Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1719: Chương 1713

Chương 1713

“Vị thần Đơn Nhất sẽ giáng trần cùng các vị thần phục vụ ngài ấy!”

“Hỡi các đồng chí đã bị lừa bởi một con người đơn thuần là Vượt hạng vũ trang Thần! Hãy mở mắt ra và sửa đổi sau khi nhìn thấy cội nguồn lẫn đỉnh cao của khả năng võ thuật!”

“Võ Thần Zeratul sẽ dẫn các bạn trở về con đường đúng đắn!”

Môn đồ Võ Thần là một trong các quái vật đại diện cho Satisfy. Chúng thường bị coi là rác rưởi bẩn thỉu và bị tránh xa. Đó là vì lũ cuồng tín đã mất đi lý trí sau khi bị lừa gạt bởi những công pháp bí mật của Võ Thần. Chúng rất hung bạo và không biết đau lẫn sợ hãi.

Chúng dựa nhiều vào bản năng hơn cả quái vật, và thật không thể tin được rằng chủng loài của chúng được phân loại là con người. Chúng cũng trở nên mạnh hơn theo cấp số nhân tùy thuộc vào số lượng công pháp bí mật có được. Vật phẩm mà chúng rơi ra rất có giá trị so với các trùm quái vật, nhưng né tránh chúng hết mức có thể vẫn là tốt nhất.

Những con người kinh tởm như vậy đã tạo thành một đoàn rước dài. Nhóm đó bắt đầu với vài chục người từ khắp nơi trên lục địa, nhưng đã tăng tới hàng chục ngàn vào thời điểm nào đấy. Bản thân sự tồn tại của chúng đã là một mối đe dọa. Nó là một thảm họa di động. Đó là bởi vì bản năng tuyệt đối chi phối môn đồ của Võ Thần là sự chinh phục. Bất kể mục tiêu là dã thú, con người, hay quái vật, chúng đều có xu hướng chiến đấu bất cứ khi nào chạm mắt với ai đó.

Ai có thể thoải mái nhìn những người như vậy tụ tập lại thành bầy chứ? Mọi người bối rối và tất bật chạy trốn. Những người biết về khả năng thể chất của lũ môn đồ đã cảm nhận được cái chết ngay từ lúc họ chứng kiến đoàn rước. Ấy vậy mà ngạc nhiên thay, không có sự tàn sát nào cả.

Trong một tình huống hiếm hoi, lũ môn đồ đã kìm nén bản năng của chúng. À đâu, có cảm giác rõ rệt hơn là ‘chúng đã bị ai đó thao túng’.

Chúng không ở trong thể trạng tốt, khác với lũ môn đồ Võ Thần từng được thấy cho tới nay. Lũ môn đồ hiện hành có tình trạng thể chất vượt trội tới mức có quan niệm rằng chúng là ‘những con người được chọn’. Trong khi đó, tình trạng thể chất của lũ môn đồ trong đoàn rước lại rất bình thường hoặc thấp kém hơn.

Đó là bằng chứng cho thấy vụ này gấp gáp. Ban đầu, ông ta xuất hiện trước mặt những người được chọn và đánh lừa họ, nhưng lần này, ông ta lại nhắm đến và lừa dối một đám đông không xác định. Đó hoàn toàn là để tuyên truyền.

Zeratul đã lấy đi hàng vạn mạng sống để quảng cáo cho đền thờ của ông ta. Như đã được chứng tỏ trong Đại Chiến Nhân Quỷ, các vị thần trên trời không thực sự hành động vì lợi ích của con người. Những lời tuyên bố kiên trì của Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần đã được chứng minh là lần nào cũng đúng.

“Cha ơi!”

Đám môn đồ đang lặp lại cùng một tiếng hô với đồng tử giãn nở.

“Mẹ ơi...!”

Trong số đó, một số người thân trong gia đình đã hét lên với đường gân nổi trên cổ họ cho tới khi họ ho ra máu.

“Renold!”

“Alan!”

Người yêu và bạn bè—họ tuyệt vọng la hét cái tên của những con người quý giá đối với họ - đã thay đổi chỉ sau một đêm, nhưng lại không thể vươn tới. Tiếng kêu khóc của họ vang vọng một cách trống rỗng.

