Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1796: Chương 1790

Chương 1790

[Phép thuật huyền bí biến mọi hạn chế thành hư vô đang cưỡng chế dịch chuyển bạn.]

[Bạn đã trốn thoát an toàn khỏi thế giới của các vị thần, ‘Asgard’.]

[Rồng Sành ăn Raiders đã nhận thấy sự trở về của bạn và đã lấy lại ‘Sự bảo hộ Hoàng kim’.]

“Hộc... Hộc... Hộc...”

Grid trở lại bề mặt và đã lập tức ngả xuống đất. Anh vật lộn để bình tĩnh lúc hắt ra những hơi thở cọc cằn. Tim anh đang đập thình thịch như điên. Cơ thể nguyên vẹn của anh đã chứng minh cho sự trở về an toàn, nhưng những mệt mỏi mà Grid cảm thấy có thể so sánh với khi anh chiến đấu quyết liệt chống lại Trauka.

Tìm kiếm chìa khóa giữa lòng địch, tình cờ gặp Zeratul, bị cô lập trong đội quân thiên sứ, Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ bị bắt làm tù nhân, v.v. Mỗi khủng hoảng anh trải qua tại Asgard đều chết chóc.

Tất nhiên, Grid đã qua khỏi mọi cuộc khủng hoảng mà không hề hấn gì. Nó thậm chí còn cho anh những kết quả anh muốn. Thế nhưng, đó lại hoàn toàn là may mắn. Nếu trong Nhà tù Vĩnh hằng không có Zeratul thì sao? Chưa kể, nếu Raiders không cho anh Sự bảo hộ Hoàng kim thì sao? Tầm này, Grid hẳn đã gặp rắc rối tại Asgard. Rõ ràng là sẽ khó mà sống sót nổi chứ nói gì tới giải cứu Khan và Hexetia.

‘Asgard...’

Hệt như các vị thần trên trời không thể xâm chiếm Vượt hạng vũ trang Giới khi chưa được phép, Asgard được coi là một pháo đài bất khả xâm phạm đối với Grid. Anh không muốn dính dáng đến nó một lần nữa. Tới mức mà anh quyết định thậm chí không nên đái về hướng của Asgard.

Asgard có lẽ ở trên trời, nhưng... kiểu gì thì, anh thật sự có ý như vậy.

“Thế nào? So với những gì cậu lo lắng thì nó dễ dàng được giải quyết đúng không?”

“...Ông không có chút hổ thẹn nào à?”

Anh bình tĩnh lại trong khi chỉ trích Tên cướp Đại tài vì pha trò. Grid nghĩ tích cực. Trong tương lai, anh không cần phải đến thăm Asgard nữa. Đúng, anh đã giải cứu Khan và Hexetia, nên mọi chuyện xong hết rồi. Anh thực sự đã băng qua một rào cản lớn. Trong tương lai, anh chỉ cần tập trung vào cuộc thảo phạt Baal. Làm sáng tỏ sự biến dạng của địa ngục và cho phép người chết được yên nghỉ...

“Cậu trông hơi tức giận, nhưng hầu hết những gì cậu trải qua tại Asgard đều nhất quán với các dự đoán của ta.”

“Ông suýt bị lũ thiên sứ giết rồi còn gì?”

“Cậu nhận được Sự bảo hộ Hoàng kim và đột phá cuộc vây hãm của các thiên sứ một cách an toàn.”

“......”

“Giao tiếp với tộc rồng có giá trị hơn những gì cậu nghĩ đấy.”

Kỵ sĩ Rồng.

“Nghĩ mà xem. Cậu là một sinh vật được coi là ngang hàng với tộc rồng và có am hiểu với chúng. Cậu là ‘kẻ duy nhất trên đời’ xứng đáng với sự ưu ái của một con rồng. Cậu chắc chắn là đặc biệt với tộc rồng rồi.”

Đó là điểm mạnh của danh hiệu Đơn Nhất.

