Chương 1702
Có gì sai đâu khi bị đứa con của các ngươi đọc vị chứ?
Mọi người thường có phản ứng tương tự như vậy. Exile - người đứng đầu gia tộc Vaintz - cảm thấy khó chịu.
Các ngươi đang làm cái thứ trong sạch với đường hoàng gì mà đến mức bỏ qua luôn giá trị của những bí mật hả?
Ta mà là kẻ duy nhất bẩn thỉu sao?
Lũ đạo đức giả...
Hệt như kẻ đứng đầu của một gia tộc coi việc giết người là công việc kinh doanh của nó, Exile dễ dàng có một sát tâm. Xung đột nhỏ nhất thôi cũng khiến ông ta chìm trong ham muốn giải quyết bằng việc giết người. Exile đã cố gắng che giấu bản thân. Ông ta nhận ra rằng mình sẽ chẳng được đối xử như một con người ngay khi bị ai đó phát hiện ra.
Làm sao để hòa nhập vào xã hội.
Làm sao để hiểu được những điều bình thường.
Làm sao để duy trì tinh thần đúng đắn. v.v.
Những nghiên cứu mà người đứng đầu gia tộc đời trước đã dạy ông ta từ khi còn nhỏ đã đóng vai trò như các biện pháp bảo vệ.
Lúc ông ta đang ngày càng xa rời khỏi máu thịt của chính mình...
Ông ta chợt có những hoài nghi.
Tại sao vợ ta lại đồng cảm với ta? Tại sao bà ấy cũng thấy sợ Cái nhìn Tinh tường của con gái chúng ta giống như ta? Vậy nghĩa là bà ấy cũng bẩn thỉu như ta sao...?
***
“Nhìn theo cách này, ngài thực sự là máu mủ của gia tộc ta.”
Cái đầu của bức tượng Pluto - được lưu truyền từ đời này qua đời khác - đã bay đi. Thủ phạm là người đã rời khỏi gia tộc cách đây rất lâu. Trùng hợp thay, đó là máu mủ duy nhất vẫn còn tồn tại của ông ta.
Do đó, ông ta đã chấp nhận yêu cầu của con gái mình - làm bài kiểm tra để trở thành người đứng đầu gia tộc. Ông ta lấy cớ là ‘Sao ta có thể chống lại Điện Hạ’ và muốn ôm lại đứa con mà mình đã bỏ rơi từ lâu. Ông ta chưa bao giờ mơ tưởng về diễn biến này.
“Ta không bao giờ nghĩ rằng ngài sẽ phá hủy nó không chút do dự.”
“Loại bỏ thứ đó trước đi,” Mercedes lạnh lùng tuyên bố.
Thứ đó được gọi là vị thần tàn sát đúng không? Hắn mang điềm xấu giống như cục thịt đỏ mà cô thấy tại địa ngục. Việc cô thở dưới cùng một bầu trời với hắn thôi cũng khiến cô nổi da gà. Cô không thể chấp nhận sự thật rằng cha mình đã tiếp nhận một thần tính ô uế như thế.
Lúc này, Mercedes không lo lắng về sự an toàn cá nhân của cha mình. Cô sẽ ngăn ông ta làm những điều ông ta không nên làm. Đó là tinh thần hiệp sĩ của cô.
“Chính Điện Hạ đã yêu cầu được trở thành người đứng đầu gia tộc còn gì? Nếu ngài là người đứng đầu gia tộc, sao ngài có thể làm ngơ với những gì ngài nên học chứ? Thứ này không chỉ là một đồ vật, mà nó là ‘bức tượng’ của một vị thần. Nó là quyền năng và biểu tượng mà gia tộc chúng ta đã phục vụ trong hàng trăm năm. Nó không phải thứ gì đó để dùng cách diễn đạt vô lễ như là ‘vứt nó đi’ đâu.”
“Đừng nói nữa và tuân lệnh đi.” Giọng của Mercedes càng xuống thấp hơn nữa. Mái tóc xanh dương của cô trông như những bông hoa trên một cánh đồng tuyết vậy. Điều đó cho thấy cô tỏa ra cảm giác lạnh lùng tới mức nào. Tức là Mercedes đã vươn tới mức cô đều đặn bộc lộ ảnh trí của mình và cũng tức là Exile ít nhất nằm trong cùng một cảnh giới.
“Hmm...”
Gia tộc Vaintz - đã ít được sử dụng hơn kể từ thời của Juander—một nụ cười mờ nhạt nở trên gương mặt của người đứng đầu gia tộc là Exile - vẫn đang một mình bảo vệ gia tộc đang suy tàn. Đó là một bất ngờ ngay cả với Exile vì đó là nụ cười mà ông ta đã lấy lại được sau hàng thập kỷ.
