Chương 1748
Mỗi người nên dựa vào chính mình mà sống—đó là một mệnh lệnh Grid để lại cho các sứ giả. Tức là họ không nên đi theo anh và nên tự lo liệu cho bản thân. Nó đã luôn là như thế. Grid không mang theo các hiệp sĩ lẫn sứ giả của mình khi anh tới những nơi nguy hiểm. Đó là thái độ như thể họ là một mối phiền toái.
Tại vùng ngoại ô của Reinhardt...
“Ta đã trở thành thần rồi, nhưng vẫn không thấy đáng,” Braham - Vị thần Phép thuật và Thông thái - than thở.
Ông ấy ngồi trên một bức tượng vừa to vừa đẹp của chính mình được dựng trên một vách đá. Đó là một cảnh tượng siêu việt.
“Giờ ta cũng đã có một thân xác bất tử. Thế thì việc ta vẫn không thể đi cùng Grid là bằng chứng cho thấy ta không đáng tin rồi còn gì? Đây là một sự đối đãi trên cả đáng lo.”
Sứ giả là một đối tượng phục vụ cho vị thần của họ. Họ đương đầu với nguy hiểm mà vị thần phải trải qua thì cũng đúng thôi. Tuy vậy, thật đáng xấu hổ khi ông ấy bị bỏ lại mà không thể tới Lăng tẩm Không Con. Ông ấy cảm thấy buồn rầu vô cùng.
“Lăng tẩm Không Con là mái nhà đối với những kẻ săn thần thoại. Ông đến đó không khác nào một con thỏ nhảy vào hang hùm đâu.”
“Chậc...”
Đó là lúc Zik bày tỏ những sự thật và khiến Braham càng khó chịu hơn...
Ở cách đó rất xa, có một tiếng động rền vang và bầu trời trở nên đen kịt. Rồi nó tách đôi ra. Kẽ hở không gian vừa xuất hiện có màu đỏ như bụng của một dã thú vừa mới bị giết mổ.
“...Nó hoàn toàn khác so với những gì đã xuất hiện cho đến nay.”
Nó diễn ra sau khi Kraugel đi tìm Muller. Tại thời điểm này, hàng chục kẽ hở không gian đã bị phá hủy và thế giới đã hứng chịu đủ loại hậu quả. Sự xuất hiện của lũ quái vật mới chỉ là điều nhỏ nhặt và tầm thường nhất thôi. Sự sụp đổ của những quy tắc giúp bảo vệ thế giới đã làm đủ thể loại huyền bí xảy ra. Đôi khi chúng là những điều huyền bí có lợi, nhưng ngay cả thế, sự rối loạn vẫn là không thể tránh khỏi.
Đấy là lý do các sứ giả bận rộn. 7 sứ giả, gồm cả Braham và Zik, đang giải quyết tất cả các loại tình thế ở nhiều nơi khác nhau của lục địa. Nói cách khác, các sứ giả chịu trách nhiệm hoàn toàn cho những tác vụ mà bình thường sẽ được giải quyết bởi các thành viên Vượt hạng vũ trang.
Braham là sứ giả duy nhất phàn nàn về chuyện này, nhưng giờ thì ông ấy cười lớn. Ông ấy trông khá hạnh phúc khi hếch cằm lên một cách đầy tự hào.
“Đó là Muller. À không, là ‘những dấu vết’ của Muller chứ nhỉ?”
Những điều huyền bí mà các kẽ hở không gian gây ra đã đi trái với thường thức. Chúng làm cho kiến thức trở nên vô dụng. Thế nên chúng mới là những điều huyền bí. Không có gì ngạc nhiên khi những cái bóng mô phỏng Muller - đang chiến đấu với Kraugel, và mô phỏng Kraugel - đang đánh với Muller - đột ngột hiện ra và đe dọa bề mặt.
“Nó là cơ hội để lấy lại danh dự mà ta đã đánh mất.”
