Chương 1815
[Bạn đã tiến vào trí giới ‘Tâm Kiếm Mất tích’ của Biban.]
Nó vốn được gọi là ‘Tâm Kiếm’. Đó là trạng thái giết kẻ thù bằng thanh kiếm trong lòng, ngay cả khi ông ấy không có một thanh kiếm trong tay. Nói cách khác, nó nghĩa là một cảnh giới mà Biban đã đạt được từ lâu rồi. Tuy nhiên, trí giới đã thay đổi của Biban - sau khi ông ấy trở thành Thần Kiếm - có cái tên ngớ ngẩn là Tâm Kiếm Mất tích. Nó không hợp với ông ấy chút nào.
‘Đó là hậu quả khi thanh kiếm khổng lồ đang lẩn trốn chăng?’
Thanh kiếm khổng lồ còn to hơn cả một ngọn núi lớn—nó sừng sững trên trí giới của Biban và xuyên thủng thiên địa. Nó thực sự đại diện cho rất nhiều thứ. Nó là tổng hợp của tất cả những thanh kiếm và kiếm thuật tồn tại trên đời. Nó đồng nghĩa với ý chí mạnh mẽ của của Biban và cũng là ham muốn chém gục một con rồng của ông ấy. Cảm giác như nó chống đỡ cho toàn bộ trí giới của Biban.
Giờ thì nó biến mất hoàn toàn rồi. Vùng hoang dã trải dài phía bên kia những bụi cây đã hiện ra trong tầm mắt. Thanh kiếm khổng lồ cắm tại trung tâm của vùng hoang dã cùng hàng trăm ngàn thanh kiếm nhỏ từng thơ thẩn xung quanh nó đều đã biến mất sạch.
“Như cậu biết đấy... nguyên nhân căn bệnh mà ta mắc phải là do sự rung động của kiếm năng.”
Đúng thế. Sở dĩ Biban trở nên lẩm cẩm là do sự rung động kiếm năng. Ông ấy liên tục làm rung chuyển kiếm năng gần như vô hạn của mình như một cái cưa máy. Không đời nào ông ấy có thể hoàn hảo về mặt tinh thần hay thể chất. Bên trong cơ thể ông ấy, kiếm năng rung động mà không dừng nổi một khắc trong trí giới đã gây nên những làn sóng sắc bén và phá hủy thân thể lẫn tâm trí của ông ấy trong thời gian thực. Nó là một kiểu quá trình khởi động. Nó là quá trình mài sắc và duy trì kiếm năng để đảm bảo một ngày nào đó sẽ cắt đứt cổ một con rồng.
Trên thực tế, nó thậm chí đã cắt đứt ý chí của một Cổ Long. Đây là yếu tố quyết định đã buộc Trauka phải lui bước vì ý chí bất hoại, dường như bất khả chiến bại của ông ta thường không thể bị phá vỡ chỉ bằng một lưỡi kiếm như thế.
Phản xung lớn vô cùng. Khoảnh khắc kiếm năng - vẫn đang rung động vô hạn định - đạt được mục đích của nó và dừng lại—cơ thể lẫn tâm trí của Biban đã vỡ vụn như một con búp bê hỏng. Ông ấy bị biến thành một người tiều tụy. À không, bày tỏ nó là quá trình tái sinh thành một thanh kiếm thì mới là đúng.
Nó là thanh kiếm khổng lồ cố gắng nuốt chửng Biban vào thời điểm đó.
Grid đã cứu Biban bằng cách chế ngự nó, và Biban - người đã vượt qua thử thách với sự giúp đỡ của Grid - đã tái sinh thành một kiếm sĩ chứ không phải một thanh kiếm.
“Ta vẫn đang làm rung động kiếm năng của mình trong một thời gian rất dài. Tại thời điểm nào đó mà thậm chí còn không ý thức được, ta đã làm kiếm năng của mình rung động tự nhiên như khi hít thở. Ta làm được vậy từ trong tiềm thức. Thanh kiếm khổng lồ trong trí giới đã trở thành chủ thể của tiềm thức đó và phình to đến mức đe dọa ta... không, nó không đe dọa ta. Nó đang cố gắng biến những mong ước của ta thành hiện thực.”
Vẻ mặt Biban cay đắng lúc ông ấy giải thích toàn bộ quá trình.
“Thực tế thì ta không thể ghét nó. Ta nhất định sẽ chém một con rồng. Nó là tồn tại được tạo ra từ mong ước vĩ đại nhất của ta là trở thành một thanh kiếm. Nó là nguồn gốc trí giới của ta. Sự thù địch cùng ham muốn sinh tồn của nó cuối cùng cũng là xuất phát từ trách nhiệm của nó là thực hiện ý muốn của ta thôi, nên không thể coi nó là kẻ thù được.”
