Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1893: Chương 1887

Chương 1887

‘Grid không có ý định chọc tức Bunhelier á?’

Kraugel chợt nhận ra. Đó là vì anh nhận thấy giả thuyết của Grid có lý.

‘Nếu khởi đầu của thần thoại thật sự không phải là khởi đầu.’

Nếu sự thật này có thể được chứng minh thì giả thuyết của Grid sẽ mang một sức mạnh to lớn. Tức là Bunhelier có thể thuộc về loài lai.

Lý do chân trước của Bunhelier nhỏ một cách bất thường và tại sao Bunhelier yếu một cách đặc biệt giữa các Cổ Long có thể được giải thích cùng một lúc luôn. Bunhelier dường như cũng nhận thức được điều đó. Cặp mắt đang hướng vút lên trời của ông ta bắt đầu lắng xuống nhanh chóng và con ngươi màu đen bắt đầu lay động.

Ông ta rõ ràng đang kích động. Dĩ nhiên, có gần 0% khả năng thời điểm của khởi nguyên bị xuyên tạc. Từ đầu thì, Bunhelier là kẻ đã tồn tại từ khởi đầu của thời gian mà.

Tuy nhiên, con người luôn có một số nghi ngờ. Họ luôn đặt câu hỏi về những sự thật và hiện tượng vốn được coi là hiển nhiên. Họ nghiên cứu chúng và phát triển ngành khoa học. Đối với những sinh vật có trí tuệ vượt trội như con người, hành động đặt câu hỏi đã trở nên quen thuộc hơn với họ.

“Mà tiện thể, ngươi... làm sao mà ngươi nảy ra được ý tưởng đó?”

Bunhelier nhìn lại ‘những ký ức về khởi nguyên’ bằng một vẻ mặt nghiêm túc và hỏi Grid. Ý niệm rằng khởi đầu không thật sự là khởi đầu—khó mà nghĩ về nó một cách bình thường được. Chắc là phải có điều gì đó khủng khiếp đã xảy ra.

Bunhelier trở nên tò mò về nội tình. Ông ta tự hỏi liệu Grid có liên lạc với Rebecca không.

Kraugel, Hayate, và Biban có chung quan điểm—họ cho rằng Grid đã một mình trải qua một điều vĩ đại khác.

Lúc sự căng thẳng tràn ngập trong không khí...

“Tôi nghe Basara đề cập về thai mộng của cô ấy.”

“Thai mộng...?”

“Cô ấy nói một con rồng phương đông đã xuất hiện. Các bàn chân nhỏ đang cầm long châu khiến cô ấy nhớ đến ông.”

“Im miệng chút coi. Thai mộng... thai mộng ấy hả? Một giấc mơ báo hiệu ngươi sắp có một đứa con đúng không?”

Kiến thức của Bunhelier rất sâu rộng. Ông ta có thể ngay lập tức nhớ lại ý nghĩa từ điển của những từ ngữ xa lạ mà con người sử dụng. Ông ta sớm nhíu mày. “Ngươi nghi ngờ sự khởi đầu vì thứ này sao?”

Bunhelier có nhiều cảm xúc khác nhau cùng một lúc. Đó là bất mãn, khó chịu, vô ích, và tức giận.

Hayate với Biban thì cười ha hả.

“Một thai mộng có rồng xuất hiện... nó rất là quý giá đó.”

“Việc nó là một con rồng phương đông là hết sức tích cực đấy.”

Rồng phương đông có những khái niệm hoàn toàn khác với tộc rồng. Đó là một chủng tộc lấy Thanh Long làm tổ tiên của mình giữa 4 vị thần sinh ra từ khát vọng của nhân loại, và họ được phân loại là các sinh vật linh thiêng. Họ có lẽ thua kém nhiều về sức mạnh và sự oai nghiêm khi so với tộc rồng, nhưng họ được coi là điềm lành.

Một thai mộng với sự xuất hiện của một con rồng phương đông chỉ có thể là điềm lành. Nếu rồng phương tây xuất hiện trong thai mộng thì đó hẳn là một điềm xấu. Tộc rồng bị công chúng coi là những sinh vật gần với tà ác do sự ngự trị kinh hoàng của họ.

“Im đi nào.”

Bunhelier chẳng thể thấy điều gì khác.