Các kiếm sĩ có lợi thế hơn các pháp sư—đây là dưới một tình huống bình thường, nhưng nó là một quy tắc không có tác dụng với Braham.
Ngoại lệ duy nhất là khi ông ấy được so sánh với Muller. Braham không thấy được một cơ hội chiến thắng trước Muller. Tất nhiên, điều này không có nghĩa là ông ấy đã trực tiếp chiến đấu với Muller. Đó là kết quả từ một cuộc chiến ảo được tạo ra dựa trên nhiều thông tin khác nhau. Nó thậm chí chẳng phải do Braham tự thực hiện, mà là qua vô tuyến truyền mồm của đám nhà giàu.
Nếu kiếm sĩ mạnh nhất mọi thời đại và một đại pháp sư huyền thoại đánh nhau thì ai sẽ thắng? Các học giả phân tích những năng lực của họ dựa trên các thành tích họ có và đã tổ chức một số trận đối đầu ảo với kết quả luôn là sự bại trận của Braham.
Braham không thể phủ nhận chút nào. Ông ấy bại trận là rõ ngay cả khi tự mình tính toán. Ấy thế mà bây giờ, hàng trăm năm sau, Braham đã trở thành thần. Thời cơ để xóa bỏ ghi chép đáng xấu hổ trong quá khứ đã tới.
“Zik, ta sẽ rất cảm kích nếu ông có thể đưa người tới đây.”
“Ta sẽ triệu tập các hiệp sĩ thành thạo đội hình kiếm. Đây là cách tốt nhất để triệt tiêu một chút kiếm năng của Muller.”
“Khỏi đi, bất cứ ai cũng được. Ta chỉ cần thật nhiều người thôi. Với cách đó, họ sẽ chứng kiến ta chà đạp lên Muller và được ghi vào lịch sử.”
“......”
Gương mặt vô cảm của Zik khẽ lay động.
Braham - bị ám ảnh với thắng lợi cá nhân ngay cả sau khi trở thành thần - dường như rất tuyệt theo cách nào đó. Ông ấy kìm lại những lời đang dâng lên trong cổ họng và quay người chuẩn bị rời đi.
“Khoan đã,” Braham bỗng gọi Zik, “Ta không thể bị danh tiếng ám ảnh và làm hại mọi người được. Ta thật là thảm hại. Những lời vừa xong của ta không có giá trị, nên ta hy vọng ông ở lại đây.”
“......”
Zik ngước nhìn bầu trời. Có tận 3 cái bóng của Muller hiện ra từ những vết nứt trong kẽ hở không gian đã gãy vụn.
***
-Mẹ vợ rất là xinh đẹp. Mẹ trông như Marie Rose khi còn trẻ vậy. À không, Marie Rose phải trông giống mẹ vợ mới phải? Hahaha! Mẹ trông trẻ quá làm con nhất thời nhìn nhầm.
“Con quái vật kinh tởm đó lúc nào mới rời khỏi thế giới đây...?”
Quan tài Gỗ Thiêng - đang đứng cạnh Beriache - cứ liên tục lảm nhảm. Một trong số ít các vị thánh trong lịch sử nhân loại—Chreshler là người được đệ nhất giáo hoàng chọn làm người kế vị cho mình hoàn toàn dựa vào tài năng. Ông ta đã minh chứng cho con mắt sáng suốt của người tiền nhiệm. Như để đền đáp sự tin tưởng của đệ nhất giáo hoàng, ông ta đã tích lũy vô số thành tích, bao gồm cả một vũ lực mạnh mẽ, và giữ vững danh hiệu giáo hoàng mạnh nhất trong hàng trăm năm. Ông ta nghiễm nhiên được xếp vào hàng một vĩ nhân.