“Vậy nên ông đã đón nhận nó. Nhưng giờ thì ông lại đánh mất nó.”
Grid điềm tĩnh.
“Mong ước của ông có lẽ là nguồn gốc của nó, nhưng nó hiện đang thù địch với ông và phủ nhận ông đấy. Thứ muốn trở thành một với ông, phi nhân hóa ông, và biến ông thành một vũ khí như vậy, ông còn định chiếu cố nó bao lâu nữa? Hãy buông bỏ nó đi.”
Tổng lượng ý định mà thanh kiếm khổng lồ nắm giữ là rất cao. Lý giải nó như mặt kia của đồng xu là đúng và không sai khi cảnh giác với nó. Nó là một yếu tố bấp bênh sẽ ngấu nghiến Biban bất cứ lúc nào có cơ hội.
Tất nhiên, địa vị của Biban cao đến mức không thể nuốt chửng ông ấy mãi mãi, nhưng có thể lấy đi ý thức và cơ thể của một Bậc chí tôn dù chỉ 1 phút hay 1 giây cũng đã là một mối đe dọa lớn đối với toàn thế giới rồi.
‘Ông ấy vốn đã khắc phục chứng mất trí nhớ của mình ở mức tốt nhất. Lần này, ông ấy có thể sẽ trở thành một người đa nhân cách...’
“Ta biết vậy.” Biban gật đầu. “Ta trân trọng nó như người ngang hàng với mình. Mặc dù ta biết nó không phải kẻ thù của ta, ta sẽ triệt để thù địch với nó từ giờ phút này. Lần này, ta sẽ hoàn toàn khuất phục nó và biến nó thành của ta.”
Chỉ tới lúc ấy Grid mới nhận thấy—những lời của Biban từ đầu đã không nhắm vào Grid. Nó là lời tuyên bố với thanh kiếm khổng lồ đang nghe lén ông ấy từ đâu đó.
Nghe đây. Ta quan tâm đến ngươi và tin tưởng ngươi. Nhưng sau cùng, ngươi là một phần của ta. Ngươi không thể là ta, nên ta sẽ khuất phục ngươi và biến ngươi hoàn toàn thành của ta...
Đó là một lời tuyên chiến gọn gàng. Biban đang nói với thanh kiếm khổng lồ.
Ta không sợ ngươi. Nhưng đúng là ngươi phải sợ ta.
“Chúng ta đi thôi.”
“Vâng.”
Biban dùng Thuấn bộ trước và Grid theo sau. Rồi cả hai bọn họ bắt đầu khám phá.
Thuấn bộ—đó là năng lực để chạm tới rìa tầm nhìn trong một sải chân duy nhất. Nếu kỹ thuật này được sử dụng trong cuộc sống thực, sẽ chỉ mất vài giây để ai đó đi từ Hàn Quốc tới Nam Phi. Thế mà trong trí giới, quyền năng của Thuấn bộ không phải tuyệt đối. Đó là vì khu vực của trí giới là vô tận. Ý thức của con người có thể mở rộng ra vô hạn và trí giới cũng vậy.
Một vùng hoang dã trải dài vô tận ngay cả sau khi sử dụng Thuấn bộ hàng trăm hay hàng ngàn lần liên tiếp.
“...Có lẽ ông đã sống nhiều năm mà không suy nghĩ nhiều, nhưng trí giới của ông thì rộng một cách không cần thiết đấy.”
Họ đã lang thang bao lâu rồi? Đó là một không gian chẳng có phân biệt giữa ngày và đêm, nên không thể dò ra thời gian đã trôi qua. Sau khi lang thang ở đó một thời gian dài, Grid lo lắng cuối cùng đã phàn nàn.
Biban cười ha hả. “Cậu hiểu lầm rồi. Bảo ta sống mà không suy nghĩ gì vì căn bệnh của mình thì là nhảy cóc quá đáng đấy. Lúc đó, ta chỉ quên bất cứ thứ gì mình nghĩ tới thôi. Mọi suy nghĩ mà ta đã quên đều được tích tụ tại đây. Nó rộng rãi là lẽ đương nhiên. Vùng đất bao la này chứng tỏ ta đã suy nghĩ nhiều như thế nào trong đời mình.”
“Tôi không nghĩ là ông có ý khoe khoang đâu, nhưng...”
“Cái người được gọi là thần mà lại lẩm bẩm nhiều gớm. Nếu có thời gian để trò chuyện thì để mắt tới môi trường xung quanh mình đi.”
