Chương 1794
“Cậu rất là trân trọng nó.”
Ngồi trên một tảng đá ngập ánh trăng xanh, người đàn ông đang mài thanh trường kiếm của mình đã lặng lẽ ngẩng đầu lên. Một người đàn ông trung niên với đôi mắt sáng và to như mắt bê đang mỉm cười.
Thánh Kiếm mạnh nhất mọi thời đại—đó là Muller - người đang khám phá một khu vực chưa ai thăm dò mới xuất hiện gần đây do địa hình thay đổi.
“Với một kiếm sĩ trình độ như cậu mà lại nâng niu nó như thế thì có vẻ là hơi thấp kém.”
“Đó là thanh kiếm mà một người trân quý đã tặng cho tôi làm quà. Có lẽ nó không phải là thanh kiếm mạnh nhất, nhưng nó là vật quý giá nhất đối với tôi.”
Chiều tà—đây là tên của thanh trường kiếm mà Kraugel đang sửa chữa bằng bộ sửa chữa của Grid. Nó có ngoại hình giống Chiều tà của Grid, nhưng thiếu rất nhiều khí thế. Đó là sự khác biệt về vật liệu. So sánh Chiều tà của Kraugel - được làm bằng cách nung chảy những cái vảy của một con rồng hạ cấp - với Chiều tà của Grid - làm từ răng nanh của một Cổ Long - thì đúng là vô nghĩa.
Tuy nhiên, Kraugel không cảm thấy hối tiếc. Đó là vì thanh kiếm được làm ra cho anh bởi người duy nhất mà anh có thể tự hào giới thiệu là ‘bạn’ với mẹ mình.
“Đó là một món đồ chứa đựng thị hiếu và những ý tưởng của cậu. Khi sử dụng nó thì cậu chắc hẳn phải hài lòng hơn là thất vọng rồi.”
“Ông nghĩ ý kiến cá nhân của tôi có liên quan rất nhiều đến hình dạng của Chiều tà sao?”
“Nó là một hình dạng có thể hoàn toàn xử lý được loại kiếm thuật luôn thay đổi của cậu còn gì? Với người sử dụng tài năng xuất chúng của mình làm nền tảng thì ta nghĩ nó là một thanh kiếm hoàn mỹ cho một kiếm sĩ như cậu.”
“Ông đang hiểu sai mọi thứ rồi. Khi tôi đang thảo luận về nó với Grid và thai nghén Chiều tà, trọng tâm là thanh kiếm lý tưởng. Tôi có thể tự tin nói rằng tôi chỉ đưa ra những ý kiến cực kỳ khách quan. Tôi không bao giờ thỏa mãn với những ham muốn cá nhân của mình.”
“Cậu mới là người hiểu lầm đấy. Ta không có ý định chê bai quan điểm cá nhân của cậu là tham lam đâu.”
“Tôi bảo ông rồi, đó không phải ý kiến cá nhân...”
“Đấy mà là một ý kiến khách quan sao? Quá kiêu ngạo thì có.”
“...Kiêu ngạo á?”
Bóng do ánh trăng tạo ra càng làm nổi bật những đường nét trên mặt Kraugel. Gương mặt trắng - tương phản với chiếc áo choàng dài màu đen - trông thật đẹp đẽ ngay cả khi nó méo mó.
“Làm sao mà cậu có thể gọi sự diễn giải của mình là khách quan được khi cậu không phải là cha đẻ của mọi loại kiếm thuật đây?”
“Ông muốn khẳng định Chiều tà là thanh kiếm khác xa lý tưởng sao?”
“Nó có thể phù hợp với lý tưởng của cậu, nhưng nó còn lâu mới là lý tưởng của người khác.”
Kraugel không có người cố vấn đúng mực bên cạnh mình. Không như Grid - người từng bước vươn lên từ dưới đáy, anh là người từ đầu đã đứng ở đỉnh cao. Anh đã luôn đơn độc. Kraugel khao khát một ai đó. Tới nỗi mà anh không muốn để vuột mất đối thủ cạnh tranh, Grid, xuất hiện trước mặt mình. Nhiều đến mức anh đã giao phó những năm tháng của mình cho một vị ẩn sĩ dùng thương thay vì một thanh kiếm.
Không có kết quả đáng kể nào cả. Trước khi kịp nhận ra, anh chỉ đang đuổi theo bóng lưng Grid mà thôi. Anh vẫn là một người cô độc.
