Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1648: Chương 1642

Chương 1642

“Khoan! Khoan đã!”

Mọi người hết lòng ngợi ca Grid. Thỉnh thoảng, có một nhóm người vượt ra ngoài tầm của một vĩ nhân và đối xử với anh ta như một thiên sứ. Đó là vì anh ta có lối cư xử tốt và đã làm rất nhiều việc thiện. Tuy nhiên, từ vị trí là kẻ địch của Grid, nghe những câu chuyện như thế thật buồn cười. Không thể phủ nhận rằng anh ta đã làm rất nhiều việc tốt cả ở ngoài đời lẫn trong Satisfy.

Thế mà thái độ của anh ta? Bắt chước hành vi của anh ta chỉ là vô nghĩa. Đây là một tên xã hội đen chính hiệu. Vào khoảnh khắc này, Rose tin chắc rằng các bố mẹ đọc tiểu sử của Grid cho con cái họ nên để mắt tới con cái để chúng không lớn lên thành những kẻ xấu xa.

Bỗng dưng, cô ta cảm thấy một lưỡi kiếm lạnh kề vào cổ mình. Không, nó chỉ là một cảm giác. Nó không thực sự lạnh. Chẳng có mùi hay cảm giác kim loại riêng biệt nào hết. Cảm giác như nó không-tồn-tại vậy. Lưỡi kiếm chạm vào cổ cô ta rõ ràng là thật và lấp đầy một bên tầm nhìn của Rose, nhưng vì lý do nào đó, Rose không thể cảm nhận được hiện thực. Trái lại, dường như các vũ khí làm từ những kỹ năng dựa trên năng lượng sẽ thể hiện ra một sự hiện diện dễ nhận thấy hơn.

‘Đây là một vũ khí rồng...’

Rose giả sử mình đang chiến đấu với Grid. Cô ta nhớ bản thân mình bị chém mà không hề hay biết. Cô ta chắc chắn sẽ bị chém ngay cả khi không có dấu hiệu thanh kiếm được vung ở tốc độ phi phàm.

“Lúc này thì làm ơn cất thanh kiếm của anh đi.”

Đe dọa cô ta và rút kiếm giữa cuộc trò chuyện...

Rose phát mệt với những hành động thái quá của Grid và đã bùng lên nửa cơn tức tối. Cặp mắt với giọng của cô ta run rẩy và hơi thở thì khò khè. Qua phản ứng của cô ta, Grid đã thu được rất nhiều thông tin.

‘Thiệt hại từ cái chết là rất lớn sao?’

Trong nội bộ Vượt hạng vũ trang Hội, Rose được biết đến với cái tên Nhóm Hỏa tiễn. Những kẻ phản diện xuất hiện trong bộ anime nổi tiếng thế giới, Pokemon. Một phản diện hạng ba tự tin chắn đường nhân vật chính, chỉ để thua cuộc liên tục và chạy trốn trong vô vọng.

Tính khí của Rose giống với chúng. Lần nào cô ta cũng liên tục vùng vẫy và bị đè bẹp một cách thậm tệ đó thôi? Thế nhưng, nhìn cô ta lúc nào cũng quay lại thì cô ta trông như ai đó đang lo lắng muốn chết ấy. Cô ta chả sợ thất bại hay cái chết chút nào hết.

Cơ mà, lúc này cô ta đã kinh hãi. Tức là cô ta có rất nhiều thứ để mất.

‘Có vẻ cô ta đã đến thăm bề mặt với một mục đích rõ ràng.’

Grid nghĩ ngợi về thông điệp thế giới nổi lên khi Rose xuất hiện và đưa ra phán xét. Hiện tại, Rose đang trong một nhiệm vụ giá trị cao và mất mát cô ta phải hứng chịu khi chết ở đây sẽ lớn hơn thường lệ...

-Đó là một thời cơ tuyệt vời. Hãy dồn ép mạnh hơn đi ạ.

Lauel được thông báo tình hình trong từng giây và đã đưa ra lời khuyên.

Grid gật đầu và mở Thánh địa Kim loại. Ngôi nhà của trưởng làng mà 3 kẻ bọn họ đang mượn đã lập tức mở ra. Nó như một ngôi nhà dựng lên bằng giấy hơn là những khúc gỗ. Trần nhà cùng những bức vách tách ra và chạm xuống mặt đất. Cực quang màu cam trôi như một con sóng và đổ bóng xuống khu vực. Đó là do một vách đá cao đã trồi lên. Những vách đá màu đen được làm từ huyền thiết.