Chreshler có lẽ biến thái, nhưng Grid đã cố tôn trọng ông ta. Tuy nhiên, anh đã hết kiên nhẫn vào lúc này. Đó là vì sau khi đánh bại những kẻ hành pháp của Lăng tẩm Không Con và tăng trưởng qua việc sử dụng chúng, có vẻ như Chreshler sẽ sớm biến thành một kẻ thù. Thái độ của Chreshler với Beriache như một con chó con nghênh đón chủ của nó sau vài ngày vậy, nên những nghi ngờ của Grid là hoàn toàn có cơ sở.
“Ngươi là con rể của ta.”
Sau khi ai đó được đúc ra từ cục thịt đỏ. Beriache đã im lặng một lúc trước khi mở miệng. Không, đây đâu phải Beriache. Nó chỉ là xác chết của Beriache. Đó là một gương mặt nhợt nhạt vô cảm cùng hai con mắt trống rỗng không thể thấy được những suy tư. Không thể tìm thấy được sinh khí ở bất cứ chỗ nào cả.
Ấy thế mà, bà ta đã mở miệng. Bà ta rõ ràng đã nhìn vào Grid và nhận ra anh. Điều này khác với cái xác Chreshler - thứ chỉ là một con rối.
‘Tại sao bà ta lại khác?’
Linh hồn của Beriache đang ở địa ngục. Cái xác trước mặt anh chỉ là một cái vỏ rỗng, thế thì bằng cách nào nó nhận ra và nói chuyện được?
‘Đây là quyền năng của Hồn ma ư?’
Tiêm linh hồn của kẻ khác vào một cái xác vô hồn. Anh nghĩ là đối với sứ giả của Yatan thì chuyện này dễ ợt. Grid nghĩ rằng ai đó khác đang ‘đóng vai’ Beriache. Đó là một nghi ngờ hợp lý.
-......
Chreshler dường như cũng có nghi ngờ tương tự. Ông ta trấn an đầu óc bị lừa bởi cái tên ‘Beriache’ và lặng lẽ quay trở lại bên cạnh Grid.
-Đây không thể là thật. Đúng là vô lý khi giả vờ còn sống. Nhìn xác của ta xem. Nó là một cái xác vô hồn như búp bê còn gì?
“Ông biết rõ vậy rồi thì sao còn làm?”
-Gì cơ? Ah... Ta chỉ chào hỏi mẹ vợ mình thôi mà? Ta chỉ đang giữ gìn đạo đức con người.
“Thứ đó có phải một con người đâu đúng không?”
-Cậu đang khép người chết theo tiêu chuẩn của người sống à? Cả đời mẹ vợ của ta đã là ma cà rồng rồi. Sao nó lại quan trọng khi bà ấy đã chết nào? Cậu không cảm thấy tiếc cho bà ấy à?
“Tôi đang nói ông đấy.”
-......
Chreshler cuối cùng cũng ngậm miệng (?). Kể từ khi ông ta phá hủy cái xác của chính mình. Không, đó là quá khứ xa xôi khi ông ta trở thành một cỗ quan tài. Chính ông ta đã từ bỏ nhân tính.
Luận điểm của Grid là có căn cứ...
-Nhưng... nếu ta vứt bỏ ngay cả học thuyết về con người thì ta chẳng khác gì một dã thú cả.
“......”
Chồn hôi che mặt lúc anh ta nhìn vào mặt sau của Chreshler - đang lẩm bẩm một cách cay đắng. Đó là nỗ lực để kìm nén cơn giận đang sục sôi trong lòng. Sự vô liêm sỉ này là sao? Ông ta thậm chí không hiểu những bình luận mỉa mai và phản ứng như vậy à?
Chồn hôi đã chân thành ngưỡng mộ Chreshler, không như Grid, nhưng giờ thì mọi thứ che mắt anh ta đang từ từ bong ra.
“Dù sao thì Chreshler cũng khá tốt. Ít nhất ông ta không phát điên và gây nhiều rắc rối. Anh sẽ gặp nhiều thượng nhân hơn trong tương lai nên hãy cố gắng thích nghi đi.”
Grid nói lời an ủi không thực sự là an ủi. Đó là thái độ coi hầu hết các thượng nhân là những kẻ điên rồ hơn Chreshler.
