Chương 1723
Các vị thần chẳng có lý do gì để ghét con người trừ khi họ bị thúc đẩy bởi sự kiêu ngạo, ghen tị, và ham muốn.
Đặc biệt, Dairine là vị thần đã tạo ra linh hồn con người đầu tiên. Cậu ta đã làm cho nó đẹp đẽ nhất có thể với hy vọng rằng, vào ngày nào đó, khi con người chết, họ sẽ lên thiên đường và được hạnh phúc. Cậu ta biết và yêu sự thật rằng bản chất con người cũng tốt đẹp như Nữ thần.
Dairine tin rằng bản chất của các lưỡng ban cũng là tốt.
Bán nhân và bán thần—một trong những vật liệu mà Thần Trời sử dụng để tạo ra lưỡng ban là sự tham khảo về linh hồn con người do Dairine tạo ra. Trên thực tế, Mir trước mặt cậu ta đây có một linh hồn tuyệt vời. Nó vừa ấm áp vừa đẹp đẽ như linh hồn con người đầu tiên mà Dairine nhào nặn. Nó như một bông hoa mà cậu ta không muốn bẻ gãy.
Đây là một cảm nghĩ cá nhân.
Thanh kiếm của Mir trượt xuống lưỡi của thanh đại kiếm dày. Anh đã làm chệch trọng lượng của thanh đại kiếm như thể rũ bỏ nó và cắm thanh kiếm của mình vào một khe hở.
Đôi mắt sâu thẳm của Dairine bị nhuộm màu cam. Nó như là đang đối mặt với hoàng hôn. Thứ đã chém cậu ta là Chiều tà. Nó thậm chí còn là Chiều tà của Grid. Mir đang dùng nó với quyền hạn của một sứ giả.
Dairine giữ thẳng thanh đại kiếm đã nghiêng đi của mình và chịu đựng sức nặng của Chiều tà. Cậu ta nuốt nước bọt, cứ như nó chẳng dễ gì.
Mir không kết thúc chỉ với một đòn tấn công. Bất chấp cổ tay bị bẻ cong theo hướng nào, thanh kiếm vẫn di chuyển theo mọi hướng và lao vào như những làn sóng hỗn loạn. Nó lộng lẫy như thần tính của Grid có trong Chiều tà. Gần như là không thể theo dõi kịp bằng mắt.
Lúc này, nó đặc biệt đúng là như vậy khi xen kẽ với thần tính của Grid. Thần tính của Grid lan tỏa như cháy rừng mỗi lần Mir vung kiếm và nó che khuất quỹ đạo kiếm phức tạp của Mir. Nó cũng giống như khi được kết hợp với Thánh Kiếm Kraugel trước đó.
Vấn đề là tốc độ thanh kiếm của Mir đang dần tăng lên. Mỗi lần Dairine tái hiện kiếm thuật của Muller, cậu ta lại chạm vào tiềm thức của Mir. Từng chút một, những ký ức đã chìm sâu dưới đáy đã được lôi ra.
Vô số người đã nhận thấy. Mir đang trở nên mạnh hơn trong từng giây.
Dairine đọc thanh kiếm của Mir bằng các giác quan của mình và đánh vào nó. Rồi cậu ta thở ra hơi thở đã dừng lại của mình và lên tiếng, “Ta là ân nhân của ngươi sao?”
Thần tính ấy - lan tỏa cùng hơi thở - ở dạng trong mờ. Nó gần như là không màu. Có vẻ nó ngụ ý rằng rồi một ngày cậu ta sẽ vươn tới cùng thứ bậc với Zeratul hay Tiểu Tinh Vương.
Tuy nhiên, Dairine biết—không có sự thăng bậc nào cho cậu ta. Giúp đỡ Nữ thần vừa là niềm tự hào vừa là sự trói buộc đã giam cầm cậu ta. Việc cậu ta sử dụng quyền năng vĩ đại của mình để hỗ trợ Nữ thần khi bà ta sáng tạo sự sống sẽ không bao giờ được hé lộ. Đây là điều đúng đắn phải làm để truyền bá những đại đức của Nữ thần cho con người một cách mãnh liệt và đáng tin cậy.
“Đúng, gặp ngài cũng là một phần định mệnh của ta.”
“......”
Ta là ân nhân của ngươi sao?
Dairine đã nói điều này với cảm giác hơi mệt mỏi. Những lời đó chưa bao giờ là nghiêm túc và nó giống với một sự phàn nàn hơn. Thế nhưng, Mir đã gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc. Cứ như thể nói rằng anh thực sự mắc nợ Dairine.
