Chương 1885
Nó khác với một con rồng. Thân thể không cánh thon dài và một hạt châu màu xanh dương được nắm chặt trong bàn chân ngắn của nó. Nó là một sinh vật được gọi là rồng phương đông.
Đôi mắt tròn xoe cùng bộ râu được bao phủ trong chướng khí đáng sợ.
Basara - đang co rúm lại một cách choáng ngợp - bất chợt cười lớn. Là vì cô có suy nghĩ rằng những bàn chân trước nhỏ tí của Bunhelier giống chân của con rồng này. Giây phút ấy—
Choang!
Một ánh sáng phát ra từ hạt châu do con rồng cầm. Đó là một ánh sáng màu cam. Nó thật ấm áp lúc thấm vào bụng Basara. Cảm giác như cô đang ở trong vòng tay của Bệ Hạ. Mọi lo âu trong tâm trí cô đã tan đi.
“...Ah.” Basara choáng váng khi cô tỉnh giấc. Là do cảm giác từ dạ dày của cô. Có một hơi ấm và áp lực dễ chịu. Bàn tay ai đó đang vuốt ve bụng cô một cách nhiệt tình và chân thành. Cô cảm thấy nhiều sự tận tình đến mức giống như cô đã trở thành một sinh vật có giá trị vậy.
“Bệ Hạ.”
Grid ngăn Basara - người đang cố vội vã đứng dậy. “Cứ ở yên chỗ của em đi. Em không cô đơn đâu.”
Tất nhiên, Basara có một vẻ ngoài trẻ trung đủ sức so sánh với những người ở độ tuổi 20. Trong một thế giới tràn ngập đủ các loại tiên dược, phép thuật, và những khái niệm về thần tính và thượng tính, địa vị của cô cao quý đến mức không thể già đi. Nhưng tuổi mẹ cao thì vẫn là tuổi mẹ cao.
Grid cư xử với Basara cực kỳ thận trọng. Đó không phải là một thái độ dễ chịu lắm đối với cô - người có mặc cảm về tuổi của mình. Cảm giác như cô đang được đối xử như một bà già chứ không phải một cô vợ...
Grid nói với cô - đang mỉm cười cay đắng. “Piaro đã kết hôn với ai đó lớn hơn mình 600 tuổi.”
Là 600 năm à? Không, cao hơn thì phải...? À thì, có quan trọng đâu. Tính cách Grid không đủ tỉ mỉ để nhớ được tuổi tác của vợ người khác. Cũng chẳng có ai chỉ trích anh vì không biết tuổi của vợ người khác.
“Thế nhưng, họ quan tâm đến nhau, yêu thương lẫn nhau, và sống trong hòa thuận. Cách biệt tuổi tác không hề quan trọng. Ngay từ đầu, anh tôn trọng em có phải là vì tuổi tác đâu.”
Nó vốn là do danh tính của họ...
Grid đã kết hôn với Basara chỉ vì lý do chính trị. Tính hợp pháp trong huyết thống Saharan của cô là thứ cần thiết. Basara đương nhiên cũng biết điều đó. Thế nên, cô đã cầu hôn Grid. Cô sử dụng tương lai của Saharan như một cái cớ và dùng dũng khí của việc tin rằng mình không thể bị từ chối để thỏa mãn những ham muốn của mình. Cô là kẻ xấu...
Grid ôm cô lúc cô cảm thấy tội lỗi. “Anh tôn trọng em vì anh yêu em.”
“......?”
Basara mở to mắt. Cô rút lại nụ cười bằng mắt thường ngày và để lộ ra đôi mắt xinh đẹp của cô.
Tình yêu—đó là một từ xa lạ. Cô nghĩ đó là thứ cô sẽ không bao giờ nghe từ Grid. Cô sững sờ một lúc trước khi lắc đầu quầy quậy. Cô cố gắng bảo anh rằng anh không phải cố gắng nhiều đến vậy.
Tuy nhiên, Grid càng ôm cô chặt hơn. “Anh đã dần bị mê hoặc bởi em, người đã cống hiến hết mình vì quốc gia lẫn thần dân của chúng ta, và người đã luôn quan tâm đến anh. Như một con người và như một người đàn ông. Từ đầu thì, em đã rất xinh đẹp rồi.”
