Chương 1854
Tại dòng sông luân hồi...
Một tiếng ồn khủng khiếp đã vang lên trong hàng chục phút rồi.
Đó là hậu quả từ sự sụp đổ của một con đập vô hình—con đập được tạo ra bởi sự biến dạng của địa ngục, và giam giữ các linh hồn dưới dòng sông.
“Cảm ơn cậu.”
“Cảm ơn cậ...”
Những linh hồn được giải thoát—họ bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với Kraugel khi cuối cùng cũng trút bỏ được nỗi buồn phiền lẫn đau đớn mà họ đã trải qua muôn kiếp và bắt đầu bước vào con đường luân hồi.
“Tôi sẽ không quên những lời trăng trối của các bạn và sẽ chuyển chúng cho Grid.”
Thay mặt các bạn, tôi sẽ chuyển lời của các bạn tới cho Grid đang không ở đây.
Kraugel nghĩ vậy và hứa. Các linh hồn ngơ ngác một lúc trước khi mỉm cười. Trái với suy nghĩ của Kraugel, các linh hồn cũng biết ơn anh. Đó là vì anh đã hét lên rằng Grid chắc chắn sẽ đánh bại Baal và trao cho họ hy vọng. Nhờ anh mà họ đã chịu đựng đau đớn trong một thời gian. Đây là một phước lành to lớn cho các linh hồn.
“Kiếp sau, chúng tôi sẽ đền đáp công lao cho cậu và Grid.”
Đây là những lời của một linh hồn. Nó mờ đi nhanh đến nỗi Kraugel không thể nhìn kỹ diện mạo của linh hồn, nhưng anh có thể thấy cái đầu cạo trọc cùng đôi mắt sâu thẳm. Anh nghĩ linh hồn này khi còn sống phải là một vị hành giả giống như hòa thượng.
Vòng đời.
Luân hồi—Kraugel có một ý tưởng mơ hồ về giá trị của khái niệm này. Các linh hồn đã bắt đầu chuẩn bị để luân hồi nhờ vào Grid. Khi một ngày nào đó họ được tái sinh thành quái thú hoặc con người sống trên bề mặt, có lẽ họ sẽ mơ hồ yêu quý Grid cùng các chiến binh của đoàn viễn chinh. Chẳng phải những cảm xúc này sẽ tập hợp lại để chúc phúc cho Grid và Đế chế Vượt hạng vũ trang hay sao?
“Đế chế bất tử.”
Ngay sau đó, Eligos xen vào.
“Chừng nào tiềm thức của họ còn nhớ các sự kiện của tiền kiếp sau khi họ được tái sinh, ngay cả khi chỉ là chi tiết nhỏ nhất, đế chế của Grid sẽ là bất diệt. Họ sẽ không ngồi yên và mặc kệ quốc gia cũng như mọi thứ mà Grid đã tạo ra. Theo bản năng, họ sẽ muốn bảo vệ nó.”
Các quốc gia vĩ đại trong suốt lịch sử thường được ra đời từ sự kết hợp giữa thế lực quân sự hùng mạnh, các chính trị gia tài ba, và thời điểm thích hợp. Diễn tả nó như một món quà từ thiên đường thì cũng đúng. Thế nhưng, không một quốc gia nào tồn tại mãi mãi. Rốt cuộc, họ đã suy tàn và sụp đổ.
Tuy nhiên, Đế chế Vượt hạng vũ trang sẽ tồn tại mãi mãi. Mặc dù đó chỉ là lời tuyên bố của một ác quỷ... Kraugel vẫn đồng tình với điều đó.
“Tôi đoán vậy.”
Bỏ qua những lời chúc phúc và sự giúp đỡ của các linh hồn đã luân hồi, chẳng còn lại nhiều thế lực có thể đe dọa Vượt hạng vũ trang Hội ngay lập tức. Nếu phải kể tên thì có mỗi các Cổ Long, Hoàn Quốc, và Asgard thôi còn gì? Trong số chúng, các Cổ Long dường như có sự trao đổi sâu sắc với Grid, trong khi Thần Trời và Tiểu Tinh Vương của Hoàn Quốc có cảm giác thấp kém hơn. Có lẽ chỉ Asgard là có thể làm gián đoạn con đường của Grid.
