Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1709: Chương 1703

Chương 1703

‘Lẽ ra ngay từ đầu mình nên cho họ khoảng thời gian cá nhân.’

Có đủ cơ sở đằng sau sự tăng trưởng cá nhân của các sứ giả.

Các hoạt động riêng biệt—họ đã rời đi để giải quyết những vấn đề của riêng mình, và đã có sự phát triển phi thường như thể đó là lẽ tự nhiên. Grid cũng có phần mong đợi điều đó, nhưng anh không thể bình tĩnh tiếp nhận chuyện này được.

Piaro - người mở ra chỉ số thần linh; và Mercedes - người nhận được kỹ năng hư cấu Giáng Lâm—mức độ phát triển của 2 người này vượt xa mong đợi của Grid. Tại thời điểm này, anh cảm thấy có lỗi vì đã ra lệnh cho họ từ cái này tới cái kia. Mọi chuyện hẳn sẽ tốt hơn nhiều nếu cứ để họ tự làm các hoạt động của mình...

‘Mà tiện thể, Giáng Lâm chắc phải là một kỹ năng phổ thông, nhể?’

Giáng Lâm là kỹ năng hoàn hảo về mặt lý thuyết. Chức năng là tách Grid thành nhiều mảnh. Nếu tất cả các sứ giả của anh có thể học nó, Grid sẽ luôn có thể chia sẻ năng lực cho dù các sứ giả ở bất cứ đâu. Nó còn chẳng tiêu thụ bất cứ cái gì nữa.

‘Mình phải hỏi Mercedes về cách cô ấy học nó.’

Anh đã đại khái kỳ vọng về cách cô ấy có được nó. Không đời nào cô ấy lại thực sự đang có một trận chiến hay ho...

Cô ấy hẳn sẽ thức tỉnh nó một cách tự nhiên trong khi cầu khấn anh bằng sự thành kính ở một nơi rất linh thiêng. Giáng Lâm như sợi dây định mệnh ràng buộc một vị thần với các sứ giả của họ, nên lai lịch của chính sự ra đời ấy sẽ rất là cao quý.

‘Và có lẽ nó là một phép màu được tạo ra bởi một trái tim yêu thương và nhung nhớ mình.’

Lúc Grid đang cười hài lòng, Mercedes và cha cô đang vung kiếm vào nhau. Đó là một trận bạo hành gia đình tàn khốc. Mọi thứ đều khác với những mong đợi của Grid.

***

“Hấp.” Mercedes nuốt nước bọt.

Nhận thức của cô không thể theo kịp với cơ thể mình. Ngay khi cô tiến chỉ một bước, cô đã thấy bản thân mình di chuyển 10 mét về phía trước. Cô không thể chém Exile và liên tục lao vụt qua ông ta. Nó là hậu quả từ việc mượn thần tính của Grid và thi hành phần nào các chỉ số lẫn địa vị của Grid. Cô đã làm vậy mà thiếu đi quá trình quan sát và diễn giải nó bằng Cái nhìn Tinh tường.

Nó là một vũ lực mà cơ thể cô đã ngay lập tức nhận được, nên việc thích nghi với nó là không dễ dàng gì. Cứ như là đang bị kéo lê đi trong chính cơ thể của cô vậy.

“Không có sự giúp đỡ của Cái nhìn Tinh tường thì ngài cũng chỉ là một con người thôi.”

Mercedes - người đã diễn giải các nguyên lý của Giáng Lâm—Exile tuy giật mình bởi việc sử dụng Cái nhìn Tinh tường của cô - thứ đã ở cấp độ mà vài chục năm trước không thể nào so sánh nổi, nhưng ông ta đã nhanh chóng lấy lại sự điềm tĩnh của mình. Đó là vì ông ta đang nhìn vào những dấu vết cho mình biết quỹ đạo của Mercedes.