“Một hẻm núi...” Agnus lẩm bẩm từ giữa các vách đá vươn cao lên trời. Một ký ức mơ hồ của những ngày anh ta còn lang thang khắp nơi như một tên điên đã vụt qua tâm trí Agnus.

Hẻm núi Taleren—nơi Grid viết nên trang sử đầu tiên của mình đã khắc sâu trong tâm trí Agnus. Anh ta có lẽ sẽ không bao giờ quên trong suốt quãng đời còn lại. Đó là vì nó là nơi Grid - người giống anh ta - đã hoàn thiện, như một thực thể khác hoàn toàn với anh ta. Agnus hồi tưởng một cách sống động tất cả những cảm xúc anh ta có lúc ấy và đưa ra một giả định vô nghĩa.

‘Nếu hồi đó mình phê chuẩn Grid mà không phủ nhận thì sao?’

Điều gì sẽ xảy ra nếu anh ta thành thật ghen tị mà không bị chìm trong cảm giác tuyệt vọng, phản bội, và tức giận? Nếu anh ta không quay lưng khỏi ham muốn được trở nên giống như Grid, có lẽ lúc đó anh ta đã thay đổi rồi. Chẳng phải đã có thể tiến về phía trước hơn là bị kẹt lại trong quá khứ hay sao?

“Ơ...? Ưhhh?”

Một sự kiện dịch chuyển tức thời khó mà hiểu được theo thường thức của người chơi—Rose luống cuống trước khung cảnh đột ngột biến đổi. Cô ta đánh mất một nửa khả năng nói của mình trong khi vẻ mặt thì thay đổi theo nhiều cách khác nhau. Dường như cô ta đang trong trạng thái vô cùng rối trí vì không thể chỉ ra nó là thực hay là mơ.

Những vách đá đã chảy xuống. Hơi nóng từ trái tim của Chu Tước - đã trở thành một phần của Grid - làm tan chảy huyền thiết như thể nó là sôcôla. Giây phút nó chạm đất, huyền thiết cứng lại và chồng chất lên giống như một con sóng dừng. Nó vừa cao vừa lớn.

Rose sợ bị nuốt chửng. Cô ta cảm thấy áp lực vô cùng. Sau đó, Rose nhận thấy chậm mất một bước. Cạnh của làn sóng đen đều sắc nhọn. Chúng không phải sóng, mà là hàng vạn vũ khí. Tất cả những vũ khí này đã chĩa vào cô ta...

‘Thật đấy à... anh ta thực sự bị điên rồi còn gì?’

Rose hoàn toàn nhận thức được rằng mình là nhân vật phản diện. Cô ta coi hầu hết người chơi là kẻ thù ngoại trừ bản thân. Mặc dù vậy, cô ta cũng không có chút thù địch nào với Grid - có thể được gọi là thủ lĩnh cho đám kẻ thù của cô ta. Đó là vì cô ta biết sự chênh lệch quá lớn giữa họ và cảm thấy sự tôn trọng với tư cách một game thủ.

Đúng. Rose đã lễ phép từ khoảnh khắc cô ta gặp Grid. Cô ta chưa bao giờ đánh mất lối cư xử của mình dù chỉ là một khắc. Tuy nhiên, Grid lại chĩa kiếm của mình vào cô ta. Cô ta yêu cầu Grid rút lại thanh kiếm và hắn lại giải phóng trí giới mà cô ta mới chỉ nghe qua bằng lời, bao vây cô ta bằng hàng ngàn vũ khí...

...Tại sao thế?

Cô ta đang cảm thấy rối trí không biết phải đối phó với chuyện này thế nào thì Grid đã đưa ra câu trả lời cho cô ta.

“Tôi chả muốn nhiều đâu. Cô chỉ việc tiếp tục như thường lệ, trong khi cung cấp thông tin bọn tôi muốn khi bọn tôi muốn và có lập trường mà bọn tôi muốn khi bọn tôi muốn.”

Chuyện này... hắn là một tên trộm chắc?

Cách nói của Grid thật nhức nhối. Vậy mà ngạc nhiên thay, biểu cảm của Rose đã giãn ra. ‘Hứa mõm thì chả sao hết.’

