Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1839: Chương 1833

Chương 1833

Một thợ săn tàn tích sao? Các tàn tích cổ đại đã thức tỉnh kể từ sự thay đổi của thế giới. Có quá nhiều thông tin mà ngay cả khả năng của đoàn thám hiểm Chồn hôi cũng không thể lật mở. Tất nhiên, đó là một vấn đề mà thời gian sẽ giải quyết. Người chơi thì đang tăng trưởng đều đặn. Thế nhưng, Vượt hạng vũ trang Hội có nghĩa vụ phải duy trì vị trí dẫn đầu. Nói thời gian quý hơn vàng quả là không sai.

‘Ông ta là một thợ săn tàn tích. Đây là lý do Cabelon có thể tới Lăng tẩm Không Con sớm hơn bọn mình một bước. Có khi nào tạo tác dựa trên con mắt kia cũng là một tạo tác do Cabelon tự mình trục vớt không?‘

Lauel đã khám phá ra danh tính của Cabelon và cảm thấy hào hứng theo nghĩa tích cực. Trên thực tế, Muller đã mô tả Cabelon như một báu vật đó thôi? Cái người mà anh tưởng là một lực lượng thù địch thực chất lại là một nhân tài có giá trị.

Đôi mắt Lauel dần uốn cong thành hình nửa vầng trăng.

Cabelon khịt mũi. “Ta chả phải báu vật gì, mà là một người đã về hưu. Đừng có nhìn ta bằng những con mắt kỳ vọng.”

“Một người về hưu à? Ta không biết là một người có cái mũi hếch cao như ông lại nói một điều như thế ngay cả khi đó là lời đùa cợt đấy.”

“Hmph, khi ta thậm chí còn không thể nhìn thấy trước mặt mình thì có cái mũi nào cần được bảo vệ chắc?”

Nhìn vào hành vi thường thấy của Cabelon, khó mà tin rằng ông ta bị mù.

Khả năng sử dụng thính giác của ông ta để đọc mọi diễn biến xung quanh mình không khác gì một người có thể nhìn thấy. Không, trái lại, ông ta còn vượt trội hơn người thường tới mức người ta phải thắc mắc liệu ông ta có những con mắt đằng sau gáy. Ngoài ra, có được thị lực một cách chóng vánh qua việc sử dụng các tạo tác là điều hoàn toàn khả thi.

Tuy nhiên, bản thân Cabelon dường như có một mặc cảm lớn về việc mình bị mù.

Quả thật. Phải mất bao nhiêu nỗ lực để ông ta trở thành con người như bây giờ chứ? Đương nhiên, những kẻ có thể nhìn không nên liều lĩnh thử hiểu lòng dạ của những người không thể nhìn.

“Những con mắt đó... ông đánh mất chúng về tay Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ đúng không?”

“Thôi nói nhảm đi. Ông nghĩ là sự can đảm của ta đủ lớn để xúc phạm lão già đó à?”

“Ta đưa ra phán đoán vì ta không biết mọi người sẽ thay đổi ra sao qua hàng trăm năm. Chuyện tốt là ông đã không đánh mất chúng vào tay Tên cướp Đại tài.”

“...Mất đi cặp mắt của ta là một tai nạn đơn giản thôi. Ta không phản ứng được với một mối đe dọa đang rình rập trong phế tích. Lần nào ta cũng chuẩn bị, nhưng điều đó cũng không thể hoàn hảo được.”

“Sau đó ông đã mài giũa kiếm thuật của ta như một sự đảm bảo nhỏ hả?”

“Đúng, những bí kỹ ông để lại trên khắp thế giới khá là hữu ích. Ta không thể tìm được các bí kỹ cấp độ khởi đầu, nên có vẻ là kiếm thuật của ta khá thiếu sót.”

“Không có bí kỹ cấp độ khởi đầu nào cả. Kiếm thuật của ta vốn dĩ được sắp xếp cho một kiếm sĩ tài năng, nên ta cảm thấy không cần dạy những điều cơ bản.”

“...Khốn nạn. Vận xui của ta vẫn như thế.”

“Ưm? Có vấn đề gì sao?”

“Thôi quên đi. Cứ làm những gì ông muốn. Thích luộc hay nướng ta thì tùy.”

Ngay từ đầu, lý do Cabelon trở nên mê mẩn với bí kỹ của Muller hoàn toàn là để sinh tồn. Ông ta chẳng có mối quan hệ tốt đẹp gì lắm với Muller khi họ còn hoạt động, vì vậy chuyện này khiến niềm kiêu hãnh của ông ta bị tổn thương, nhưng ông ta đã quyết định đó là điều tốt nhất. Đã được hàng trăm năm kể từ đó rồi. Ông ta thậm chí còn vun đắp thượng tính sau hàng trăm năm đánh bóng kiếm thuật của Muller - thứ mà ông ta đã học để sống sót.