Lúc Kraugel đang nghĩ vậy...
“......”
Eligos đứng trên vách đá và nhìn đoàn linh hồn đã được giải thoát. Đột nhiên, hắn thay đổi vị trí của mình bằng chuyển động tốc độ cao. Trước khi bất cứ ai nhận ra, hắn đã leo lên trên Chó ba đầu, rút kiếm, và nhìn lên bầu trời.
“......”
Kraugel không hơi đâu hỏi chuyện gì đang xảy ra. Là vì anh cũng có thể cảm nhận được những dấu vết đang đến gần hơn.
Chẳng mấy chốc—
Một làn sóng không khí cực mạnh dường như ập lên đầu họ. Rồi một giọng nói ảm đạm vang lên.
““Ta... không được quên kiếp trước của mình. Ta không thể đạt được sự giác ngộ trong trạng thái này.””
Đại Tinh Vương—Kraugel có quen với cái tên của linh hồn vừa dừng lại ngay trước khi rơi vào dòng sông vẫn đang cuộn xoáy.
Con trai của Thần Trời, một Vị thần Khởi nguyên—một vị thần đã rơi vào địa ngục sau khi mắc mưu của em trai ông ấy - Tiểu Tinh Vương. Cuối cùng, ông ấy đã bị Baal lừa và biến thành khối thịt đỏ. Những phân đoạn liên quan tới ông ấy vẫn chưa được tiết lộ tỉ mỉ. Tuy nhiên, dễ dàng đoán được ông ấy đã trải qua khổ đau nhiều tới mức nào chỉ từ việc nhìn vào nội dung đã biết vắn tắt. Ông ấy hẳn đã có một mối hận thù rất sâu sắc.
““Chẳng lý nào một Bậc chí tôn như ta lại tiêu vong... Ta phải tới bề mặt trong tình trạng này và gặp em trai ta.””
“Sự biến mất của một Bậc chí tôn mà không hợp lý sao? Baal cũng đã nói nhảm trước khi ông ta chết đấy.”
Chó ba đầu nhảy về phía trước. Nó nhảy xuống một vách đá và đã lập tức tấn công Đại Tinh Vương.
Hắc Kỵ sĩ Eligos—kiếm thuật kỳ lạ của hắn - đã từng gây rắc rối cho Grid trong một khoảnh khắc - gây ra những vết thương mới trên linh hồn của Đại Tinh Vương - vốn đã có đầy vết thương. Hắn không ngừng dồn ép Đại Tinh Vương đã suy yếu, với hy vọng mau chóng dìm ông ấy xuống sông.
“Ta không thể tha thứ việc ngươi đi ngược hướng chảy của dòng sông khi nó đã lấy lại dòng chảy ban đầu. Đó là chuyện của ngươi. Ta thấy tiếc cho ngươi, nhưng ta không thể để ngươi muốn làm gì thì làm. Nó có thể trở thành một cơ hội để khiến các quy tắc sụp đổ một lần nữa.”
Ham muốn của Eligos là trở thành đại diện của địa ngục. Hắn hy vọng rằng người ta sẽ nghĩ về hắn ngay khi họ nghĩ về địa ngục. Đó là một quan niệm hoàn toàn khác với việc trở thành chủ nhân của địa ngục. Đó là một kiểu vinh dự. Bởi vậy, Baal không buồn phá vỡ nguyện vọng của hắn. Bất luận thế nào, Baal giờ cũng chết rồi và địa ngục đang lấy lại hình dạng ban đầu của nó.
Eligos mơ ước trở thành đại diện của địa ngục và hắn thậm chí còn mê mẩn hơn với vai trò của mình như là kẻ gác cổng địa ngục. Hắn đấu tranh để bảo vệ các quy tắc của địa ngục cuối cùng đã được khôi phục.
Eligos và Đại Tinh Vương va vào nhau nhiều lần, khiến dòng sông lần nào cũng hắt nước ra.
Một cầu vồng vốn không có trong địa ngục đã xuất hiện. Đó là một cảnh tượng chỉ có thể thấy được nhờ mặt trời mọc sau khi mặt trăng địa ngục biến mất.