Giờ thì một người như vậy cuối cùng đã hiện ra trước mặt anh.
“Ta biết cậu là một kiếm sĩ tuyệt vời. Cậu đã trở thành một Thánh Kiếm và chém gục vô số kẻ thù bất chấp một góc nhìn hạn hẹp mà cậu không nhận thức được đó thôi? Con đường cậu đã đi chưa bao giờ là sai cả. Nhưng ta dám nói rằng nó là một con đường chỉ tiệm cận đáp án đúng. Nó không phải là đáp án đúng đâu.”
Một cửa sổ thông báo hiện ra trong tầm nhìn đang run run của Kraugel.
“Học thêm kiếm thuật đi. Cậu có thể nghĩ chúng là kiếm thuật với nhiều sai sót, nhưng ta tin rằng nếu cậu không quay lưng lại với chúng và đạt đến đỉnh cao của chúng, cậu sẽ có thể thấy những điều mới mẻ mà mình chưa từng thấy trước đây.”
Có một cụm từ luôn đi theo Kraugel.
Cứng đầu. Đó là một sự cứng đầu chắc chắn sẽ tích tụ vì anh không có người cố vấn. Anh đã làm ngơ Vô song Kiếm ngay cả sau khi trở thành một Thánh Kiếm, và anh đương nhiên coi những kiếm thuật khác ngoài Vô song Kiếm đều chả đáng kể. Từ một thời điểm nhất định, anh chỉ dựa vào mỗi ‘Sáng tạo Kiếm thuật’ mà thôi.
Kraugel nghĩ một lúc lâu. Rồi anh nhìn chằm chằm vào gương mặt người cố vấn muộn màng của mình và thận trọng mở miệng “...Tôi có một câu hỏi.”
“Cứ hỏi đi. Khác với người vĩ đại như cậu, kẻ tiền bối xấu xí này đã được nuôi dưỡng bởi thất bại lẫn hối tiếc. Tuy ta hổ thẹn, nhưng phải có một số lời khuyên mà ta có thể cho cậu.”
“Vậy theo ý ông, thanh kiếm lý tưởng của ông là gì?”
Giọng nói trong trẻo của Kraugel khẽ run lên. Anh cảm thấy tiếc cho Grid. Thứ chứa đựng trong Chiều tà không phải là lý tưởng, mà là những định kiến cùng lòng tham của chính anh. Một cảm giác tội lỗi mãnh liệt đã lấn át anh khi anh nhận ra điều đó.
Một cơn gió thoáng thổi qua và làm đung đưa mái tóc đen mượt. Bàn tay của Muller - đặt trên cái trán lộ ra của Kraugel - mát lạnh như nước dưới thung lũng. Nhờ vậy, hình dạng khuôn miệng của Muller mới in rõ trong đôi mắt mở to của Kraugel lúc anh rũ bỏ mọi suy nghĩ linh tinh.
“Trên thực tế, ta không nghĩ có một hình dạng lý tưởng nào thỏa mãn được tất cả mọi người. Như ta đã nói từ trước, Chiều tà là thanh kiếm lý tưởng dành cho cậu.”
Ngay từ đầu, Muller đã không có ý định phủ nhận Chiều tà. Ấy vậy mà ông ấy vẫn lên tiếng không do dự với hy vọng rằng Kraugel sẽ trở thành một kiếm sĩ không thỏa mãn chỉ với Chiều tà. Những lời nói của Muller tiếp tục lúc Kraugel nhận thấy hàm ý của ông ấy và giữ im lặng.
“Ta chỉ có thể nói với cậu một điều chắc chắn về thanh kiếm tốt nhất là như nào.”
Thế giới chuyển sang màu đen trong nháy mắt. Đó là hậu quả khi Nấm mồ của Các vị thần băng qua lục địa và che khuất ánh trăng. Chiều tà không hề mất quầng sáng màu cam của nó ngay cả trong bóng tối và chiếu sáng những ngón tay của Muller. Những ngón tay đầy vết chai đang chỉ lên trời một cách rõ ràng.
“Thanh kiếm mà Đơn Nhất chi Thần Grid sẽ tạo ra.”
“......!”
“Cậu sẽ phải làm việc cật lực để có thể sử dụng được thanh kiếm mới mà Grid sẽ làm ra cho cậu.”