Một giọng nói đẹp đẽ lọt vào tai của Chồn hôi đang bị sốc—Beriache nói trong khi nhìn vào Grid, “Thấy Marie Rose không thể tới đây thì con bé có vẻ vẫn còn trinh. Ngay cả sau khi lấy được một Vua Máu vĩ đại như ngươi, tại sao con bé vẫn chưa mang thai? Con bé quên vị trí lẫn những trách nhiệm của nó và trở nên nhút nhát rồi à?”
‘Hả?’
Đây là hàng giả, không phải Beriache—niềm tin của Grid vào tuyên bố này đã bắt đầu lung lay. Không phải vì bà ta phát hiện ra danh tính của anh là Vua Máu. Grid có các ma cà rồng hậu duệ trực hệ. Bất cứ ai có kiến thức sâu xa về lịch sử ma cà rồng đều có thể dễ dàng suy ra Grid là Vua Máu. Tuy nhiên, chưa một ai có thể chứng minh rằng Marie Rose ‘không thể tới’ đây.
Đúng, chẳng phải là Marie Rose không tới đây, mà là cô ta không thể. Lý do là vì việc điều khiển máu trở nên khó khăn. Marie Rose đã rút lui một mình mặc dù lo lắng Grid. Cô ta đưa Quan tài Gỗ Thiêng cho anh với hy vọng nó có thể giúp ích phần nào.
“Bà... bà thật sự là Beriache sao?”
“Phải. Giây phút ta cảm nhận được sự phục sinh của cái xác, một phần linh hồn ta tại địa ngục đã trú ngụ vào trong cái xác này. Tuy ta không hoàn chỉnh, nhưng ta vẫn là ta.”
Cách bà ấy nói như thể anh là một đứa trẻ vậy. Phong cách nói chuyện của Beriache giống với Marie Rose. Khác biệt duy nhất là nó vô vị không chút cảm xúc. Chẳng biết là Beriache đang đùa hay nghiêm túc nữa.
Beriache cũng không có dù chỉ một chút thiện chí với con mồi. Là bởi vì bà ấy không hứng thú với Grid sao? Xác suất của điều đó không lớn. Đề án Vua Máu là khát vọng của Beriache. Rất đúng khi bảo mối quan tâm hiện tại của Beriache đều tập trung vào Grid - đã trở thành Vua Máu.
‘Đó là bởi bà ta là một cái xác.’
Grid lý giải thái độ xúc cảm của Beriache là một điều tất yếu. Như gương mặt vô cảm của bà ấy đã chứng minh, bà ấy không thể bày tỏ những cảm xúc của mình vì là một cái xác. Huyết thuật lan rộng xung quanh Beriache. Nó giống với một con bướm đang xòe cánh. Ngoài mùi máu tanh ra thì nó rất đẹp mắt.
“Có vẻ quyền kiểm soát cơ thể này thuộc về kẻ đã phục sinh nó, không phải ta. Kẻ bề tôi trung thành của cha ta vẫn còn sống.”
Đến đó là hết. Beriache giải thích ngắn gọn rằng bà ấy không có lựa chọn nào ngoài việc trở thành kẻ thù và đã dùng phép thuật. Nó thật ngoạn mục. Lãnh địa của Sự thống trị, Huyết Trường, nhiều vũ khí và đuôi máu khác nhau, vân vân—những kỹ năng tối thượng của các hậu duệ trực hệ đã được sử dụng cùng lúc. Nó nhanh và đơn giản đến nỗi có thể được gọi là tùy tiện.
“Điểm yếu nằm ở đây.”
Giữa cơn bão máu chóng mặt, Beriache gõ lên trán mình bằng những ngón tay nhỏ nhắn và mảnh mai của bà ấy.
