Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1838: Chương 1832

Chương 1832

Haster—anh ta được coi là game thủ chuyên nghiệp vĩ đại nhất trong thời kỳ trước khi thực tại ảo được thương mại hóa. Cuộc đời anh ta được ví như một chuyến tàu lượn siêu tốc vậy. Nó quá uốn lượn.

Những đánh giá trước và sau ngày mở cửa của Satisfy bị phân chia rất kịch liệt. Anh ta thậm chí còn ở trên bờ vực trở thành mẫu mực cho sự thoái hóa. Sự thất bại của anh ta khi không đáp ứng được những kỳ vọng của mọi người và sự thất bại của anh ta với màn trình diễn trong Satisfy đã dẫn đến một xu hướng giảm liên tục.

Đây là trước khi anh ta gia nhập Vượt hạng vũ trang Hội. Sau khi trở thành một thành viên của Vượt hạng vũ trang Hội, những đánh giá về Haster đã gia tăng trở lại. Công chúng cuối cùng đã kết luận rằng game thủ vĩ đại đã được hồi sinh một cách hoàn mỹ. Điều này cho thấy màn trình diễn của anh ta tuyệt vời đến thế nào. Đặc biệt, hình ảnh anh ta - cùng mỗi Hurent - quét sạch các vệ binh hỏng hóc đang bảo vệ thành phố của cự nhân tộc cổ đại đã in hằn mạnh mẽ trong tâm trí của công chúng.

Một khi được các phóng viên hỏi về cách anh thích nghi với thực tại ảo và lấy lại thời hoàng kim thứ hai của mình, anh ta nói, “Đó là nhờ Grid giúp đỡ tôi rèn luyện.” Tính cách thì rất rất khiêm tốn và anh ta đã thiết lập bản thân như một nhân vật dễ mến tiêu biểu.

Bản thân Haster đang hiện thực hóa sự tín nhiệm của mình. Anh ta cẩn thận để không khiến những người ngưỡng mộ mình phải thất vọng lần nữa.

Giờ điều đó vẫn đúng. Tại một khung cảnh có nhiều nhân chứng thế này, lời của Haster cực kỳ thận trọng. Anh ta phối hợp nét mặt với lời nói như diễn viên trong vở kịch cổ.

“Tôi cuối cùng đã tìm được ông ta.”

Kiếm sĩ mù, Cabelon—một thượng nhân tự xưng là đệ tử của Thánh Kiếm Muller, nhưng lại mất tích sau khi Muller xuất hiện. Ông ta là một kẻ đáng ngờ theo nhiều cách và là một mục tiêu phải cảnh giác. Tuy nhiên, họ không thể để ông ta bị Baal săn được. Không cần nói tới sự đáng ngờ của ông ta, họ phải đảm bảo sự an toàn cá nhân của ông ta cái đã.

Haster được cấp quyền để điều hành 100 sát thủ từ Dạ ảnh Vượt hạng vũ trang và anh ta đã truy lùng tung tích của Cabelon trong 2 tuần qua một cách tuyệt vọng. Khoảnh khắc này, anh ta cuối cùng cũng đối mặt Cabelon.

Xì xào xì xào.

Một nhà hàng tại trung tâm của một thành phố biển—mọi người kích động trước sự xuất hiện của một siêu sao.

“Đúng là không quá lời khi bảo trên lục địa không có nơi nào là tai mắt của đế chế không vươn tới. Có thể nói toàn bộ đế chế đang hoạt động như một con rồng sống,” người đàn ông mù tại bàn vừa ăn vừa thản nhiên nói

Cho dù 2 mắt bị những dải băng dày bịt lại, ông ta vẫn có thể xác định vị trí của các sát thủ xung quanh nhà hàng trong từng giây. Các sát thủ của Dạ ảnh Vượt hạng vũ trang đang nín thở theo hướng mà đôi mắt của ông ta - bị những dải băng che kín - đang nhìn. Các sát thủ cảm thấy như thể họ đã chạm mắt và có phần lo âu.