Kraugel lặng lẽ gật đầu. Đó là câu trả lời của anh cho Muller - người đã đưa ra lời khuyên bất chấp nỗi hổ thẹn của ông ấy, và đó cũng là một hành động chấp nhận nhiệm vụ hiện ra trước mắt anh. Tinh thông 100 kỹ năng kiếm thuật. Nhiệm vụ không ngờ của Muller đã cực hoành tráng ngay từ giai đoạn đầu, nhưng điều này khơi dậy động lực của Kraugel.
***
[Bạn đã nung chảy thành công ‘Vảy của Hỏa Long Trauka’ và ‘Xương của Hỏa Long Trauka’.]
[Đó là một thành tích vĩ đại với sự giúp đỡ của thần thợ rèn ‘Hexetia’ và thợ rèn huyền thoại ‘Khan’.]
[Thợ rèn huyền thoại ‘Khan’ đã đạt được thành tích tương tự với sự giúp đỡ của bạn và ‘Hexetia’.]
[Thần thợ rèn ‘Hexetia’ coi trọng nguồn cảm hứng mà ông ấy có được từ bạn và ‘Khan’.]
[Mối tâm giao giữa những thợ rèn đã trở nên bền chặt hơn sau khi chia sẻ khoảnh khắc trọng đại này.]
[Một hiệu ứng đặc biệt được thêm vào ‘Tam hợp’ kết nối các thợ rèn.]
Hiệu ứng cơ bản của ‘Tam hợp’ là ‘loại bỏ các hình phạt khác nhau nhận được trong môi trường mà một chủ thể của Tam hợp không hoàn chỉnh’. Hiện tại thì Khan đã nhận được các lợi ích. Nó khôi phục năng lượng bị mất và các chỉ số bị giảm sau khi rời khỏi Asgard về giá trị bình thường.
Thế là đủ rồi. Grid biết ơn và không thể hy vọng nhiều hơn nữa. Ấy vậy mà khoảnh khắc này, một hiệu ứng mới được bổ sung.
[Nếu bạn hình thành một tam hợp với Khan và Hexetia trong tương lai, bạn sẽ nhận được một hiệu ứng hiệu chỉnh trong quá trình sản xuất ‘các vũ khí rồng’ và ‘giáp rồng’.]
‘Quả nhiên... đúng như dự đoán, mình cần phải có Khan bên cạnh.’
Trong một khoảng thời gian thực sự dài, hệ thống không hề đáp lại quá trình sản xuất vật phẩm của Grid. Tuy các hiệu ứng của những kỹ năng liên quan đến sản xuất đã được cường hóa trong tiến trình trở thành một Đơn Nhất chi Thần, nhưng thế là hết. Hệ thống im lặng với hầu hết những kiến giải mà Grid thu được một cách riêng biệt. Do vậy, sự tăng trưởng của ‘Thợ rèn Grid’ thường kết thúc ở mức độ tích lũy kiến thức và kinh nghiệm.
Nó khác biệt kể từ bây giờ, khi mà đã có một hiệu chuẩn hệ thống. Đó là giới hạn của một người chơi.
Satisfy là một thế giới nơi họ sống cùng nhau. Niềm tin của Grid lúc anh chiến đấu với hy vọng rằng mọi người trong thế giới này đều hạnh phúc đã rõ ràng được chứng minh là đúng thông qua sự tồn tại của Khan.
‘Rồi thì sau cùng, Rebecca...’
Chả phải bà ta - sự sống cao nhất thế giới - thực chất cũng đang hỗ trợ anh ư?
Grid nghĩ tới đây và lắc đầu để rũ bỏ những suy nghĩ của mình.
‘Mình không nên cầm đèn chạy trước ô tô.’
Anh không thể đưa ra những suy đoán hấp tấp và giờ là thời điểm để tập trung. Grid nhìn những mảnh của lưỡi kiếm anh đã tạo ra. Chúng giống những đầu mũi tên. Xương - cứng hơn vảy - được dùng làm trụ và vảy - sắc hơn xương - trồi lên ở hai bên trái phải. Có tổng cộng là 7. Nó sẽ được đan bằng da với Tham lam thành một thanh kiếm duy nhất.
