Chương 1795
Ý định—đó là một khái niệm Grid lần đầu bắt gặp thông qua lưỡng ban Garam. Chính xác hơn thì, Garam đã cho anh một sự hiểu biết mơ hồ. Đối với anh, các khái niệm như năng lượng, kiểm soát mana và trí giới đều quá trừu tượng và khó hiểu cho tới khi anh được trải nghiệm Ý chí Vô dạng. Anh vẫn chưa hiểu rõ về khía cạnh này.
Grid coi ý định là một trong những khái niệm làm mờ ranh giới giữa Satisfy và hiện thực. Việc hệ thống sẽ xem xét ý định của người chơi và sản xuất các kết quả vật lý thì bản thân nó đã là một hiện tượng siêu việt rồi. Lấy ví dụ, Thánh địa Kim loại. Hệ thống đã xây dựng một trí giới phản ánh không chỉ con đường mà Grid từng đi, mà còn cả tiềm thức của anh nữa.
Nó thật sự toàn năng.
‘...Không khó để phản ánh ý định của một người khi chế tác vật phẩm.’
Đúng, nó chẳng có gì đặc biệt cả.
Trái lại, nó còn có cảm giác muộn. Tới tận bây giờ, ý định của Grid đã luôn tập trung vào chiến đấu. Anh là một thợ rèn trên danh nghĩa, nhưng chả nhận được bất kỳ sự giúp đỡ nào từ ý định khi nói tới sản xuất. Đó là một phần mà anh thường thấy kỳ lạ và khó chịu, nhưng Hexetia đã giải quyết nó trong chớp mắt.
Thần thợ rèn đã ban phước cho anh. Phước lành đã nâng cao khả năng sản xuất bị chặn lại của Grid.
Anh cảm thấy ngạc nhiên và cảm kích.
“Ah...”
Anh có thể nói gì để truyền đạt hết lòng biết ơn của mình đây?
Hexetia nhìn chằm chằm vào Grid - đang đau khổ lẫn chìm sâu trong suy nghĩ - và cuối cùng thì phá lên cười.
“Hãy làm quen với việc nhận lại nhiều thứ đi.”
Đôi bàn tay lớn của Hexetia nắm lấy cả hai vai của Grid.
“Nếu cậu là người duy nhất cho đi, thì những người quanh cậu hẳn sẽ thấy khá là bất tiện. Giống như ta bây giờ. Ta cảm thấy xấu hổ.”
“Không. Tôi là người đã quen với việc nhận lại hơn là cho đi...”
“Lời thú nhận của một người ở vị trí cao hơn khiến cho những người xung quanh khó chịu đấy.”
Hexetia bác bỏ sự khiêm tốn của Grid, để rồi gương mặt ông ấy bỗng trở nên cô đơn. Đó là vì ông ấy nhớ lại Nữ thần Rebecca. Bà ấy - vị thần từng xuất hiện và biến mất bên cạnh họ mà chẳng nói một lời - chưa từng nói chuyện ngang hàng với các vị thần trên trời. Phần lớn, bà ấy giữ im lặng và tôn trọng lựa chọn của họ. Nếu đó là trách nhiệm của một sự sống có thứ hạng cao hơn...
“...À không, ta rút lại những gì vừa nói. Chỉ vì ai đó ở một vị trí cao mà họ không nên tiết lộ những cảm xúc thật của mình thì đó là tiêu chuẩn ích kỷ của một người có thứ hạng thấp. Nó đi ngược lại sự bình đẳng. Cứ nói bất cứ điều gì cậu muốn. Hãy thực lòng bày tỏ ý định của cậu. Ta sẽ lắng nghe ngay cả khi nó hão huyền, vì vậy đừng có ngần ngại. Chúng ta nên xen vào lẫn nhau.”
“......”
Nhìn Hexetia liên tục thay đổi lời nói với biểu cảm u ám và sau đó là biểu cảm rạng ngời khiến Grid lo lắng.
‘Đúng như dự đoán, ông ấy không hoàn toàn tỉnh táo.’
Anh nghe nói việc điều trị sớm rất quan trọng đối với chứng rối loạn lưỡng cực. Grid ước tính mức độ tội lỗi trong lòng Hexetia và đưa ra quyết định nghiêm túc. ‘Mình sẽ thu xếp cho ông ấy gặp Agnus.’
Một người đã tạo tiền đề có giá trị trong việc dội sạch những vết thương lòng và vượt qua căn bệnh tâm thần—Grid cảm thấy sự tôn trọng thành thật đối với Agnus. Anh tin Agnus nhất định sẽ có ích cho Hexetia.
“......?”
Hexetia thấy bực mình vì lý do nào đó và vẻ mặt ông ấy nhăn nhó.
“......”
Lúc này, Agnus ngoáy tay khi anh ta đang cùng loài memphis khám phá một khu vực chưa ai thăm dò trên bề mặt.
“Tôi không biết điều đó là gì, nhưng tôi sẽ lắng nghe cẩn thận. Ông có phiền không nếu tôi mở trí giới vào lúc này?”