Thì thầm đã là bất khả thi rồi chứ nói gì chụp ảnh màn hình với quay phim. Đại quỷ Rose ở trong trạng thái phong bế, nên Vượt hạng vũ trang Hội không có cách nào để do thám cô ta. Sau cùng thì, Vượt hạng vũ trang Hội làm kiểu gì để xác nhận được Rose đang hành động như họ muốn chứ?

“...Ôkê. Tôi có thể gặp nguy hiểm lớn nếu phản bội ác quỷ, nhưng mà thôi, tôi thực sự thích Vượt hạng vũ trang Hội. Thật vinh dự khi có thể làm việc với Vượt hạng vũ trang Hội.”

Rose nuốt lấy nụ cười đang muốn nở ra và nói với vẻ oai hùng. “Đổi lại, hãy giúp tôi một chuyện. Tôi hy vọng anh sẽ thành lập một liên minh với Amoract. Đây không phải là yêu cầu để thỏa mãn tư lợi của riêng tôi. Chỉ khi chúng ta có thể loại bỏ được Baal thì chúng ta mới có thể lên kế hoạch cho tương lai, dù là trên bề mặt hay tại địa ngục. Hợp tác giữa Vượt hạng vũ trang Hội với Amoract thật sự là một mối hợp tác vì lợi ích của thế giới!”

“Được thôi.”

Mặt Rose hồng hào cả lên. Cô ta mừng trước thái độ của Grid khi hắn nhẹ nhàng gật đầu.

Grid bảo cô ta, “Nếu cô tới chi nhánh địa ngục của Vượt hạng vũ trang Hội, sẽ có các mị quỷ mặc quần áo dày. Chúng là thuộc hạ của tôi. Hãy đưa chúng tới gặp Amoract để điều phối các cuộc đàm phán chính xác.”

“Hớ?” Cô ta có một phỏng đoán đại khái về chi nhánh địa ngục của Vượt hạng vũ trang Hội. Nó là lâu đài pha lê do Yura cai trị. Tuy nhiên, mị quỷ mặc quần áo dày á? Một mị quỷ bị ám ảnh với việc bỏ bùa kẻ khác giới không thể mặc quần áo dày đâu đúng không? Rời đi và đưa theo một đám sinh vật ma quỷ tới vị trí đàm phán với Amoract là có ý gì vậy?

“Tôi có thể giao tiếp thông qua chúng, nên đừng lo về vấn đề liên lạc. Tại sao chúng ta không nói chi tiết với Lauel nhỉ?”

Grid thu hồi Thánh địa Kim loại. Hẻm núi và những con sóng vũ khí biến mất như chưa từng tồn tại và 3 kẻ bọn họ một lần nữa ngồi cạnh nhau.

Cốc cốc.

Có tiếng gõ cửa và một cao thủ khác xuất hiện. Đó là thủ tướng của Đế chế Vượt hạng vũ trang, Lauel. Anh là người được coi như thứ rác rưởi bất khả chiến bại, tên ranh con, thằng khốn, v.v, đối với mọi lực lượng chống lại Đế chế Vượt hạng vũ trang.

“Tôi hết sức xúc động khi thấy ba vị ngồi cùng nhau. Tôi thật sự có thể cảm thấy hành lang của thời gian. Hưhưt.”

Một con rồng đen hiện ra trên mu bàn tay Lauel lúc anh mỉm cười và vuốt tóc. Rồi con rồng đen biến mất. Một hoa văn nào đó nổi lên trong một con mắt của anh. Có vẻ đúng là anh được bao phủ trong da như đồn đại.

Cặp mắt của Rose tối sầm lại. Đối phó với Grid đã mệt rồi và giờ cô ta phải dính líu tới Lauel nữa... cô ta muốn đăng xuất ngay và luôn.

“Rose, xin vui lòng đi cùng tôi. Tôi sẽ phụ trách việc của cô.”

“Ah... Hahahat... Ừ...” Rose đi theo Lauel với những bước chân yếu ớt. Hôm nay, cô ta sẽ bị phân tích kỹ lưỡng và bị ràng buộc. Trong tương lai, mọi hành động lẫn lựa chọn của cô ta sẽ bị Vượt hạng vũ trang Hội kiểm soát trong suốt thời gian hợp tác với Vượt hạng vũ trang Hội. Vượt hạng vũ trang Hội đã tập hợp các chuyên gia trong từng lĩnh vực và có quá nhiều phương tiện với phương pháp.