“...Vâng.”
Anh không thể tin là mình đang bị Biban rầy la. Grid nhận ra rằng tình trạng hiện tại của mình không ổn.
‘Thật là nguy hiểm.’
Chuyện này khó hơn nhiều so với anh mong đợi. Không ý thức được thời gian trôi qua chính là tai họa. Nó không thể so sánh với hồi anh dành vài tháng để tìm kiếm cuốn sách của Pagma. Nó không phải một môi trường nơi anh có thể tập trung vào tình hình...
Khi nỗi lo âu của Grid lên đến đỉnh điểm...
“Nghĩ lại cũng thấy vô lý. Tại sao cậu lại trút giận lên ta khi chính cậu đã khiến ta từ bỏ con đường dễ dàng và quay trở lại với thế giới khó khăn? Ai dám đổ lỗi cho người khác thay vì oán giận và xin lỗi vì sự phán xét kém cỏi của chính họ đây?” Biban lườm và chỉ trích anh bằng đôi mắt sắc bén.
Có lẽ đây là trí giới của Biban, nhưng Biban - giống như Grid - dường như có tâm lý không tốt do đi lang thang vô định. Grid không muốn mọi thứ leo thang, nên anh đã xin lỗi.
“...Tôi hiểu. Tôi sai rồi. Tôi xin lỗi.”
“Giờ thì xin lỗi để làm gì? Chuyện này sẽ kết thúc chỉ vì cậu xin lỗi à? Khốn nạn! Lẽ ra cậu không nên làm điều gì để mà phải hối tiếc!” Cuối cùng, Biban giận dữ thậm chí còn lộ ra một chút thù địch.
Tới mức này, Grid đã không thể chịu đựng được. “Sao ông cứ phải hét vào mặt tôi thế? Cách nói của ông y như hồi xư... Hơ?”
Grid đang càu nhàu chợt ngậm miệng. Sao lúc này ông ấy lại nói vậy? Khó mà lĩnh hội được diện mạo của Biban - người trông giống cái hồi ông ấy liên tục nói đi nói lại những điều lảm nhảm ghê tởm như vậy. Mặc dù tính cách của Biban thì vẫn còn đó...
Ngay cả khi cân nhắc rằng tình hình hiện tại là rất đặc biệt...
Có cần phải quay lại cái hồi Biban mắc chứng mất trí nhớ không?
“...Nó xảy ra đúng lúc ta đang vội.”
Khí quyển xung quanh Grid đã méo mó như sức nóng của một ngày hè. Đó là Nghịch Thiên đã được rút ra khỏi vỏ trên thắt lưng anh. Khí quyển không thể xử lý nổi khí thế và thần tính chứa trong Nghịch Thiên.
Biban nhíu mày. “Cậu đang làm gì vậy?”
“Ta sẽ giết ngươi... Ta sẽ chém ngươi.”
“Cậu không hề nói đùa. Cậu cuối cùng đã phát điên rồi.”
Biban tặc lưỡi và cũng rút kiếm ra. Nó là Răng nanh Gujel. Nó là thanh kiếm do Grid tặng. Lưỡi kiếm đáng lẽ phải chĩa vào kẻ thù đã bổ xuống cổ Grid.
“Bình tĩnh nào. Cậu không phải đối thủ của ta trong kiếm thuật ngoài đời đâu. Cậu nghĩ mình có thể đối phó với ta tại đây à? Ta sẽ tha thứ cho cậu ít nhất một lần nếu cậu ngoan ngoãn đưa thanh kiếm đó cho ta.”
“...Nó bị ngược.”
“Ngược sao? Kẻ cầu xin sự tha thứ không phải cậu, mà là ta à? Cậu quá kiêu ngạo đấy.”
“Vân của lưỡi kiếm và phần trang trí của chuôi.”
“......?”
“Mọi thứ đều bị ngược, như một hình ảnh phản chiếu.”
“......!”
Mặt Biban đanh lại và một nụ cười thâm hiểm nở ra trên mặt Grid. Anh bắt đầu cộng dồn các kỹ năng bổ trợ của mình, trong khi một chút sát khí vượt trên cả sự thù địch nảy nở trong đôi mắt anh.
“Nếu ngươi định sao chép thì lẽ ra nên làm cho hẳn hoi vào.”
“Kuack...!”
Biban rơi xuống đất sau khi chặn đường kiếm của Nghịch Thiên và bị đẩy lùi một lúc. Âm thanh kim loại cọ sát với kim loại làm rung chuyển thế giới như một vụ nổ.
Bàn tay của Biban run rẩy lúc vội vã ngẩng đầu lên để tìm vị trí của Grid.