Trước hết, ông ta nói chuyện sống sượng với Grid. Giờ thì ông ta cũng giống như Hayate với Biban. Ông ta mất bình tĩnh và Kraugel đã cho ông ta một gợi ý. Cách anh giơ ngón tay và đặt nó lên môi dường như đang bảo Bunhelier im mồm.

Tất nhiên là hiểu lầm rồi. Sở dĩ Kraugel cảnh báo Bunhelier không vượt qua ranh giới hoàn toàn là vì sự an toàn của tòa tháp. Nếu có náo động ở đây, các thành viên tòa tháp có thể sẽ phải di dời lần nữa.

“Tên này...?”

Kraugel là mục tiêu hoàn hảo dành cho Bunhelier - đang cảm thấy không thoải mái. Thánh Kiếm đương thời—hắn là kẻ dễ tính nhất trong số chúng và là một mục tiêu tốt để Bunhelier trút giận.

Đúng thế—mặc dù mất bình tĩnh, Bunhelier vẫn phân biệt rõ ràng giữa kẻ mạnh và kẻ yếu. Đó là khả năng ông ta có được nhờ trải qua đủ loại tủi nhục trong nhiều năm.

Cuối cùng, Hayate dâng cao sát khí và cảnh báo Bunhelier, “Đừng có hành động hấp tấp.”

“...Ta đã quá kích động trong giây lát. Vui lòng hiểu cho.”

“Ngài Hayate hoàn toàn nhận thức được vị trí của ngươi. Đó là lý do tại sao nó chỉ là một lời cảnh báo.”

“Thôi đi nào, Ngài Biban.”

“Rõ.”

“......”

Rốt cuộc thì chọn lộ trình Người giết Rồng có tốt hơn không nhỉ?

Lúc Kraugel cảm thấy băn khoăn trong khi theo dõi tình hình...

“Long châu. Ông có thể coi nó như là quả tim của một con rồng đã bị lôi ra ngoài. Nó giống như sinh mạng của một con rồng. Thực tế là không thể có được long châu trừ khi ông quyết tâm giết chủ sở hữu của viên long châu ấy,” Grid giải thích.

Đó không ngờ lại là một lĩnh vực chuyên môn của anh do mối liên hệ sâu sắc của anh với Thanh Long.

“Nhưng nếu giả thuyết của tôi là đúng thì chắc chắn phải có một viên long châu vô chủ ở đâu đó trên đời.”

Giả thuyết Bunhelier là con lai rồng phương tây với rồng phương đông. Nếu điều đó là thật thì long châu - vốn thuộc về Bunhelier - sẽ trôi nổi ở đâu đó trên thế giới. Nói cách khác—

“Nếu viên long châu đó thực sự tồn tại.”

“Thời điểm của khởi nguyên sẽ khác với những gì thế giới từng biết.”

“Hoặc biết đâu những ký ức của Bunhelier đã bị bóp méo một phần.”

“Có thể là cả 2.”

“Nhưng ai có thể thao túng ký ức của một Cổ Long đây?”

“Nếu Bunhelier là một loài lai thì chuyện đó sẽ tương đối dễ còn gì?”

“Khi tôi nhìn thấy Nevartan vài ngày trước, ông ta nhất định đã thừa nhận Bunhelier là một Cổ Long. Thao túng ký ức của các Cổ Long khác là điều quá phi thực tế..”

“Họ không biết ông ta là loài lai à?”

“...Đừng tiếp tục nói về loài lai này, loài lai nọ nữa. Việc ta là loài lai đã được xác nhận đâu...”

Xác suất là tiệm cận 0. Tất cả những ai có mặt đều biết điều đó. Chỉ là vẫn còn quá sớm để phủ nhận thôi.

Lục địa phía Đông—nó cũng là một phần của Grid và Vượt hạng vũ trang Giới. Thanh Long thì ưu ái Grid. Môi trường ở đó đồng nghĩa với việc có rộng chỗ để điều tra sự thật.

“Bây giờ chúng ta hãy tới phương đông đi đã. Sau đó thì phủ nhận cũng được,” Grid đề xuất.

“Ưmm...” Bunhelier do dự. Đương nhiên thôi. Đó là cuộc chiến vì niềm kiêu hãnh của ông ta ngay cả khi giả thuyết của Grid được chứng minh là sai. Nếu giả thuyết của Grid là đúng, nó sẽ là một tổn thất rất lớn.