Ngay lúc đó, trái tim Dairine ngập tràn một cảm xúc nhất định. Thần tính trong mờ của cậu ta càng trở nên trong suốt hơn.
Cậu ta - vị thần chẳng được ai biết tới—cậu ta không được thế giới nhớ đến mặc dù đã làm việc rất chăm chỉ để tạo thành những linh hồn khi Nữ thần sáng tạo nhiều sinh vật đến vậy. Giây phút này, cậu ta đã ảnh hưởng đến ai đó và được nhớ tới. Nó ở một hình thức không quá tệ.
“...Ngươi cũng là ân nhân của ta,” Dairine nói với vẻ mặt phần nào kỳ lạ và thanh đại kiếm của cậu ta phát tiếng như sấm thậm chí còn ồn hơn.
Lúc cậu ta gia tốc, trọng lượng của thanh kiếm cũng trở nên nặng hơn. Nó tiến hóa thành thứ gì đó mạnh mẽ hơn kiếm thuật của Muller từ hàng trăm năm trước mà Mir ghi nhớ.
Mir chặn thanh đại kiếm đã xuyên qua đường kiếm của mình và cơ thể anh bị đẩy về sau hàng chục mét. Anh lập tức nghiêng và xoay thân trên. Nếu đó mà là một quyết định anh đưa ra sau khi cẩn thận suy nghĩ thì đầu của anh hẳn đã bị thổi bay rồi. Mái tóc dài của anh đã bị thanh đại kiếm cắt đứt. Điều này tức là địa vị của một lưỡng ban - nằm trong từng sợi tóc - đã bị phá vỡ một cách bất lực.
Lưỡi kiếm dày cộp của thanh đại kiếm đang tỏa ra một năng lượng cực mạnh bởi thần tính đang tiếp cận mức độ không màu. Thoạt nhìn thì mức độ của trận chiến công thủ này đã bắt đầu vượt quá phạm trù thượng tính. Mỗi lần thần tính màu cam lan ra từ Chiều tà bị tách thành nhiều phần, một vụ nổ muộn cùng sóng xung kích lại xảy ra và làm rung chuyển sân khấu khổng lồ.
Chỉ có thân thể của Mir bị thương. Người ta không thể thu lại được khoảnh khắc anh bị chém. Họ chỉ có thể nhìn thấy máu bắn tung tóe ra xung quanh.
[Lưỡng ban Mir, có thể tương lai sẽ khác, nhưng lần này thì ta thắng.]
Suy nghĩ ngập tràn không gian của Dairine đã thâm nhập vào tâm trí Mir.
Mir - đang cảm thấy lúng túng bởi những đòn tấn công ngày càng khó nhận ra của Dairine - tập trung các giác quan của mình lên bàn tay cầm Chiều tà. Anh để cho các đòn tấn công xuyên qua những sinh tử huyệt của mình mà không kháng cự. Đổi lại cho sự hy sinh đó, anh đã dự đoán đòn tấn công tiếp theo của Dairine và triển khai kiếm thuật.
Đó là một kiếm thuật sử dụng toàn bộ những năng lực của Tứ Tượng cùng lúc. Nó mang ý nghĩa tôn thờ Hoàng Long của Vượt hạng vũ trang Thần - vị thần được Tứ Tượng phục vụ và cũng là vị thần anh phục vụ.
Thanh đại kiếm của Dairine chém thân trên của Mir theo đường chéo.
[Lúc này, Lưỡng ban Mir nhất định đã chết dưới tay ngài.]
Chiều tà của Mir miêu tả hình ảnh của một con rồng vàng đang gầm thét và lạng qua cổ họng Dairine.
[Lần tới, hãy gọi ta là sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần.]
Suy nghĩ của Mir đã truyền tới Dairine trong thời gian thực. Đó là bằng chứng cho thấy luồng ý thức của anh đã bắt đầu đi theo dòng chảy của không gian. Mir đang mấp mé thích nghi được với không gian của Dairine - thứ đang ở ngay trước giai đoạn đạt được cảnh giới của một Bậc chí tôn.
Rồi máu phun ra từ Mir như một đài phun nước. Thân trên của anh nghiêng về phía trước như thể sắp gục xuống, nhưng đó là vì anh đã bị chém. Đôi chân anh vẫn đang cắm chặt trên mặt đất.