“......”
Kraugel không rảnh can thiệp. Trong một tình huống mà anh không thể phán xét đúng hay sai thì hành động khinh suất là điều rất ngu ngốc. Anh cũng thấy phiền khi Đại Tinh Vương có một mối hận thù sâu đậm. Ông ấy chắc chắn là một thực thể tốt bụng, nhưng khó mà dự đoán ông ấy sẽ gây ra những biến số gì nếu lên tới bề mặt trong trạng thái này.
‘...Mình nghĩ để Eligos thì tốt hơn.’
Anh không bao giờ nghĩ sẽ có ngày anh cổ vũ cho một ác quỷ. Nét mặt Kraugel đanh lại lúc anh cảm thấy điều gì đó kỳ lạ.
“Phải có một cách lên bề mặt mà không băng qua dòng sông luân hồi.”
Có một tồn tại chính trực độc nhất vô nhị giữa những linh hồn đang di chuyển trong khi giao phó thân thể họ cho dòng chảy của con sông. Hình dạng cũng khác biệt nữa. Ông ấy trông như một người sống, giống Đại Tinh Vương, khác với hầu hết những linh hồn đã phai mờ còn lại.
“...Madra?”
Cái tên của linh hồn đã được xác nhận. Rồi hình ảnh của linh hồn đang mau chóng tiếp cận đã chiếu lên đôi mắt đang từ từ mở to của Kraugel.
“Ta sẽ rất biết ơn nếu cậu dạy ta cách leo lên bề mặt với những ký ức và linh hồn hiện tại của ta.”
Đây là yêu cầu của Madra lúc ông ấy thu hẹp khoảng cách trong chớp mắt. Các cơ bắp phát triển tốt trên cẳng tay của ông ấy đã giúp thể hiện kiểu kiếm thuật ông ấy sẽ biểu diễn.
Kraugel đang suy ngẫm Madra là kiểu tồn tại gì thì Eligos la lên với anh.
“Họ là các thực thể đã phải chịu khổ đau trong thời gian ngắn vài năm hoặc dài tới hàng ngàn năm. Nói rằng họ đã bị loạn trí vô điều kiện là đúng, trừ khi khả năng bẩm sinh của họ là ngay thẳng và mạnh mẽ. Đừng bận tâm đến ông ta và cứ kệ ông ta đi.”
Đừng trông mặt mà bắt hình dong.
Đây là điểm mấu chốt của lời cảnh báo.
Kraugel không thực sự đồng tình. Trên thực tế, hầu hết các linh hồn đều đang trôi theo dòng sông một cách tĩnh lặng. Khó mà tin rằng linh hồn của một người được gọi là anh hùng hồi còn sống có thể bị loạn trí ngay cả khi những linh hồn bình thường trông như thế này.
Dĩ nhiên, điều này không mang nghĩa anh có ý định tin tưởng và giúp đỡ Madra. Chẳng có lý do nào cho điều đó cả.
“Tôi là một con người bình thường chả liên quan mấy đến địa ngục... Tôi không thể trả lời câu hỏi của ông.”
“Đúng, cậu trông như một con người bình thường. Cậu không có vẻ gì là đã chết hay là một ác quỷ. Đó là lý do ta đang nhờ cậu. Tại sao cậu tới được địa ngục? Nói cho ta cậu đã sử dụng thứ gì là đủ rồi.”
“Này. Ta đã nói là đừng nhúng mũi vào mà?”
Eligos can thiệp khi hắn rời khỏi Đại Tinh Vương trong thời gian ngắn và quay về bên cạnh Kraugel.
“Hồi còn sống họ là kẻ càng mạnh và càng đặc biệt thì sống mũi của họ càng cao và họ càng bị ám ảnh với những mối hận thù. Họ thậm chí còn loạn trí hơn các linh hồn bình thườ...”
Những lời của Eligos đã bị cắt đứt giữa chừng. Đó là do Ý chí Vô dạng. Chính Madra đã sử dụng một thanh kiếm làm từ năng lượng vô dạng.