Ối dồi ôi. Một con lai tự xưng là Cổ Long á? Đó là sự kiện lớn sẽ khiến cả thế giới cười cợt. Chả có lý do gì để cố gắng hé mở sự thật khó chịu.

Grid đọc được ý nghĩ của ông ta và từ từ thuyết phục. “Bunhelier, ông có trái tim rồng đúng không?”

“Ngươi cứ lặp đi lặp lại các tin đồn vậy.”

Trái tim rồng là trái tim theo đúng nghĩa đen. Tất nhiên là Bunhelier có một quả tim.

Grid mỉm cười với ông ta lúc ông ta đang cau mày. “Vậy ông có máu lai thì sao nào? Thế là ông sẽ có trái tim rồng cùng một viên long châu. Ông sẽ là kẻ mạnh nhất trên đời rồi còn gì?”

“......”

Là kẻ mạnh nhất—đây là điều mà Bunhelier đã bị ám ảnh suốt cuộc đời.

Nó không nhằm mục đích gì cả. Chỉ vì ông ta là một Cổ Long thôi. Ông ta phải là kẻ mạnh nhất. Nhưng ông ta còn xa lắm. Ông ta thiếu quá nhiều sức mạnh tự nhiên để nhắm tới việc là kẻ mạnh nhất. Sau cùng, không có gì thay đổi cho dù có sử dụng phương tiện hay phương pháp nào đi nữa.

Ông ta đã vài lần trở nên nản lòng. Điều này là rất đúng dạo gần đây. Nhìn lại hoàn cảnh của chính ông ta khi bị đánh bại bởi lũ ác quỷ và các vị thần - thậm chí không phải các Cổ Long đồng loại, Bunhelier đã ở trên bờ vực buông bỏ mục tiêu trở thành kẻ mạnh nhất.

Rồi vào khoảnh khắc này—

Grid nảy ra một giả thuyết bằng cách sử dụng một thai mộng đơn thuần như một cái cớ. Nó phi lý thật. Nó ở mức độ mà sẽ chẳng có gì lạ nếu chỉ thẳng mặt Grid và gọi anh là một tên mất trí.

Tuy nhiên, Grid tiếp tục tranh luận mà không hề sợ hãi. Tại khúc cuối, anh đã nhắc nhở Bunhelier về mục tiêu mà ông ta đã từ bỏ.

“Ngươi... đừng bảo là...?”

Ngay từ đầu, vì ta...

Ngươi đã chuẩn bị chỉ điểm ta để cứu ta khỏi rơi vào vực sâu tuyệt vọng sao...?

“Gì?”

“Khư khư... Không, ta đã hoàn toàn hiểu ý ngươi. Ngươi không phải nói điều đó đâu.”

“......?”

Bunhelier đứng dậy khỏi ghế. Bộ quần áo trang trọng tuyệt vời - được hoàn thiện bằng cách tham khảo trang phục thường nhật của Grid - bay phấp phới trong không trung. Người đàn ông đẹp trai vuốt mái tóc đen dài bồng bềnh của mình và hạ quyết tâm.

“Được. Nhìn sự chân thành của ngươi, ta sẽ tham gia vào cái nỗ lực vô ích này cùng với ngươi.”

“Một lựa chọn hay đấy.”

Grid đáp lại bằng một nụ cười. Rồi anh nhờ Kraugel một việc.

“Tôi sẽ đi gặp Thanh Long ngay. Kraugel, anh có thể liên lạc Đạo chích Hiệp nghĩa được không? Dựa trên mạng lưới tình báo của họ, họ có thể đã nghe nói về một viên long châu vô chủ ít nhất một lần rồi.”

“Ừ.”

2 người đàn ông gật đầu và chuyển sự chú ý sang Bunhelier.

Họ chờ đợi sự biến hình của ông ta.

Rồng là một phương tiện hoàn hảo.

“Chít.”

“...Không phải chứ, tại sao ông lại biến thành một con chuột nữa rồi?”

Grid nhíu mày lúc anh chứng kiến kết quả vô lý này sau khi đợi Bunhelier biến thành một con rồng. Từ góc nhìn của Bunhelier, phản ứng của Grid thậm chí còn vô lý hơn.

