Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1862: Chương 1856

Chương 1856

Cứu một thế giới—Grid vốn đã trải nghiệm điều đó khó như thế nào trên Lục địa phía Đông. Mất hơn 5 năm để giải phong ấn cho Tứ Tượng. Anh đã trải qua rất nhiều điều trong khi du hành giữa Lục địa phía Đông và Lục địa phía Tây.

Hơn nữa, cuộc viễn chinh này là để cứu 2 thế giới cùng lúc : địa ngục và bề mặt. Mệt mỏi cũng là chuyện bình thường.

‘Mình thật ngây thơ khi tin rằng giết chết Baal sẽ kết thúc mọi thứ.’

Braham và Kraugel vẫn chưa trở lại. Grid - lo lắng về những gì đang xảy ra vào lúc này - đã bình tĩnh lại. Thay vì bất mãn với tình thế dang dở, anh đã tìm cách hiểu và đối phó với nó.

Leraje là một sự trợ giúp đắc lực.

“Ta nghĩ Eligos vẫn còn ở dòng sông luân hồi. Ta có thể cảm thấy sự hiện diện của Chó ba đầu.”

Chó ba đầu - kẻ gác cổng địa ngục—nó dường như phủ nhận lời tuyên bố của Noe rằng memphis là quỷ thú mạnh nhất địa ngục. Không như Noe - chả làm gì để giúp đỡ trong suốt cuộc chiến với Baal, Chó ba đầu thể hiện một tinh thần không nao núng trước bất kỳ ai là đối thủ của nó. Bằng chứng là nó từng tấn công Grid theo ý muốn của Eligos.

Nhìn cách mà Leraje phản ứng nhạy cảm với hiện diện của Chó ba đầu, có vẻ là các đại quỷ cũng đánh giá cao Chó ba đầu. Leraje đã dò ra vị trí của Eligos với Kraugel dựa trên tung tích của Chó ba đầu.

Có lẽ thái độ của cô ấy đã khuyến khích tinh thần cạnh tranh, song Noe - im lặng cho tới lúc đó - đã trơ trẽn lên tiếng, “Chỉ đơn giản là nó quá to nên mới nổi bật thôi.”

Grid mặc kệ nó. Anh chẳng mấy thất vọng về Noe mặc dù Noe có vẻ vô dụng trước những kẻ thù như Baal với tộc rồng. Đó là vì các đối thủ quá khủng khiếp. Khoảnh khắc họ trở lại bề mặt, Noe sẽ có thể ngự trị với tư cách thần hộ mệnh của Đế chế Vượt hạng vũ trang.

Đúng, sức mạnh là tương đối. Noe đủ mạnh và là nguồn lực giúp đỡ tuyệt vời.

‘...Hủy triệu hồi.’

Grid trìu mến nhìn Noe, để rồi nhíu mày. Là bởi anh phát hiện ra Noe đang ngậm một con chuột màu đen trong mồm nó.

Ác Long Bunhelier—ông ta đã dị dung thành một con chuột màu đen và vẫn đang trốn trong áo choàng của Grid, chỉ để bị Noe cắn vào lưng.

‘Đúng là điên mà.’

Sống lưng Grid ớn lạnh lúc anh nhìn Cổ Long mà anh miễn cưỡng nhận là bạn đồng hành. Anh không nói nên lời và hoang mang. Rồi Bunhelier bảo anh, “Ngươi không phải lo. Các sinh vật đơn thuần hành động theo bản năng là một phần của ý trời thôi. Chít.”

‘...Ông ta rộng lượng trong những lĩnh vực kỳ lạ.’

Không đúng, đây đâu phải sự rộng lượng. Nó giống một thái độ không quan tâm đến những vấn đề tầm thường hơn. Giống như người ta không quan tâm đến những con kiến mà họ đạp lên, cho dù điều đó trông không được đẹp mắt lắm.

Giây phút này—

“......!”

