bao giờ có thể chịu đựng được. Anh ta không biến chất hoàn toàn ngay cả sau khi bị bắt nạt bởi lũ rác rưởi xấu xa và mất đi người phụ nữ anh ta yêu. Grid đã thấy anh ta thể hiện lòng tốt với người khác theo bản năng.

“Agnus, tôi biết anh là loại người thế nào đối với họ.”

“......”

Những người cảm thấy nhẹ nhõm và vui mừng sau khi xác nhận Agnus bình an vô sự—đôi mắt Grid nhìn họ thật ấm áp, nên Agnus đã ngậm miệng mà không tìm kiếm bất kỳ lời bào chữa nào.

Grid đề xuất, “Anh có thể nói chuyện với tôi một lúc được không?”

Rõ ràng Agnus đã xử lý các mảnh vỡ của Asura mà Grid gần như đã tha cho. Đấy là bằng chứng cho thấy anh ta hiểu rõ về ác quỷ với tư cách Kẻ khế ước với Baal trước đó.

Nghĩ lại thì, người chơi biết rõ Baal nhất chắc chắn là Agnus. Grid cần kiến thức của Agnus.

“Tôi không muốn...”

“Thị trấn này là lãnh thổ của đế chế. Nếu anh muốn sống ở đây thì phải thay đổi quyền công dân còn gì? Sẽ rất rắc rối nếu có một cuộc đàn áp đột ngột và anh bị bắt như một người nhập cư bất hợp pháp.”

“......”

Quyền hạn của anh đã được sử dụng theo một cách quan trọng. Grid dễ dàng đào vào điểm yếu của Agnus - đã mất quyền công dân kể từ khi trở thành kẻ thù của lục địa.

“N-Nó tuy lụp xụp, nhưng tôi sẽ đưa mọi người tới nhà mình.” Lúc trưởng làng đang dẫn Grid với Agnus...

“G-Grid!” Rose đuổi theo Grid. Cô ta thu nhỏ cơ thể về kích thước của con người và lấy hai tay che đi những cái sừng trên trán. Đó là nỗ lực để trông như con người nhất có thể với Grid - kẻ chắc chắn ghét ác quỷ.

“Chúa tể A-Amoract... À không! Amoract đó muốn tôi bảo anh một cách rất kính cẩn rằng bà ta có chuyện cần nói với anh! Hehe!”

“...Cùng nghe xem nào.”

Grid nhớ lại cảnh Rose cố gắng cứu người dân và cho cô ta chút thời gian. Sau một lúc, Grid đã ngồi đối mặt Agnus với Rose và cảm thấy kỳ lạ. Cựu Kẻ khế ước với Baal và một đại quỷ đang ngồi đối diện anh. Anh nghĩ rằng thế giới đã thay đổi rất nhiều.

“Nói trước đi.” Grid liếc nhìn Rose và Rose bật dậy khỏi chỗ ngồi. Đó là một màn thể hiện tương tự kỷ luật quân đội. Mắt cô ta - thường lóe lên với vẻ ranh mãnh - đang tỏa sáng như những ngôi sao.

“Thật vinh dự khi có cơ hội được gặp Grid, người mà tôi đã luôn ngưỡng mộ! Nếu anh cho phép, tôi muốn chụp một bức làm bằng chứ... các đại quỷ không có tính năng chụp ảnh màn hình hay quay phim... Ahahat...”

Các đại quỷ ở vào vị trí mà chúng hoàn toàn thù địch với con người. Việc rò rỉ các sự kiện từ địa ngục cho bề mặt có thể đặt địa ngục vào một bất lợi lớn, nên có rất nhiều hạn chế về tính năng quay phim lẫn liên lạc. Đó là một hình phạt rất lớn khi cân nhắc sở thích của Rose từng là đăng những bức ảnh bằng chứng từ các cửa hàng tráng miệng lên mạng xã hội.