Thánh địa - được tôi luyện bởi thần tính của Pluto - đã bị phá hủy. Nó không thể xử lý được những sóng xung kích do Mercedes - đang vừa lao tới vừa bật nhảy - tạo ra. Tức là thần tính của Vượt hạng vũ trang Thần mà cô ấy mượn hết sức hùng mạnh.

Exile coi đó là điều hiển nhiên. Ông ta chỉ là sứ giả của Pluto, trong khi Mercedes là một sứ giả kiêm bạn đồng hành. Mercedes đang ở vào vị trí có thể vay mượn được nhiều thần tính hơn hẳn.

Vậy thì cô đang làm gì đây? Một quyền năng không thể xử lý được đã trở thành chất độc.

“Giờ thì ngài hiểu Cái nhìn Tinh tường là một năng lực vô lý như thế nào chưa? Chả có gì tốt khi dựa vào một thứ như thế. Ngày nào đó, ngài sẽ là một kẻ đần độn không thể làm gì nếu thiếu đi Cái nhìn Tinh tường.”

“Ta không nghĩ đó là những gì ông nên nói khi ông dựa vào quyền năng của một vị thần.”

“Ta không phụ thuộc vào Giáng Lâm. Giao tiếp với Thần không phải một khả năng bẩm sinh, mà là một sự rèn luyện đòi hỏi nỗ lực. Nó cũng giống như đào tạo một nhân tài vậy.”

“Cái nhìn Tinh tường cũng vậy thôi, ngay cả khi ta không quan tâm liệu mình có phụ thuộc vào nó hay không.”

Dựa vào một thứ khác—đó là lẽ tự nhiên đối với những người phục vụ Vượt hạng vũ trang Thần. Họ tự hào khi dựa vào các vật phẩm. Nói cách khác, dù Exile có nói gì, Mercedes cũng không thể bị lay chuyển.

“...Tranh luận là một sự tổn hại cho ta. Hãy quay lại với vấn đề. Ta có thể dạy ngài cách sử dụng Giáng Lâm sao cho đúng.”

Thần tính là một phước lành vượt qua các giới hạn của một chủng loài và việc nó vượt qua mọi nguyên tố đã là một quy luật. Nó được sử dụng càng hiệu quả thì giá trị của nó càng được tỏa sáng.

“Vứt bỏ sự thù địch vô dụng của ngài và thực hiện bài kiểm tra trở thành người đứng đầu gia tộc như ngài đã yêu cầu đi. Hãy chấp nhận và hiểu quyền năng của Thần Pluto rồi được tái sinh thành kẻ mạnh nhất...”

“Không cần. Kể từ hôm nay, gia tộc Vaintz sẽ biến mất khỏi thế giới.”

“Một kẻ không phải người đứng đầu của gia tộc không có quyền hạn như vậy.”

Không có lựa chọn nào khác ngoài việc trấn áp cô. Exile nhún vai và giải phóng năng lực của ông ta. Ông ta quyết định rằng Mercedes hiện tại có thể chịu đựng được nó mà không chết. Thần tính bao quanh cơ thể Exile thực sự đã trở thành bầu trời đêm. Vô số ánh sáng chứa trong thần tính màu xanh đậm đã bắt đầu chuyển động như những ngôi sao. Mỗi cái đều có một năng lượng mạnh mẽ.

Đôi mắt Mercedes trở nên đỏ ngầu. Cô đã bị quá tải trong khi cố gắng hiểu nguyên lý của ánh sao. Khoảnh khắc mạch máu của cô vỡ ra và thế giới mà cô nhìn thấy chuyển sang màu đỏ...

Exile đã vung kiếm. Các thiên thạch màu trắng hình thành nên một đoàn diễu hành đằng sau kiếm năng xanh-đen của ông ta - thứ đã duỗi dài ra trong lặng lẽ.

Những giọt lệ đỏ màu máu chảy ra từ đôi mắt của Mercedes.

‘Tránh nó đi!’