Haster lập tức vào ý chính. “Tôi sẽ đưa ông tới Reinhardt. Hoàn toàn là vì sự an toàn của ông thôi, nên vui lòng đừng hiểu lầm và hãy hợp tác.”

“An toàn hả? Vì cái này chứ gì?”

Cabelon nhếch mép lúc lôi ra thứ gì đó và ném nó. Nó là một mảnh vải màu tím. Không phải, nó là da, tỏa ra một mùi hôi thối kinh khủng.

“Đây là da có được bằng cách chém Baal. Đại Quỷ hạng Nhất cũng chả có gì đặc sắc.”

“Đó chỉ là một mảnh vỡ thôi. Gã Baal xuất hiện trên bề mặt chẳng là gì ngoài một cơ thể giả đã hợp lại với một mảnh bản ngã làm linh hồn. Nó rất yếu chứ không như cơ thể chính.”

“Kiểu gì thì kiểu, lão ta cũng đã buộc phải cử đi một bản ngã thay thế tầm thường như vậy. Ý ngươi là vậy chứ gì? Ta là kẻ có thể tự lo cho bản thân, nên là cút đi.”

“Muller nói ông ấy muốn gặp ông.”

“......”

Cabelon đã ngậm miệng khi đang nói chuyện một cách tự hào. Họ không thể đọc được biểu cảm của ông ta vì nửa gương mặt - tính cả đôi mắt - đã bị bọc trong bông băng. Nhưng ít nhất thì, ông ta không có vẻ gì là bình tĩnh.

“Ông ấy nói mình không biết kiếm sĩ mù nào và ai đó tên là Cabelon.”

Haster bắt đầu kiểm tra toàn bộ tình hình. Hiện trạng địa hình xung quanh; vị trí của Dạ ảnh Vượt hạng vũ trang có được duy trì như đã lên lịch hay không; nên kích hoạt các kỹ năng nội tại gì để báo hiệu những tình huống đặc biệt: số lượng pháp dược liệu có đủ; v.v. Anh ta dự đoán rằng Cabelon sẽ quậy tung lên và đã chuẩn bị chiến đấu. Anh ta nghĩ mình phải thắng vô điều kiện và khuất phục Cabelon.

Có quá nhiều nhân chứng. Haster không thể bị đánh bại vì lợi ích của niềm danh dự mà anh ta đã lấy lại, hay vì lợi ích của Grid và các thành viên Vượt hạng vũ trang - những người đã khôi phục danh dự của anh ta.

“Hmm...”

Đệ tử tự xưng của Muller—kiếm sĩ mù - đã biến mất khi Muller còn sống trở về - đột ngột đứng dậy khỏi chỗ.

“Tai của ngươi rất nhạy cảm,” Cabelon lẩm bẩm.

Âm thanh nuốt nước bọt từ những người đang nín thở, tiếng sột soạt của cổ áo họ, tiếng bước chân lùi lại, tiếng ồn của những cái ghế đang kéo lê trên mặt đất, tiếng ồn của bàn ăn, và thậm chí tiếng chiêm chiếp của những con chim ngoài cửa sổ—ông ta nhận thấy rằng Haster đang phản ứng với tất cả những ‘âm thanh’ này.

“Cảm giác như ngươi luôn sẵn sàng ra ngoài ngay lập tức theo hướng mà ngươi nghe thấy âm thanh... ngươi cũng mù như ta à?”

“......”

“Không, cái đó không khả thi. Ta nhớ rõ sải chân ngươi như thế nào khi ngươi vào đây. Sao? Ngươi là một gã biến thái giả vờ mù hả?”

Cabelon cười tinh nghịch. Ngay sau đó—

Một bức tường của phòng ăn tách ra làm đôi, hệt như miệng ông ta mở ra và hé lộ hàm răng trắng. Nó là kết quả từ thuật rút kiếm của Cabelon. Những tiếng rên rỉ không rõ ràng cất lên từ khắp mọi nơi phía bên kia bức tường đã sập.

Họ phải khó khăn lắm mới nuốt lại được tiếng rên rỉ—đó là âm thanh của các sát thủ Dạ ảnh Vượt hạng vũ trang - những người đang cố gắng không bị phát hiện mặc dù họ bị thương.