“Thứ uy lực này là sao?”
“Ngươi chặn được nó bằng vũ lực tuyệt đối à? Nếu đó là Biban thật, ông ấy hẳn đã dễ dàng chặn nó bằng kiếm thuật rồi.”
Một giọng nói cất lên từ đằng xa.
Biban—chính xác thì nó là ‘thanh kiếm khổng lồ’ trong hình dạng Biban. Nó khịt mũi như một con bò tót và giải phóng các Vô dạng Kiếm từ dưới lên trên, cường hóa bụng của nó để chống lại Nghịch Thiên đang tới. Lần này, có một tiếng gầm như thể những phát đạn pháo được bắn đi liên tiếp. Đó là tiếng ồn được tạo ra từ cơ thể của thanh kiếm khổng lồ đang bị đẩy lùi qua vùng hoang dã và đâm xuyên qua nhiều tảng đá vì nó không thể đỡ nổi sức nặng của Nghịch Thiên.
“...Quả nhiên, cơ thể con người thật tầm thường.”
Cơ thể của thanh kiếm khổng lồ có đầy vết thương lúc nó từ từ đứng dậy. Thân dưới của nó bị Vô dạng Kiếm đâm không thương tiếc và đẫm màu máu đỏ thẫm. 2 bàn tay đang cầm kiếm của nó thì bị gãy một cách khủng khiếp và xương thì lòi ra ở nhiều chỗ. Thanh kiếm khổng lồ dùng vũ lực để vặn và cố định cổ tay đã bị bẻ cong rồi mỉm cười với gương mặt méo mó.
“Xét cho cùng, ‘ta’ phải là một thanh kiếm thì mới đúng. Ta sẽ chém mọi thứ mà không bị gãy.”
“Biban đâu rồi?” Grid tiếp cận và hỏi.
Anh khó khăn lắm mới nuốt trôi được cơn đau nhói dâng lên từ bụng mình. Khoảnh khắc anh tấn công, anh đã bị đánh trả. Thế nên, Grid không thể truy dấu đối thủ ngay và đã cho nó một cơ hội đứng dậy.
‘Việc nó đã chặn được đòn tấn công bất ngờ ngay từ đầu... nó hiện thực hóa được hết các chỉ số của Biban sao?’
Nó thực sự nhanh và hùng mạnh, nhưng lại không bền vì nó mô phỏng cơ thể con người.
“Ai biết được? Ta chắc ông ta đã cách xa cả một chặng đường dài rồi. Ta không ngờ là ngươi ngu ngốc tới mức để lạc mất ông ta.”
“......”
Grid không thể bác bỏ. Vài giờ hay thậm chí là vài ngày. Anh đã đuổi theo sau lưng Biban lâu tới mức ấy và tại một thời điểm nhất định, anh đã đánh mất sự tập trung của mình. Tới nỗi anh không đuổi theo sau lưng Biban, mà là sau lưng thanh kiếm khổng lồ dưới hình dạng Biban.
‘Đó là sai lầm của mình.’
Trên thực tế, anh sẽ chỉ mất tập trung trong tích tắc. Tuy nhiên, kỹ thuật ngụy trang của thanh kiếm khổng lồ lại quá cao, và canh giờ xen vào rất tinh tế. Từ đầu thì, nơi này đã là trí giới. Sẽ chẳng có gì lạ cho dù loại phép màu nào xảy ra. Anh đã mắc vào một cái bẫy chắc chắn xảy tới.
Thế nhưng, Grid vẫn đổ lỗi cho chính mình. Anh dùng nó làm cơ hội để kiên quyết rằng anh cần làm việc chăm chỉ hơn trong tương lai.
“Kiểu gì thì kiểu, chuyện này cũng đã diễn ra tốt đẹp.”
Grid lôi ra một vài lọ chất lỏng từ một góc độ mà thanh kiếm khổng lồ không thể thấy. Anh nuốt các pháp dược trong nháy mắt từ hướng mà thanh kiếm khổng lồ không thể thấy và tiếp tục nói với biểu cảm như thể anh chả biết gì.
“Ta lo lắng vì không biết còn phải tìm kiếm trong bao lâu nữa. Cảm ơn ngươi vì đã tự ra mặt.”
“Không cần phải tự cao tự đại đâu.”
Thanh kiếm khổng lồ bắt đầu tan chảy. Nó bỏ hình dạng Biban và lấy lại hình dạng thực của nó.
