Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1653: Chương 1647

Chương 1647

“Hmm.”

Braham mỉm cười lúc ông ấy bị bỏ lại một mình. Hắc thuật có hiệu lực khi phát hiện ra một kẻ xâm nhập—đúng là tuyệt khi tận mắt thấy nó. Nó hoàn hảo mà không có một sai số nào. Vì nó hoàn hảo nên nó vừa chắc chắn vừa nhanh. Nó hoạt động dưới các điều kiện đã đặt trước, nên không thể ứng phó với nó cũng là chuyện bình thường.

Dù vậy, ông ấy cũng đã phản ứng được. Ông ấy thậm chí còn phá vỡ nó thành công một cách ngoạn mục. Ông ấy là kẻ duy nhất trong nhóm làm vậy. Điều này chứng tỏ khả năng vô song của ông ấy trong số những người mạnh mẽ nhất.

Ông ấy khá hài lòng. Niềm kiêu hãnh to lớn của ông ấy càng lớn hơn.

‘Nhất là ta còn vượt trội hơn tên kiếm sĩ về vườn đó.’

Braham đã ở cảnh giới đạt được phép thuật bằng ý chí của ông ấy. Hành động nhìn lại ký ức của ông ấy đã tự nhiên làm phát sinh phép thuật Ghi nhớ. Những cảnh tượng mà ông ấy nhìn thoáng qua chỉ giây lát trước đó đã hiện lên sống động trong đầu như một bức ảnh. Braham nhìn kỹ Grid, các vị thần, các sứ giả, và các thành viên tòa tháp trong bức hình.

Đó là khoảnh khắc họ bước vào địa ngục và hắc thuật được khởi động. Grid đã lập tức phản ứng. Riêng về tốc độ phản ứng thì anh nhanh hơn Braham. Tuy nhiên, anh không kích hoạt được Công tước Thông thái, nên anh cứ vậy mà kéo Lauel với Nefelina về phía mình. Gần như ngay sau đó, Mercedes, Piaro, và Zik đã ứng phó. Đó là cùng lúc với Braham. Tuy nhiên, phải mất chút thời gian để kích hoạt Cái nhìn Tinh tường, trong khi Piaro gần như là một kẻ ngoài cuộc khi nói tới phép thuật.

Zik là người duy nhất đáp trả ra trò. Cổ tự lập tức xoay vòng để tạo thành một từ. Đó là một từ ông ấy không hiểu... Zik đã thao tác một phép màu và can thiệp vào các tọa độ ma thuật áp dụng cho chính mình. Ông ấy đã đảo ngược cái bẫy. Kể cả khi ông ấy là một hiện thân đơn thuần, ông ấy cũng đã được ngợi ca như một đại sư vì đã đạt tới đỉnh cao trong hầu hết các lĩnh vực. Giờ ông ấy đã lấy lại thân xác thật của mình và khai thác quyền năng của một bán thần, ông ấy xuất sắc đến mức khiến Braham phải cảnh giác mọi lúc.

‘...Các thành viên tòa tháp thì sao?’

Hầu hết họ đều giống các sứ giả. Họ rất nhanh. Phản ứng của họ nhanh như đơn vị đã chia 1 giây thành hàng chục đoạn vậy, nhưng họ không thể tìm ra cách để ứng phó với phép thuật. Không... đấy chỉ là những gì ông ấy nghĩ.

‘Đám người dốt nát đó.’

Braham lạnh sống lưng. Ông ấy nhận thấy các vết nứt mờ đã được khắc lên những hình ảnh của các thành viên tòa tháp có trong Ghi nhớ. Có những dấu hiệu của ma thuật bị tấn công.

Abellio dùng cây bút lông của mình, anh em cự nhân dùng các tạo tác, Jessica dùng phép thuật, Ken dùng các nắm đấm, Jurene tập hợp pháp lực, và Betty cố ngăn chặn hắc thuật bằng cách cắt đứt luồng pháp lực. Tên kiếm sĩ về vườn kia thì chỉ chém nó bằng một thanh kiếm.

Tức là họ đã thử phá hủy theo hướng vật lý, không như Braham - hiểu được các nguyên tắc của hắc thuật và đảo ngược chúng để làm chúng mất hiệu lực. Kết quả là, họ thất bại, nhưng nó tạo ra một sự khác biệt. Hắc thuật áp dụng cho họ không còn nguyên vẹn vì một phần của các kỹ thuật đã bị phá hủy. Ít nhất, họ sẽ không rơi vào một nơi ‘nguy hiểm’.

‘Họ không chỉ là cộng sự của Ngài Hayate.’

Braham thán phục trong lòng, để rồi giật mình. Ông ấy ngạc nhiên với chính bản thân vì đã thừa nhận những kỹ năng của kẻ khác. Chuyện này có hơi... khó chịu. Nó đến mức mà ông ấy chào đón những vị khách không mời vừa mới tới.

