Chương 1830
‘Cô ấy biết cách lo lắng.’
Biểu hiện của Grid rất tươi sáng khi anh trở lại Reinhardt. Đó là vì những cảm xúc mà anh có khi hẹn hò với Marie Rose thật dễ chịu theo nhiều cách.
Bàn tay chìa ra của Marie Rose—đôi bàn tay cô ấy - lạnh như băng khi anh lần đầu nắm lấy nó - dần trở nên ấm áp. Cuối cùng, nó nhớp nháp mồ hôi. Đó là một sự dinh dính dễ chịu. Một cảm giác kết nối kỳ lạ được hình thành sau khi biết cô ấy cũng lo lắng như anh. Diện mạo của cô ấy - bình tĩnh ở bề ngoài trong khi cảm thấy khó xử và lo lắng - trông khá là thuần khiết.
Anh đã nghĩ cô ấy là một Bậc chí tôn không thể động tới, nhưng anh nhận ra rằng cô ấy là một kẻ giống như anh. Bên cạnh đó, các chất lỏng cơ thể của cô ấy còn có mùi thơm nữa.
Đó là một sự thật mà anh đã biết kể từ hồi cô ấy đánh cắp một nụ hôn của anh trong quá khứ. Nụ hôn ấy - đầy ắp một cơn đau và khoái cảm đến chóng mặt qua sự đổ máu - vẫn còn in đậm trong tâm trí Grid. Đôi bàn tay cô ấy thơm như những đóa hoa...
Grid - vẫn đang ngửi hai bàn tay đẫm mồ hôi của Marie Rose - sớm đưa ra quyết định.
‘Hãy giết Baal và sau đó thường xuyên đến gặp cô ấy.’
Ngọn nguồn cho nỗi thống khổ của Marie Rose là từ Baal. Cô ấy nghĩ rằng hành động thù địch của mình với Baal là vì mẹ của cô và dường như cô cảm thấy chút lo âu về điều đó. Nguyên nhân của nỗi lo này là thứ gì đó chưa rõ.
Tuy nhiên, đã chắc chắn một chuyện. Nếu Grid đánh bại Baal thành công, nỗi thống khổ của Marie Rose sẽ tự nhiên chấm dứt. Rồi từ đó, Marie Rose sẽ lấy lại sự tự do của mình theo đúng ý nghĩa của từ này. Cô ấy sẽ có thể đối mặt thế giới với tư cách là ‘ta’ thay vì ‘con gái của Beriache’.
Đây là một lý do nữa để Grid loại bỏ Baal.
“Ngài vui chứ ạ?” Một giọng nói phát ra từ đằng sau anh. Đó là Piaro. Anh đang cõng một bé gái xinh xắn trên vai.
Bán tiên do Piaro và Beniyaru sinh ra—tốc độ tăng trưởng chậm hơn so với con người, nhưng đây là câu chuyện theo quan điểm vật lý. Con gái của Piaro sở hữu một pháp lực hùng mạnh không tương xứng với vẻ ngoài trẻ trung của cô bé. Có lẽ đó là do sự kết hợp giữa loài người và tiên tộc, nhưng sự tăng trưởng của nhiều kỹ năng khác nhau, phép thuật, và các chỉ số của cô bé cũng vượt xa phạm vi bình thường.
“Chào Thần ạ!” Cô bé nhảy xuống khỏi cơ thể của cha, đặt tay trước rốn và cúi đầu lễ phép.
Grid quỳ một chân xuống để ngang tầm mắt với cô bé và cười. “Cháu khỏe chứ, Cecil? Cháu đã lớn lên rất nhiều trong vài tháng qua đấy. Chắc là cháu đã nghe lời cha mẹ và ăn uống đầy đủ.”
“C-Cháu chỉ cao thêm 1 centimét...” Nước da của bé gái - Cecil - tối sầm lại. Lời chào của Grid khiến cô bé đau đớn vì Cecil vốn đã có một mặc cảm do thấp hơn các bạn cùng trang lứa.
“...Cháu đã cao thêm 1 centimét, tức là đã lớn rất nhiều đó. Tuyệt lắm. Một bước trong bất kỳ điều gì cũng là tuyệt vời cả.”
“Vậy sao ạ?”
“Ừ. Chú cũng học hỏi điều đó từ cha cháu mà.”
Đó là một câu chuyện xưa có cảm giác đã lâu lắm rồi. Cái hồi anh được bổ nhiệm làm một công tước của Vương quốc Bất diệt, Grid đã học kiếm thuật trong khi băng qua sa mạc cùng với Piaro. Do thời điểm đó, Piaro đã luôn nói điều này.