Bát Bách Thiên Binh Kiếm thuật—cứ như đang nhìn vào Kiếm Không gian vậy. Trái đất tách đôi ra xung quanh nơi Eligos đang đứng.
“...Giúp ta với,” Eligos công khai cầu cứu lúc hắn bị bao vây bởi Đại Tinh Vương và Madra - đã đuổi theo hắn trước khi hắn kịp nhận ra.
Tại thời điểm này, Kraugel cũng khó có thể đứng yên. Anh nhớ lại nhiệm vụ mà Grid giao cho mình—đó là nhiệm vụ hợp tác với Eligos. Grid trao một nhiệm vụ như vậy vì Grid tin Eligos. Kraugel tin tưởng hắn thì cũng đúng thôi. Hơn nữa, quá trình thanh tẩy địa ngục chỉ vừa mới bắt đầu. Tình hình chưa kết thúc và nhiệm vụ của Kraugel vẫn đang tiếp diễn.
“...Ta sẽ thử.”
Kraugel rút Chiều tà ra và nắm chặt nó.
“Thứ đó không tầm thường.”
Biểu cảm trên mặt Đại Tinh Vương và Madra trở nên nghiêm túc.
Đó là một thời khắc căng thẳng.
‘Linh khí này?’
Madra vẫn đang theo dõi sát sao sau khi nhận ra danh tính thực sự của Kraugel là Thánh Kiếm. Rồi ông ấy chợt đưa mắt về phía dòng sông. Đó là vì ông ấy phát hiện ra một hiện diện mà mình đã để vuột mất trong nhiều năm.
“Pagma...”
Một trong những người ông ấy luôn muốn gặp. Không phải là theo một cách tốt đẹp.
Gương mặt Madra nhăn lại một cách kỳ lạ lúc ông ấy nhớ về nỗi sỉ nhục khi bị tên khốn này phục sinh và sử dụng như một tử vong hiệp sĩ, cũng như sự cô độc và đau đớn mà ông ấy phải chịu đựng vì điều đó.
“L... liệu ta có thể giúp cậu... dù chỉ một chút không?” Linh hồn của Pagma bay lên từ dòng sông và chầm chậm tiếp cận hiện trường. Ông ấy là một bóng hình tiều tụy so với Madra chứ đừng nói đến Đại Tinh Vương. Ông ấy có hình dạng rất mờ như hầu hết các linh hồn bình thường. Linh hồn của Pagma yếu đến nỗi sẽ chẳng có gì lạ nếu ông ấy biến mất ngay tức khắc. Giọng nói của ông ấy không hề được nối vào nhau cho chỉn chu.
Thế nhưng, Kraugel tin vào ông ấy. Bởi vì ông ấy là một trong những nguồn gốc của Grid. Bất chấp vẻ bề ngoài của ông ấy, ông ấy sẽ không bao giờ yếu ớt.
Giờ cũng là lúc Pagma vừa mới chứng kiến những hoạt động của người kế vị mình. Rất có khả năng ông ấy đã có được nguồn cảm hứng tuyệt vời và rèn luyện ảnh trí của mình.
“Tôi sẽ rất vui vì sự giúp đỡ của ông.” Câu trả lời của Kraugel là tín hiệu.
[Bạn đã bị ám bởi linh hồn của Thợ rèn Huyền thoại ‘Pagma’.]
[Kiếm Vũ Pagma đã được kích hoạt.]
[Kỹ năng Nghề thủ công của Thợ rèn Huyền thoại đã được kích hoạt.]
Giống hệt như cách Grid hòa hợp với linh hồn của Braham trong quá khứ. Kraugel cũng đã trở thành một với linh hồn của một huyền thoại. Đó là một khoảnh khắc mang tính chất lịch sử đến mức những con mắt của Eligos tràn đầy sự mong đợi. Cơ mà, thực tế thật khủng khiếp.
[Cấp độ kiếm thuật của bạn cao hơn Kiếm Vũ Pagma.]
Trong quá khứ, khi Grid trở thành một với Braham, anh đã nhận được chỉ số trí tuệ cao cùng với việc mở ra khả năng mang tên phép thuật, nhưng sự kết hợp giữa Kraugel với Pagma có rất ít tính hiệp lực.