Mercedes dồn sức vào thân dưới của mình ngay khi cô phán đoán vậy và bay vút lên một vị trí cao. Có một vụ nổ lớn và nơi cô vừa mới đứng trước đó đã bị tàn phá. Đó là một cuộc oanh tạc triệt để. Đấy là bằng chứng cho thấy Exile có lẽ chỉ có 2 thanh kiếm, nhưng ông ta có hàng trăm ngàn điểm tấn công. Các thiên thạch theo sau thanh kiếm đã làm nên điều đó.

“Pluto là một vị thần được sinh ra để dành cho chiến trường.”

2 thanh kiếm của Exile cùng lúc cắt xuyên không khí lẫn mặt đất. Những thiên thạch bám đuổi đằng sau kiếm năng đã gây ra một loạt các vụ nổ, chặn đường rút lui của Mercedes. Exile càng vận kiếm, càng có nhiều vết thương há miệng trên cơ thể của Mercedes. Kiếm thuật diện rộng với tốc độ cực cao - chiếm mọi phương hướng - không phải thứ có thể dùng Cái nhìn Tinh tường để hiểu. Né tránh là bất khả thi về mặt vật lý.

“Đây là lý do ngài ấy bị dính vết nhơ là một tiểu thần của Dominion. Đúng, đó là một vết nhơ. Nghĩ mà xem. Pluto là vị thần của sự tàn sát, và tàn sát thì vượt qua cả chiến tranh.”

Giết chóc và trừ khử kẻ khác không chỉ là một khái niệm gắn liền với chiến tranh. Nó luôn luôn tiếp diễn. Ngay cả tại giây phút này, sẽ có một con rắn ăn thịt một con ếch và một con ếch ăn những con côn trùng.

Tàn sát giống như ánh sáng và bóng tối. Nó là vô tận và vĩnh hằng. Exile tôn thờ nó. Địa vị của Pluto là tuyệt đối. Nó tương đương với một Vị thần Khởi nguyên. Pluto sẽ mãi mãi bất tử, ngay cả khi vị thần này bị người đời quên lãng.

“Dominion chỉ thể hiện những khả năng của mình trong các tình huống đặc biệt như chiến tranh và không phải là đối thủ của Pluto.”

Điều này đã được nói trong thần thoại về Pluto—sở dĩ ông ta không thể lên thiên đường là bởi các vị thần sợ ông ta.

“Kiếm thuật Vaintz.”

2 thanh kiếm của Exile được cầm ngược lúc ông ta bắt chéo 2 cánh tay. Đồng thời, ông ta nghiêng thân trên của mình. Nhìn vào góc độ của đầu gối lẫn mắt cá chân của ông ta, ông ta rõ ràng đã sẵn sàng lao vào.

Cái nhìn Tinh tường đưa ra nhận định tương tự. Mercedes coi đó là một cơ hội. Cô tự tin rằng mình có thể khiến cha đẻ phải bán sống bán chết ngay khi cô phản công được đòn tiến công tốc độ cao này.

‘Lần này, nhất định phải được.’

Cô phải điều khiển thần tính của Grid thành công. Uy lực cùng phẩm giá chứa đựng trong thần tính đẹp đẽ và ấm áp này chỉ là một phần rất nhỏ của anh ấy. Cô không đủ tư cách để làm một sứ giả nếu cô thậm chí còn không thể xử lý được chừng này.

“Tuyệt đỉnh thức. Nộ Âm.”

“......!!”

Mercedes chuẩn bị cho đường tiến công của Exile và duỗi thanh kiếm của cô ra. Tư thế của cô kỳ lạ kinh khủng. Thanh kiếm của cô được đẩy về phía trước, trong khi thân trên thì lại ngả về sau. Phán xét của cô xung đột với Cái nhìn Tinh tường và khiến cơ thể cô rơi vào hỗn loạn.