Cậu thật sự không tài năng, nhưng hãy yên tâm là cậu giỏi hơn một chút so với hôm qua rồi. Cứ coi đó là chuyện may mắn vì cậu đã tiến thêm một bước về phía trước đi.
Trên thực tế, nó gần như là một lời mỉa mai. Chắc là phải nản lòng lắm và Grid cảm thấy có phần đồng cảm với Piaro trong quá khứ.
“Khụ...” Piaro nhớ lại ký ức xưa và ho vì ngượng ngùng. Bây giờ khi nhìn lại, thật là xấu hổ khi anh dám dạy dỗ Grid và rằng anh đã than thở về tài năng của Grid.
Đó là một kỷ niệm đối với Grid. Được trở lại những ngày ấy thì sẽ tốt biết bao. Lúc đó, Anh chỉ mơ về một tương lai sáng lạn mà không hề trải qua cảm giác mất mát người thân. Đó cũng là thời gian mà anh không mơ về lũ ác quỷ của địa ngục và các vị thần của thiên đường. Anh có thể hạnh phúc mỗi ngày mà chẳng cần lo lắng.
‘Không được, quay lại tức là hủy bỏ mọi thứ.’
Trong những ngày đó, Piaro chỉ sinh tồn để trả thù. Trái tim anh là một miếng giẻ chứa đầy sự tức giận và buồn bã sâu thẳm. Grid không muốn thấy Piaro của hiện tại - người đã tìm lại được bạn bè mình và thậm chí là một gia đình mới - quay trở về quá khứ và hứng chịu đau khổ.
“Thật ạ? Cha đã từng dạy cho Thần sao?”
“Cecil à, Thần Chủ đang bận, nên là hãy dừng l...”
“Ừ. Cha cháu từng là thầy của chú đấy.”
“Uwahhhh!”
“......”
Sau cùng, Piaro đã ngậm miệng.
Mặt Grid rạng rỡ như thái dương lúc ngài ấy hồi tưởng quá khứ, và đôi mắt của con gái anh thì sáng như những ngôi sao—Piaro không thể làm phiền họ được. Anh giữ im lặng và duy trì khoảng thời gian yên bình giữa cả hai.
Rồi anh chợt nhận ra—ngay cả khi anh nghĩ về quá khứ, cũng rất hiếm khi Grid là một người thông minh và vô tư. Đó là trước cả khi ngài ấy tuyệt vọng sau lần đầu tiên chạm trán với một đại quỷ.
Trước cả khi ngài ấy thất vọng và tức giận với các vị thần trên trời. Trước cả khi ngài ấy đau buồn khi biết rằng nhân loại không tìm được sự yên nghỉ sau cái chết.
Grid đã luôn sống một cách quyết liệt như bị thứ gì đó truy đuổi. Trên thực tế, ngài ấy đã luôn bị đe dọa. Là bởi các quái vật của sa mạc, các kẻ thù của ngài ấy, quốc gia của ngài ấy, các giáo hội, Braham, Đế chế Saharan, và người dân của nhiều tầng lớp xã hội khác nhau.
‘Cậu ấy đã trở thành bản thân của hiện tại vì chưa bao giờ cảm thấy thoải mái chăng?’
Rèn luyện khổ hạnh—Piaro tóm tắt con đường mà Grid đã đi và nhớ lại bản thân mình gần đây. Anh tự hỏi liệu rằng mình có quá thoải mái. Đó là kể từ khi anh trở thành một nông dân, tìm lại bạn bè, xóa bỏ vết nhơ, và có một gia đình. Anh đã hài lòng với cuộc sống. Anh không quyết liệt so với thời gian anh sống trong giận dữ và chỉ ham muốn trả thù. Do đó, anh đã tụt lại phía sau.
‘...Không, không thể nào.’
Piaro lắc đầu. Thật vô lý khi việc thỏa mãn với cuộc sống đồng nghĩa với việc anh không tiến bộ. Theo lý luận đó, người ta chỉ có thể tiến bộ nếu họ hạnh phúc. Ngay từ đầu, Grid cũng có khổ sở gì đâu. Sự khổ hạnh của ngài ấy là một bàn đạp cho một cuộc sống hạnh phúc, không phải là một sự vật lộn để chịu đựng nỗi bất hạnh.
“...Hah.”
Thứ gì đó chưa từng tồn tại trong tâm trí Piaro đã bắt đầu thiết lập. Nó ở dạng một ngôi nhà. Ngôi nhà nơi vợ cùng con gái anh đang đợi chờ. Những cánh đồng trải dài xung quanh ngôi nhà. Đó là một cánh đồng nông nghiệp được bao quanh bởi những bức tường lớn. Phía bên kia những bức tường là lâu đài cao chót vót của Grid. Đó là nơi có vô số người đang sinh sống.