“Kyaaaaack!”

Theo sau đó một chút là những tiếng thét của các công dân không liên quan đến tình huống này. Nhiều người ngạc nhiên khi thấy nhà hàng bỗng dưng tách ra làm đôi.

“Tôi sẽ rất cảm kích nếu các anh có thể sơ tán công dân,” Haster yêu cầu những người chơi ở quanh mình.

“Ah... Vâng!”

Haster là thành viên Vượt hạng vũ trang duy nhất có mặt trên chiến trường này. Những người chơi nhận được yêu cầu từ anh ta chỉ đơn giản là bên thứ ba tình cờ có mặt ở đây. Tuy vậy, họ đều đã di chuyển theo yêu cầu của Haster. Haster bị đè nặng bởi danh tiếng của Vượt hạng vũ trang Hội mà anh ta gánh trên lưng, nhưng họ vô cùng tôn trọng Haster.

“Ta đã nhắm vào cổ nhưng không một cái nào bị cứa... thật là một quốc gia quái dị. Có rất là nhiều nhân tài. Khi ta rời khỏi để tới Lục địa phía Đông, Đế chế Saharan từng được coi là quốc gia mạnh nhất mọi thời đại, nhưng cách biệt là quá lớn so với đế chế đương thời.”

Đặt sự ngưỡng mộ của ông ta sang một bên, Cabelon vẫn đang thư giãn. Đương nhiên thôi. Từ bên trong tòa nhà, ông ta đã chém vào những kẻ thù đang ẩn nấp ở một góc không thể thấy ngoài kia. Ông ta thậm chí còn đánh trúng những người đã ẩn nấp trong vật chắn cách xa hàng chục tới hàng trăm mét bằng một đòn. Ông ta không chém gục bất cứ công dân vô tội nào và đã nhắm chính xác vào các sát thủ.

Ông ta là một con quái vật đẳng cấp thảm họa. Mọi người ở hiện trường đều nhận thấy điều đó. Nếu Haster đánh nhau với một con quái vật như thế này, Haster sẽ thua.

Chỉ một người—bản thân Haster lại nghĩ khác.

‘Nó là một trận chiến thính giác.’

Vừa xong—Cabelon đã xác định vị trí của các sát thủ qua hơi thở của họ. Chuyện đó là rất khủng khi cân nhắc việc hơi thở của các sát thủ thấp tới mức người thường thậm chí không thể nhận thức được nó ở ngay trước mặt. Thế nhưng, nó chả phải điều gì đặc biệt với Haster.

Sở dĩ Haster có thể kiểm tra vị trí của các sát thủ trước trận chiến là vì anh ta cũng có thể cảm nhận hơi thở của các sát thủ. Lý do tại sao Haster vẫn được tôn thờ như một huyền thoại trong thế giới game Bắn súng Góc nhìn Thứ nhất là vì anh ta sử dụng âm thanh để chơi trò chơi theo những cách mà người thường không bao giờ có thể tưởng tượng.

Trong khi đó tại Satisfy, Haster đã tích lũy thượng tính và có một cơ thể vật lý vượt trên giới hạn con người. Thính giác của anh ta không thua kém Cabelon chút nào hết.

“......”

“......”

Hai người đàn ông đứng đối diện nhau giữa những người đang hoảng loạn bỏ chạy—không có bất kỳ động tác hấp tấp gì cả, bàn tay họ bám vào kiếm của họ lúc vẫn duy trì cảnh giác với thính giác của đối phương. Cứ như thể họ là những bức tượng điêu khắc ngay từ đầu.

Bao lâu trôi qua rồi?

Xoảng!

Chiếc đèn treo - lủng lẳng một cách nguy hiểm trên trần nhà xiêu vẹo - đã rơi xuống đất và vỡ tan. Đó chính là tín hiệu.

