Chương 1816
“Cậu nhận thấy lão ta là giả bằng cách nào vậy?”
Tiếng ồn - vẫn đang vang lên trong bàn tay Biban lúc ông ấy nắm chặt thanh kiếm khổng lồ - đã dừng lại. Cuộc vật lộn cuối cùng của thanh kiếm khổng lồ đã ngừng hẳn. Cái gã vẫn đang vặn vẹo cơ thể to lớn của mình để thoát khỏi sự kìm kẹp của Biban đã không thể rời khỏi đôi tay Biban và mất ý thức.
Hợp nhất. À không, cụm từ ‘trở lại’ mới là chính xác. Ý định dưới dạng một thanh kiếm khổng lồ đã hòa vào với ý định của Biban. Giờ thì thanh kiếm khổng lồ là một phần của Biban. Kiểu gì thì kiểu, nó vốn là Biban.
“Tới cả ta còn bị lừa.”
Đôi mắt Biban tràn đầy hứng thú và thán phục lúc ông ấy hỏi Grid.
Khoảng 2 giờ trước. Vào thời điểm mà Grid có thể cảm thấy như hàng năm trời, Biban rõ ràng cảm nhận rằng Grid đang theo sau mình. Đó là một hiện diện lập tức theo sau mỗi lần ông ấy sử dụng Thuấn bộ. Nó nhất định chứa đựng thần tính của Grid. Ông ấy đương nhiên nghĩ nó là Grid. Ông ấy thừa nhận rằng mình đang tìm kiếm thanh kiếm khổng lồ cùng với Grid.
Đấy là cho đến khi ông ấy nghe thấy một vụ nổ. Chỉ khi nghe thấy những âm thanh từ đằng xa thì ông ấy mới ngạc nhiên nhìn lại và thấy thứ đang đứng đó là một con búp bê, không phải Grid. Nó là một con búp bê được tạo ra bởi thanh kiếm khổng lồ - thứ đóng vai trò như một vị chủ nhân trong trí giới của Biban. Nó có diện mạo của Grid và chứa đựng thần tính của anh, nhưng không có cảm xúc. Cũng lạ là nó không phản ứng với cơn náo động.
Chỉ sau lúc ấy Biban mới hiểu danh tính lẫn vị thế của con búp bê và vội vã chạy tới. Rồi ông ấy ngạc nhiên khi thấy Grid đang chế ngự thanh kiếm khổng lồ. Làm sao mà Grid tìm ra được danh tính của thanh kiếm khổng lồ trông giống hệt ông ấy? Đó là một câu hỏi khó trả lời.
Grid đáp lại đơn giản, “Không đời nào tôi không nhận ra ông.”
“...Hah.”
Trên thực tế, anh đã bị lừa. Nếu tính cách và lối nói chuyện của thanh kiếm khổng lồ không giống với ‘Biban trước khi trở thành một Thần Kiếm’, Grid sẽ chẳng nhận thấy danh tính của thanh kiếm khổng lồ cho đến cùng. Tuy vậy, anh có thật sự cần nói sự thật không? Grid bình tĩnh che giấu sự thật để Biban không buồn và để bảo vệ uy tín của anh.
“Đúng vậy. Mối quan hệ của chúng ta khá đặc biệt. Nếu ta ở hoàn cảnh của cậu, ta nghĩ mình hẳn sẽ nhận ra điều đó ngay lập tức.”
Biban cũng che giấu sự thật vì lý do tương tự như Grid. Ông ấy không buồn thú nhận rằng mình đã bị lừa bởi Grid giả. Đó là sự cân nhắc cho bên còn lại và một chút dũng cảm. Hai kẻ bọn họ gần như là một cặp trời định.
Sự hợp nhất trí giới của họ được thực hiện một cách dễ dàng. Grid muốn ra khỏi đây thật nhanh, nên anh lập tức mở Thánh địa Kim loại và các trí giới đã hòa hợp như thể đó là điều tự nhiên.
“Vậy thì tôi sẽ bắt đầu..”