Từ đó trở đi, tình hình đã đảo ngược. Cabelon buộc phải hoàn thiện kiếm thuật của mình. Ông ta qua lại giữa Lục địa phía Tây và Lục địa phía Đông để tìm các bí kỹ của Muller vẫn chưa được tìm thấy. Trong quá trình đó, ông ta gặp Thánh Kiếm của thời đại hiện nay và mọi thứ đã trở nên rối rắm từ lúc ấy.

Kraugel—ông ta cố gắng để lấy một bí kỹ từ anh chàng chắc hẳn đã trở thành Thánh Kiếm từ việc tìm kiếm một bí kỹ xếp hạng cao hơn của ông ta, song ông ta không thành công. Vấn đề là Thánh Kiếm quá hùng mạnh để đàn áp được bằng vũ lực.

Bằng cách nào đó, ông ta rốt cuộc đã ở Reinhardt và vướng vào một mối quan hệ xấu với cái quốc gia quái dị mới toanh tên là Đế chế Vượt hạng vũ trang này. Sau cùng, Muller tưởng chừng như đã chết đã quay lại khi còn sống nhăn răng. Việc ông ta đang dựa dẫm vào kiếm thuật của Muller để sinh tồn đã bại lộ. Ông ta còn bị bắt quả tang tự nhận là đệ tử của Muller...

Nó ô nhục đến mức ông ta muốn cắm mũi vào nước rửa bát và chết luôn. Cabelon căm hận toàn thể cái tình hình này.

“Tên biến thái giả vờ là một người mù và Thánh Kiếm đương thời... ta muốn nguyền rủa thế giới nơi những tên khốn như thế với tài năng quái dị đang hung hăng làm loạn.”

“Giả vờ mù?” Muller nghiêng đầu và nhìn Haster.

Haster lập tức phủ nhận. “Tôi chưa bao giờ làm thế.”

“Haha, người bạn đó đã đáng nghi từ lâu rồi. Hơn thế thì, Cabelon. Giờ là lần đầu tiên ta biết được tên của ông. Những trao đổi của chúng ta tuy khá tích cực, nhưng có hơi đắng cay khi chúng ta thậm chí còn chưa trao đổi tên tuổi.”

“Ông là người đối xử với ta như một tên trộm mộ. Ông thậm chí còn không cho ta cơ hội nói ra tên của mình. Giờ ông lại nói nhảm như thế...”

“Chuyện đó từng xảy ra sao...? Ồ, ta nhớ rồi. Ông đang đào những ngôi mộ của người chết khi ta lần đầu gặp ông. Ta đã hiểu lầm một thời gian. Lúc đó, ta đã nghĩ là ông đang làm vậy vì những mục đích ích kỷ.”

“Ông còn chẳng cho ta một cơ hội để tự bào chữa. Sau đó ta chả quan tâm nữa.”

“Đó là hiểu lầm thôi. Chẳng phải do Tên cướp Đại tài mà ông đã bế quan sao? Về sau, ta muốn xin lỗi, nhưng lại không có được cơ hội. Chà... tình trạng của ta hồi ấy cũng đang tệ đi.”

“Cái đó... chính xác thì Cabelon đã làm gì ạ?” Lauel xen vào khi vẫn đang im lặng quan sát 2 người có một cuộc trò chuyện thú vị. Đó là vì từ khoảnh khắc Muller gợi lại những năm về sau của mình, cuộc trò chuyện đã chợt dừng lại và một sự im lặng khó xử ập đến.

“tA lÀ mỘt TêN tRộM mỘ cHuYêN đÀo BớI nHữNg NgÔi Mộ CủA nGưỜi KhÁc,” Cabelon cười khẩy và mỉa mai đáp lại.

Nó rất khó chịu vì ông ta nhớ lại gương mặt nhếch mép của Muller.

Muller giải thích thay cho Cabelon, “Ông ta là một người bạn lang thang vô định để tìm kiếm các tàn tích bị ẩn giấu, thu thập những tạo tác cổ xưa và tặng chúng cho các anh hùng của thời đại, cố gắng đóng góp cho nền hòa bình của thế giới. Ông ta không được biết tới rộng rãi vì không hề tiết lộ danh tính của mình, nhưng ông ta cũng là một vị anh hùng.”

“...Tất cả những thứ đó là trong quá khứ rồi.” Cabelon cúi gằm đầu. Biểu cảm của ông ta rất tối tăm.

“Ông đã không thể phục vụ mọi người từ lúc ông đánh mất đôi mắt của mình.”

“Sai, chính xác mà nói, ta đã không thể làm vậy cách đó lâu rồi.”

Âm thanh nghiến răng thật rợn người.

“Ta bị ép phải im hơi lặng tiếng vì Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ, cái lão già điên khùng đó.”