Haster tiến một sải chân lúc thính giác của Cabelon tập trung vào tiếng ồn. Đó là trong khi múa Phong Vũ. Nó là một trong các kỹ năng của Xích sắc Hiền nhân, cho phép anh ta tự do kiểm soát mana của chính mình lẫn của người khác và dùng chúng theo nhiều cách khác nhau. Một cơn gió không thể phân biệt nổi với gió tự nhiên đã hình thành qua tài nguyên là mana của Cabelon, không phải của Haster. Sự lộn xộn tai hại bên trong nhà hàng đã được làm cho thông thoáng rất tự nhiên và ngăn Cabelon nhận thấy những hành động của anh ta.

Bước chân của Haster đã trở nên vô thanh.

Một cơn gió nhẹ nhàng thổi tới.

Các sát thủ - đang quan sát tình hình từ bên ngoài - thán phục chuyện này và nghĩ nó giống như kỹ thuật ám sát của Faker.

“......”

Hình ảnh của Cabelon phản chiếu trong mắt Haster to lên rất nhanh. Haster - đã ngưng thở - dễ dàng đưa Cabelon vào trong tầm tấn công của mình. Vũ khí rồng trong bàn tay gân guốc của anh ta đã cắm vào vai Cabelon. Sau khi gây ra sát thương tối đa cùng một lúc, anh ta phải dùng mana để gây choáng không thể kháng cự và trấn áp Cabelon trong một lượt luôn.

Ngay sau đó—

“Lẽ ra ngươi nên nhắm vào cổ.”

Giọng của Cabelon vang lên. Cơn gió yếu ớt do Phong Vũ tạo ra đã nới lỏng những dải băng gạc che mặt Cabelon. Cả hai con mắt của ông ta đều đã lộ ra. Trên mí mắt có những vết thâm đen và chúng dường như là những vết thương đã có từ lâu. Tuy trông thật khổ sở, nhưng ngạc nhiên thay, cặp mắt mở ra rất đỗi bình thường. Đôi mắt tập trung rõ ràng đã ghi lại được khuôn mặt kinh hoàng của Haster.

‘Là đá quý á?’

Chúng là nhãn cầu nhân tạo ư? Làm gì có thông tin nào về cái này...

Haster hoảng hốt, chém vào vai Cabelon, trong khi thanh kiếm của Cabelon thì nhắm vào cổ Haster. Một cuộc chiến sát nút được chia cắt chỉ bởi một tờ giấy. Giá như Haster nhắm vào cổ Cabelon—đó là khoảnh khắc khi cuộc đấu gần như là một trận hòa đã được quyết định...

“Đây là...!”

Những người chơi vừa sơ tán cư dân và quay về để xem đều tái cả mặt. Những sát thủ của Dạ ảnh Vượt hạng vũ trang thì vốn đã bay qua. Dù đã quá muộn, song họ đang nhắm tới việc giải cứu Haster. Đó là một sự giúp đỡ không cần thiết.

“...Hah,” Cabelon thở dài.

Câu chuyện Anh hùng—nó là quyền năng của Thất Ác Thánh mà Haster được thừa hưởng. Kỹ năng phòng thủ khỏe nhất tùy vào điều kiện. Nếu anh ta nhận sát thương trong vòng 2 phút khi đang tiêu thụ các tài nguyên, và nếu đó là sát thương do ‘các kỹ năng’ hoặc ‘phép thuật’ gây ra, anh ta sẽ miễn nhiễm sát thương.

Điều buồn cười là, có một bất lợi chí tử ở chỗ nó không có tác dụng lên các công kích thông thường, nhưng cú phản đòn mà Cabelon vừa dùng lại là kiếm thuật được phân loại như một ‘kỹ năng’. Thế nên, Haster đã bình an vô sự.

“Nó là một quốc gia điên rồ. Một con quái vật như ngươi chỉ đơn thuần là một con chó săn được cử đi để bắt ta. Ngươi—tới mức này thì không phải ngươi ngang cơ Muller rồi à? Có vẻ như đến cả thanh kiếm của Muller cũng không dễ dàng cắt được ngươi,” Cabelon sụm xuống do không thể đỡ được uy lực của vũ khí rồng và đã thật lòng lên tiếng.

Ông ta đồng ý với kết quả. Cabelon mất ý chí phản kháng và nói những gì mình muốn. Tác động dội lại là rất lớn.