Thế giới đã rung chuyển. Cảm giác như nó đã tách làm 2. Một làn sóng năng lực khủng khiếp đã tới từ phía dòng sông luân hồi. Grid lập tức biết năng lực này là gì. Không đời nào anh không thể nhận ra. Giữa tất cả các huyền thoại của quá khứ, ông ấy là người có mối quan hệ sâu sắc nhất với Grid ngoài Pagma và Braham.

Bất bại Vương Madra—những gợn sóng kiếm thuật thân quen - thứ mà Grid vẫn đang thực hiện - có xuất phát điểm là dòng sông luân hồi.

Giống như Grid, Biban cũng nắm được tình hình và lầm bầm, “Hậu bối của ta bị kẹt lại là có lý do cả.”

Ông ấy nhận thức rõ tình hình của Kraugel - người dường như đang có va chạm với Madra, nhưng ông ấy không có vẻ gì là lo lắng. Với Grid cũng vậy. Rõ ràng Madra là một người đàn ông mạnh mẽ từ thời đại trước và xứng đáng được tôn trọng, nhưng giá trị của Kraugel đã vượt xa Madra rồi.

Xét về thành tích và vũ lực—ai có thể phủ nhận chuyện Kraugel đã vượt qua Madra về mọi mặt cơ chứ? Ngay từ đầu, Madra được phân loại là một kiếm sĩ. Có lẽ ông ấy đủ sức để giải phóng Thập Bách Thiên Binh Kiếm thuật, nhưng ông ấy sẽ không thể cạnh tranh với Kraugel miễn là nói về kiếm thuật.

Tuy nhiên, Grid không thể cảm thấy nhẹ nhõm. Việc linh hồn của Madra đang hoạt động nghĩa là điều gì đó không ổn đã xảy ra với dòng sông luân hồi. Các thực thể khác ngoài Madra có thể đang kìm chân Kraugel và Eligos. Đặc biệt, Grid quan ngại về hậu quả của việc thịt đỏ biến mất. Là vì vật liệu thô của cục thịt đỏ là con trai của một Vị thần Khởi nguyên.

“Nếu linh hồn của một huyền thoại cỏn con mà còn khoa trương được... khi nói đến linh hồn của một Bậc chí tôn, ngươi hoàn toàn không thể nắm bắt được tình hình chút nào đâu. Chít.”

Trùng hợp thay, Bunhelier dường như cũng nghĩ về Đại Tinh Vương.

“Đưa mọi người tới dòng sông luân hồi đi,” Grid yêu cầu Yura.

Việc Kraugel có lẽ đang gặp nguy chỉ là vấn đề thứ yếu thôi. Grid lo lắng hơn về việc dòng sông luân hồi sẽ sụp đổ.

“Dạ,” Yura đồng ý với yêu cầu. Cô thay đổi tiến trình về phía dòng sông luân hồi và những người khác đã lập tức đi theo.

Biban và các sứ giả đi cùng cô ấy. Họ cũng nhận ra tầm quan trọng của công tác này. Có mối đe dọa rằng địa ngục sẽ bị biến dạng thành một hình thức khác ngay khi dòng sông luân hồi sụp đổ. Tức là toàn bộ những công việc đã được thực hiện để loại bỏ Baal với cục thịt đỏ, và ngăn cản Asura, có thể là vô ích.

Hiện giờ, làm mọi thứ trong khả năng của họ để bảo vệ dòng sông luân hồi là điều đúng đắn. Ngay từ đầu, một mình Grid đi tìm Braham là đủ rồi. Mối quan hệ giữa một vị thần với các sứ giả của anh ta mạnh đến mức nó vượt trội hơn bất kỳ khái niệm nào khác.

“Lần này hãy kết thúc nó cho hoàn mỹ nhé.”

Rồi gặp lại nhau mà không chút lo lắng.

Grid để lại những lời tạm biệt này cho các đồng sự của anh - những người đang cố không để lộ dấu hiệu kiệt sức. Rồi Grid dùng Thuấn bộ và không ngừng thay đổi vị trí của mình.