“Giờ thì cậu hiểu tại sao ta mô tả cậu và Raiders là sự chuẩn bị cần thiết để lên thiên đường chưa?”

“...Nói thật thì, tôi không thể tin được. Tôi đặc biệt đối với tộc rồng á...”

“Cậu có lương tâm không vậy?”

Tên cướp Đại tài nhíu mày và tặc lưỡi. Đây là một phản ứng mà Lauel thường thể hiện với Grid.

“Nhìn lại đi. Những con rồng mà cậu gặp cho tới nay đã đối xử với cậu như thế nào?”

“Ah...”

Sau Hỏa Long Ifrit, Grid đã gặp nhiều con rồng và có một cái kết tốt đẹp với chúng, ngay cả khi lúc đầu họ đã sinh sự.

Anh đã hợp tác và giao tiếp với 5 con rồng xâm chiếm Reidan, gồm cả Xenon và Basque. Cranbel - con rồng hàng đầu khiến họ phải hợp tác - đã tuyên bố một cách cao quý rằng sẽ không báo thù Grid và con người.

Cuồng Long Nevartan nói nhảm về việc chào đón Grid làm con rể ông ta và đích thân yêu cầu Grid hòa giải. Sau cùng, Rồng Sành ăn Raiders ban Sự bảo hộ Hoàng kim cho Grid. Ác Long Bunhelier thậm chí còn cõng Grid trên lưng. Đó là một lựa chọn cho chính ông ta, nhưng nếu ông ta không tin Grid, ông ta đã chẳng cho phép Grid lên trên lưng mình ngay từ đầu.

“Như cậu biết đấy, tộc rồng là những sinh vật khá đáng thương. Hầu hết chúng sống ẩn mình suốt đời vì sợ bị đồng loại săn giết. Chúng không ở vị trí để tin tưởng bất cứ ai. Nhưng tộc rồng đã dựa vào hoặc mong đợi nhiều điều từ cậu lúc này hay lúc khác.”

Đây là kết quả mà Hỏa Long Ifrit đã tạo ra.

Chế tác một cái sừng.

Lúc Ifrit sắp chết, cô ta đã vớ được phao cứu sinh, và Grid thì làm hết sức mình để đáp ứng yêu cầu của cô ta. Sự chân thành được truyền tải đã dẫn đến sự kết nối giữa Ifrit và Grid. Sau lần đó, toàn bộ tộc rồng đã biết đến Grid. Ban đầu, chúng nuôi lòng oán hận. Rồi dần dần, chúng thừa nhận và dựa vào anh. Đó là với cảm giác rằng cuối cùng, chúng cũng muốn trở thành Ifrit.

“Những sinh vật tội nghiệp... Con người... Tộc rồng có sự cảm thông với con người chăng?”

Raiders đã thì thầm điều này khi họ tới Asgard.

[Hãy ghi nhớ điều này. Từ quan điểm của con người, chúng ta tốt đẹp hơn các vị thần của Asgard.]

Giờ nhìn lại, đó là một câu nói khiến anh phải suy nghĩ rất nhiều.

“Một thảm họa có thể phá hủy một thành phố chỉ với một lần vỗ cánh... đó là một trong những lời diễn đạt luôn được sử dụng khi thảo luận về tộc rồng. Tuy nhiên, chả có mấy ghi chép về việc tộc rồng phá hủy các thành phố. Ít nhất thì, nó đúng là vậy trong ‘thế giới này’.”

Điều gì đó hiếm hoi đến mức có thể đếm trên một bàn tay, Reidan đã phải trải qua nó tận 2 lần. Nỗi tức giận chợt bùng lên trong Grid, nhưng anh đã bình tĩnh lại.

“Tất nhiên, tôi biết đây là kết quả từ sự làm việc cật lực của Hayate với các thành viên tòa tháp. Ấy vậy mà ngay cả khi tính tới sự tồn tại của tòa tháp, nó vẫn quá ít. Tôi đã luôn nghĩ đó là do sự thờ ơ của tộc rồng, nhưng... thực tế thì, đâu phải là tộc rồng không quan tâm tới con người. Là họ thực sự cảm thông và cân nhắc cho con người chăng?”