Một NPC danh tiếng - rõ ràng là một thượng nhân - đang đánh giá Haster sánh ngang với Thánh Kiếm Muller. Tuy chỉ là phán đoán cá nhân, nhưng vì đã từng có tiền lệ Grid trở thành một Bậc chí tôn với tư cách một người chơi nên mọi người không thể dễ dàng bác bỏ chuyện này được.

Chưa kể, đây còn là Haster. Một game thủ chuyên nghiệp là huyền thoại trong những huyền thoại. Đã có lúc, anh ta thân thiết với Grid đến mức bị hiểu lầm là đã đổi nghề sang ‘Người kế vị Grid’. Thậm chí còn có thời điểm anh ta bị phát hiện đang điều khiển các Bàn tay Thần của Grid như thể chúng là tay chân của chính mình. Không đời nào Grid có thể cứ vậy mà để các Bàn tay Thần lại cho bất cứ ai, nên người ta đã thì thầm với nhau rằng Haster thật sự đang gần trở thành một Bậc chí tôn.

“......”

Haster ngượng ngùng. Trên thực tế, may rủi chiếm tới 90% trong chiến thắng nên chuyện này xấu hổ lắm. Dù vậy, như đã nói từ đầu, anh ta đang ở vị trí phải để ý đến ánh mắt của mọi người.

Anh ta không cố phủ nhận suy đoán của Cabelon. Từ đầu thì, lý do Cabelon đánh giá cao anh ta tới vậy không chỉ vì khả năng phòng ngự của Haster. Anh ta được đánh giá cao do khả năng loại bỏ âm thanh của mình và sử dụng ngược mana của người khác. Bất luận thế nào, các kỹ năng của anh ta cũng đã được phản ánh tới mức độ nào đó.

“Biết đâu được? Chừng nào Muller còn quyết định phục vụ Thần Grid, tôi sẽ không trao đổi chiêu thức với ông ấy.”

“Hả? Muller đó đang phục vụ kẻ khác sao? Chẳng phải là ân huệ tạm thời thôi à? Không thể nào.”

“Nếu ông không tin thì tự đi mà kiểm tra. Hãy cùng quay về Reinhardt.”

Haster đã tóm được Cabelon và dùng cuộn phép quay về. Các sát thủ theo sau họ từng người một. Họ không quên bồi hoàn cho chủ nhà hàng.

***

“Anh gửi tôi một yêu cầu hỗ trợ mà lại tự mình xử lý á...?”

“Tình cờ là nó lại thành thế này, nên là...” Haster gãi râu.

Lauel có biểu cảm có phần khó hiểu lúc nhìn Haster - người đang xấu hổ sau một thành tích đáng tự hào. Rồi Lauel sớm mỉm cười. “Người hùng thống lĩnh một thời đại chỉ có một sự sụt giảm thôi chứ không phải gục ngã. Tôi tôn trọng anh.”

Bắt giữ Cabelon là một thách thức khó khăn. Không dễ tìm được tung tích của ông ta. Ngay cả khi họ tìm được thì khuất phục ông ta cũng chả dễ dàng. Cabelon có những kỹ năng mà tới cả Kraugel cũng thừa nhận. Đây là lý do Lauel lập tức phái đi những người giỏi nhất của thành phố sau khi được Haster báo là đã tìm thấy Cabelon. Chỉ riêng màn trình diễn của Haster trong việc đánh Cabelon thôi là đã vượt xa kỳ vọng của Lauel rồi.

Thánh Kiếm Muller đã tới và rướn một bên lông mày khi ông ấy thấy Cabelon đang ngồi trong một góc.

“Thợ săn tàn tích? Ông là người mạo danh đệ tử của ta à? Thật không thể tin được. Ta không biết là ông còn sống trong suốt thời gian qua...”

“Chả có quy tắc nào nói ta nên chết khi ông, Muller, và Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ còn sống.”

Cabelon khịt mũi.

Muller xác nhận diện mạo của ông ta lần nữa và bảo Lauel, “Cậu đã cứu được một báu vật vĩ đại rồi đấy.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!