Pagma mới chỉ đạt tới cấp độ của một đại kiếm sĩ trước khi ký khế ước với Baal, nên ông ấy không thể giúp Kraugel bằng kiếm thuật của mình. Chỉ số duy nhất mà Pagma tăng lên là khéo tay - thứ không giúp ích nhiều lắm trong chiến đấu.
“......”
Đó là sự dung hợp sai lầm. Pagma đọc được nội tâm bấn loạn của Kraugel và vội vã thu hồi nó. Ông ấy khảo sát số lượng kiếm trong kho đồ của Kraugel và kích hoạt một kỹ năng bí mật ẩn giấu.
“Kết hợp Vật phẩm.”
“......!”
Kraugel run rẩy. Một kỹ thuật kết hợp 2 hoặc nhiều vật phẩm thành 1 để khuếch đại uy lực—nó là một trong những tuyệt chiêu của Grid. Kraugel đã vài lần chứng kiến nó hùng mạnh như thế nào nên những kỳ vọng của anh tăng vọt đến cực điểm.
Đúng thế. Anh không hề biết. Cái thực tế rằng Kết hợp Vật phẩm đòi hỏi phải trải qua một ‘quá trình’.
Ttang! Ttang! Ttang!
“...Ngươi điên rồi à?”
Kraugel cúi mình xuống bất chấp kẻ thù trước mặt, lấy ra cây búa và cái đe sửa chữa do Grid chế tác, và bắt đầu nện vào thanh kiếm của mình. Điều này khiến Eligos chìm trong cảm giác cùng cực hơn bao giờ hết.
Đồng thời, tại lối vào của thang máy địa ngục...
“......”
Một Bậc chí tôn bẩm sinh—Braham ngưỡng mộ, xúc động, choáng ngợp, và rồi bị đánh bại bởi mẹ mình - kẻ đã hấp thụ năng lực của Baal lẫn Amoract và khoe mẽ vẻ ngoài hoàn hảo của bà ấy. Sau đó, tinh thần chiến đấu đã suy yếu của ông ấy trỗi dậy trở lại.
Đó là vì hiện diện của một tên khốn nào đấy đã trở nên rất rõ ràng.
Pagma—ông ấy đã nhiều lần nghe về câu chuyện ẩn giấu của Pagma qua miệng Grid và đã cố hiểu lẫn tha thứ cho lão ta bằng cách nào đó, nhưng điều ấy là bất khả thi. Khoảnh khắc ông ấy cảm thấy hiện diện này, sự oán giận mà ông ấy từng cố gắng quên đi đã lại sục sôi. Ông ấy muốn chắc chắn gặp được Pagma và khiến lão ta trả giá cho các tội lỗi của mình trước khi Pagma nhảy vào tính năng luân hồi tiện lợi và quên hết mọi thứ. Để làm vậy, ông ấy phải vượt qua cơn khủng hoảng đang đối diện với mình ngay lúc này.
“Hãy để con hỏi mẹ lần cuối. Mẹ không thể từ bỏ Marie Rose sao?”
““Thế thì không có lý do gì để sinh ra đứa trẻ đó.””
“...Con sẽ chiến đấu với ý định giết mẹ. Xin hãy tha thứ cho con.”
Bà mẹ được kính trọng và yêu quý nhất trên đời của ông ấy—Braham đã không dám oán hận Beriache ngay cả khi ông ấy bị trục xuất. Giờ thì ông ấy đưa ra một quyết định mà bản thân mình trong quá khứ không bao giờ có thể tưởng tượng được. Không phải vì ông ấy cảm thấy tiếc cho Marie Rose. Nó chỉ vì lợi ích của Grid và để giết Pagma mà thôi.
Như thể đang tự thôi miên bản thân, pháp lực của Braham tăng vọt lên vô tận.
Bòn rút Mana Tăng cường kiểu Braham—quyền năng mà tới cả Baal cũng thèm muốn đã nhấn chìm mọi pháp lực xung quanh. Nói cách khác, ông ấy đã bắt đầu hấp thụ ngay cả pháp lực trong linh hồn của Beriache.