“Sự thấu hiểu của Ngài Goron thật tuyệt vời. Ngài ấy nói chỉ con trai của kẻ bị lưu đày mới còn lại và điều đó đã trở thành sự thật.”

“Hắn có sự khôn ngoan của Beriache và đã nghiên cứu phép thuật của con người. Ma thuật mức độ này hẳn sẽ dễ đọc đối với hắn.”

“Hahaha! Braham! Con trai của Beriache! Mẹ ngươi có thể là một kẻ bị lưu đày nhưng bà ta vẫn là một trong tam ác khởi nguyên đấy. Tại sao đứa con của bà ta như ngươi lại học phép thuật của con người? Ngươi không thấy xấu hổ à?”

“Con trai của một kẻ bị lưu đày không thể cảm thấy xấu hổ. Hắn làm gì có gốc gác.”

Chúng là 3 ác quỷ. Chúng là những kẻ có danh hiệu tay sai, nhưng không phải sứ ma của Baal. Trong quá khứ rất xa xôi, chúng là những kẻ đã góp tay khi Beriache bị trục xuất khỏi địa ngục. Chúng đều có hào quang hùng mạnh. Gamigin bá đạo hơn tất cả chúng, nhưng chúng vẫn là các cường giả, đặc biệt là khi cân nhắc tới việc nơi này là địa ngục.

‘Chúng sẽ có thể sử dụng cuồng quỷ lực ở cấp độ hiện tại của chúng.’

Cuộc chiến càng kéo dài, quỷ lực càng mạnh lên. Nó là một kiểu kỹ xảo mà một số ít quỷ tộc cấp cao thực hành. Nhược điểm của nó là chỉ có thể được kích hoạt tại địa ngục, nhưng đấy không phải một nhược điểm vào lúc này vì nơi đây đã địa ngục.

“Thấy ngươi run rẩy làm ta nhớ lại khi xưa đấy. Mẹ ngươi trông hệt như thế này khi bà ta bị xua đuổi khỏi địa ngục.”

“Đúng là khoái trá khi nhìn thực thể đức hạnh mà toàn bộ ác quỷ của địa ngục phải noi gương trở nên khốn khổ trong từng giây từng phút. Ngay cả bây giờ, thời gian đã trôi qua rất lâu, nhưng một cảm giác thích thú vẫn trào dâng khi ta nhớ về khoảng thời gian đó.”

“......”

Một khung cảnh của quá khứ chợt hiện lên trong tâm trí Braham lúc ông ấy vừa đứng vừa cúi đầu. Đó là hình ảnh của mẹ ông ấy bị cưỡng chế trục xuất tới bề mặt bởi lũ ác quỷ đang nhạo báng. Đây chỉ là tưởng tượng của ông ấy. Hiện thực sẽ còn khốn khổ hơn nhiều.

‘Ahh, Mẹ ơi.’

Braham cảm thấy số phận của mình.

Grid đã dẫn con đến đây hay là mẹ đã gửi chúng đến cho con? Mẹ đã sắp xếp để con trả thù cho mẹ và rồi cuối cùng sẽ vượt qua mẹ sao?

“...Gã đó.”

Hệt như khi chúng cô lập Beriache trong quá khứ xa xôi.

Lũ ác quỷ đang cười cợt xung quanh Braham đã từ từ nhíu mày. Chúng giờ mới nhận ra tại sao đôi vai Braham lại run lên trong khi đầu ông ấy cúi xuống. Đó không phải là vì sợ. Ông ấy đang cười...

Đó không phải một ảo giác. Gương mặt Braham - lúc ông ấy ngẩng lên - đã xác nhận điều đó. Cặp mắt của gã đàn ông đang cười - với cái cằm rướn lên cao ngạo - đang đỏ rực lên như đôi mắt của mẹ ông ấy.

“Các ngươi chỉ là một trong số hàng ngàn binh lính bao vây mẹ ta. Giờ chỉ có ba kẻ các ngươi gặp ta thôi sao? Những năm tháng dài trôi qua đã khiến các ngươi già yếu rồi.”

Pháp lực của Braham- đã được mài sắc như dao - dần chuyển sang màu tím sẫm.

Cuồng quỷ lực—kỹ thuật mà con trai của Beriache, Braham, có thể sử dụng ‘một cách tự nhiên’ chưa gì đã khởi động rồi. Phẩm chất của bí kỹ quả là khác biệt.

“......!”

“......!”