Grid lôi búa với đe ra và kích hoạt Sản xuất Ý định. Xương với vảy của Trauka cùng ý định của Biban là các nguyên vật liệu.
Biban gật đầu và giúp đỡ. Kiếm năng của Biban được thêm vào ngọn lửa trong lò nung đang làm tan chảy xương với vảy của Trauka.
Ngọn lửa kiếm năng—nó trải qua công đoạn sơ bộ là đánh bóng và nghiền nát xương với vảy của Trauka, không chỉ làm tan chảy chúng. Nó gần với việc in hằn một hình dạng sắc bén. Sắt nóng chảy màu đỏ - thứ cuối cùng cũng tan chảy và đổ ra - có cạnh sắc như một lưỡi kiếm. Khó mà tưởng tượng nó sẽ trở nên sắc như thế nào nếu nó được hoàn thiện như một thanh kiếm.
Taang, taang, taang!
Grid rèn nó trong khi tham khảo ý kiến của Biban trong thời gian thực. Đó là sự cộng tác giữa Grid - đã thừa hưởng các kỹ năng của Thần Thợ rèn Hexetia, và Biban - Thần Kiếm. Nó phải được hoàn thiện ở hình thái lý tưởng nhất.
Tuy nhiên, hình thái của thanh kiếm đang dần thành hình lại không phải là lý tưởng. Nó lệch pha ngay cả với các tiêu chuẩn thông thường. Hình dạng không hoàn chỉnh đến mức anh tự hỏi liệu nó thậm chí có phải một thanh kiếm hay không. Lưỡi kiếm dường như đã bị tách. Lưỡi kiếm tỏa ra một quầng sáng lạnh lẽo, bốc lên êm ả từ cán kiếm trước khi có vẻ bị cắt đứt giữa chừng. Thanh kiếm mà Grid với Biban dày công hoàn thiện đã bị gãy ngay từ đầu.
“...Ông thực sự ổn với thứ này à? Kiếm năng được in dấu trong suốt quá trình nung chảy đã trở nên vô dụng.”
“Nó hoàn hảo mà.”
Grid thì lo, còn nét mặt của Biban lại tươi sáng. Một thanh đoản kiếm dường như bị cắt làm đôi. Ông ấy thể hiện một phản ứng rất hài lòng khi cầm và vung nó, chóp của lưỡi kiếm tạo thành một đường thẳng. Ông ấy dường như đã trở về quá khứ. Cái cách ông ấy mỉm cười và vung thanh kiếm - đã bị cắt làm đôi - khiến ông ấy trông như một kiếm sĩ mắc chứng mất trí nhớ.
[Kiếm Gãy]
Xếp hạng : Đơn Nhất
Độ bền : 9.200 ~ ???
Sức Tấn công : 13.060 ~ ???
Grid kiểm tra lại thông tin của thanh kiếm đã hoàn thiện. Các chỉ số thảm hại đến mức khó có thể tin nó là một vũ khí rồng. Đó là vì hình dạng không hoàn chỉnh. Nó không được đánh giá là một thanh kiếm hoàn chỉnh. Các chỉ số đều thấp mặc dù vật liệu được sử dụng là xương và vảy của một con rồng. Thậm chí còn chẳng có các hiệu ứng bổ sung.
Nó là một thất bại lòe loẹt. Một con chó đi ngang qua cũng sẽ thừa nhận nó là một phế phẩm. Tuy nhiên, sự thật thì khác.
Grid từ từ chấp nhận thực tế. ‘Nó không phải một thất bại, mà là một thanh bảo kiếm giữa những thanh bảo kiếm.’
Giá trị thực của Kiếm Gãy có thể được tóm tắt bằng một dòng duy nhất. Nó được nêu dứt khoát trong phần mô tả theo sau thông tin vật phẩm.
Một thanh kiếm được tạo ra bởi Đơn Nhất chi Thần Grid trong trạng thái hợp nhất trí giới với Thần Kiếm Biban.