Tiếp đó, anh nhìn vào tác phẩm của Khan. Không như Grid - đặt kích thước của mỗi lưỡi kiếm là nửa centimét đường kính, mỗi lưỡi kiếm do Khan làm ra chỉ có kích thước một đốt ngón tay. Hình dạng là vuông ngoại trừ lưỡi kiếm tận cùng. Nó giống như của Grid ở chỗ nó có những khúc xương ở giữa và dùng vảy làm lưỡi kiếm, nhưng tổng thể thì nó có cảm giác chắc chắn hơn. Ngược lại thì, nó hơi cùn hơn chút.
‘Một khi hoàn thành, phạm vi chuyển động bị thu hẹp, nên mình không nghĩ nó sẽ có thể tối đa hóa uy lực của một nhát chém. Dù vậy, mình nghĩ tính ổn định sẽ rất xuất sắc.’
Grid vuốt ve Valhalla mà anh đang mặc dưới áo choàng. Tim anh ấm áp khi cảm nhận được tấm lòng của Khan - luôn mong cho sự an toàn của Grid.
“Thật không may, tác phẩm của cậu gần như là một thất bại.” Những lời của Hexetia lôi tâm trí của Grid về hiện thực. Ông ấy không thể che giấu vẻ mặt hối tiếc của mình lúc ông ấy se đầu ti và dập tắt những ngọn lửa của chúng - vẫn chưa lụi tàn trong suốt thời gian họ nung chảy xương với vảy của Trauka. “Nó thật thô thiển.”
“......!”
Đó là một lời phê phán bất ngờ. Nó thô thiển sao? Đó không phải một đánh giá được mong đợi khi nhìn tác phẩm của một thợ rèn huyền thoại, đặc biệt còn là Grid - có lịch sử sản xuất cả các vũ khí rồng.
“Tại sao ngài lại nói nó thô thiển?” Trước khi Grid có thể nói gì, Khan đã bước tới. Ông ấy thường đối xử với Hexetia theo cách tôn trọng, nhưng giờ thì lần đầu tiên, ông ấy cho thấy một phản ứng gay gắt. Ông ấy thường mỉm cười nhẹ nhàng dù có khó khăn ra sao, nhưng giờ thì lại hơi nhíu mày.
Hexetia sửng sốt, nhưng ông ấy không cảm thấy khó chịu. Là vì ông ấy có thể thấy niềm kiêu hãnh của một nghệ nhân từ thái độ của Khan. Đó chẳng phải là sự tự tin tới từ bên trong, nó là niềm kiêu hãnh được xây dựng qua kinh nghiệm và kỹ năng. Ông ấy phải tôn trọng nó.
“Tôi không thể hiểu tại sao ngài lại chỉ trích nhiều đến vậy. Tác phẩm của Grid tốt hơn của tôi nhiều, nhưng ngài đang đối xử với nó theo cùng một cách sao?”
‘...Ông ta tức giận vì Grid hơn là niềm kiêu hãnh như một nghệ nhân của mình à?’
Hexetia khịt mũi hoài nghi trước khi khoe tác phẩm của mình. Kết cấu của tác phẩm thật khác biệt. Nó khác với tác phẩm của Grid và Khan, khi mà mỗi mảnh lưỡi kiếm đều có một trụ và lưỡi kiếm gắn vào nó. Kiếm của Hexetia có hình dạng một trụ lớn với nhiều lưỡi kiếm gắn vào.
Khan tràn đầy nghi ngờ. “Đó là thứ gì...?”
Một thanh kiếm biến hình đúng nghĩa đen là một thanh kiếm thay đổi hình dạng. Các lưỡi kiếm cần di chuyển một cách hữu cơ. Tác phẩm do Hexetia làm ra không phải một thanh kiếm biến hình. Làm sao mà một thanh kiếm làm từ xương của Trauka - một trong các vật liệu cứng nhất thế giới - có thể di chuyển hữu cơ được? Nó chỉ là một thanh kiếm. Một thanh kiếm được chia thành nhiều lưỡi kiếm và rồi hợp lại với nhau một cách không cần thiết—dùng lời diễn đạt ‘thô thiển’ khi đánh giá tác phẩm của Hexetia thì mới là đúng.
Tất nhiên, cả Grid lẫn Khan đều không nói ra điều này.
“Chỉ vì nó cứng đâu có nghĩa là không thể uốn cong.”
Tất cả các nam thần trên trời đều có bờ vai rộng như vậy sao? Hexetia nhún đôi vai rộng của mình - thứ khiến người ta có ý nghĩ như thế - và ấn chắc bàn tay ông ấy vào tác phẩm của mình.