Một cái bóng hiện ra lờ mờ—nó là một cái bóng khổng lồ như khi một Cổ Long đáp xuống mặt đất. Đột nhiên, một thanh kiếm khổng lồ đã bao phủ hoàn toàn một bên của bầu trời và đứng sừng sững giữa vùng hoang vu. Cảm giác như vùng hoang vu đã bị chẻ ra làm 2 vậy.
-Tại đây, ta là bất khả chiến bại.
Thanh kiếm khổng lồ tuyên bố và vung cơ thể to lớn của nó về phía Grid.
Một thanh kiếm sinh ra để chém rồng—nó đương nhiên là không gãy. Dù nó có va vào Nghịch Thiên bao nhiêu lần, cơ thể Grid cuối cùng cũng bị đè bẹp trước thôi.
Thường thức đã quyết định điều này.
-......?!
Thanh kiếm khổng lồ vẫn đang lớn tiếng bỗng dưng im bặt. Nó nhận ra rằng cơ thể của nó đang lơ lửng trong không trung ngay khi va chạm với Grid.
Pháp dược bổ trợ đặc biệt được làm từ quả óc chó vàng do Piaro trồng và sự cộng tác giữa Tháp Phép Vượt hạng vũ trang với cơ sở giả kim Reidan—mỗi liều đều tăng mọi chỉ số của anh lên 20% và sức mạnh của anh đã ở mức độ vượt qua trí giới. Nó gần giống với việc sử dụng quyền năng của một Cổ Long - về mặt thể chất - để bỏ qua hiệu ứng chiều không gian của Asgard.
‘Ngươi nghĩ mình bất khả chiến bại trong một thế giới nơi tộc rồng và các vị thần không bất khả chiến bại. Ngươi chả biết gì về thế giới hết.’
Grid lao về phía trước như một tia sét trong khi liên tiếp sử dụng các kiếm vũ dung hợp. Kích thước của thanh kiếm khổng lồ lớn đến mức nó có tỉ lệ trúng 100%. Dĩ nhiên, thanh kiếm khổng lồ chẳng thiệt hại là bao. Nó chỉ loạng choạng như chực đổ ập xuống trong giây lát. Rồi nó làm cho lưỡi kiếm dày như thân cây thế giới trở nên vững chắc. Nó chịu đựng như thể hấp thụ mọi năng lượng hủy diệt do Nghịch Thiên phát ra.
-Để xem ngươi tung hoành được bao lâu! Đó sẽ là dấu chấm hết cho cuộc đời của ngươi ngay khi ngươi mệt mỏi!
Thanh kiếm khổng lồ kêu lên một cách kích động. Tuy liên tục bị dồn ép, nhưng nó coi chiến thắng là điều hiển nhiên. Đó là vì điều ấy chắc chắn xảy ra. Nó đã lầm. Về mặt tinh thần có thể sẽ khác, song Grid không thể trở nên mệt mỏi về mặt thể chất.
Đây là trí giới của Biban. Trái ngược với thái độ hướng ngoại của ông ấy, Biban lại phục vụ Grid. Ông ấy là một tín đồ của Đơn Nhất chi Thần Grid. Do đó, trí giới của Biban được đánh giá là tương tự như Vượt hạng vũ trang Giới.
Việc anh liên kết được kiếm vũ dung hợp chập 6 một cách vô tận mà không có thời gian hồi đã chứng minh cho chuyện này.
Grid không phải là kẻ duy nhất ở đây.
“Ta xin lỗi vì tới trễ.”
Đó là một trận chiến giữa các Bậc chí tôn. Một tiếng ồn ào lớn đã xảy ra sau đó. Tới mức mà Biban ở xa có thể mấp mé cảm nhận được.
-Ngươi... Ngươi phải trở thành ta!!
Cầm cự mà không cảm thấy mệt mỏi cho tới khi Biban đến sao? Thanh kiếm khổng lồ la lên kinh ngạc sau khi liếc nhìn giữa gương mặt của Grid với Biban - người chưa gì đã tới nơi trước lúc nó dự kiến.
“Không, ngươi trở thành ta mới phải.”
Ý chí mạnh mẽ của Biban đã nhấn chìm thanh kiếm khổng lồ.
Thình thịch! Thình thịch!
Vùng hoang vu rộng lớn đã rung chuyển. Đó là hậu quả của việc Biban đập xuống đất bằng thanh kiếm mà ông ấy đang cầm ‘trong tay’.
[Trí giới của Biban đã bắt đầu phục hồi.]
Rồi một cửa sổ thông báo chào mừng đã bật ra.
Hàng trăm ngàn thanh kiếm nhỏ - vì bản ngã của chủ nhân chúng bị chia ra làm 2 nên mới rải rác do sự rối loạn - đang tới từ phía bên kia đường chân trời.