Địa ngục không còn bóng tối và dùng nham—Grid sử dụng Thuấn bộ liên tục với động lượng đi vòng quanh cái nơi rộng lớn như bề mặt này. Kết quả là, thế giới được bao phủ bởi một ánh hoàng hôn. Đó là hậu quả từ tàn dư thần tính màu cam còn sót lại ở mỗi vùng Grid xuất hiện.

Quỷ tộc chấp nhận cảnh tượng này như một phước lành từ các vị thần.

Quỷ tộc—có nhiều biến thể tùy thuộc vào từng cá nhân, nhưng không giống với ác quỷ và các sinh vật ma quỷ, họ là các cư dân của địa ngục sống ở vùng trung lập trong khi vẫn duy trì lý trí của mình. Họ lý giải điều đó là vị thần của bề mặt đang rải thần tính đẹp đẽ lên họ để phù hộ cho tương lai của họ sau khi ngài ấy khôi phục nền hòa bình tại địa ngục.

[Các cư dân của địa ngục tôn thờ bạn.]

[Trong địa ngục không bị biến dạng, trọng lượng trong cái tên của bạn ngang bằng với Vị thần Khởi nguyên, Yatan.]

[Một phần của địa ngục được thanh tẩy đã bắt đầu được hợp nhất vào Vượt hạng vũ trang Giới.]

Ngoài các sự kiện tiếp tục xảy ra sau cái chết của Baal, địa ngục đang không ngừng trải qua những thay đổi đúng đắn. Đặt sự mệt mỏi lẫn căng thẳng của Grid qua một bên, tình hình đang ổn định rồi. Sớm muộn gì, kết quả hoàn hảo mà Grid hy vọng sẽ đến thôi.

Thế thì nỗi lo âu đang ngày càng tăng này là sao?

Nét mặt Grid nhăn nhúm lúc anh tăng tốc độ sử dụng Thuấn bộ. Anh cảm thấy như say xe do các khung cảnh đang thay đổi xung quanh mình và bị nỗi lo âu lấn át vì không thể dò ra dấu vết của Braham.

‘...Một kết giới.’

Tại thời điểm này, chỉ có một lý do tại sao anh không thể cảm thấy Braham. Bản thân Braham đang khước từ Grid. Rõ ràng là ông ấy không muốn Grid tìm ra mình và đã làm điều gì đó về chuyện này. Vì sao ấy à? Hiển nhiên rồi còn gì.

‘Ông ấy đang ở cùng Beriache.’

Grid đã nghi ngờ Beriache do không rõ tung tích ở đâu. Anh giả định một tình huống khi Beriache trở thành ‘kẻ thù’. Anh cũng hiểu lập trường của Braham.

Đối tượng duy nhất ông ấy yêu thương và ngưỡng mộ—đó là lời diễn đạt mà Braham đã dùng trong quá khứ để mô tả về mẹ ông ấy.

‘Braham không muốn mình đánh với Beriache.’

Ông ấy sẽ tự mình lo liệu...

Grid phát rồ với suy nghĩ này và phân phối tất cả điểm chỉ số của anh vào trí tuệ. Sau đó—

“Đạn Phép.”

Anh bắt đầu bắn phép cùng 300 Bàn tay Thần. Đó là phép thuật cơ bản nhất. Thế nhưng, nó là một dạng tăng cường theo phong cách Braham. Tùy thuộc vào năng lực của người sử dụng, nó có tiềm năng phát huy uy lực tương đương với đại phép thuật. Và vào thời khắc này, trí tuệ của Grid đã vượt qua Braham. Còn có tận 300 Bàn tay Thần đang thi hành một phần chỉ số của Grid nữa.

Các điểm im lặng bất thường mang tới một cảm giác kỳ quái—những điểm thanh bình một cách kỳ lạ này được coi là điểm oanh tạc của Đạn Phép và đã bị tàn phá. Một trong số chúng ở gần thang máy địa ngục.

[Kết giới của Braham đã bị phá hủy.]

Trúng rồi.

Kết giới mà anh không thể phân biệt được đã bị phá vỡ một cách thảm khốc. Rồi khung cảnh thực sự đã được phản chiếu trong đôi mắt Grid. Có những dấu hiệu của sự phá hủy xung quanh thang máy. Cũng có một người đàn ông tóc bạc đang nằm ở trung tâm của nó. Là Braham.