“Không có khả năng võ thuật thì nhân loại sẽ không thể tự bảo vệ mình!”

“Vượt hạng vũ trang Thần đã quên ân sủng của Vị thần Đơn Nhất và sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc!”

“Đây là một cuộc thánh chiến để cứu các bạn! Vị thần Đơn Nhất sẽ giáng trần vì các bạn!”

“Hãy ngợi ca Võ Thần Zeratul!”

“Hãy tôn thờ Võ Thần Zeratul!”

Quy mô của đoàn rước đang tăng lên không ngừng. Đích đến của chúng được cho là Reinhardt. Nó là căn cứ của Grid và là nơi đặt đền thờ chính của Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần. Nó đã phát triển thành thành phố lớn nhất trên bề mặt và có thể chứa được nhiều người. Đối với Zeratul - kẻ nhắm đến việc làm hại Grid trước mặt càng nhiều nhân chứng càng tốt, chẳng có chiến trường nào thích hợp để chiến đấu hơn Reinhardt.

“Lũ sâu bọ đó...”

Thành phố kiên cố Patrian—nó là một trong những cửa ngõ dẫn đến Reinhardt và cũng là một nơi mang tên ‘Bức tường Than khóc’ do sự khét tiếng của nó. Lãnh chúa Ashur run rẩy khi ông ấy thấy đoàn môn đồ đã tiếp cận cổng thành không chút do dự.

Ông ấy muốn thiêu rụi những kẻ kia - đang hò hét về một cuộc thánh chiến và biểu tình như thể đòi hỏi mở cổng ra ngay- thành một cục than. Tuy nhiên, ông ấy đã chịu đựng. Đó là vì những chỉ thị mở cổng đã được cấp trên ban xuống.

Một mệnh lệnh được truyền xuống từ một nơi xa xôi mà ngay cả người có địa vị như Hầu tước Ashur cũng không dám làm trái. Đó là mệnh lệnh do Lauel đưa ra. Ông ấy không thể từ chối và không nên từ chối.

“Các cánh cổng... mở chúng ra..!” Hầu tước Ashur vừa nghiến răng vừa ra lệnh một cách khó khăn và nhìn chằm chằm vào đoàn môn đồ như thể ông ấy sẽ ăn sống chúng.

Đám người này lang thang trong thành phố tự nhiên như ruồi và nói về cuộc thánh chiến. Chúng tranh cãi rằng sự tồn tại của Zeratul đã làm nảy sinh khái niệm về võ thuật - thứ cho phép nhân loại sinh tồn cho đến nay, nhưng đó là nói càn. Bất cứ ai cũng có thể nói rằng võ thuật tới trước và Zeratul tới sau.

Từ khi sinh ra trần trụi cho tới khi đạt được nền văn minh—Ashur lý giải rằng Zeratul ra đời là nhờ vào khái niệm võ thuật được sáng tạo bởi nhân loại - những người đã đấu tranh để sinh tồn. Thế nhưng, ông ấy không buồn bày tỏ suy nghĩ của mình. Không một kẻ nào trong đám môn đồ Võ Thần tỉnh táo cả. Ông ấy có thể nói với chúng trong hàng trăm ngày và chúng sẽ chẳng nghe đâu.

Tốt hơn hết là Hầu tước Ashur cứ cầu nguyện thôi.

“Làm ơn... hãy tiêu diệt tên khốn đã sinh ra những thứ hỗn tạp này...”

***

[Mặt trời trên cao đang chiếu sáng cho đoàn môn đồ hướng tới Reinhardt.]

[Hãy cùng các môn đồ tung hô cho đền thờ của Võ Thần. Trời cao sẽ cảm thấy rất vui và ban những phần thưởng huyền bí.]

“Đến chư khanh mà ông ta cũng không thể xác định được nữa à?”

Lauel chỉ có thể mỉm cười.