Một người phụ nữ được sinh với mái tóc xanh và Cái nhìn Tinh tường vượt qua trí tuệ của con người. Cô ta là con của ai? Ông ta đã luôn có câu hỏi này, nhưng giờ thì ông ta nhận ra.
Đứa trẻ này là con của mình.
Một tính cách hành động trước khi nói. Cái cách cô ta bảo cha của mình im mồm. Đó là bằng chứng cho thấy dòng máu của gia tộc Vaintz đã trở nên đậm đặc hơn.
‘Mình tiếc cho vợ mình.’ Ông ta đã khiến vợ mình trông như thế vì ông ta nghi ngờ điều đó.
Exile thản nhiên gạt bỏ cảm giác tội lỗi tầm thường này và mở rộng vòng tay. Da thịt lộ ra qua tà áo dài dường như đã bị chém và dán vào với bầu trời đêm. Vô vàn ánh sao lơ lửng trên làn da xanh thẫm. Nó là một thần tính rất đáng ngại so với thần tính của Grid - được ví như hoàng hôn, hay là ánh chiều tà. Nó cảm thấy giống quỷ năng của Baal hơn là một vực thẳm.
Đôi mắt của Mercedes - vẫn chưa quen với bức tượng của một ‘tà thần’ - bắt đầu nóng lên. Đó là nỗ lực của Cái nhìn Tinh tường để hiểu được khái niệm mới. Exile không cho cô thời gian để làm thế.
“Ta đã quyết định rồi.”
Cơ thể Exile phân tán ra như sương mù.
Người đứng đầu mạnh nhất mọi thời đại của gia tộc Vaintz—Exile khác với tổ tiên của mình. Ông ta là người đã giao tiếp sâu sắc với Pluto. Giá mà có thêm ít nhất một người đứng đầu gia tộc sở hữu những kỹ năng tốt bằng một nửa Exile...
Hoàng đế tiền nhiệm - Juander - hẳn đã đối mặt trực tiếp với Exile hơn là quay lưng lại với ông ta. Juander hẳn sẽ tin tưởng vào năng lực của gia tộc Vaintz được miêu tả trong lịch sử và gửi gắm niềm tin vô hạn. Ông ta hẳn sẽ che đậy được hành vi phạm tội là bỏ rơi một đứa con.
“Trước rủi ro phạm thượng, ta sẽ móc mắt ngài ra. Với tư cách người đứng đầu gia tộc, ta nghĩ mình cần sự bó buộc thích đáng để trừng phạt ngài sao cho thích hợp.”
Kể từ khi tiếp nhận vị thần, lời nói lẫn hành động của Exile đã không còn do dự. Dáng vẻ của ông già đối xử cẩn thận với hoàng phi đế chế đã biến mất. Đó là hậu quả của sự toàn năng làm mờ đi ý thức về thực tại.
Cơ thể của Exile - phân tán thành sương mù - đã sớm trở lại dạng người. Nó ở ngay trước mũi Mercedes. Thần tính màu xanh đậm đã lan ra nhanh như một dòng điện. Mỗi làn sóng đều cứng hơn thép và sắc hơn một lưỡi dao. Đó là một thần tính dường như tồn tại để dẫn mọi thứ đến sự hủy diệt. Khi xem xét thực tế rằng ngay cả các vị thần của Asgard - những kẻ đã quay lưng lại với nhân loại - về cơ bản là vẫn có một thần tính ấm áp, thì thần tính này đã bị biến dạng.
Thanh kiếm mà Mercedes giơ lên trước mặt cô đã phát ra một âm thanh inh tai. Thần tính màu xanh đậm xuyên qua Bạch Hổ Kiếm như một dòng điện đã ăn mòn lưỡi kiếm. Nói một cách chính xác, nó gần với nguyên lý phân hủy đồ vật từ bên trong.
Đây là quyền năng của Pluto - vị thần tàn sát. Nó giết chết và phá hủy sinh mệnh, vật chất, và thậm chí là cả vận mệnh.
“Ta đã ngồi đây mỗi ngày và cầu nguyện.”
Từ thời điểm Mercedes trở thành đệ tử của Piaro, Exile đã không còn được Juander gọi tới nữa. Đã được mấy thập kỷ kể từ hồi ấy. Đó là những năm tháng bị mắc kẹt ở đây một mình và giao tiếp với Thần. Nó là lý do Giáng Lâm của Exile mạnh mẽ hơn bất kỳ người đứng đầu nào khác của gia tộc. Tài năng thiên bẩm đã đan xen với cô độc và thời gian.
“Ta đã vô tình rời bỏ thế giới cho tới ngày hôm nay.”
Thần tính màu xanh đậm vừa bị Mercedes rũ bỏ đã quấn quanh cổ tay và giữa những ngón tay của Exile. Nó lập tức lấy hình dạng của những thanh kiếm. Chúng là những thanh kiếm được tích hợp vào hai bàn tay của Exile. Nó có hình thức của song khí giới. Đấy là điềm báo trước cho kiếm thuật theo phong cách Vaintz.