Grid gật đầu đại khái và thỉnh cầu sự đồng ý của Hexetia. Trí giới cưỡng chế thay đổi môi trường xung quanh nó. Nói chính xác hơn thì, nó ép những người khác trong khu vực vào trí giới. Nó có thể có một tác động tiêu cực ngoài ý muốn. Do đó, Khan và Hexetia gật đầu trước câu hỏi cẩn thận của Grid.
“Ta sẵn sàng rồi.” Khan trông hơi căng thẳng. Ông ấy không quen với thế giới của các thượng nhân lẫn các Bậc chí tôn, nên ông ấy chưa bao giờ đích thân trải nghiệm quyền năng của trí giới. Đó là một khái niệm mà ông ấy chỉ mơ hồ biết tới.
“Thế thì...”
Grid thận trọng mở ra Thánh địa Kim loại. Phong cảnh mà những ai đang có mặt nhìn thấy đã thay đổi ngay tức khắc. Một thế giới khác đã được tạo ra. Cảnh quan của thành phố đang được thi công đã biến mất như một lời nói dối và một hẻm núi đen-vàng được dựng lên. Vách đá 2 bên vút cao với khí thế muốn chọc thủng bầu trời và vùng hoang vu trên chúng thật nóng bỏng.
[Những ngọn lửa của ta...]
Chu Tước - vẫn im lặng kể từ khi lên Nấm mồ của Các vị thần - lẩm bẩm. Trên thực tế, Chu Tước thấy khó xử khi ở gần các vị thần trên trời. Đó gần như là cảnh giác. Đấy là vì Chu Tước đã trải qua việc bị cướp đi mọi thứ bởi các vị thần bị trục xuất khỏi thiên đường. Nó rất miễn cưỡng mặc dù Hexetia được Grid ưu ái.
Chu Tước - vốn thận trọng và ít nói - không thèm lộ diện trước Hexetia. Nó chỉ âm thầm hợp tác với việc sáng tạo các vật phẩm. Ấy thế mà khoảnh khắc, nó đã lên tiếng mà không nhận ra. Nó bộc lộ cảm xúc.
Thánh địa Kim loại—hơi nóng lơ lửng xung quanh trí giới của Grid giống với hơi nóng do ngọn lửa của chính nó tạo ra. Đó có thể đơn giản là vì Grid có trái tim của Chu Tước. Tuy nhiên, Chu Tước rõ ràng cảm nhận được. Sự thực rằng lòng biết ơn cùng sự ngưỡng mộ đối với chính nó được hòa trộn một cách rõ ràng với khuôn mẫu hình thành nên trí giới của Grid.
Đó là một sự thực mà chỉ những ai có liên quan mới có thể cảm nhận. Theo nghĩa đó, kẻ vui mừng nhất đương nhiên phải là Khan.
“Đây là...”
Khuôn mẫu lớn nhất đằng sau Thánh địa Kim loại là Valhalla của Tình yêu thương Vô bờ bến. Mong ước của Khan về sự an toàn của Grid đã dựng lên một bức vách kim loại từ Valhalla của Tình yêu thương Vô bờ bến. Niềm tin của Grid vào Khan được chôn vùi trong tiềm thức của anh và thế giới này đã chọn Khan là người quan trọng nhất đối với Grid.
Cuối cùng, Khan rơi lệ và Grid không thể giữ im lặng.
“Cảm ơn ông, Khan,” Grid nói trong khi ôm chặt Khan. Anh làm theo lời khuyên của Hexetia và thành thật tâm sự, “Ông đã làm nên cháu.”
“...H-Hưhư. Những lời của cậu là một vấn đề lớn đó!”
Ông ấy nghe lầm chăng?
Khan - đang cười với vẻ mặt trống rỗng - đột ngột cất cao giọng. “Cậu chỉ là cậu thôi. Đừng khinh suất nói những điều như vậy.”
Grid là độc nhất. Anh trở thành một Đơn Nhất chi Thần với cơ thể của con người và đe dọa cả các vị thần trên trời. Chiến tích này không nên bị chê bai chút nào.
“Bản thân cậu đã rất tuyệt rồi. Đó là lý do cậu trở thành chính mình của bây giờ,” Khan nói một cách chắc chắn và tiếp tục, “Đừng để bản thân bị cảm xúc chi phối và hạ thấp chính mình. Ngay cả bộ giáp cậu đang mặc lúc này. Chuyện gì đây chứ? Cậu vẫn còn mặc bộ giác thô kệch ta làm ra bằng những kỹ năng nghèo nàn sao? Sẽ thật thất vọng nếu cậu làm thế chỉ đơn giản vì nhớ ta. Nếu cậu thất bại vì bộ giáp đó thì ta... ta...”
“Khan.” Grid không buông Khan ra. Anh tựa cằm lên vai Khan - nhỏ hơn vai anh rất nhiều - và thì thầm với gương mặt điềm tĩnh, “Nếu không gặp ông, cháu sẽ không bao giờ nhận ra được cách để quý mến mọi người.”
“......”
“Cháu chẳng thể tin một ai. Cháu chỉ biết oán giận và căm ghét họ. Cháu hẳn sẽ ngu ngốc sử dụng thứ quyền năng mà mình có được.”