Mặt khác, chỉ có chút ít máu chảy ra từ cổ Dairine. Mir không chỉ lấy lại những kỹ năng cũ của mình, mà đòn tấn công của anh - siêu việt trong chốc lát - cũng không hoạt động hiệu quả. Nó chậm mất một bước và quá nông.
Dairine chữa lành vết thương trên cổ mình bằng thần tính.
“Nếu ta là Baal hay Raphael thì ta hẳn đã bị chém rồi. Đó là thiên phú bẩm sinh của ngươi.”
Nó đã được ghi lại trong trang sử. Vị thần trên trời - mạnh thứ hai sau Zeratul - đã chứng minh khả năng và giá trị của Mir.
“Ta, sứ giả của Nữ thần, chỉ vừa đủ sức đánh bại được Mir, sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần.”
Dairine lấy lại thanh đại kiếm của mình và dùng ngược bản chất của trang sử. Bằng cách tôn vinh Mir, cậu ta đã gia tăng giá trị của Vượt hạng vũ trang Thần và sau cùng là danh dự của Nữ thần. Cậu ta thực chất đã loại trừ mình ra. Cậu ta tự nhận là một sứ giả của Nữ thần, song không cho biết tên của mình. Rốt cuộc, cậu ta là một vị thần vô danh và điều này sẽ mãi mãi là như vậy.
Có sự thừa nhận Mir là cậu ta đã hài lòng và biết ơn rồi. Đây là lý do cậu ta không xẻ đôi thân trên với thân dưới của Mir, để không làm mọi người bị sốc. Cậu ta giữ những vết thương của Mir lại với nhau bằng một thần tính đã trở nên khó nhìn thấy. Rồi cậu ta xuống sân khấu, chỉ để chợt dừng bước.
“Vượt hạng vũ trang Thần vĩ đại ngợi ca Dairine, Thần của các Linh hồn, vì màn trình diễn xuất sắc của ngài ấy.” Đó là do tiếng hô của một người đàn ông. Nó là tiếng hô của Huroi - phát ngôn viên của Grid. Điều này đã củng cố thêm thần tính của Dairine, nhưng cũng đã củng cố cho trang sử của Vượt hạng vũ trang Thần. Vượt hạng vũ trang Thần ngợi ca sứ giả của Nữ thần và thuyết giáo ý nghĩa rằng ngài ấy không hề thua kém Nữ thần.
“...Ta trúng đòn mất rồi.” Cậu ta cảm thấy hạnh phúc pha chút phẫn uất. Dairine xuống khỏi sân khấu với một nụ cười không rõ ràng.
Wahhhh!
Giữa tiếng hò reo của mọi người, Grid - đang ở trên trời - cảm thấy phấn chấn.
‘Zeratul bây giờ chắc là đang khóc.’
Đối với Zeratul, đó là một chiến thắng vừa nhọc nhằn vừa quý giá. Ấy vậy mà Dairine lại hành động như thể cậu ta chả quan tâm tới danh dự của Zeratul. Dĩ nhiên, điều này không làm mất hiệu lực của chiến thắng, nhưng nó sẽ làm tổn thương lòng tự tôn của Zeratul rất nhiều.
“...Xin hãy trừng phạt ta vì thua cuộc mặc dù đã mượn quyền năng của Thần.”
Mir đã bay lên trời trước khi bất cứ ai có thể kịp nhận ra và cúi đầu trước Grid. Anh trả lại Chiều tà - đang được đặt trên hai bàn tay một cách kính cẩn - và giơ cổ ra như thể cầu xin bị đánh.
Grid nắm lấy vai anh. “Ngẩng đầu lên đi. Anh bị làm sao vậy sau khi đã chiến đấu tốt đến thế?”
“Ta đã bị đánh bại...”
“Miễn anh trở về an toàn là được rồi. Nó thật sự tuyệt vời đó.”
“......”
Các lưỡng ban của Hoàn Quốc Bị đối xử như các tội nhân bất cứ khi nào họ hứng chịu bất kỳ thất bại nào. Mir đã bị xóa những ký ức quý giá của mình đó thôi? Tuy nhiên, tại Vượt hạng vũ trang Giới thì khác. Thất bại không phải là một tội lỗi ở đây.
Các lưỡng ban trên cánh đồng nông nghiệp đã nhìn thấy điều này.
***
“Bỏ ra...! Nó vẫn chưa kết thúc!”
Tại Asgard...
Zeratul hất tay của Tổng lãnh thiên sứ Raphael và đưa ra lời đe dọa. Ông ta trừng mắt như thể sắp giết Dominion - kẻ đã chiếm ghế trên cùng tại chiếc bàn mà Nữ thần đã bỏ trống một chỗ.
