Chương 1646
Cách đây chưa lâu, Hayate đã bảo Grid, “Ta chỉ mới nhận ra gần đây rằng hầu hết các con rồng hàng đầu, những kẻ vốn đã bị các cổ long đe dọa, có thể đưa ra những quyết định có lý trí.”
Ông ấy nói mình đã học hỏi được rất nhiều dựa trên câu chuyện của Cuồng Thần với Cuồng Long và ông ấy đã lên kế hoạch rời khỏi tòa tháp để dấn thân vào một chuyến hành trình dài.
“Ta sẽ ghé thăm và nói chuyện với những con rồng hàng đầu vẫn duy trì phẩm giá của chúng và định cư tại một nơi trong một thời gian dài.”
Ông ấy sẽ thuyết phục chúng để chúng hiểu và cùng tồn tại với nhau. Điều đó sẽ không dễ, nhưng ông ấy vẫn mỉm cười lúc nói rằng nó còn tốt hơn là mù quáng đối đầu với chúng. Ông ấy thậm chí còn hứa sẽ giúp đỡ việc tuyển mộ các vị thần con người trong chuyến hành trình.
Thế rồi hôm nay, tình hình đã thay đổi chóng mặt. Baal đã gây nên một sự cố ra trò. Hayate buộc phải vội vã quay về tòa tháp và các thành viên tòa tháp nói với ông ấy rằng họ muốn giúp Grid.
Ông ấy đương nhiên đã cho phép. Bản chất của Tòa tháp Thông thái là bảo vệ thế giới khỏi những hiểm họa mà nhân loại không thể ứng phó. Nó không chỉ là về việc bị ám ảnh với tộc rồng. Trong lòng ông ấy, Hayate cũng muốn đến địa ngục cùng họ. Tuy nhiên, ông ấy không thể để bề mặt trống rỗng được, nên ông ấy đã ở lại tòa tháp một mình. Ông ấy không bày tỏ chuyện này với các thành viên tòa tháp, chứ ông ấy đang lo về ác long Bunhelier.
Một con rồng đã hợp tác với Baal trong quá khứ xa xưa và nuốt chửng quỷ lực—Hayate quan ngại rằng Con đường Asura trải ra trên bề mặt có thể đã khiêu khích ông ta. Mối quan ngại ấy đã trở thành hiện thực. Năng lượng nở rộ từ nơi tận cùng của thế giới—luồng khí hùng mạnh và mang điềm xấu đến khó tin kia đã chiếm lấy tâm trí Hayate.
‘Ông ta thức dậy rồi.’
Một phong thái tao nhã—một nụ cười cay đắng nở ra trên mặt Hayate lúc ông ấy đặt bàn tay mình lên cái núm của chuôi kiếm.
‘Đó hẳn phải là ý định của Baal.’
Một ngàn năm sau khi tòa tháp ra đời, ông ấy mới có một ước mơ mới và lên kế hoạch cho một chuyến đi. Đáng tiếc là ông ấy sẽ chết trước khi có thể bắt đầu một cách bình thường. Dù vậy, nó vẫn chẳng sao hết. Ngay cả khi ông ấy chết, Grid vẫn còn đó.
Ông ấy có chút hối hận vấn vương, nhưng lo lắng thì không. Lần đầu tiên kể từ lúc sinh ra, ông ấy không sợ cái chết.
***
Thời gian đang cạn dần.
Tổ đội của Grid rõ ràng nhận ra được tình hình. Ngay trước khi lên thang máy, họ đã thấy hàng trăm con người đang ở trong khủng hoảng được trình chiếu trên trời. Họ phải nhanh chân để cứu dù chỉ là thêm một vài sinh mạng. Sinh mạng của những người hiện đang bị kẹt ở địa ngục không chỉ là sinh mạng của riêng họ. Họ chết càng nhiều, quyền năng của Baal càng trở nên mạnh hơn. Do đó, cần thiết phải giải cứu họ, dù chỉ là vì mục đích chính nghĩa.
“Nghe nói là có thể đăng xuất trong địa ngục.”
Ngay sau sự cố, Lauel đã đăng xuất không do dự. Yura nhanh trí thì đã đăng xuất trước và vẫn đang đợi cuộc gọi của anh. Anh nhận được rất nhiều thông tin nhờ vào điều này.