Đây là những thứ mà Piaro phải bảo vệ. Đó là cội nguồn khiến Piaro sống. Anh càng nhận thức được nó, khung cảnh trong tâm trí anh càng trở nên rõ ràng. Trách nhiệm bảo vệ nó đã tăng lên vô tận.
Lòng anh trở nên vững chắc và các cơ bắp trên cơ thể anh uốn éo như thể đáp lại tấm lòng của anh. Nó căng lên.
“...Tôi đoán là mình phải làm lại các nông cụ rồi.”
Thời gian đã trôi qua bao lâu? Tâm trí Piaro quay trở lại khi nghe thấy một giọng nói và đôi mắt anh mở to ra. Trời đã nhá nhem tối mà anh chẳng hề nhận thấy. Con gái anh đang nằm trên lưng Grid và cô bé đã ngủ với một tiếng thở be bé.
Grid giơ một nắm đấm về phía Piaro - người đang làm vẻ mặt khó hiểu. “Chúc mừng nhé.”
Sự tạo thành của trí giới—Grid hết sức tự hào về Piaro - người đã đạt được những điều vĩ đại trong cuộc sống hàng ngày của mình. Trái tim Piaro lỡ mất một nhịp. Anh đấm tay với Grid và cười rạng rỡ.
“Cảm ơn ngài.”
Một người bình thường—giữa các sứ giả của Grid - vốn đã phi thường từ khi sinh ra, Piaro đang ở thế bất lợi. Nhờ có được Trạng thái Tự nhiên, tiềm năng của anh đã không tụt lại nhiều lắm, nhưng tốc độ tăng trưởng của anh thì rõ ràng là thua xa. Dù còn chậm song nó đang dần cải thiện và thu hẹp khoảng cách.
Grid nghĩ rằng Piaro hiện tại trông như mình ngày xưa. “Tôi luôn tin tưởng vào anh.”
“...Tôi sẽ đáp ứng lòng mong đợi đó.”
***
“Quý cô Cecil nên trưởng thành hơn mới phải? Thuộc hạ nghĩ để cô bé tham gia cuộc phiêu lưu của Hoàng tử Lord sẽ là một ý hay. Cô bé sẽ đủ an toàn khi ở cạnh thái tử,” Lauel nói lúc anh nhìn chằm chằm vào lưng Piaro và cô con gái - những người đang trên đường trở về nhà.
Grid không ưa chuyện này.
“Quên nó đi. Việc giáo dục con cái nên để cho cha mẹ lo. Chúng ta đang ở tình huống tuyệt vọng đến mức cần tới bàn tay của một đứa trẻ à?”
“Đó tuy là một vị trí khó khăn, nhưng không tới mức phải mượn tay một đứa trẻ.”
“...Ừ, chúng ta không có đủ sức lực.”
Xét về toàn thể đế chế, Grid có hàng chục triệu binh lính tùy ý sử dụng. Cơ mà, số lượng binh lính có thể cùng anh xâm lược địa ngục căng lắm chỉ là 100. Đó là vì có một số điều kiện kèm theo để vào địa ngục.
Trước hết, họ phải đạt được danh hiệu cho phép họ bỏ qua các phép suy yếu của địa ngục bằng cách tập kích Hell Gao vài lần. Kế đó, họ cần có đủ các chỉ số để không bị Baal ‘bắn phát chết luôn’. Thành thật mà nói, hầu hết con người đều khó có thể chịu được những đòn tấn công của các đại quỷ thông thường chứ nói gì Baal. Các đại quỷ tại địa ngục đều rất mạnh. Grid có thể dễ dàng giết một đại quỷ, nhưng chỉ mỗi Grid mà thôi.
Bất luận thế nào, lý do số lượng người tham gia cuộc viễn chinh tiêu diệt Baal bị giảm xuống còn hàng chục là vì yêu cầu của Grid rằng tất cả các điều kiện trên phải được đáp ứng, và họ phải là ‘một người có thể chết’.
Anh không muốn hy sinh nhầm người và anh không muốn nhìn Baal trở nên mạnh hơn khi có nhiều người chết hơn. Rốt cuộc, chỉ các sứ giả và người chơi có thể phục sinh sau khi chết mới có thể tham dự vào đoàn viễn chinh địa ngục. Ngoài ra, anh có thể thêm ‘các cường giả có thể tự mình thoát khỏi cái chết’ như Biban.
Để đối phó với Baal, hàng tá đại quỷ, và hàng triệu sinh vật ma quỷ chỉ với chừng này con người thì đó là một tác vụ khó khăn theo nhiều cách. Nó đơn giản là khó về mặt thể chất.