Thần Trời - kẻ đã bước vào ‘chu kỳ’—Lauel kiểm tra các nội dung của cửa sổ thông báo đại diện cho tiềm thức của ông ta. Lauel còn tưởng ông ta sẽ khởi động một nhiệm vụ để đe dọa Đế chế Vượt hạng vũ trang cùng Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần cơ, nhưng giờ ông ta lại đang cổ vũ cho Zeratul. Cứ như thể ông ta đã quên rằng kẻ thù của Hoàn Quốc là Asgard.

Cảm giác phẫn nộ và tức giận mà Thần Trời ấp ủ về phía Grid trước khi bước vào chu kỳ dường như đã tạo ra tình huống không hài hước này.

‘Ông ta chắc hẳn đã thật sự ấp ủ sự phẫn nộ hoặc tức giận.’

Grid đã nói rồi—tất cả những kẻ anh từng đối mặt - ngoại trừ Ác Long - đều có cảm giác không thể hiểu nổi.

Anh thú nhận rằng ngay cả khi ngồi đối mặt với Rồng Sành ăn, anh cũng không thể hiểu được những suy nghĩ của Rồng Sành ăn. Anh cảm thấy sợ hãi vô hạn. Thế còn việc liều lĩnh chém một Vị thần Khởi nguyên thì sao? Nó nguy hiểm một cách khủng khiếp. Không biết là họ sẽ phải đối mặt với kiểu rắc rối nào trong khi bàn luận về sự am hiểu dựa trên những tiêu chuẩn của con người.

‘Tốt hơn hết là đừng nghĩ về chúng như lời Bệ Hạ nói.’

Ít nhất là từ thời điểm này, tốt hơn hết là giả vờ như chúng không tồn tại. Thực chất thì nó phải là một sự can thiệp lớn. Thần Trời tuy rất cố chấp trong việc nhắm vào họ, nhưng nó chỉ ở mức độ giao nhiệm vụ cho người chơi. Nó không phải một mối đe dọa lớn khi cân nhắc tình hình của Đế chế Vượt hạng vũ trang - nơi nhận được sự ưu ái tuyệt vời từ người chơi.

Tuy nhiên, tình hình có thể sẽ thay đổi nếu họ bị đánh bại trong cuộc thánh chiến này. Lũ điên rồ đang nín thở sẽ chạy loạn lên và cảm nghĩ của công chúng sẽ bị lung lay. Họ sẽ đua tranh trước mặt mọi người, nên họ phải chuẩn bị cho một hậu quả tàn khốc.

Rất đúng khi giả sử rằng thất bại là không thể chấp nhận nổi. Thói quen ‘thua cũng được’ và ‘nếu mình chết thì thử lại là đủ rồi’ của người chơi là một môi trường không thể chấp nhận được. Tại thời điểm này, anh phải nghi ngờ rằng Zeratul đã biết và nhắm vào điều đó.

“Nó... sẽ ổn thôi nhỉ...?”

Lauel tin tưởng Grid. Do đó, anh tin tưởng các sứ giả. Nghĩ tới việc họ thua cuộc là chuyện chẳng dễ dàng gì.

Cơ mà, nỗi sợ hãi bắt đầu đâm chồi trong lòng Lauel khi thấy động thái chính thức của Zeratul. Zeratul tự tin đến mức nào về những kỹ năng của ông ta chứ? Dù có lẽ là hàng giả, nhưng ông ta vẫn là Võ Thần...

“Đây là một vẻ mặt không phù hợp với ngài đâu, Thủ Tướng ạ.”

Lúc Lauel nhìn ra ngoài cửa sổ khi Ke ong chửi thẳng mặt lũ môn đồ - những kẻ nói rằng chúng sẽ lập một ‘đền thờ’ trên mảnh đất này...

“Sao mà Điện Hạ có thể đích thân...”

Hoàng hậu Irene bước vào văn phòng của Lauel. Lauel vội vã điều chỉnh lại ngoại hình của mình và cố gắng dẫn cô đến bàn, nhưng Irene đã lắc đầu.

“Ta không đến đây để làm mất thời gian của ngài Thủ Tướng đâu. Đây, nhận thứ này đi. Nó là lá trà nha đam ướp trong nước chanh sau đó phơi khô đấy.”

[Đã nhận được Lá Trà Phơi khô của Hoàng hậu Irene.]