“Ta đã quên đi thế giới cũng như bản thân mình, nhưng Điện Hạ đã nhắc nhở cho ta. Ngài đã ban cho ta nguồn cảm hứng mới.”
Con gái của ông ta nói rằng đế chế đã được xây dựng lại sau khi ác quỷ xâm lược đúng không? Cho tới thời điểm này, Exile chả có hứng thú gì hết. Tuy nhiên, tin tức bất ngờ tới từ Mercedes đã khiến ông ta bận tâm. Con gái ông ta đã trở thành một trong những người vợ của hoàng đế. Sở thích biến thái của hoàng đế - chào đón Mercedes như một người bạn đồng hành bất chấp đôi mắt dị dạng của cô - thật là thú vị. Ông ta cũng phấn khởi khi gia tộc Vaintz sẽ có một cơ hội nữa.
Ông ta không muốn sự phục hưng của gia tộc. Ông ta chỉ muốn cho thế giới thấy những kỹ năng mà mình đã mài giũa trong nhiều thập kỷ. Có lẽ đấy là mong muốn của Thần Pluto, không phải của bản thân Exile.
Vị thần của sự tàn sát—ham muốn của Pluto - truyền đi những lời nhắn về bản thân bị lãng quên của mình - đã cưỡng chế thôi thúc một khát vọng trong ông ta.
Nó chả quan trọng gì hết. Exile đang dần đón nhận hậu quả của việc gặp gỡ Mercedes. Là bạn đồng hành của một vị thần trước khi là bạn đồng hành của hoàng đế, cô sẽ đánh giá Thần Pluto như thế nào? Điều gì sẽ xảy ra nếu cuối cùng cô cũng chấp nhận Pluto? Exile rất tò mò.
“Hãy từ bỏ cặp mắt đó.”
Hãy buông tay khỏi lời nguyền đã đeo bám con trong hàng chục năm.
“Chấp nhận Vị thần đi.”
Hãy ôm chặt lấy phước lành đã nâng đỡ ta trong hàng thập kỷ.
Exile bày tỏ ý chí của mình và vung kiếm. Nó là một làn sóng những đòn tấn công theo đúng nghĩa. Exile thật phi thường lúc ông ta dùng 2 thanh kiếm với đủ loại quỹ đạo. Ông ta sử dụng sự trợ giúp từ thần tính để tiếp tục cuộc tấn công chỉ trong một hơi thở. Vị trí 2 bàn tay cầm kiếm của ông ta thay đổi trong từng giây ở mọi thời điểm. Gần như có ảo giác rằng quai kiếm của ông ta đang xoay tròn.
Thần tính của Pluto đang khiến ông ta bá đạo hơn nữa. Nó giữ nguyên hình dạng của thanh kiếm trong khi tạo ra sương mù, những bức tường, những cái gai hoặc dòng điện để giúp đỡ cho kiếm thuật của Exile, khiến cho khái niệm sơ hở không tồn tại.
Mercedes đang phải chịu áp lực rất lớn so các đặc điểm địa hình của thần tính lặp đi lặp lại - cứ vươn lên rồi biến mất liên tiếp. Cô bị hạn chế mỗi lần cô làm điều gì đó. Cô chẳng quan tâm. Cô đã hạ quyết tâm ngay từ khoảnh khắc không giơ tấm khiên của mình lên.
“......!”
Lần đầu tiên, cuộc tấn công của Exile đã dừng lại.
Thanh kiếm trong suốt vẫn giữ nguyên hình dạng của nó cho dù đang bị thần tính của Pluto ăn mòn—ông ta không thể chịu được sức tàn phá của nó - thứ đã tiếp cận bằng cách dùng vũ lực để đột phá các quỹ đạo kiếm như sóng thần. Ông ta nhanh chóng bắt chéo các thanh kiếm trước mặt mình để phòng thủ.
Không gian rộng nằm sâu dưới lòng đất của dinh thự gia tộc Vaintz đã bắt đầu rung chuyển. Đó là do Exile đang liên tục bị đập vào những bức tường và nảy lại.
Đó là một nơi mà người ta giao tiếp với một vị thần trong hàng trăm năm và nó đã trở thành một thánh địa. Nếu nơi này không được coi là một thánh địa thì cả khu vực dưới lòng đất hẳn đã đổ sập và dinh thự của gia tộc Vaintz hẳn đã lún xuống. Đòn đánh của Mercedes có uy lực tới mức đó.