Lũ tay sai của Baal—chúng vốn đã tàn sát hàng chục người chơi xếp hạng. Chúng rõ ràng đã in hằn vũ lực áp đảo của chúng lên những con người đang quan sát tình thế của địa ngục từ bề mặt. Chúng mạnh mẽ hơn bất kỳ đại quỷ nào đã chiến đấu trong Đại Chiến Nhân Quỷ.

Đây là lý do mọi người than thở khi thấy Braham đối đầu với chúng. Không khó để mọi người đoán được thất bại của Braham. Nhiều người chưa gì đã nhắm mắt lại sau khi biết gương mặt đẹp đẽ của ông ấy trên bầu trời sẽ sớm bị hủy hoại một cách khủng khiếp. Thế nên, mọi chuyện đã đến như một cú sốc còn lớn hơn.

Cảnh tượng những ngọn lửa tím bốc lên từ các ngón tay của Braham và lan ra như một cơn bão lúc nó quét qua chiến trường, cùng gương mặt ngạc nhiên của lũ ác quỷ đã rút lui—diễn biến khác hoàn toàn với những gì mà mọi người mong đợi.

Tin tức lan truyền trong tích tắc. Những người đã cố quay lưng lại với bầu trời đã bắt đầu từ từ ngẩng mặt lên.

***

“Chúng cắm quân hoàn toàn rồi à?”

“Ực. Chúng ta có đủ thức ăn không vậy?”

Tổ thám hiểm từ Vượt hạng vũ trang Hội đã được sơ tán tới lâu đài pha lê. Họ đã lập tức di chuyển sau khi sự việc xảy ra. Họ tin vào phán đoán của Yura với Jishuka. Nhờ vậy họ mới tránh được khủng hoảng là bị cô lập ngoài chiến trường, nhưng tình hình thì không tốt chút nào.

Một đội quân ma quỷ đang vây hãm lâu đài pha lê.

Khung cảnh chúng săn chính các sinh vật ma quỷ của chúng và nướng thịt còn lâu mới giống với thường thức, nhưng không may thay, mùi thịt nướng lại rất ngon miệng. Một cơn đói mà không thể làm thỏa mãn bằng thịt khô đã dày vò đoàn thám hiểm. Đó là một lời nguyền. Nó không có ảnh hưởng lên các huyền thoại như Yura, Jishuka, và Faker, nhưng nó đủ để gây đau đớn cho những người chơi không phải huyền thoại.

“Cái này... không phải nó là một kỹ năng mà các đầu bếp cao cấp có à?”

Đói được phân loại là một trạng thái bất thường. Vantner đang cau mày trước việc phép suy yếu dẫn đến giảm chỉ số lẫn thiếu động lực, nên anh đã nhận ra chậm mất một bước. Đó là thời điểm lời cảnh báo của Lauel - rằng họ sẽ mất kỹ năng - và lời của những người đã chết được chứng minh là một sự thật chắc chắn. Nỗi sợ hãi của họ lớn dần lúc số lượng kẻ thù tăng lên trong thời gian thực.

Lúc căng thẳng, ai đó đã giơ tay và hỏi một câu, “Lâu đài này... kẻ thù không thể tấn công nó đâu, đúng không? Nó an toàn, nhỉ? Phải chứ?”

Đó là một thái độ rất thận trọng. Kẻ này phải cẩn thận mà.

Rose—cô ta là một đại quỷ, nên cô ta rất không thoải mái ở vị trí này...

Cô ta nghĩ rằng ngồi trên một tấm đệm gai còn tốt hơn bây giờ. Chuyện đó thật phi lý bất chấp cô ta có nghĩ về nó như thế nào. Baal đã gây ra vụ việc khi cô ta đang ghé thăm lâu đài để gặp lũ mị quỷ của Grid. Cô ta bất ngờ bị cô lập trong lâu đài - nơi mà chỉ chạm mắt với các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội thôi cũng khiến cô ta cảm thấy tê liệt.

Tại sao cô ta phải ở đây...? Cô ta đã hỏi bản thân cả chục lần rồi, nhưng cô ta phải lý giải nó đơn giản là sự xui xẻo.

“Nó an toàn. Điều đó là chính xác. Vấn đề là chúng ta không thể ở lại đây như thế này. Nếu chúng ta tiếp tục như thế này,sao không đăng xuất luôn đi?”

Trong trò chơi, thời gian là vàng. Chỉ sống sót đơn giản thôi thì không có ích gì cả. Ngồi im ở đây trong thời gian dài hiển nhiên là một mất mát. Ngay cả vào thời khắc này, những đối thủ cạnh tranh lẫn kẻ thù của họ sẽ ngày càng phát triển và ăn thịt lẫn nhau.

“Hmm...”