[Đã nhận được Lá Trà Phơi khô của Hoàng hậu Irene.]

Chúng là những lá trà mà Irene - Hoàng hậu của đại đế chế kiêm người vợ của một vị thần - phơi khô bằng những nguyên liệu quý giá, sự chân thành, và chăm sóc trong một thời gian dài.

Có một nền tảng ra đời mang tính thần thoại, mặc dù vẫn còn mơ hồ.

Uống trà ngâm từ những lá trà này sẽ giúp tỉnh táo đầu óc và phục hồi cũng như miễn nhiễm toàn bộ các trạng thái bất thường về tinh thần.]

“Thủ Tướng đừng vì tình hình này mà lo lắng và hãy tin tưởng Bệ Hạ.”

“......”

Lauel một lần nữa cảm nhận được điều đó—vai trò của Hoàng hậu Irene - người luôn khích lệ với nụ cười nhân hậu - trong đế chế này quan trọng đến mức nào. Cô ấy là người duy trì đế chế từ bên trong. Sự yên bình mà anh vừa mới có được là nhờ cô ấy đó thôi?

“Vâng, rất vui mừng ạ.”

Sau khi Irene rời đi, Lauel lập tức chạy ra khỏi cung điện. Anh đến gần Ke ong - vẫn đang chửi bới trong khi nói những lời như, ‘Lũ môn đồ của Võ Thần thì có quyền gì để lập một đền thờ trên mảnh đất này hả?’

“Ke ong này, tôi sẽ dọn sạch quảng trường trung tâm, nên là làm ơn dựng một sân khấu hoành tráng và tuyệt vời nhất có thể nhé. Tôi sẽ gọi tới những thợ mộc giỏi nhất.”

“Không được, ngài nói vậy là có ý gì? Ngài nỡ lòng nào lại đi đáp ứng đòi hỏi của những kẻ vô liêm sỉ này chứ?”

“Chúng ta không thể nào bắt Bệ Hạ chiến đấu trên phố, đúng không?”

“......”

“Tuy nhiên, tôi không thể cho phép lũ môn đồ xây dựng các cơ sở trên mảnh đất này được, nên là hãy lo liệu chuyện đó đi, Ke ong.”

“Lạt xạt...” Ke ong nhíu mày và gãi bộ râu xồm xoàm của mình. Đó là một thói quen để bày tỏ sự bất mãn của ông ấy. Phải sau vài phút thì Lauel mới có thể nghe được câu trả lời. “Ta hiểu rồi. Thay vào đó, ngài có thể giao phó việc thiết kế hình dạng sân khấu cho ta không?”

“Ông đang thử làm cái gì...?”

“Một cái quan tài. Ta sẽ trang trí sân khấu để nó trở thành một lăng mộ cho cái gã được mệnh danh là Võ Thần kia.”

“Thế thì tuyệt vời quá.”

Vài ngày sau, cổ họng của lũ môn đồ đang đi vòng quanh thành phố và ngợi ca Võ Thần đã đau rát và chúng bắt đầu gục xuống. Thánh nữ Ruby chữa trị những vết thương của chúng bằng một ánh sáng ấm áp vì chúng vốn là con dân của đế chế, còn Ke ong thì hoàn thành xong việc dựng sân khấu. Nếu nhìn từ trên cao hàng chục mét, nó là một sân khấu khổng lồ trong hình dạng một cỗ quan tài. Kích thước phải lớn vì đây được coi là một trận đại chiến giữa các vị thần.

Quảng trường trung tâm với sức chứa hàng trăm ngàn người đã được sân khấu lấp kín. Kết giới được các vị thần của Vượt hạng vũ trang Giới và Braham dựng lên đã bao bọc xung quanh sân khấu.

“Grid biết rằng nơi này sẽ là mồ chôn của hắn.”

Từ trên bầu trời đang nhanh chóng tối sầm lại, Võ Thần Zeratul đã giáng trần. Tia chớp màu vàng lóe sáng và tạo thành hình dạng cầu thang cho ông ta bước lên. Trên những đám mây vàng óng, tổng cộng 8 vị thần đang đi theo ông ta. Đó chính là một tam hợp hoàn chỉnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!