Rồi điều gì đó đáng ngạc nhiên đã xảy ra. Thanh kiếm được làm ra với xương của Trauka đóng vai trò cột trụ đã uốn cong như một cây cung ư? Ngay sau đó, Hexetia kéo nó và có một âm thanh lạ phát ra. Nó di chuyển đàn hồi như cao su dày vậy.
“...Ông làm điều đó bằng cách nào thế?”
Grid choáng váng trong giây lát trước cảnh tượng khó tin. Rồi anh bắt đầu yêu cầu câu trả lời.
“Ông làm gì để khiến xương của Trauka di chuyển như cá sống vậy?”
“Ngài đã cho nó một linh hồn sao?” Khan hỏi lúc ông ấy nhớ lại vật phẩm bản ngã.
Hexetia lắc đầu.
“Nếu trao linh hồn cho một vũ khí có thể thay đổi bản chất của vật chất chủ thể thì toàn bộ các thanh kiếm lẫy lừng trên thế giới đã có thể là những thanh kiếm bản ngã rồi.”
Hexetia chẳng phải một kẻ tận hưởng cuộc trò chuyện giữa các chuyên gia. Nói chính xác hơn, có một cuộc trò chuyện dài là điều rất khó xử vì ông ấy có ít trải nghiệm nói chuyện với ai đó bình đẳng. Thế nên, ông ấy đưa ra câu trả lời ngay tức khắc.
“Đó là việc sử dụng ý định. Nó không phải thứ gì mới cả. Chẳng phải cách sử dụng theo hướng vật lý của ý định thường được thể hiện bởi những gã bất lương như Zeratul qua mấy thứ như Ý chí Vô dạng sao?”
“Những gã bất lương...”
Võ Thần bị biến thành một tên bất lương rồi á? Góc nhìn của một thợ rèn đã làm phiền Grid vì anh có nhiều kinh nghiệm đánh và chiến đấu với Zeratul.
Hexetia nhận ra sai lầm của mình và bù đắp cho nó.
“Cậu có biểu hiện cực đoan vì cậu vẫn có chút cảm xúc riêng với Zeratul. Ta không có ý coi thường những chiến binh dũng cảm như cậu. Ta sẽ đưa ra một ví dụ khác ngắn gọn vậy. Long Ngôn sau chót vẫn là cách sử dụng của ý định. Ý định của một thợ rèn có thể ảnh hưởng đến vật liệu thì theo ta cũng là điều tự nhiên thôi.”
Grid vốn đã học Ý chí Vô dạng và trí giới. Cả hai đều là các kỹ năng liên quan mật thiết tới khái niệm ý định. Chẳng có gì lạ khi có thêm các kỹ năng liên quan.
“Hãy giác ngộ đi.”
Hexetia đặt tay mình lên đầu Grid và ban phước cho anh. Đó là một phước lành có thể được ban vì ông ấy là thần thợ rèn, và là một phước lành có thể được nhận vì Grid là một thợ rèn vĩ đại.
[Trí giới của bạn đã trở nên mạnh mẽ hơn nữa!]
[Từ giờ trở đi, các vật phẩm có thể được sản xuất trong ‘Thánh địa Kim loại’. Vào lúc này, điều gì đó đặc biệt sẽ xảy ra và nhận được một hiệu ứng hiệu chỉnh mạnh mẽ.]
Những kỹ thuật như trao linh hồn cho các vật phẩm không phù hợp với khuynh hướng của Grid, nên chúng gần như đã bị niêm phong một nửa rồi. Có thể nói rằng gần như không có vật phẩm bản ngã nào do Grid tạo ra và nhiều người đã bày tỏ sự tiếc nuối của họ về chuyện này. Nhưng mà, trong tương lai sẽ khác. Đó là vì một vật phẩm khác với các vật phẩm bản ngã - thứ dựa vào linh hồn của người khác hoặc linh hồn được sáng tạo - sẽ ra đời dưới những đầu ngón tay của Grid. Đó là một vật phẩm chứa đựng ý định của Đơn Nhất chi Thần Grid.
“Nếu dùng nó tốt, cậu thậm chí còn có thể thay thế Long Ngôn của một con rồng đấy. Tất nhiên, ta chỉ nói về các khả năng thôi.”
Lời khuyên của Hexetia đã làm Grid phấn khích.