Grid hoàn toàn hiểu ham muốn của Lauel là nuôi dưỡng nhân tài mới càng sớm càng tốt.
“Không có gì phải lo lắng cả. Khoảnh khắc chúng ta xâm lược địa ngục, Leraje và Eligos sẽ hưởng ứng và họ sẽ có khá nhiều quân đội đi cùng. Ngay từ đầu, những người còn lại chỉ cần ngăn chặn bước tiến của các đại quỷ với sinh vật ma quỷ trong khi anh giết Baal.”
Tình huống mà Grid muốn thiết lập là trận chiến 1 chọi 1 với Baal.
...Chính xác thì là 1 chọi 2. Tất nhiên, phe anh là 2. Anh sẽ cưỡi Bunhelier.
“Ngài chắc là mình có thể giết Baal đúng không?” Lauel xoay xở để bày tỏ nỗi lo bấy lâu nay của mình.
Một cuộc chiến có thể là lần cuối cùng—chiến dịch này sẽ là trận chiến quan trọng nhất trong lịch sử của Satisfy và nó do Grid lên kế hoạch, không phải Lauel. Grid dựa vào Lauel trong hầu hết các tình huống, nhưng anh ưu tiên phán xét của mình tại giao điểm quan trọng nhất. Nó phải là như vậy. Grid là người duy nhất có thể cung cấp bằng chứng rằng anh có thể giết Baal.
“Đúng. Như anh đã nói trước đây, sinh mạng của Baal sẽ là hữu hạn nếu chúng ta xóa bỏ nỗi sợ của nhân loại với hắn bằng các trang sử.”
“Nhưng nếu ngài thất bại...”
“Anh không thể thất bại. Đây là cách duy nhất để giết Baal mà nó lại không có tác dụng sao? Thế tức là chúng ta không thể giết Baal bằng mọi giá và bản thân mạng sống con người sẽ trở nên vô nghĩa. Con người phải chết vào ngày nào đó. Cuộc đời còn ý nghĩa gì đây nếu chỉ có một kết cục là họ chết đi và trở thành đồ chơi của Baal?”
Một thế giới chỉ có sự tuyệt vọng sẽ khiến người ta bỏ cuộc. Người chơi sẽ nối đuôi nhau rời đi. Tập đoàn S.A có lẽ là lũ hư hỏng làm phiền người ta qua việc thao túng xác suất, nhưng Grid chắc chắn là họ không muốn một kết cục như vậy.
“Thuộc hạ cũng nghĩ vậy. Thuộc hạ chỉ muốn hỏi ngài thêm một lần nữa để đề phòng thôi.”
Thiên tài Lauel đã nghĩ điều tương tự. Do đó, Grid không thể mất đi dũng khí của mình.
“Bây giờ nhìn lại thì, Thần Chủ đã được chọn làm một anh hùng kể từ thời điểm ngài trở thành Ma pháp Kiếm sĩ của Những khúc tráng ca.”
Các trang sử—nó là chìa khóa để giết Baal. Tất nhiên, các trang sử không thể là sự sắp đặt duy nhất. Khả năng cao là sẽ có một số hệ thống thực hiện vai trò tương tự như các trang sử. Vấn đề là những người chơi có được chúng sẽ ở giai đoạn chưa thể sử dụng đích đáng các hệ thống này, hoặc họ sẽ sống một cuộc sống bình thường mà thậm chí không hề tưởng tượng ra rằng mình đã nhận được mấu chốt để giết Baal.
“Đúng thế. Ngay cả khi anh không trở thành một vị thần, ngày nào đó anh nhất định vẫn sẽ chiến đấu với Baal.”
Bất kể anh có là một thượng nhân thông thường hay một Bậc chí tôn như một Người giết Rồng hay Kẻ giết Thần. Nó đã được định sẵn là như thế này rồi. Giây phút anh nghĩ vậy, Grid cảm thấy một sự lôi kéo mạnh mẽ với Baal. Trong bất kỳ trường hợp nào, anh cũng rất nóng lòng được gặp Baal. Nhưng vẫn còn hơi sớm. Thực sự chỉ là một chút.
Grid kìm nén sự phấn khích của mình và để lại những lời đầy ý nghĩa lúc anh quay về hướng xưởng rèn. “Ồ, điều kiện để tạo ra một trí giới. Tất cả những ai tham gia đoàn viễn chinh đều đáp ứng các điều kiện rồi. Tuy nhiên, anh nghĩ hệ thống sẽ chỉ đáp lại khi họ nhận thức được nó qua một số thời cơ nhất định thôi.”