Anh vốn đã nói rằng anh yêu cô. Nhưng mà, mỗi lần như vậy đều là đêm khuya. Basara dường như đã hiểu sai lời tỏ tình của Grid là một lời nói dối khi say rượu. Giữa ánh nắng lọt qua khe cửa sổ, Grid nhìn Basara bằng ánh mắt trong sáng và thẳng thắn rồi thì thầm lần nữa, “Anh yêu em. Cảm ơn em vì đã tặng anh món quà là đứa con với em.”
“Ưgh...” Thật lòng mà nói, chỉ xét về tuổi tác thì Basara giống dì của Grid hơn. Nếu không có lý do chính trị liên quan đến cuộc hôn nhân của họ, Basara nghĩ rằng mọi người trên thế giới hẳn sẽ phê phán cô. Do đó, cô không thể thành thật được. Cô không thể đáp lại lời tỏ tình của Grid và đã cúi đầu xuống. Cô bị đè nặng bởi cảm giác tội lỗi thậm chí còn lớn hơn. Cứ như một kẻ tội đồ vậy.
Grid nắm lấy chiếc cằm mảnh mai của cô.
“Ah...”
Đôi mắt to của Basara bị buộc phải quan sát gương mặt của Grid. Chiếc mũi nam tính, chiếc cằm góc cạnh, lông mày đậm, và đôi mắt hung dữ như một con chim săn mồi. Miệng anh cong lên theo một nụ cười nhẹ và đôi mắt sâu thẳm của cô tràn đầy sự thư thái. Theo cách nào đó, đấy là một vẻ ngoài trưởng thành có cảm giác như một người lớn tuổi hơn.
Basara yêu diện mạo nam tính của Grid. Cô bị hấp dẫn vô cùng trước việc cô tự động muốn dựa dẫm vào anh. Nhưng cô không thể nói ra...
Grid giữ cằm cô tại chỗ lúc cô tiếp tục đảo mắt, và anh thì thầm, “Hãy nói với anh là em cũng yêu anh đi.”
“...Dạ?”
“Nói anh nghe đi.”
Tâm trí Basara trở nên trống rỗng lúc cô bị dồn ép. Đôi mắt cô đỏ ửng vì kinh ngạc và tiêu điểm của cô mờ đi trong giây lát. Ý thức của cô thoát khỏi thực tại trong một khoảng thời gian rất ngắn. Điều này đã cho phép cô nói ra.
“E-Em yêu anh...”
Những cảm xúc đã bị kìm nén để bảo vệ lý trí của cô đã bùng nổ. Người phụ nữ có tuổi - gật đầu lia lịa và hé lộ những cảm xúc trong lòng mình như đang khóc - chắc hẳn đã cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Nó ngây ngất đến khó tin.
“......”
Sự trao đổi cảm xúc đôi khi mang lại một niềm vui ngoài sức tưởng tượng.
Grid cũng đã bị cuốn đi.
Anh hạ Basara xuống giường.
***
“Ngài ấy bị cảm lạnh à? Chúng ta không thể để ngọc thể của ngài ấy bị tổn thương.”
Bất tử Vương Grenhal—ông ấy là một công tước của Đế chế Saharan và giờ là một công tước của Đế chế Vượt hạng vũ trang. Gần đây, tin đồn lan truyền rằng ông ấy có khả năng sẽ được phong làm đại công tước. Huyết thống, sức mạnh, quyền lực chính trị, và sự nổi tiếng của ông ấy đều không ai sánh kịp. Ông ấy cũng là một bậc thầy đã vươn tới thứ hạng của thượng nhân và rất được Hoàng đế Grid tin tưởng. Một bậc cao thủ như vậy đang chạy đến mà chẳng có chút kiềm chế nào. Ông ấy lo lắng cho Basara - người không xuất hiện trong đại sảnh ngay cả khi thời gian đã định trôi qua.
“Ta cần nhờ Thánh nữ Ruby hỗ trợ...”
“Đừng hành động hấp tấp. Điện Hạ không thể bị cảm đâu, đúng không?”