“Tuy nhiên, ngài biết rồi đấy, không thể đăng xuất trong một trận chiến. Họ nói rằng rất khó để tìm đúng thời điểm đăng xuất.”
Tức là cuộc tấn công của kẻ thù cứ tiếp tục không ngừng.
“Ngay từ đầu, né tránh khủng hoảng bằng cách đăng xuất đã không phải là giải pháp.”
Baal đã thiết lập một quy tắc mới tại địa ngục. Các sinh vật bước vào địa ngục không thể thoát khỏi địa ngục qua bất kỳ phương tiện hay phương pháp nào. Tức là ngay cả nếu họ né tránh khủng hoảng trước mắt bằng cách đăng xuất, họ vẫn sẽ kẹt ở địa ngục cho tới hết đời.
“Cho đến nay, chết là phương pháp duy nhất để thoát khỏi địa ngục. Nhưng nhìn vào các đánh giá mà những người chơi đã chết để lại, có tới 100% khả năng những người bị giết sẽ mất các kỹ năng của họ. Điều này tức là họ khó mà từ bỏ mạng sống của mình một cách mù quáng...”
Đây là lý do những người bị kẹt ở địa ngục không thể chết. Các kỹ năng của người chết sẽ bị những mảnh vỡ của Asura hấp thụ và chuyển cho Baal hoặc đám thuộc hạ của Baal.
“Họ đã biết là các kỹ năng sẽ bị cướp đi, nên anh đoán là sẽ có một vụ ồn ào.”
“Vâng, nhiều người đã tìm các chuyến bay tới trụ sở Tập đoàn S.A để biểu tình.”
‘Đáng đời chúng lắm. Cái lũ ăn mày ngu ngốc đó.’
Tập đoàn S.A cái gì chứ? Làm ơn bị bao vây bởi những con xe tải biểu tình và bị chặn lối vào bãi đỗ xe đi...
Grid chửi rủa thật lòng. Dù anh có nghĩ về nó nhiều như thế nào thì nó vẫn thật phi lý.
Nhiệm vụ nghề cuối cùng của Hậu duệ Pagma. Đó là giải cứu linh hồn của Pagma. Anh hoàn thành cái này kiểu gì đây? Nếu Grid chưa đạt xếp hạng thần thoại và nếu anh không có được các sứ giả, các thành viên tòa tháp, cùng những vị thần con người—nếu anh chỉ là một Hậu duệ Pagma tầm thường, anh hẳn đã mếu máo từ bỏ nhiệm vụ.
‘Ít nhất 10 năm… không, để thử nó thì mình cũng mất 20 năm chỉ để lập được một nhóm lớn.’
Đó là một nhiệm vụ nghề mà hầu hết người chơi chỉ có thể thách thức khi họ đạt cấp độ cao. Đây có thực sự là thiết kế đúng đắn? Grid không nghĩ vậy. Anh nghi ngờ rằng họ đang nhắm vào anh và đã nâng độ khó của nhiệm vụ nghề. Tập đoàn S.A từ lâu đã ám ảnh với sự cân bằng và sẽ cản đường của một người chơi. Mặc dù có thể anh lớn mạnh tới mức này là vì phản ứng dữ dội anh nhận được từ Tập đoàn S.A...
“Nghe nói các khu vực trung lập trên khắp địa ngục đã mất tính năng vùng an toàn của chúng khi những bức tượng của Yatan bị phá hủy... thế không có nghĩa là không có câu trả lời. Lâu đài pha lê vẫn ở trong tình trạng tốt, nên chúng ta có thể dùng nó như một nơi trú ẩn.”
Bên trong thang máy đang đi xuống rất nhanh, Lauel đứng cạnh Grid và không ngừng truyền đạt tình hình. Họ đã là bạn đồng hành trong nhiều năm. Lauel đã mất khả năng chiến đấu sau khi đầu tư các chỉ số vào quyền lực chính trị. Anh không sẵn lòng chiến đấu trên mặt trận, nhưng lần này thì chịu rồi. Nó là một tình huống cấp bách. Thời gian không còn nhiều để sắp xếp thông tin mà Yura đã thu thập được và chuyển nó cho Grid. Tốt nhất là tự anh làm và giao nó đi.