Nó sử dụng xương với vảy chứa đầy ý định của Hỏa Long Trauka cùng ý định của Thần Kiếm Biban làm vật liệu, và nó được rèn bằng ngọn lửa kiếm năng.
Nó là một thanh kiếm đáp lại ý chí của Thần Kiếm Biban và không thể đo lường chiều dài lẫn uy lực của nó.
Không thể đo được chiều dài và uy lực. Tức là chiều dài với uy lực tuân theo ý muốn của Biban. Nó tuy giống với Nghịch Thiên, nhưng lại khác. Nó giống Nghịch Thiên khi Grid vung dọc hay ngang, đâm hay duỗi thẳng, vân vân. Nó đáp ứng ý muốn của Grid bằng cách lấy hình dạng được tối ưu hóa tùy theo tình huống.
Mặt khác, Kiếm Gãy lớn lên ngay khi Biban muốn. Tất cả chỉ có thế. Nó đơn giản hơn nhiều, nhưng không thể đoán trước được.
“Có cảm giác rất tuyệt khi cầm nó trong tay ta. Dường như nó đang bao bọc bản thân xung quanh ta.”
Nó là thanh kiếm hoàn thiện lưỡi kiếm bằng ý chí của người sử dụng (Biban). Từ góc nhìn của đấng sáng tạo, Grid phải nỗ lực hết sức để xử lý. Grid cảm thấy được đền đáp trước cảnh tượng Biban vui mừng và đã hối thúc ông ấy, “Thử vung nó đi. Ông nên kiểm tra hiệu năng còn gì?”
“Trước mặt cậu á? Ta e là nó sẽ không lọt vào mắt cậu đâu...”
“Không đời nào. Ông khiêm tốn quá đấy.”
“Thế thì ta sẽ không ngần ngại.”
Biban quay qua một bên của vùng hoang vu, về hướng đặt một tảng đá. Cự ly là 500 mét.
Biban chĩa Kiếm Gãy về phía nó. Ông ấy không nhắm một mắt hay kiểm soát hơi thở của mình, nhưng ông ấy giống Yura một cách mơ hồ khi cô ấy chĩa khẩu súng của mình. Ngay sau đó—
Choang!
Kiếm Gãy tăng chiều dài. Trong thoáng chốc, nó lấy hình dạng của một thanh kiếm khổng lồ. Tảng đá nằm cách đó 500 mét chưa gì đã bị chẻ ra làm đôi.
Grid giờ mới nhận ra. Mục tiêu của Biban không phải một tảng đá đơn lẻ. Những tảng đá khác xếp thẳng hàng sau tảng đá đó vài cây số đã đồng loạt bị tách ra và phá hủy, chứng minh cho điều trên.
‘Kinh vãi.’
Biban muốn chém cả cơ thể rồng, không chỉ mỗi cái cổ của nó. Grid nhận ra điều này và run lên. Biban đâm kiếm hết lần này tới lần khác trong khi mở to mắt. Đó là cảnh tượng mà sẽ chẳng có gì lạ nếu toàn bộ vùng hoang vu bị chia cắt.
Thế nhưng, thanh kiếm mà Biban dùng chỉ chém chính xác vào mục tiêu của nó. Ngay cả khi Grid cản đường, nó cũng không gây hại cho Grid. Chuyện này là khả thi với năng lực của Thần Kiếm.
Thanh kiếm to lớn của Biban chỉ chém vào những gì Biban muốn.
“Thứ này khiến ta có cảm giác bất khả chiến bại...” Biban lẩm bẩm sau nhiều lần kiểm tra hiệu năng của Kiếm Gãy, “Ta lại có thể thua khi sử dụng thanh kiếm này sao? Nó giống như vật lộn với một vấn đề dường như nhỏ nhặt vậy. Tất nhiên, câu chuyện sẽ thay đổi khi chiến đấu chống lại một Bậc chí tôn.”
“Đúng thế. Những kẻ không thể bị chém chắc chắn phải tồn tại.”