Kiếm năng của chiến thắng kịch tính - được tạo ra qua việc nhiều lần viết quy tắc hiệp sĩ - đã phân tán như những mảnh băng trong ngọn gió mùa đông. Tại tâm điểm của nó là Mercedes - người gợi nhớ tới một con quái vật của phương bắc mà Exile đã từng thấy trong quá khứ cách đây rất lâu. Đó là một thế lực quái dị chuyên điều khiển tuyết vĩnh cửu bằng sức mạnh của chính nó.
“Ta đánh giá nó xong rồi.”
Mercedes tập hợp lại những kiếm năng đã rải rác. Cơ thể lộ ra của cô đang có đầy vết thương. Bộ giáp của cô bị han rỉ đủ chỗ như thể đã bị phong hóa hàng trăm năm. Tuy vậy, nó vẫn hoạt động bình thường. Nó là tác phẩm của Vượt hạng vũ trang Thần - vị thần đã làm lu mờ cả tháng năm.
“Dùng bất kỳ kỹ thuật tầm thường nào nữa cũng là vô nghĩa thôi.”
“Kỹ thuật tầm thường...? Không phải là ngài đang chê bai các bí kỹ của gia tộc mình hơn mức cần thiết rồi sao? Nó là một kỹ năng mà Điện Hạ muốn học ngay cả khi nó có nghĩa mang theo gánh nặng tội lỗi còn gì.”
Giáng Lâm.
Chưa kể, nó còn là kiếm thuật hoàn mỹ sử dụng Giáng Lâm. Mercedes thậm chí còn biết rằng Exile vẫn chưa bộc lộ các kỹ năng thật sự của ông ta.
Có một vầng sáng trắng như những ngôi sao giữa thần tính màu xanh đậm của Pluto. Theo như phân tích, đây mới là quyền năng mà Cái nhìn Tinh tường thực sự nên cảnh giác. Tuy nhiên, thái độ của Mercedes không thay đổi.
“Đó là vì ta không biết nó là một kỹ thuật tầm thường cho tới vừa xong.”
Các bí kỹ mà Mercedes muốn từ gia tộc mình là kiếm thuật. Có lẽ cô đã hy vọng rằng nó sẽ là quá trình học hỏi thần tính từ cha mình. Thần tính ư? Cô chả cần một thứ như thế. Cô vốn đã có thần tính chân chính và độc nhất vô nhị từ vị thần của mình rồi.
Cô vừa mới ngộ ra.
“Giáng Lâm.”
Ánh sáng chiếu xuống lòng đất tối tăm - nơi mà trước đó còn dựa vào những viên đá phát sáng. Nó tuy là một chớp sáng bất ngờ nhưng nó lại dễ chịu hơn là chói mắt.
“Hoàng hôn ư...?” Da Exile nổi gai ốc. Ông ta không thể hiểu nổi tình hình trong giây lát. Tại sao Mercedes lại có thể sử dụng Giáng Lâm? Nó thậm chí còn là ở trong thánh địa của vị thần tàn sát - Pluto - nữa. Đó là nơi mà năng lượng của các vị thần khác không thể can thiệp một cách liều lĩnh cơ mà.
“...Cái nhìn Tinh tường...?”
Mercedes nhận ra nguyên lý của Giáng Lâm bằng Cái nhìn Tinh tường của mình và phân tích rồi phá hủy ngay cả cấu trúc của thánh địa sao? Con bé còn trở thành một con quái vật tới mức nào nữa đây?
“Ông không vứt nó thì ta sẽ lấy nó đi. Cứ cẩn thận vì ông có thể sẽ mất mạng đấy.”
Kiếm năng màu cam cuộn xoáy xung quanh Mercedes - người đang nói một cách kiên quyết.
***
[Sứ giả ‘Mercedes’ của bạn đã yêu cầu sử dụng Giáng Lâm.]
[Giáng Lâm]
Ban cho mục tiêu quyền sử dụng thần tính của bạn.
Tùy thuộc vào tình hình, bạn có thể trực tiếp nhập vào cơ thể mục tiêu.
Tuy nhiên, việc giáng lâm trực tiếp có thể gây tổn hại nghiêm trọng tới tâm trí và cơ thể của mục tiêu.
Việc cho phép sử dụng thần tính của bạn sẽ không tiêu hao thần tính của bạn.
Toàn bộ các tài nguyên bị tiêu hao bởi việc sử dụng kỹ năng sẽ do người yêu cầu Giáng Lâm chi trả.
“...Cô ấy đang có một trận chiến hay ho chăng?”
Đồng thời, Grid đã mở ra một hệ thống mới nhờ vào Mercedes và thấy bối rối. Đó là trong khi tưởng tượng Mercedes đang nhảy múa lúc mặc một bộ hanbok kẻ sọc sặc sỡ. Đấy là hậu quả từ ký ức mãnh liệt về nữ phù thủy tâm linh - đã hoạt động tích cực (?) trong nghi lễ phục sinh của Thanh Long với Bạch Hổ.