Rose thấy nhẹ nhõm trong lòng. Cô ta lo về điều gì sẽ xảy ra nếu không ai trả lời câu hỏi của mình, nhưng ít nhất thì người này đủ tử tế để hòa thuận với cô ta, kể cả khi anh ta hói. Đi chơi với những người đàn ông đẹp trai như Faker và Regas thì sẽ tốt hơn, nhưng tình hình hiện tại là sao chứ? Cô ta bớt ngượng ngùng hơn đã là may rồi.

“Sao tự dưng mình cảm thấy bẩn thỉu nhỉ?”

Lúc Vantner đang thắc mắc về chuyện này...

Lâu đài đã rung chuyển. Bên ngoài cửa sổ nhuốm đầy một ánh sáng đầy màu sắc làm nhiễu loạn cặp mắt của cả nhóm. Đó là hậu quả của một cuộc oanh tạc ma thuật.

“Ah, nó an toàn mà, đúng không?” Rose tái mặt hỏi lần nữa.

Ộp, ộp, ộp ộp ộp...

Tiếng ếch kêu vang lên từ đằng xa.

Chepardea và lũ sứ ma của Baal đã tham chiến.

***

Chepardea dừng cuộc oanh tạc ma thuật lại và nói, “Nó là di sản của Dantalion. Đương nhiên là khó mà tấn công nó được. Các ngươi không cần phải tấn công nó. Ộp.”

Dantalion là ác quỷ khôn ngoan nhất địa ngục. Có nhiều ác quỷ đã thu được kiến thức ngang ngửa với hắn, Dantalion là kẻ duy nhất vận dụng được kiến thức đó. Điều đó có nghĩa hắn là một kẻ hèn nhát. Dù là một đại quỷ, hắn vẫn bị nhiều ác quỷ xem thường.

Từ đầu thì, Chepardea đã không có ý định tấn công pháo đài cuối cùng mà kẻ hèn nhát này tạo ra để giữ an toàn cho bản thân. Cô lập chúng là được rồi. Mạng người là quá ngắn nên chúng sẽ nhanh chóng trở nên bồn chồn. Cuối cùng, chúng sẽ không thể chịu được nữa và sẽ tự mình bước ra.

Chepardea thúc giục lũ ác quỷ phải kiên nhẫn và lũ ác quỷ ngoan ngoãn gật đầu. Vốn dĩ rất hiếm khi các ác quỷ hợp tác, nhưng đây là ngoại lệ. Chúng nhận thức rõ ràng về những mảnh vỡ của Asura đã ngấm vào trong cái bóng của chúng.

Baal đã công khai chuyện này. Khoảnh khắc chúng nhận ra những mảnh vỡ của Asura có thể hoạt động như một quả bom đang buộc vào chúng hoặc một phước lành ban cho chúng thêm quyền năng, các ác quỷ đã chọn trung thành với Baal. Ngay từ đầu, Baal đã là đỉnh cao của tam ác khởi nguyên. Hắn là kẻ cai trị của địa ngục sau Yatan. Hắn chỉ cần bước tới để trở thành tâm điểm và sẽ có rất ít lý do khiến các ác quỷ không đi theo hắn.

‘Có nhiều ác quỷ đã nhanh chóng trở nên mạnh mẽ hơn nhờ vào các mảnh vỡ của Asura. Chúng dễ dàng giết được những kẻ xâm nhập rải rác khắp nơi.’

Cái mõm tròn của Chepardea cong lên lúc hắn suy nghĩ. Đó là cảnh một con ếch to vừa thè lưỡi vừa cười. Tuy nhiên, lũ ác quỷ giữ im lặng và không chế nhạo hắn. Chẳng có mấy lời phàn nàn. Thật thú vị khi tưởng tượng sự run rẩy của những con mồi đã bị nhốt trong lâu đài.

Ngoài ra, giữa những con mồi bị nhốt trong lâu đài còn có Tróc Quỷ. Một sự sống ra đời để tiêu diệt ác quỷ—với tư cách một ác quỷ, hành động chiến đấu, chiến thắng, và ăn thịt cô ta sẽ đi ngược lại tạo hóa. Đó là một cơ hội để được đánh giá là đã giết chết kẻ thù và địa vị của chúng sẽ tăng mạnh.

Khi tiếng cười u ám của lũ ác quỷ dần lan rộng ra...

“Ta đến đúng chỗ rồi.”

Đó là Zik - người đã đảo ngược tọa độ của cái bẫy. Nhân tài toàn diện - người có thể cạnh tranh để trở thành mạnh nhất trong số các sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần - đã nhập cuộc.

Các cổ tự kết hợp với nhau để tạo thành những từ có nghĩa phá hoại, tàn sát, và hủy diệt đã xoay tròn, nổi cơn thịnh nộ và thổi bùng lên một cơn gió đẫm máu. Ông ấy biết mình trước hết phải chiếm giữ lấy căn cứ duy nhất trong địa ngục.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!