“Thứ này... đúng là một phương pháp vô học...?”

Braham suy sụp khi ông ấy chứng kiến sự phá hủy của kết giới - thứ không thể đương đầu với uy lực của phép thuật thuần khiết. Ông ấy nhìn Grid như thể anh là một con quái vật. Grid kiểm tra thang máy vừa được kích hoạt, đồng thời trừng mắt nhìn Braham lúc ông ấy nằm dài ra trong khi thương tích đầy mình.

“Beriache đã tới bề mặt rồi.”

“Bà ấy đã rời đi một lúc trước. Không cần phải tức giận đâu. Bà ấy không có ý định làm hại bề mặt. Do đó, ta đã không phản bội nhóc...”

“......”

Vẻ mặt méo mó của Grid không dịu đi chút nào hết. Anh cảm thấy bị Braham phản bội và cố gắng kìm nén cơn giận đang dâng trào của mình, nhưng cái gì cũng có giới hạn.

“Làm sao mà tôi tin điều đó được? Braham, có lẽ ông muốn tin tưởng Beriache, nhưng tôi không thể tin tưởng bà ấy chút nào cả.”

Grid thậm chí không quan tâm tới tình trạng của Braham. Anh mặc kệ Braham và ấn nút trên thang máy. Tiếng ồn của thang máy đang đi xuống đã ăn mòn khung cảnh tràn ngập sự im lặng khó chịu. Cuối cùng, ngay lúc thang máy tới...

“...Ta xin lỗi,” Braham cuối cùng đã mở miệng. Đó là một lời xin lỗi. Đó là một ánh mắt ông ấy chỉ thể hiện vài lần bất chấp việc họ đã ở cùng nhau khá lâu.

“Vào thời điểm nhóc tới nơi, Mẹ hẳn đã chết rồi,” Braham quả quyết với Grid - đã bước vào thang máy mà không trả lời.

Braham đã thề sẽ không bao giờ troll nữa. Hôm nay, ông ấy đã hoàn thành vai trò của mình một cách trung thực cho dù có thể đã lừa dối Grid. Sau một cuộc giằng co ác liệt, ông ấy đã làm mẹ mình suy yếu. Có lẽ Beriache đã hấp thụ năng lực của Baal với Amoract, nhưng bà ấy có giới hạn trong linh thể của mình.

Từ đầu thì, Braham đã mạnh hơn những gì mọi người nghĩ.

Vị thần Phép thuật và Thông thái—với tư cách một vị thần có 2 bổ ngữ, ông ấy ở đẳng cấp tự cho mình là kẻ mạnh nhất giữa các sứ giả.

“Biết đâu Marie Rose đã làm tổn thương bà ấy rồi...”

Giọng Braham run rẩy lúc ông ấy chật vật để thốt nên lời. Ông ấy đang vật lộn để kìm nén nỗi đau. Ông ấy - đã làm hết sức mình để bảo vệ bạn đời của Grid—gác lại tình thương của ông ấy dành cho mẹ mình, ông ấy đã làm mọi thứ trong khả năng của mình để đánh lạc hướng bà ấy. Kết quả là, Braham nhận định rằng Beriache đã suy yếu không thể nào đối phó với Marie Rose.

“Nếu... nếu Marie Rose tỏ lòng từ bi với bà ấy, và mẹ ta vẫn còn sống...”

“......”

“Ta hy vọng nhóc có thể để bà ấy ra đi một cách không đau đớn.”

Yêu cầu hiếm có của Braham làm dịu đi biểu cảm của Grid. Câu trả lời từ Grid truyền qua vết nứt trên cánh cửa thang máy đang từ từ đóng lại.

“Tôi sẽ cố.”

Vậy là đủ rồi. Giờ Braham chỉ còn lại một mong ước. Khi mẹ ông ấy - không phục sinh được và sắp chết lần nữa - được tái sinh—

Braham hy vọng mẹ ông ấy có thể nhận ra mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!