“...Một khi cậu đạt đến điểm này, cấp độ của kẻ thù mà cậu cho rằng mình sẽ gặp phải là quá cao. Suốt thời gian qua cậu đã chịu đựng bằng cách nào vậy?”
Mặt Biban lóe lên vẻ buồn bã lúc ông ấy thận trọng hỏi.
Các Bậc chí tôn của địa ngục và thiên đường—Grid đã chuẩn bị để đối đầu với chúng mặc dù anh biết rõ cấp độ của chúng. Với sức mạnh tinh thần thông thường thì không thể nào chịu đựng được. Quả là can đảm khi anh không chạy trốn.
Grid cười ha hả.
“Tôi có thể chịu đựng được vì có những người như ông đấy.”
Hy vọng tồn tại trong một thực tế vô vọng. Đó là một mối ràng buộc đối với Grid. Anh đã chịu đựng nó bằng cách luôn nhắc nhở bản thân rằng có rất nhiều người để nương tựa vào.
“Kể từ giờ, tôi sẽ dựa vào ông nhiều hơn nữa.”
“Đúng vậy đấy. Ta sẽ trả tiền cho bữa ăn.”
2 tay họ chạm nhau. Tiếng những bàn tay chai cứng va vào nhau nghe êm ái lạ thường.
***
Grid và Biban trở lại hiện thực cạnh nhau.
Anh thậm chí còn chế tác áo giáp. Hỏa Long Giáp thuộc về Biban có màu xám đậm hòa trộn với năng lượng của một Người giết Rồng và màu sắc của kiếm năng. Nó không đẹp bằng bộ giáp trắng tinh của Hayate, nhưng nó mang lại một cảm giác hăm dọa. Có lẽ là vì Biban đã phát triển cơ bắp và vai, không như Hayate - trông hơi gầy và yếu.
“Nó đáng kinh ngạc cho dù ta có nhìn nó bao nhiêu lần đi chăng nữa.”
Ánh mắt của Hayate luân phiên nhìn giữa Kiếm Gãy với Hỏa Long Giáp lúc ông ấy chào đón cả hai.
Các tác phẩm được làm ra trong trí giới—vốn dĩ, mang nó vào đời thực là bất khả thi. Tuy nhiên, nó đã được vật chất hóa thông qua Sản xuất Ý định và tồn tại trong thực tế như thế này. Tới mức này thì, ông ấy nghĩ rằng thật đúng khi nói không có gì là không thể đối với Grid.
“Có vấn đề gì không ạ?” Grid vừa hỏi vừa cảnh giác với xung quanh.
Ác Long Bunhelier đang ở trong căn phòng đối diện với họ. Anh không nên quên rằng dù chuyện gì có diễn ra thì cũng chẳng có gì lạ.
“Chỉ tình cờ là tâm trạng của Bunhelier đã thay đổi thôi.”
‘Đúng như mong đợi.’
Đôi mắt sắc bén của Grid nhướng lên. Đối thủ là một Ác Long. Là một Ác Long đấy. Rất có khả năng ông ta đột nhiên thay lòng đổi dạ.
“Pháp lực của ông ta đang dao động dữ dội. Là một điềm báo cho đại phép thuật chăng?”
Biban cũng cảm thấy nghi ngờ và đã chuẩn bị Kiếm Gãy. Grid và Biban sẵn sàng chiến đấu trong chớp mắt. Đồng thời, cánh cửa tự ý bật tung ra. Đó là một sự xáo trộn gây ra bởi kẻ xâm lược không biết sợ hãi, hoặc chính xác thì là không cần biết sợ.
Trước khi họ biết thì đó đã là đêm muộn.
Mặt Bunhelier bật ra trong bóng tối lấp đầy hành lang. Gương mặt trắng dã của ông ta tái nhợt như một cái xác.
“Ông không biết gõ cửa đúng không? Suy cho cùng, một Bậc chí tôn không cần học những quy tắc của loài người tầm thường.”