Cơ thể Exile đã tới ngay đằng trước Mercedes và bị thanh kiếm của cô chém trúng. Ông ta dễ dàng bị chẻ ra làm đôi, nhưng lại không có nổi một giọt máu. Phía bên kia cơ thể của Exile - đã bị cắt thành nửa trên với nửa dưới, Exile ‘thật’ đang tiếp cận.

“...Ah.”

Đó là sự vận dụng cực độ của thần tính. Nó là một thần tính nhục hóa ‘sát khí’ của Exile. Exile vừa bị Mercedes chém là một thứ giả mạo được tạo ra từ thần tính. Nó là hàng giả, chạy với tốc độ âm thanh và đã đánh lừa các giác quan của Mercedes. Đó là đỉnh cao của sự giả dối.

Exile hàng thật đang ở ngay trước mặt cô và vung 2 thanh kiếm của ông ta. Đó là một kỹ năng sẽ không có tác dụng tới lần thứ hai khi chống lại một bậc thầy ngang hàng, nhưng nó cũng là một kỹ năng không cần cơ hội để sử dụng tới lần thứ hai. Nộ Âm là đỉnh cao của kiếm thuật Vaintz được khởi động trong trạng thái Giáng Lâm, và nó mang uy lực của một đòn chí tử.

Mercedes đã bị chém. Nói chính xác thì là cả hai con mắt.

“Nó là một kỹ năng mà ngài sẽ học từ ngày hôm nay.”

Giọng của Exile vang lên trong kẽ hở thời gian mà người thường không thể nhận thức được. Nó là ngôn ngữ được thể hiện qua các ý định của ông ta hơn là lời nói phát ra bằng miệng. Nó được truyền tới tâm trí của Mercedes rất nhanh. Tuy nhiên, một âm thanh kế tiếp đã tràn vào tai.

“Gì cơ...?”

Trong cặp mắt của Exile đang cứng đờ là diện mạo của Mercedes. Máu nơi khóe mắt của cô khô cong. Đó là bằng chứng cho thấy vừa xong máu không hề đổ ra. Cơ thể cô trở nên trong chớp mắt và qua nó, ông ta có thể thấy dáng vẻ nguyên vẹn của Mercedes.

Bạch Hổ Kiếm trong một tay và linh kiếm trong tay còn lại đều đang được cầm ngược. Hình ảnh này giống với Exile cách đó chưa lâu.

“Nộ Âm.”

“...Kuaaack!”

Áo giáp được bọc trong thần tính màu xanh đậm—thần tính mà Exile mài giũa trong suốt cuộc đời mình đã bị nghiền nát một cách thảm khốc. Thần tính giết chết vận mệnh không hề phù hợp như một khái niệm để bảo vệ thứ gì đó. Mặt khác, thần tính của Grid thay đổi được vận mệnh. Nó đã luôn mạnh mẽ mà không có giới hạn, bất kể là đang bảo vệ hay phá hủy thứ gì đó.

“Khụ...! Khụ!”

Exile gục xuống với một vết thương nghiêm trọng và ho ra máu vài lần. Tàn dư của thần tính hòa lẫn trong máu đen đã phân tán trong vô ích. Đó là dấu hiệu của sự ngắt kết nối. Pluto đã ngắt kết nối với Exile. Cứ như là đang nói với ông ta rằng với tư cách sứ giả của vị thần tàn sát, ông ta nên tuân theo lý lẽ và bị giết.

“Con quái vật... này...”

“Ta coi nó như một lời khen.”

Giọng của Mercedes vẫn lạnh lùng. Cô không có thương cảm gì cho cha mình - kẻ đã không còn có thể cầm thanh kiếm của ông ta nữa. Không phải vì ông ta là kẻ đã bỏ rơi cô. Cũng chẳng phải vì ông ta đang cố gắng làm hại cô hoặc vì cô đang suy nghĩ đến tình trạng của mẹ mình. Cô chỉ không thể nhìn vào ông ta một cách tốt đẹp vì ông ta là một kẻ mang tội đã lăng mạ vị thần duy nhất của cô.