Do đó, Rose hy vọng mọi thứ sẽ trôi chảy. Cô ta muốn nắm bắt cơ hội này vì mình đã nhận rất nhiều tổn thất khi trở thành một đại quỷ. Đó là lý do cô ta vứt bỏ kiêu hãnh của mình và cúi đầu trước Grid vào lúc này.

“Vào chuyện chính luôn đi.” Người thúc giục Rose là Agnus, không phải Grid. Anh ta không thoải mái với vị trí này và không định im lặng lắng nghe sự lảm nhảm của Rose.

Rose thầm chửi rủa Agnus trong khi vừa cười vừa nói. Cô ta xoa 2 bàn tay với nhau và Grid nghĩ cô ta giống những con ruồi phân mà anh thấy ở nhà ông nội mình dưới quê. “D-Dạ. Sao mà người như bọn tôi dám lấy đi thời gian quý giá của Grid chứ? Để bắt đầu thì, Amoract tin rằng Baal nên bị kiểm soát. Anh biết Baal là một gã tâm thần rồi đúng không, Grid? Kẻ đã biến địa ngục thành như bây giờ chả ai khác ngoài Baal...”

“......”

Grid nhìn qua Agnus.

Như bọn tôi.

Anh nghĩ Agnus đương nhiên sẽ tức giận trước thái độ của Rose khi lặng lẽ trói buộc Agnus vào với cô ta. Ấy vậy mà ngạc nhiên thay, vẻ mặt của Agnus không đổi. Đó là thái độ cho thấy anh ta chả quan tâm dù mình có nhận kiểu đối xử nào. Bất chấp điều đó, đôi mắt anh ta vẫn sống động. Ít nhất thì, anh ta không có vẻ gì là lạc lõng và đang lơ đễnh, nên Grid không khỏi cảm thấy nhẹ lòng.

‘Mình đã nói mình ghét anh ta.’

Quá khứ - mà bây giờ cảm thấy như cực kỳ xa vời. Những ký ức về các cuộc chiến khốc liệt của anh với Agnus hiện lên trong tâm trí anh. Anh chợt có một câu hỏi.

Agnus - người đang sa sút không như những ngày đó, và bản thân anh - người đã trở nên mạnh mẽ hơn vô song so với những ngày đó. Ai mới là kẻ bình thường? Cả hai đều bất thường, nhưng... Grid nghĩ mình có hơi kỳ quặc hơn.

‘Làm thế nào mà mình trở nên mạnh mẽ như vậy?’

Anh cảm thấy như đã tự mình đi quá xa. Có một cảm giác lo lắng và cô đơn không thể hiểu nổi bất chợt ập đến.

“Baal đã luôn là một cái gai trong cổ Amoract. Tình cờ là anh lại tuyên bố rằng mình sẽ thanh tẩy địa ngục. Một kẻ đã luôn hứng thú với những thành tích và đức hạnh của anh như Amoract đã hoàn toàn bị mê hoặc. Bà ta nghĩ mình có thể tin tưởng anh và làm việc cùng với anh. Bà ta muốn làm việc với anh để loại bỏ Baal...”

Ý thức của Grid dần lắng đọng lúc Rose tiếp tục nói.

Từ lúc nào mà mình trở thành một người độc nhất vô nhị như vậy? Mình đã đi quá xa để chỉ đơn giản là gạt bỏ nó như một kết quả của quá trình làm việc chăm chỉ. Mình nhớ những ngày còn đang cạnh tranh với những người chơi khác. Một thời mà có nhiều kỳ phùng địch thủ khiến mình cảm thấy bực bội, ghen tị, hoặc đôi khi là dựa dẫm vào. Mình nghĩ hồi đó mình có nhiều niềm vui hơn...

“Này.”

“......”

Giọng nói đột ngột đã mang tâm trí Grid trở lại.

Agnus đang nhìn chằm chằm vào anh từ đầu kia bàn. “Anh có vẻ đã nhầm cái gì đấy khi nhìn vào tôi, nhưng đừng có thay đổi ký ức. Tôi chưa bao giờ ngang bằng với anh dù chỉ là một giây. Anh chả có lý do gì để cảm thấy bất cứ cảm xúc nào qua bộ dạng tàn tạ của tôi.”