“Đó là một vận rủi. Người bạn này đã có được một tạo tác mà Tên cướp Đại tài nhắm tới trước...”

“Cho tới lúc đó, ta thậm chí còn chả biết Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ là ai. Một lão già khùng điên đã bay vào và bẻ gãy tay chân của ta... tên Baal mà ta gặp lúc trước còn dễ thương chán so với lão già ấy.”

“......”

Các câu đố đã gắn lại với nhau một cách tự nhiên.

Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ—theo lời Grid, ông ấy là một kẻ bất thường đã vô số lần chứng kiến và trải qua sự hủy diệt lẫn sáng tạo của thế giới.

Tên cướp Đại tài chỉ có một mục đích—đó là thu thập các báu vật mà Rồng Phản quang để lại bất cứ khi nào thế giới bị hủy diệt. Nghe nói việc đó là để phá vỡ chuỗi hủy diệt. Có lẽ từ quan điểm của mình, ông ấy không thể cho phép người thường đang sống trong một thời đại chạm vào những báu vật của Rồng Phản quang.

Một ngày nọ, Cabelon vô tình nhận được thứ gì đó được cho là một báu vật của Rồng Phản quang và ông ta hẳn đã bắt đầu bị Tên cướp Đại tài áp bức. Nỗi bất hạnh mất đi đôi mắt trong khi bí mật làm việc đã gối chồng lên và dẫn đến tình trạng hiện nay của ông ta.

‘Kiểu gì thì, đây cũng là kết luận.’

Cabelon là một người có tài đến khó tin. Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ đã hoạt động trong một thời gian dài. Tiểu sử rằng Cabelon đã chiếm được báu vật trước cả Tên cướp Đại tài - người mà ngay cả Grid còn gọi là một con quái vật - rồi sau đó bị trả thù đã chứng minh cho các khả năng của ông ta.

‘Tất nhiên, nó có thể là kết quả của sự may mắn tuyệt đối.’

Bất luận thế nào, cũng nên lưu ý rằng ông ta đã xoay xở để đi trước Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ một lần. Hơn nữa, Vượt hạng vũ trang Hội có đội Thám hiểm Chồn hôi. Họ suy đoán rằng sức mạnh tổng hợp giữa Cabelon - một chuyên gia về tàn tích - và đội Thám hiểm Chồn hôi sẽ là rất lớn.

“Xin chúc mừng, Cabelon, với việc trở thành một thành viên của Đế chế Vượt hạng vũ trang.”

“...Hả? Ai bảo thế?”

“Các tù nhân thì không có quyền con người. Luật là vậy.”

“Ah, ta sẽ làm một tên nô lệ. Thế thì cắt đứt tay chân ta trước đi. Chỉ khi đó các ngươi mới có thể mấp mé đối phó được với ta.”

“Không. Từ hôm nay trở đi, chúng ta là một gia đình. Tôi sẽ tin tưởng ông.”

“...Ngươi điên rồi à?”

Tên này vừa nói tù nhân không có quyền con người và giờ thì họ lại là một gia đình sao? Muller nháy mắt với Cabelon đang chết lặng. Ông ấy hy vọng rằng cảm giác dễ chịu này có thể được truyền tải ngay cả khi Cabelon không thể nhìn.

“Ông cũng nên tin tưởng họ đi. Từ những gì ta trải nghiệm, đế chế của thời đại này là một nơi rất đáng sống.”

“Ta không thể tin ông khi ông nói một điều như thế...”

Cabelon vẫn cảm thấy hổ thẹn. Tình huống cưỡng chế này thật khó chịu theo nhiều cách và sự bất mãn thì cứ thế mà chồng chất lên.

“Ông có muốn gặp các đồng sự mà ông sẽ làm việc cùng trong tương lai không? Họ vừa trở về từ một chuyến thám hiểm và đang ở tại cung điện.”

Lauel tiếp tục xô đẩy. Anh ép Cabelon về phía đội Thám hiểm Chồn hôi. Dưới góc nhìn của Haster thì chuyện này là không mong muốn.

‘Cho ông ta thời gian thì tốt hơn còn gì? Việc xây dựng lòng tin từ từ và đợi tới khi ông ta mở lòng là điều bình thường.’

Tại sao Lauel lại vội vàng như thế? Câu hỏi đã nhanh chóng được giải đáp.

“Cái khoan đẹp gớm... nó chạy bằng pháp lực à? Công suất thật đáng kinh ngạc. Hồi ta còn trẻ, ta thậm chí không thể mơ ước về thứ này và đã phải dùng xẻng để đào đất từng nhát một.”

“Hãy nhìn cả cái này nữa. Nó là một cái đầu dò được tạo ra bởi một kỹ sư cự nhân tộc...”

“Hờ...”

“......”