“Chúng ta cần giải cứu mọi người, tập hợp họ trong lâu đài, rồi tái tổ chức sức mạnh của chúng ta. Tuy nhiên, hầu hết các nhóm đã bị đẩy ra khỏi tiền tuyến và phân tán. Tức là độ khó sẽ rất cao. Giải cứu chỉ có thể khả thi khi chúng ta biết họ ở đâu, nhưng tìm được nơi họ đang ẩn nấp lại là chuyện không dễ...”
“Đừng lo về việc tìm kiếm mọi người.”
Thang máy có cảm giác chật chội vì nó chất đầy các cỗ máy phép thuật. Braham ngắt lời một cách kiêu ngạo từ nơi ông ấy đang đứng một mình tại trung tâm với vẻ kiêu hãnh.
“Ngươi sẽ có thể tìm họ bằng phép thuật của ta với người phụ nữ đó.”
Ông ấy liếc nhìn Jessica. Ông ấy cho thấy mình sẵn lòng hợp tác với Jessica. Đó là một thái độ rất đáng ngạc nhiên khi xem xét tính cách thường ngày của Braham. Ông ấy dường như đang công nhận các kỹ năng của Jessica. Thế nhưng, các thành viên tòa tháp không ở đẳng cấp mà họ cần sự công nhận của Braham.
“Cái gã đó không biết lịch sự gì cả,” Biban thì thầm vào tai Jessica, nhưng giọng ông ấy to đến mức lọt vào tai tất cả mọi người. À thì, dù ngay từ đầu ông ấy có nói nhỏ thì cũng chẳng lừa được thính giác của những người ở đây.
“Cũng dễ hiểu thôi. Ông ta là con của Beriache và là pháp sư mạnh nhất mọi thời đại. Cân nhắc xuất xứ thì ông ta ngạo mạn là điều bình thường. Ông ta có lẽ cũng trạc tuổi ta.”
“Tuổi tác thì liên quan gì tới cách cư xử chứ? Chậc chậc.”
Cuối cùng, Biban tặc lưỡi. Trên thực tế, từ đầu ông ấy đã chả ưa Braham. Braham đã tự hào khoanh tay và chiếm vị trí trung tâm ngay khi lên thang máy đó còn gì? Thói quen này hẳn sẽ được chỉnh đốn ngay tức khắc nếu Braham không phải là sứ giả của Grid.
Braham khịt mũi.
“Ngươi thật lông bông. Có vẻ là trong cái trí tuệ không phù hợp với đẳng cấp của ngươi đang có một lỗ hổng. Ta có thể thấy tại sao ngươi lại bị đệ tử của mình vượt mặt.”
Braham có một ấn tượng ban đầu mạnh mẽ về các thành viên tòa tháp.
Những huyền thoại và thượng nhân trước đây—chẳng phải họ là những người hỗ trợ cho Người giết Rồng sao? Chưa kể, ông ấy được bảo là họ đã giúp đỡ Grid vài lần. Ông ấy đương nhiên đã đánh giá cao họ và quý họ. Tuy nhiên, lòng ông ấy lạnh giá khi thấy thanh kiếm của Biban.
Vũ khí rồng do Grid tạo ra—ruột gan ông ấy cồn cào khi nghĩ rằng tên khốn này đã chiếm giữ báu vật quý giá nhất lịch sử mà đến cả ông ấy vẫn chưa được tặng. Nghĩa là sự quý mến của ông ấy đã biến mất như chưa từng có khi nhắc tới Biban.
“Gì cơ...? Lông bông á? Có khiếm khuyết trong trí tuệ của ta sao? Nói lại nghe coi.”
“Ngươi lông bông và thiếu hiểu biết. Giờ ngươi còn có thính giác kém à? Một lần nữa, ngươi đáng bị vượt mặt bởi đệ tử của ngươi.”
“Ng-Ngươi...!”
Từ thân thể khỏe mạnh cho tới trí tuệ, phép thuật, và ngoại hình của ông ấy, Braham hoàn hảo về mọi mặt. Chỉ có một vấn đề với tính cách phản động của ông ấy. Ông ấy đã tiến bộ tới đẳng cấp của một quý ông khi so sánh với tên cặn bã trong quá khứ, nhưng xét về góc nhìn chung thì ông ấy có một tính cách xấu. Ông ấy sử dụng trí tuệ bẩm sinh cùng những giác quan đã được cường hóa pháp lực của mình để phân tích các điểm yếu của đối thủ và đào sâu vào họ không chút do dự.