“Ban đầu, nó là một điểm yếu sẽ được che đậy bằng huyết thạch, nhưng trong cái xác này không có nổi một giọt máu. Thứ máu mà ngươi đang thấy và cảm nhận lúc này không hơn gì một sự giả tạo được mô phỏng bằng pháp lực thuần khiết. Ngay cả thế, việc nó hoạt động như một vật trung gian cho huyết thuật cũng thật đáng kinh ngạc.”
Grid cũng đang sử dụng Thánh địa Kim loại. Anh triệt tiêu trận pháp của Beriache đồng thời chém các vũ khí máu bằng cơn mưa chiến cụ.
“Quả là xuất sắc. Ta đã nghe nói về danh tiếng lừng lẫy của ngươi từ địa ngục, nhưng nó còn vượt quá kỳ vọng của ta.”
“Bà đang bị Baal bắt giam ở địa ngục à?” Grid cố gắng nói chuyện. Thân xác Beriache có thể thù địch với anh, nhưng linh hồn của bà ấy thì lại ưu ái. Anh muốn tận dụng cơ hội này để thu được càng nhiều thông tin càng tốt.
“Không, ta đang ở với Amoract.”
“Amoract á...?”
Đại Quỷ thứ Hai - che mặt bằng một tấm vải trắng và bị xích—bà ta là một tồn tại ấn tượng với tư cách một trong Tam Ác Khởi nguyên, nhưng đã thử ngoại giao với Grid. Vị trí của Amoract đặc biệt đến mức Grid luôn ghi nhớ trong đầu khi nghĩ về việc thanh tẩy địa ngục.
“Linh hồn của ta đã bị chặn đứng ngay trước khi nó rơi vào địa ngục nơi Baal trú ngụ. Bà ta đã cố gắng hấp thụ ta để tìm sức mạnh đối đầu với Baal, nhưng đã gặp phải một thảm họa.”
“Một thảm hoạ sao...? Có liên quan gì tới những sợi xích đang trói buộc bà ta không?”
“Ngươi hiểu đúng rồi đấy. Phải. Thần chú cuối cùng của ta lúc đầu lẽ ra là phải trói buộc Baal, nhưng rốt cuộc lại trói bà ta lại. Baal có vẻ không biết chuyện gì đang xảy ra.”
“......”
Khả năng trollcủa Braham là do di truyền à? Grid nghiêm túc nghi ngờ điều này và lắc đầu. Sở dĩ Amoract bị xích là do lòng tham của bà ta chứ chả phải ý định của Beriache. Đó không phải cú troll của Beriache, mà là kết quả từ hành động của chính Amoract.
“Rất khó để duy trì được ý thức của ta. Hãy ghi nhớ... 3 điều này.”
Đôi môi nhỏ dày đang tất bật chuyển động của Beriache dần chậm lại.
“Đừng tin... Amo... ract... đừng để bị thương... khi chống lại ta... bề tôi... trung thành của cha ta... ta e sợ... những gì nó sẽ làm...”
Những lời nói khó khăn lắm mới kết thúc được—sau đó là sự im lặng. Có lẽ nào kết nối với linh hồn đã bị cắt đứt rồi chăng?
Xác của Beriache - với vẻ mặt trở nên lạnh lùng - đã bắt đầu âm thầm tấn công Grid. Đó là trong khi mở rộng Lãnh địa của Bậc chí tôn.
Tam Ác Khởi nguyên—Beriache chắc chắn là cùng thứ bậc với Baal và quyền năng của bà ấy rất đáng sợ ngay cả khi là một cái xác vô hồn. Khả năng khôi phục xác chết của Hồn ma - để cái xác có thể sử dụng những khả năng trong suốt cuộc đời của nó - là quá bá đạo.
Bất luận thế nào, Grid cũng đã bắt đầu cuộc chiến toàn diện.
T/N : trong chương đã đổi xưng hô của Grid với Chreshler từ “tôi - ngài” sang “tôi - ông” do cái sự cố kia xảy ra. Nếu ghi chú ngay tại đó thì lại thành 10 trang phí lắm, 9 trang thôi cho gọn.