Sau một lúc, chỉ còn lại một mình Grid với Agnus và anh lập tức vào chuyện chính. “Hãy cùng bọn tôi giết Baal.”

Kiến thức và kinh nghiệm của Agnus. Chưa kể, sức mạnh tổng hòa xảy ra khi các quyền năng của thất ác thánh kết hợp với nhau. Grid đánh giá rằng Agnus là một người cần thiết. Anh cũng lưu ý tới tình trạng của Agnus giống với Betty. Tạm thời, sức mạnh của anh ta có thể đã suy giảm, nhưng tiềm năng của anh ta sẽ rất lớn.

‘Ngay cả khi đã suy yếu, anh ta vẫn mạnh hơn nhiều so với một người chơi xếp hạng cấp cao kha khá.’

Grid nhất định muốn hợp tác với Agnus, nhưng anh không biết cách để thuyết phục người kia. Vấn đề là anh không có lá bài nào để lôi ra thương lượng. Agnus đã thôi hoạt động tích cực và anh ta không thể nào có lòng tham như Rose.

Agnus đáp lại Grid đang rối bời, “Được.”

Đó là một câu trả lời không ngờ. Grid vui mừng, đứng dậy khỏi chỗ ngồi trong khi đôi mắt vàng của Agnus sáng lên một cách kỳ lạ lần đầu tiên sau một thời gian dài.

“Tôi muốn cười vào mặt Baal ít nhất một lần.”

Agnus đã bị bóc lột do mong ước của anh ta trong suốt thời gian làm Kẻ khế ước với Baal. Cái mặt của Baal lúc lão ta cười nhạo Agnus - đang phục sinh người yêu đã chết của mình như một con búp bê - vẫn còn trong những cơn ác mộng của Agnus. Anh ta đã bị cướp đi hầu hết sức mạnh mà mình đã gây dựng khi anh ta bị Baal vứt bỏ.

Đó là một sự mất mát về thời gian. Anh ta nghĩ rằng sẽ rất thú vị nếu có thể báo oán. Phải, anh ta muốn được vui. Anh ta đã mệt với cuộc đời đầy oán hận, căm ghét, và hối tiếc này rồi. Điều này cho anh ta đủ lý do để làm việc với Grid.

***

“......”

Tại Lâu đài Vượt hạng vũ trang, Reinhardt...

Các thành viên của Vượt hạng vũ trang Hội trông như chết lặng. Đấy là hậu quả của việc chứng kiến người đàn ông đang đi bên cạnh Grid. Mái tóc xanh lá lúc nào cũng bết dầu đã xõa xuống và đôi mắt vàng từng tỏa sáng với vẻ điên rồ đã mất đi ánh sáng. Dù vậy, mọi người vẫn lập tức nhận ra danh tính của người đàn ông.

Agnus—người chơi tồi tệ nhất từng có.

Tại sao hắn lại ở đây? Họ nghĩ hắn đang bị áp giải như một tên tội phạm, nhưng lại không phải vậy. Hắn thậm chí còn chả bị còng tay. Không có dấu hiệu nào của việc chùn chân từ những bước đi đều nhịp với các bước chân của Grid.

Lúc mọi người đang bị kích động...

“Ơ? Chú!” Lord chạy đến từ cuối hành lang. Đầu tiên, cậu bé chào hỏi cha mình một cách lễ phép trước khi nắm lấy bàn tay khô khốc của Agnus cùng với một nụ cười thật tươi. Cậu bé hạnh phúc khi được gặp vị ân nhân đã cứu mạng mình. “Đã thật sự rất lâu rồi đấy ạ! Chú vẫn khỏe chứ?”

“......”

Có sự im lặng trong hành lang căng thẳng. Mọi người lo lắng không biết Lord sẽ phải chịu đựng sự sỉ nhục nào. Rũ bỏ bàn tay thì là mặc định rồi. Họ đoán là Lord có thể bị chửi rủa hoặc bị nhổ nước bọt lên.

Tất cả những dự đoán của họ đều sai hết. Agnus không rũ bỏ bàn tay của Lord, chửi bới, hay phỉ nhổ cậu bé.

“Ừ.” Mà đúng hơn, anh ta thậm chí còn đưa ra một câu trả lời ngắn gọn.

Theo sau đó là sự kinh ngạc của mọi người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!