Thương Thánh Rachel nhíu mày trong khi chạy theo ông ấy. Hoàng phi Basara từng là 1 trong 7 công tước cùng với họ. Bà ấy sở hữu một vũ lực vượt qua thường thức của thường dân. Trong quá khứ, Basara được tôn kính như một vị thần. Ngay từ đầu, bà ấy đã có dòng máu của Saharan. Điều này tức là bà ấy không phải một người bình thường sẽ mắc một căn bệnh bình thường.
“Nếu không phải cảm lạnh thì nó là một vấn đề nghiêm trọng hơn rồi còn gì? Điện Hạ! Haaaaah!”
Grenhal không dám gõ cửa phòng ngủ của hoàng phi, nên ông ấy đã khụy xuống và hét lên. Chỉ 2 lần.
“Hết cách rồi. Mở cửa ra.”
Grenhal lo lắng cho sự an toàn của Basara đến mức lập tức đứng dậy và thúc giục các hiệp sĩ. Ngay sau đó, cánh cửa đã mở ra trước khi các hiệp sĩ kịp phản ứng. Tuy nhiên, họ không thể thấy người đã mở cửa từ bên trong.
“......!”
Mắt của Grenhal với Rachel căng cả ra. Đó là vì hàng chục cửa sổ trong phòng ngủ đều mở tòa. Những tấm rèm thì đang tung bay trong gió. Thế nhưng, có một hơi nóng kỳ lạ vẫn chưa lắng xuống.
Dấu hiệu của sự xâm nhập...
Grenhal tin chắc và đã lập tức rút kiếm. Ông ấy vội vã ra phía sau căn phòng, để rồi chợt dừng lại. Đó là hậu quả khi nhận ra 2 bàn tay vàng đang lơ lửng trên không. Chúng đang bám chặt vào tay nắm cửa vừa mới được mở ra.
“Tại sao ngài không mau lên?” Rachel vẫn chưa phát hiện ra các bàn tay vàng và hối thúc Grenhal. Bà ấy đang cầm một cây thương.
“E hèm.” Grenhal hắng giọng. Cánh cửa bên trong - dẫn tới nơi đặt giường - đã từ từ mở. Ông ấy có thể thấy một ánh mắt qua khe cửa. Đó là đôi mắt của Grid. Đôi mắt đen tràn ngập nỗi oán giận.
“Ngài Rachel, ngài thật sự đã không để ý.”
“Hả?”
“Chúng ta ra ngoài thôi. Trên thực tế, không có gì lý do gì bắt Điện Hạ phải có mặt trong mọi cuộc họp. Ta không hiểu tại sao các tổng trưởng lúc nào cũng cố gắng áp đặt những nhiệm vụ nặng nề lên Điện Hạ.”
“Ngài đang nói thứ nhảm nhí gì vậy? Hãy đi kiểm tra sự an toàn của Điện Hạ... Hức.”
Rachel cũng đã cứng đờ người. Danh hiệu thương sĩ số 1 của lục địa—bà ấy có lẽ đã mất nó về tay Pon dạo gần đây, nhưng bà ấy vẫn là một nhân tài phi thường. Dù là vậy, bà ấy vẫn cứng đờ như một con chuột trước một con mèo. Là vì bà ấy đã thoáng thấy đôi mắt của Grid. Bà ấy đại khái nắm được tình hình. Rachel cảm thấy mình như một tội nhân đã phạm tội phản quốc. Đặc biệt, bà ấy là một phụ nữ và biết Basara thường cảm thấy kiểu lo lắng gì. Thế nên, bà ấy thậm chí còn cảm thấy tội lỗi hơn.
“Ch-Chúng thần đang quấy rầy mất rồi. Ch-Chúng thần đáng bị xử tử,” Rachel lẩm bẩm trong khi bước lùi ra khỏi phòng ngủ.
“Đừng có hành động thiếu suy nghĩ. E hèm.”
Grenhal xác nhận rằng cánh cửa đã tự đóng lại và hắng giọng.
Chiều hôm đó, các công tước đã được Grid gọi đến và anh hoàn toàn xua tan cảm giác tội lỗi lẫn sự lo âu của họ. Đó là vì họ nghe nói Basara đang mang thai.