Công xưởng của đội Thám hiểm Chồn hôi. Tại một nơi lưu trữ đủ các loại vật phẩm thăm dò thám hiểm, cặp mắt của Cabelon tỏa sáng như một đứa trẻ bắt gặp một kho báu vật.

Thật sự—ông ta vận hành tạo tác con mắt nhân tạo của mình và tỏ ra vô cùng hào hứng khi tận mắt kiểm tra các vật phẩm thám hiểm.

Trên mặt ông ta thậm chí còn có một nụ cười lúc nói chuyện với Chồn hôi.

“Có niềm hạnh phúc mà anh chỉ có thể cảm thấy khi làm điều anh yêu thích thôi,” Lauel nói trong khi trông rất tự hào.

Anh đã dự kiến tình huống này ngay từ đầu.

‘Cậu ta là một chàng trai trẻ chúng ta không nên nghi ngờ.’

Haster cũng hết sức tự tin vào Lauel. Sau đó khoảng 1 tháng...

Đó là ngày các huyền thoại và thượng nhân được Vượt hạng vũ trang Hội bảo vệ đã vào trong lãnh địa của Vượt hạng vũ trang Giới.

Grid bổ nhiệm Asuka làm thiên sứ cuối cùng và công bố, “Bây giờ chúng ta sẽ có một cuộc viễn chinh.”

Tuy lâu hơn dự kiến, nhưng sự chuẩn bị thì đã kỹ lưỡng. Các vũ khí và giáp rồng được tạo ra và cung cấp cho tất cả những người tham dự của đoàn viễn chinh này. Thậm chí còn có những vũ khí và áo giáp được cường hóa bằng các cuộn phép cổ đại. Chưa kể, còn có cả những dấu ấn phù hợp cho từng cá nhân.

Họ đã bảo vệ thành công hầu hết các mục tiêu tiềm năng của Baal và sự an toàn của Reinhardt đã được tái kiểm tra. Tình hình ở địa ngục thì đang được Yura truyền đạt trong thời gian thực qua việc tương tác với Leraje và Eligos.

‘Hoàn hảo rồi.’

Không gì có thể tốt hơn được nữa.

Kurarararara!

Một con rồng bay tới bên cạnh Grid và ngồi xuống. Đó là một con rồng to đến nỗi khiến những bức tường cao của lâu đài phải rung chuyển. Đó là Ác Long Bunhelier - nhìn xuống những con người dưới mặt đất trong khi phì ra một hơi thở màu đen tuyền. Trong quá khứ, ông ta đã gây ra sợ hãi và tuyệt vọng khi lần đầu xuất hiện trước mặt mọi người. Tồn tại xa xôi được chỉ định như ứng cử viên trùm cuối lúc này đã ở cạnh Grid.

Grid đặt bàn tay anh lên cơ thể Bunhelier để gây một hiệu ứng kịch tính và anh quét qua gương mặt của những người đã tập trung trong quảng trường.

Vượt hạng vũ trang Hội cùng người dân của đế chế.

Những người nổi tiếng và người chơi thông thường trong mọi lĩnh vực.

Nhiều loại người đã được tập hợp. Họ có tới hàng trăm ngàn. Cũng có hàng chục ngàn máy quay truyền thông từ khắp nơi trên thế giới nữa. Số người đang xem khoảnh khắc này qua màn hình ít nhất sẽ là hàng tỷ.

Kể từ giờ, Grid sẽ bày tỏ những lời mà anh không thể kìm nén. Tất cả mọi người đều biết điều đó. Thế nên, họ run rẩy.

“Ngày hôm nay, chúng ta sẽ cắt đứt cội nguồn của sợ hãi và tuyệt vọng.”

“Waaahhhhhhhh!”

[Đơn Nhất chi Thần Grid đang viết nên trang sử thứ hai bảy.]

[Trang sử bắt đầu với lời tuyên bố tiêu diệt cội nguồn của mọi cái ác.]

Trang sử—cuộc viễn chinh - sẽ đi vào lịch sử của Satisfy như là cuộc tập kích vĩ đại nhất - đã bắt đầu. Đó là trận chiến cuối cùng hoặc là cửa ngõ sau chót để đến với trận chiến cuối cùng.

Các phương tiện truyền thông trên khắp thế giới đã xuất bản những tiêu đề rất khác nhau. Seoul, Tokyo, Washington D.C., Luân Đôn, Bắc Kinh, Paris, Berlin, New Delhi, Mát-xơ-cơ-va, vân vân—vào ngày này, những thành phố chính vòng quanh thế giới, gồm cả những thành phố thủ đô, đã trở nên câm lặng.

Xe hơi biến mất khỏi đường phố và chỉ có những ánh đèn từ các tòa nhà là rực sáng. Đa số mọi người đang ngồi trước một chiếc TV hoặc máy tính.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!