“Đó là một phỏng đoán nực cười.”

Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ lập tức lắc đầu.

“Cậu có cảm thấy chút đồng cảm nào với bụi phù du không? Lý do tộc rồng vô hại với con người so với quyền năng của chúng là do sự thờ ơ tuyệt đối thôi. Ta nói rồi còn gì? Cậu được tộc rồng tôn trọng với tư cách một kẻ ‘ngang hàng’. Chỉ mỗi cậu là đặc biệt thôi. Cậu và con người thông thường không nên được coi là cùng hạng mục.”

“...Ra là vậy.” Grid - gần như đã nảy nở một sự quý mến với tộc rồng - lắc đầu. Anh rũ bỏ cái suy đoán hấp tấp của mình và hỏi những việc quan trọng nhất.

“Thế thì... lần này ông ăn cắp báu vật gì từ Asgard?”

Nếu anh nghĩ sâu xa hơn một chút, rất có thể là Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ ngày hôm nay đã gần chạm tới được nguyện vọng của ông ấy.

Một báu vật được cất giữ tại Asgard—nó giống như nhận được mảnh ghép ẩn dấu cuối cùng mà ông ấy sẽ chẳng thể có được trong một thế giới không có Grid.

“Nó là vật thể chứa nhiều thần lực nhất của Rồng Phản quang. Ta phải tìm ra cách sử dụng chính xác cái đã.”

Theo một cách tự nhiên, Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ không che giấu danh tính của báu vật với Grid. Vấn đề ở chỗ thông tin của báu vật toàn là dấu hỏi đối với Grid.

‘Dường như nó là một khu vực mà người chơi không thể truy cập.’

Cảm giác như anh bị hệ thống chặn lại vậy. Nó liên quan đến các bí mật của thế giới, nên nó không phải câu đố mà người chơi có thể giải quyết được bằng cách nào đó. Đó là một thái độ nói rằng người chơi không cần phải quan tâm.

‘Ngay từ đầu, Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ đã nói rồi. Thần rồng không phải thứ để mình quan tâm.’

Thần rồng, Rồng Phản quang—một đối tượng mà những con người đang ở gần hồi kết của thế giới dựa vào như một phương kế cuối cùng. Nó chả liên quan gì tới người chơi đang tự mình ngăn chặn tận thế.

“Cầu mong báu vật này là sức mạnh to lớn cho ông.”

“Nó nên là sức mạnh của nhân loại, không phải của ta. Dù sao cũng cảm ơn cậu... tất cả là nhờ cậu đấy.”

[Hảo cảm với Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ đã đạt mức tối đa.]

[Vào những ngày trong xanh, những ngày nhiều mây, hay những đêm tăm tối. Mỗi khi bạn cần, ông ấy sẽ chạy tới bên bạn.]

Thế thì ông ấy sẽ chẳng được gọi là Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ đâu nhỉ? Grid mỉm cười và ánh mắt anh nhìn về Khan.

Khan vẫn đang đứng im lặng kể từ lúc tới bề mặt. Ông ấy đang xem xét môi trường xung quanh một cách từ từ và chăm chú, như một nhiếp ảnh gia đang cố gắng ghi lại phong cảnh mà ông ấy vô cùng trân trọng. Đủ loại cảm xúc lóe lên trong đôi mắt đang ngấn nước đó.

Grid không phiền xen ngang. Anh lặng yên đứng đợi Khan giải quyết điều đó. Rồi sau một hồi—

“Quê hương ông... ông có muốn đến đó không?”

Grid thấy Khan đang lau nước mắt như thể ông ấy đã hồi tưởng xong những ký ức của mình và anh cẩn thận hỏi một câu.