Tình yêu của anh cuối cùng đã kết trái. Họ thậm chí còn nghe bảo bà ấy đã mơ thấy một con rồng xuất hiện. Họ cảm động đến rơi lệ.
***
“Liệu Bunhelier có thể là một giống lai không?”
Grid - đã ở Titan được 2 ngày - nói điều gì đó hoàn toàn đường đột. Một Cổ Long đã tồn tại từ khởi đầu của thời gian lại là giống lai á? Một người lại có thể có một ý tưởng như vậy sao?
“Ngài chắc hẳn đã rất hạnh phúc trong 2 ngày qua. Thuộc hạ tự hỏi liệu có phải ngài đã để tâm trí mình lại phía sau không đấy.”
“Haha, Lauel. Nói chuyện với cậu mà anh cảm thấy như đang nói với một người Hàn thật ấy.”
“Thuộc hạ là người Hàn...”
“Cậu chỉ chuyển đến Hàn Quốc thôi. Cậu có phải người Hàn gốc đâu, nhề?”
“Nói vậy là phân biệt chủng tộc đó ạ.”
“Sao cậu khó tính thế?”
“Ngài có cười không nếu ai đó nói Bunhelier là một giống lai?”
Các Cổ Long đã tồn tại từ khởi đầu của thời gian. Họ đã ở đó ngay từ đầu rồi. Họ khác với các sinh vật bình thường và không có khái niệm máu lai.
Tình trạng của Grid - khi nói về việc Bunhelier là một giống lai - không hề bình thường. Lauel phải cảnh giác. Vai trò của tham mưu trưởng là đánh tiếng cảnh báo để cấp trên của mình luôn luôn nguyên vẹn.
“Ưm... Ý anh là thế này...”
Grid giải thích.
Giấc mơ của Basara. Basara không thể không suy nghĩ về Bunhelier khi cô thấy ‘con rồng’ xuất hiện ở đó. Cô nói rằng bàn chân ngắn của Bunhelier giống với bàn chân của con rồng này.
“Đó là những gì anh được nghe. Chân của Bunhelier ngắn một cách đặc biệt so với các con rồng khác đấy thôi? Anh nghĩ chúng bị thoái hóa vì ông ta không sử dụng chúng, nhưng theo cách này, chân trước của các con rồng khác cũng bị thoái hóa mới phải chứ?”
“......”
Lauel nghiêm túc lắng nghe một cách đáng ngạc nhiên. Anh không thể vội vàng phủ nhận và đã suy nghĩ kỹ về điều đó. Tất nhiên, bất kể anh có nghĩ về nó như thế nào thì cũng không có cách gì để giải thích một sinh vật đã tồn tại từ khởi đầu của thời gian lại có thể là một giống lai. Tuy nhiên, nếu Bunhelier có dòng máu lai thì điều đó sẽ giải thích tại sao ông ta lại là kẻ yếu nhất trong số các Cổ Long.
‘Vị thế của Bunhelier không hề bình thường cũng là một rắc rối kép...’
Nhìn lại thì, Bunhelier là kẻ duy nhất trong số các Cổ Long có ảnh hưởng lớn đến thế giới quan. Bằng cách về phe Baal, ông ta đã củng cố quyền lực của Baal. Điều này có lẽ đã góp phần rất lớn vào việc tạo ra Asura của Baal. Ông ta cũng đã đặt một lời nguyền lên Nevartan - thứ đã khởi động một vài sự số. Thậm chí gần đây, ông ta đã đóng góp rất nhiều vào việc thanh tẩy địa ngục khi hợp tác với Grid.
“Thuộc hạ nghĩ việc Bunhelier thuộc về giống lai là chuyện hoang đường thôi, nhưng... nó vẫn đáng để nghiên cứu.”
“Anh cũng nghĩ thế.”
Grid lập tức rời đi. Anh đến thăm Bunhelier - đang ở tại Tòa tháp Thông thái - và cẩn thận hỏi, “Bunhelier, ông không có cha mẹ đúng không?”
Tung tích của Betty và Agnus đã được tìm ra...
Bầu không khí của tòa tháp - vốn đang bận rộn với thông tin mới này - đã nguội đi.