“Ta đã bảo ông từ trước rồi đấy. Gia tộc Vaintz sẽ chấm dứt với thế hệ của ông.”

Bí kỹ đã nằm trong tay. Mercedes không còn cần họ Vaintz nữa.

“Quá đáng... đừng quá tự tin thì tốt hơn... các sứ giả khác của Pluto... sẽ không ở yên đâu...”

“Lũ sâu bọ cần được diệt trừ sẽ tự chúng mò tới. Tốt lắm.”

Kịch kịch.

Mercedes nhìn lướt qua cha mình trước khi từ từ leo lên cầu thang dài. Cảm xúc của cô thật phức tạp. Thị lực của cô dần trở nên nhòe đi trong không gian tối này. Dẫn đường cho cô chính là thần tính của Grid.

“......”

Mercedes dừng bước khi cô lên tới đỉnh. Có một người đàn bà với những vết sẹo cũ trên cả hai tai và một cái cổ bị băng bó. Mẹ của cô đang đợi cô. Mercedes thấy bà ấy đang cúi đầu lặng lẽ và cảm thấy một cảm xúc nhất định trong cổ họng cô. Ít nhất thì, nó không phải nỗi buồn.

“Ta sẽ không trở thành một người mẹ như bà đâu.”

Lời nói ấy dành cho người mẹ không thể nghe hay nói của cô. Có nhất thiết phải nói những lời cay nghiệt với người mà cô sẽ không bao giờ gặp lại nữa trong tương lai không? Không. Nói cách khác, những gì cô đang nói lúc này khác với một lời chửi rủa. Nó đơn giản chỉ là một lời tuyên bố và là một quyết tâm để trở thành một người mẹ đúng đắn.

Đó là vì khái niệm cha mẹ và con cái của cô đã bị sai lệch. Trong tiềm thức, cô đã sợ hãi và không chịu làm mẹ, nhưng bây giờ, cô cuối cùng đã vượt qua được những tổn thương. Cô muốn gặp Grid.

‘Mình muốn có một đứa con.’

***

Cùng thời điểm ấy, tại Đảo Cork...

Zik - đang đứng trên bờ và nhìn ra biển - đã cảm thấy điều gì đó và ngẩng đầu lên.

“Cũng được một thời gian rồi đấy.”

Tiểu Tinh Vương đã giáng phàm. Đôi bông tai bằng vàng của hắn - đủ dài để chạm tới vai - sáng bóng và phản chiếu ánh mặt trời. Ánh sáng phản chiếu không hề lan tỏa và chỉ quanh quẩn vô định xung quanh Tiểu Tinh Vương. Nó lớn dần và sáng lên ở một nhịp độ không thể ngăn cản.

“Nhờ sự hình thành của một linh giới mới trên bề mặt nên việc đi lại giữa các lục địa đã trở nên tương đối dễ dàng. Đây là lý do mà hắn rất hợp nhãn.”

“Ngưng những lời nói và hành động phù phiếm đi.”

“Phù phiếm sao? Nó không phải một lĩnh vực cho ngươi đánh giá đâu.”

Lúc Tiểu Tinh Vương mỉm cười...

Tầm nhìn của Zik bắt đầu nhấp nháy. Đó là vì thứ ánh sáng bị kẹt trong thần tính không màu của Tiểu Tinh Vương đã được mở rộng. Giống như là đang có một mặt trời nhỏ trước mặt hắn vậy.

“Zik - kẻ giỏi nhất giữa 7 sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần. Ta sẽ dùng ngươi làm kênh liên lạc cho một thỏa thuận hòa giải với Vượt hạng vũ trang Thần.”

Con trai của Thần Trời - một Vị thần Khởi nguyên—hắn - kẻ đã lừa dối cha của mình và đẩy Đại Tinh Vương vào địa ngục - là một Bậc chí tôn hiếm hoi trên đời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!