Grid chỉ ra thái độ của Bunhelier trong khi định mức sức mạnh của các đồng minh - đã tăng mạnh so với hồi sáng. Nếu Bunhelier nổi xung ngay tức khắc thì sẽ khó khăn, nhưng khuất phục ông ta là chuyện có thể. Mấu chốt là không để mất dấu ông ta.
‘Nếu Biban tận dụng tốt các khả năng của Kiếm Gãy, ông ấy có lẽ sẽ có thể ngăn Bunhelier trốn thoát...’
Đó là khoảnh khắc Grid tính toán điều này và rút ra Nghịch Thiên.
“Những quy tắc của con người.”
Mắt Grid giống một con chim săn mồi, trong khi mắt Bunhelier giống một con rắn. Nó thậm chí còn sắc bén hơn.
Bunhelier nhìn chằm chằm vào 3 người họ bằng đôi mắt sắc lẹm này và từ từ mở miệng, “Ta sẽ học chúng kể từ bây giờ.”
“......?”
Đó là lời nói càn kỳ quái.
Lúc Grid lúng túng và mất tập trung...
“Ngươi biết về nguồn gốc của bán long nhân không? Trong quá khứ xa xôi, ta đã nói rằng ta sinh ra chúng bằng cách dùng một giọt máu của mình, nhưng đó hoàn toàn là một lời nói dối. Ta đã rất hổ thẹn, nhưng giờ ta sẽ tiết lộ sự thật mà ta vẫn đang che giấu... chúng là kết quả khi ta giao phối với những phụ nữ loài người.”
Những lời lảm nhảm của Bunhelier tiếp tục. Một loạt dấu hỏi hiện lên trên đầu Grid. Thật khó để hiểu ngay ngữ cảnh của cuộc trò chuyện.
Bunhelier bắt đầu thêm một lời giải thích như thể ông ta cân nhắc vị trí của Grid. “Ta... Ta từng yêu phụ nữ loài người. Quá khứ đáng xấu hổ mà ta muốn chôn vùi mãi mãi... Ta đang thú nhận chuyện này để lấy lòng tin của ngươi.”
“......”
“Ta có thể sống với con người. Bản năng yêu phụ nữ loài người của ta chính là bằng chứng. Nếu có một con rồng ngươi có thể tin thì đó là ta.”
Bunhelier vẫn đang suy nghĩ một cách băn khoăn trong văn phòng của Hayate, chỉ để trở nên sửng sốt trong quá trình này.
Vào cuối ngày—nói cách khác, chưa đầy nửa ngày từ góc nhìn của Bunhelier, hào quang của Hayate với Biban đã tăng cường mau lẹ. Ban đầu, ông ta nghĩ đó là một ảo giác. Đó là một sự kiện phi thực tế như vậy cơ mà. Thế nhưng, đây lại là hiện thực. Ông ta vừa mới kiểm tra nó bằng 2 con mắt của mình.
Bộ giáp mà Hayate với Biban đang mặc, và thanh kiếm kỳ lạ mà Biban đang cầm—tất cả chúng đều là những mối đe dọa đối với Bunhelier. Với tốc độ này, ông ta thực sự phải lo lắng rằng mình sẽ chết như vậy. Ông ta hối hận vì đã chọn tới tòa tháp.
Rồi ông ta đặt dấu chấm hết cho những suy nghĩ băn khoăn của mình. Ông ta nhớ lại rằng do những nghiệp chướng mà mình đã tích tụ, ông ta đã sa sút xuống một trạng thái mà bản thân không thể đứng vững tại thiên đường hay địa ngục. Những kẻ duy nhất ông ta có thể dựa vào là con người trên bề mặt. Do đó, Bunhelier đã tuyên bố, “Từ giờ trở đi, chúng ta là bạn đồng hành.”
“......”
Thật á?
...Nhưng tại sao ông ta lại muốn làm điều đó?
Đặt sự bối rối của Grid qua một bên, có một sự chân thành hiếm thấy trong lời tuyên bố của Bunhelier. Năng lượng của Long Ngôn - bắt đầu chảy trong khí quyển - chính là bằng chứng.