“Nó sẽ là một trận hòa nếu bọn ta chiến thắng 2 hiệp còn lại. Ta sẽ có thể hạ phàm và có lý do chính đáng để đánh với Grid. Ta có thể báo thù vào lúc đó.”
“Đây không phải chỗ để nói về sự trả thù của ngài đâu,” Judar - Thần của Sức khỏe và Thông thái, lên tiếng.
“Đừng xóa mờ bản chất và cố gắng chôn vùi tội lỗi đã giúp khai sinh ra một vị thần có nguồn gốc quỷ tộc.”
“Nhảm nhí...! Đừng có nói nhảm mà khi các ngài không quan tâm đến lũ tà thần! Chẳng phải danh dự của Asgard mới là thứ ám ảnh các ngài sao? Mọi chuyện sẽ được giải quyết nếu ta bảo vệ được danh dự đó!”
“Tại sao?” Judar nghiêng đầu và cắt lời Zeratul - kẻ đang lên giọng. “Cho dù sinh sau đẻ muộn, sao ngài lại dễ xúc cảm đến vậy khi ngài là một vị thần? Thực sự là do mặc cảm tự ti ngài có đối với Xi Vưu à? Nếu là vậy thì có cái gì khiến ngài khác biệt với con người đây?”
“Mặc cảm... tự ti? Ta trông như con người á?”
Lý trí của Zeratul đã bị đập vỡ. Judar đã động vào vảy ngược của ông ta. Đồng tử của ông ta bị xóa và chỉ còn mỗi lòng trắng trong mắt là phát sáng. Rồi ông ta lập tức chạy về phía trước. Trước khi nhận ra, ông ta đã đến bàn đá nơi các vị thần đang ngồi và vung kiếm vào Judar. Tất nhiên, nó đã bị kẹt. Judar không hề bước tới, nhưng một kết giới do các vị thần phục vụ Judar dựng lên đã chặn nó lại.
“Võ Thần... ngay từ đầu, nó đâu phải là một cái tên mà bất cứ ai khác cũng có thể gánh vác được.”
Chẳng ai ngoại trừ Xi Vưu có thể dùng nó. Do vậy, Xi Vưu là Vị thần Đơn Nhất.
Judar nhận ra rằng trọng lượng trong thanh kiếm của Zeratul nhẹ vô cùng và đã lắc đầu. Máu tuôn ra từ mắt, tai, mũi, và miệng của các vị thần phục vụ ông ta. Đó là hậu quả từ việc chặn kiếm của Zeratul. Zeratul đương nhiên là rất mạnh ở đây, trên Asgard này. Ông ta khác với khi ở trên bề mặt và không nhận được phước lành. Tuy vậy, Ông ta không hề được công nhận bởi những đứa con trai của Nữ thần.
Zeratul cảm thấy hết sức xấu hổ và thở hổn hển lúc gương mặt ông nhuộm đỏ. Ông ta không thể tác oai tác quái nữa. Ông ta nhận ra cách biệt của mình với Judar.
Judar nhìn Raphael. “Sao còn chưa giam ông ta lại đi?”
“Haha... Rõ, ta sẽ mau chóng làm thế.”
Cuối cùng, Zeratul đã bị Raphael với Gabriel bắt giữ và đưa đến nhà tù nơi Hexetia bị giam. Đó là một biện pháp được thực hiện vì lo ngại rằng ông ta có thể hạ phàm lần nữa và hành động như ông ta muốn. Trên thiên đường mà Nữ thần đã ban cho họ, Dominion và Judar là luật, nhưng họ biết cách duy trì ranh giới, không như Zeratul.
Zeratul được Nữ thần tạo ra nên họ sẽ không làm hại ông ta, cho dù ông ta có phạm phải bao nhiêu tội lỗi. Họ chỉ đơn giản là trói ông ta lại thôi.
Trên thực tế, họ thờ ơ với hầu hết mọi thứ. Đây là lý do Raphel có thể tung hoành đến vậy trong bí mật.
“Mẹ nó...! Chó chết! Gridddd!” Zeratul la hét lúc ông ta bị lôi đi. Ông ta oán hận Grid cho đến giây phút cuối cùng, ngay cả khi có nhiều vị thần trừng mắt nhìn ông ta như thể ông ta thật thảm hại.
“Ngon~” Venice - Thần Tiền - mỉm cười lúc cô ta theo dõi toàn bộ quá trình trong khi đang núp sau một cây cột.