Biban không thể đối phó với ông ấy. Biban sẽ phải dùng bạo lực để đánh bại Braham.
“Con ma cà rồng này, tên khốn ma quỷ...”
Các thành viên tòa tháp sau cùng đã phải ngăn Biban rút kiếm và Lauel thì thầm với Grid, “Sẽ không sao chứ ạ? Họ có vẻ hục hặc thì phải?”
“Chả sao đâu. Agnus với anh còn đang hòa thuận đây thôi. Những người lớn tuổi hơn bọn anh lại trẻ con hơn bọn anh chắc?”
“......”
“......”
Braham và Biban nghe thấy rõ giọng của Grid và đã rút lại sát khí của họ. Họ biết điều đó thật đáng xấu hổ. Tình hình có vẻ đã dịu xuống, nhưng đây là một tính toán sai lầm.
“Mắt của cô... Tôi móc chúng ra nhá?” Agnus đột nhiên gầm gừ. Anh ta dường như khó chịu vì từ trước khi vào thang máy cho tới giờ, Betty vẫn đang nhìn anh ta chằm chằm mà không chớp mắt. Thái độ nuốt xuống những lời chửi bới của anh ta khá là đáng khen. Anh ta không hề bị đe dọa dù Betty là một thực thể hùng mạnh. Có vẻ anh ta không thể đối xử với bà ấy như thế vì bà ấy là một cô gái.
“Mắt chứ gì. Ta tặng chúng cho cậu nhé?”
“......!”
Agnus phát hoảng. Anh ta sẽ chẳng bình thường nếu không ngạc nhiên khi thấy một cô gái đang đẩy những ngón tay vào trong đôi mắt mình.
“...Đằng kia thì sẽ ổn chứ ạ?”
“Có lẽ thế...”
Tới tầm này, Grid cũng hơi kiệt sức rồi.
Nefelina đang bám vào cánh tay anh và run rẩy vì cô nhóc bị choáng ngợp bởi khí lực tới từ các thành viên tòa tháp.
Abellio đã vẽ một con chó con bằng bút lông với cảm giác đang chơi đùa với một đứa cháu, nhưng ông ấy đã chìm vào suy nghĩ sau khi thấy con chó con biến mất lúc nó bị Cái nhìn Tinh tường của Mercedes đọc được. Zik thì đang thảo luận về các cổ tự với anh em cự nhân và cất giọng một cách hiếm thấy.
Võ sĩ Ken thì đang cầu hôn Garion. Thật là đáng nghi ngờ nếu ông ấy đang làm việc này ngay cả khi ông ấy biết cô là thần.
Đó là sự hỗn loạn toàn diện. Không khác gì một cái chợ cả.
“Họ... họ là những con người vĩ đại, phải không ạ?” Lauel hỏi lần nữa để xác nhận, nhưng Grid không thể trả lời.
Anh chỉ cười nhẹ. Anh cảm thấy rất yên tâm với các đồng sự của mình - những người không tỏ ra chút lo lắng nào cho dù đang vào địa ngục. Anh tin chắc rằng một khi họ tham gia vào đoàn thám hiểm đang hoạt động ở địa ngục, họ sẽ tạo ra một tổ đội không sợ bất cứ thứ gì trên đời. Đúng, họ cũng sẽ không sợ Baal...
Ting!
Cùng lúc đó, thang máy dừng đi xuống. Thiết bị đóng mở tự động do các cự nhân làm ra đã kích hoạt và cánh cửa mở ra. Cả nhóm - do Grid dẫn đầu - đã đầy kiêu hãnh bước vào địa ngục.
[Một phép dịch chuyển tức thời ngẫu nhiên đã xảy ra.]
Chào đón họ là một vòng phép rất lớn. Hắc thuật - chỉ hoạt động đầy đủ trong địa ngục - đã kích hoạt ngay khi nó đọc thấy khí tức của những vị khách. Ngoài Braham - nhanh chóng nắm được cấu trúc của phép thuật và phá hủy nó, tất cả mọi người trong tổ đội đều đã bị nhấn chìm trong ánh sáng và rải rác ra khắp địa ngục. Nơi Grid rơi vào là...
“Vượt hạng vũ trang Thần...?”
Đó là dòng sông luân hồi.
Những con mắt đỏ máu của mặt trăng địa ngục đang nhìn anh.