Chẳng phải cuối cùng anh sẽ trở nên xấu xa như Agnus sao? Nó dứt khoát là như vậy. Cho tới khi gặp Khan, anh đã luôn cảm thấy bị thế giới phản bội và ngập tràn hận thù. Anh không ngại làm hại người khác. Vì tư lợi mà anh không cảm thấy tội lỗi khi làm tổn thương người khác. Anh đã phải chịu điều này, nên anh tin người khác cũng đáng bị như vậy.
“Sau cùng, cháu sẽ không thể yêu thương Irene và sẽ chỉ lợi dụng cô ấy. Cháu sẽ không quan tâm tới những gì xảy ra với Lord.”
“Cậu... cậu đang nói gì vậy? Điều đó không thể là thật được.”
“Không, cháu chắc chắn nó sẽ là như thế.”
“......”
Cho tới khi gặp Khan và biết câu chuyện của ông ấy, Grid đã tưởng mình là kẻ bất hạnh nhất trần đời. Anh đã được an ủi bởi Khan - người đã tin tưởng anh như thể anh là một ân nhân, bất chấp mọi nỗi buồn và đau khổ mà chính Khan đã trải qua.
Anh là một người không có lời giải đáp—Grid nhớ rõ mình như thế nào trong quá khứ. Anh không thể phủ nhận điều đó được.
Hexetia đọc được sự chân thành trong lời thú nhận của Grid và lẩm bẩm, “...Khan đã cứu cả bề mặt.”
[......]
Chu Tước - vẫn đang gật đầu đồng thuận - bối rối nhìn đi nơi khác trong khi Hexetia gãi đầu.
“Ta xin lỗi.”
[......?]
“Ta muộn màng xin lỗi vì lòng tham cùng mối bất hòa của bọn ta đã hủy hoại thế giới của ngài.”
[......]
Hơi nóng trong hẻm núi bắt đầu tăng cao.
Chu Tước lúng túng và ngạc nhiên bởi thái độ không ngờ của Hexetia và đáp lại bằng những ngọn lửa bốc lên. Hexetia cũng góp phần. Đây là giây phút Grid lần đầu tiên sử dụng ý định để chế tác chiến cụ. Đó là khoảnh khắc được theo dõi bởi Khan và Chu Tước - những sự sống đã tạo nên thần thoại về Grid. Nó là thời khắc quý giá sẽ không bao giờ diễn ra lần nữa.
Hexetia không có ý định phá hỏng giây phút này. Ông ấy đã sẵn sàng làm mọi thứ mình có thể để hỗ trợ Grid.
‘Hãy sử dụng ta đi, Grid.’
Hệt như cậu đã gặp Khan và trở thành cậu của bây giờ. Nếu ta không gặp cậu, ta sẽ mãi mãi là thứ vô giá trị.
Hẻm núi kim loại làm từ Tham lam từ từ chảy xuống. Hiện tượng đó được gây ra bởi ngọn lửa của Chu Tước và Hexetia. Nó đã sẵn sàng để lấy một hình dạng mới vào bất cứ lúc nào theo ý muốn của Grid.
[‘Sản xuất Ý định’ được kích hoạt.]
Một cửa sổ thông báo bật ra và Grid phản ứng ngay lập tức. Anh lấy ra một cái đe, thiết lập nó, và cầm một cây búa trong tay mình. Tham lam tan chảy đã tập hợp về phía cái đe.
Giây phút ấy—
Hãy sử dụng ta đi, Grid.
Những suy nghĩ của Hexetia vang vọng trong trí giới của Grid và một thay đổi xảy ra.
[Trí giới ‘Búa và Đe’ của Hexetia, Thần của các Thợ rèn, đã đồng hóa với ‘Thánh địa Kim loại’!]
[Bạn đã nhận được ‘Búa của Hexetia’.]
[Bạn đã nhận được ‘Đe của Hexetia’.]
Ta cũng hy vọng sẽ giúp ích được cho Grid...
Rồi sau đó, những thay đổi hơn nữa đã xảy ra lúc dòng suy nghĩ của Khan vang dội.
[Thợ rèn huyền thoại Khan đã biết về ‘trí giới’.]
[Trí giới của Khan là ‘Xưởng rèn Ngày Hôm ấy’.]
Taang, taang, taang...
Tiếng nện búa của ai đó vang lên từ đằng xa. Đột nhiên, cảnh quan xung quanh Grid thay đổi. Đó là xưởng rèn của Winston, nơi lần đầu anh gặp Khan. Khan, Hexetia, và Chu Tước đứng cạnh nhau và chào đón Grid.
“Hoan nghênh.”
[Trí giới ‘Xưởng rèn Ngày Hôm ấy’ của Khan, thợ rèn huyền thoại, đã đồng hóa với ‘Thánh địa Kim loại’!]
[Đây là nơi Sản xuất Ý định của bạn sẽ tạo ra những kết quả tốt nhất!]
“Ah...” Nó như một giấc mơ vậy. Grid mắt đỏ hoe, đến gần những người quý giá của mình.