Quê hương—đó là cụm từ có âm hưởng đặc biệt với hầu hết mọi người, và nhất là với Khan. Có xưởng rèn do Khan điều hành - đã truyền qua nhiều thế hệ gia đình ông ấy, cũng như các bia mộ nơi mà gia đình của Khan, đặc biệt là con trai ông ấy, được chôn cất. Đó cũng là nơi ông ấy lần đầu gặp Grid. Đó cũng là một trong những nơi có nhiều kỷ niệm nhất với Grid.

Ngạc nhiên thay, Khan đã lắc đầu. “Ta muốn tới Reinhardt trước.”

“Kể từ giờ ông sẽ ở lại Reinhardt, nên không cần phải vội đâu...”

“Đó là nơi cậu vẫn đang sống kể từ khi ta ra đi còn gì? Ta đã luôn tò mò về nó. Có rất nhiều người mà ta không thể chờ đợi để được gặp mặt.”

***

“Khan!!”

“Khan!”

“Ông ơi!”

Mỗi người nên sống cuộc đời của chính mình. Đây là lời diễn đạt phù hợp nhất với Vượt hạng vũ trang Hội. Các thành viên hiện tại của Vượt hạng vũ trang - giả vờ là bất khả chiến bại ở mọi nơi - đã phân tán ra toàn quốc. Họ cố gắng hết sức để người dân không có thời gian cảm thấy sự vắng mặt của Grid lúc anh bận rộn đối phó với thần, ác quỷ, và tộc rồng.

Tuy nhiên, tất cả họ đã.tập hợp.

Khan—các thành viên của Vượt hạng vũ trang Hội cũng có những ký ức quý giá với ông ấy. Phản ứng của Ruby đặc biệt mãnh liệt.

Đó là hồi cô vừa chập chững bước vào thế giới này. Là em gái của Grid, Khan đã chăm sóc cho cô như một đứa cháu gái.

“Cháu muốn gặp ông! Cháu nhớ ông nhiều lắm, Ông ơi!”

“Ta cũng vậy. Ta rất vui khi thấy cháu đã trở thành một phụ nữ xinh đẹp. Hưhư.”

Khan vỗ về Ruby - đang khóc lúc ôm lấy ông ấy. Tiếng sụt sịt cất lên ở khắp nơi. Những người gia nhập Vượt hạng vũ trang Hội sau cái chết của Khan đều biết rõ câu chuyện của Khan, nên họ cũng rộn ràng.

Chỉ duy nhất một người.

“Tôi xin lỗi... tôi thực sự xin lỗi...”

Chỉ riêng Faker chào đón Khan bằng tâm thế của một kẻ mang tội. Anh vẫn không thể rũ bỏ ký ức về ngày hôm ấy, khi anh không thể bảo vệ Khan khỏi Veradin. Anh đã bị dày vò bởi cảm giác tội lỗi nặng nề mặc dù không ai trách anh cả. Chưa một lần anh quên đi sự bất tài hôm đó.

Faker khuỵu xuống và Khan ôm lấy cơ thể đang run rẩy của anh.

“Cảm ơn cậu. Ta thực sự biết ơn. Nhờ có cậu chiến đấu tuyệt vọng để bảo vệ ta, ta mới không sợ hãi hay cô đơn. Nhờ có cậu, ta mới có thể cầm cự cho tới khi nói lời tạm biệt cuối cùng với Grid.”

“......!”

Cơ thể Faker đổ gục trong vòng tay Khan. Gánh nặng lên tâm trí vẫn đang quấy rầy anh bấy lâu nay và giờ nó đã tan biến bởi thân nhiệt nóng bỏng của vị thợ rèn đã trở về. Đó là giây phút con dao găm - đã mòn sau khi được mài sắc - được tôi luyện trở lại.

Tất cả những người đang có mặt đều có một linh cảm. Trong tương lai, Vượt hạng vũ trang Hội sẽ ngày càng đoàn kết. Nó sẽ trở nên mạnh mẽ không thể kiểm soát.

“E hèm...”

Đấy là cho đến khi sự thiếu kiên nhẫn của Hexetia tự lộ ra.

Grid và các thành viên Vượt hạng vũ trang ôm Khan trong khi vừa cười vừa khóc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!