Agnus đã luôn hứng chịu nỗi cô đơn và lo lắng. Tức là anh ta có thể dễ dàng đọc được cảm xúc trong đôi mắt hơi run run của Grid. Về cơ sở của những cảm xúc đó—

“Ngay từ đầu, chỉ có một con quái vật là Kraugel ở ngang tầm mắt với anh thôi.”

Anh ta là đứa con cưng của tài năng đã khiến tôi cảm thấy sự vỡ mộng đầu tiên trên thế giới này. Anh ta chắc chắn sẽ trở lại với tư cách là đối thủ cạnh tranh của anh vào ngày nào đó. Vẫn còn quá sớm để thất vọng. Sự cô đơn và nỗi lo của anh là quá hấp tấp rồi.

Agnus ngậm miệng và không nói ra những lời này. Đó là vì anh ta sẽ xấu hổ nếu nói thêm nữa.

‘Chó chết.’

Từ lâu lắm rồi, chỉ nhìn vào anh chàng mang tên Grid này thôi cũng khiến anh ta cảm thấy xúc động. Anh ta đã tin đó là nỗi ác cảm với người đàn ông đứng sừng sững, không như Agnus, bất chấp quá khứ nhọc nhằn. Tuy nhiên, nhìn vào Grid lúc này, Agnus không nghĩ cảm xúc duy nhất anh ta có là ác cảm.

Grid nhận ra điều đó khi anh thấy Agnus che trán và cười nhẹ. “Cảm ơn nhé.”

“Khốn nạn.”

“...T-Tôi nói tiếp được không?” Rose không đợi được phép và tiếp tục trong tuyệt vọng. Cô ta giải thích cho Grid những lợi ích của việc bắt tay với Amoract càng chi tiết càng tốt. Từ đầu thì, lý do Amoract muốn một tờ giấy với một cây bút là để gửi một bức thư cho Grid.

Đó là một bức thư đề xuất liên minh. Nếu Rose lập liên minh thành công với Grid tại đây thì nhu cầu kiếm giấy và bút sẽ biến mất. Rõ ràng là giá trị của phần thưởng nhiệm vụ sẽ cao hơn nhiều.

“Thế thì...”

“Tôi biết mọi thứ,” Grid ngắt lời Rose giữa chừng.

“Hở? Sao cơ?”

“Kẻ đã hợp tác với Baal để biến địa ngục thành như bây giờ là Amoract. Trong quá trình đó, Beriache đã bị đày ải.”

“......”

“Đại Quỷ của Xung đột. Sao tôi có thể tin và bắt tay với kẻ đã cô lập Beriache với Baal và gây ra xung đột nội bộ đây? Cô có gì để đảm bảo là tôi sẽ có được kết quả mong muốn trong tương lai ngay cả khi tôi bắt tay với bà ta và giết Baal thành công?”

“Ah, cái đó thì... Hehe, tôi sẽ rất cảm kích nếu anh có thể cho tôi cơ hội giải thích.” Rose rất bối rối trước tình huống này. Cô ta không biết Grid lại biết nhiều về địa ngục đến vậy. Làm sao anh ta biết những sự thật mà cô ta chỉ mới biết gần đây? Tất nhiên, Rose không tỏ ra lúng túng. Cô ta giữ bình tĩnh nhất có thể trong khi đầu óc thì quay tít.

Grid không hề cho cô ta chút thời gian nào. Anh làm theo lời khuyên của Lauel được gửi qua thì thầm và nói thẳng, “Rose, cô có ý định trở thành một nội gián cho phe bọn tôi không?”

“Tôi, một ác quỷ á...”

“Nếu cô không thích thì chết một lần đi.”

“......”

Agnus có một suy nghĩ lúc anh ta quan sát tình hình từ bên lề.

Đây là cách tên khốn độc địa đó vươn tới được nơi này. Đây là cách hắn trở thành đấng tối cao. Vậy thì chả phải là rất đáng xấu hổ khi cảm thấy cô đơn sao...?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!