“Tuy Lục địa phía Đông đã được tích hợp vào Vượt hạng vũ trang Giới, nhưng ánh mắt của Hoàn Quốc sẽ vẫn ở đó, đúng chứ? Ngươi có đối phó nổi không nếu ta công khai hành động và khiêu khích Xi Vưu? Chít.”

“...Cái đó thì đúng thật.”

Bất luận thế nào, họ cũng có thể du hành đến Lục địa phía Đông bằng cổng dịch chuyển. Grid đã bị thuyết phục và lấy ra mặt nạ da để dùng.

Uốn éo vặn vẹo.

Mặt lẫn cơ thể Grid thay đổi trong từng giây. Cứ như anh đang bị nhào nặn vậy. Ở thời điểm cuối của cảnh tượng kỳ quái, thứ được hoàn thiện là vẻ ngoài của một phụ nữ tóc vàng với nụ cười xinh đẹp trên môi.

“Là Hoàng phi Basara à...?” Kraugel đọc được ý đồ của Grid và cười nhẹ. Đó là một nụ cười sẽ sớm biến mất.

“Anh cũng nên mặc đồ nữ đi, Kraugel.”

“Mặc đồ nữ á...? Sao tôi phải làm thế?”

“Không có gì hay ho khi lan truyền tin đồn vợ tôi đi khắp nơi với một người đàn ông đâu đúng không?”

“Mọi người sẽ chỉ nghĩ tôi là một chiến binh hộ tống thôi. Ngay từ đầu, chúng ta sẽ hành động riêng lẻ sau khi tới Lục địa phía Đông còn gì? Vai trò của tôi là đến gặp Đạo chích Hiệp nghĩa.”

“Có quá trình di chuyển và về sau anh sẽ lại phải tham gia với tôi thôi. Kraugel, anh đã chơi đơn quá lâu nên chả có tí chu đáo nào chả...”

“Đúng rồi đấy. Thánh Kiếm, ngươi không cảm thấy gì khi nhìn Grid vì ta mà cật lực đến vậy à? Chít.”

“...Cậu còn dư mặt nạ da không?”

“Còn chứ, nhưng nó không hoàn hảo như của tôi. Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu anh trang điểm à?”

“......”

Giữ vẻ mặt đơ như khúc gỗ và thỉnh thoảng nở một nụ cười—đây là một trong các biểu tượng của Kraugel. Anh được công chúng yêu mến đến nỗi được đặt biệt danh là ‘thái thượng chi thiên’. Anh là thần tượng của vô số người. Anh luôn quản lý bản thân một cách triệt để.

Nhưng mà trang điểm với mặc đồ nữ ư?

Trong một trường hợp có thể được mô tả đơn giản là hiếm gặp, mặt Kraugel trắng bệch cả ra.

***

“Hành vi của cậu lạ thật đấy.”

Tại trụ sở của Đạo chích Hiệp nghĩa, Lục địa phía Đông…

Hoàng Cát Đồng cười tươi rói lúc ông ta ngồi đối mặt mỹ nhân tóc đen.

“Ăn mặc như một phụ nữ... Đối với sở thích của một kiếm sĩ thì nó có hơi tơm tởm, nhưng khi nhìn làn da trắng trẻo của cậu thì nó phù hợp một cách kỳ lạ... Đeo găng tay đúng là một ơn trời đấy.”

“......”

“Hehe, cậu nhìn ta bằng ánh mắt dữ tợn thế. Được rồi, vào việc thôi. Một viên long châu. Một viên long châu không có chủ.”

Hoàng Cát Đồng ngả lưng sâu vào chiếc ghế của mình và ngẫm nghĩ hồi lâu. Ông ta đang ôn lại những ký ức đã qua. Ông ta là một thượng nhân đã chiến đấu chống lại các bán thần trong nhiều năm vì lợi ích của người dân Lục địa phía Đông. Ký ức của ông ta là nền tảng cho lượng thông tin khổng lồ mà Đạo chích Hiệp nghĩa vỗ ngực tự hào.

“Đáng tiếc là ta chưa từng nghe tới một viên long châu vô chủ.”

“Là vậy sao...?”

Không có manh mối để chứng minh cho giả thuyết của Grid.

...Không, vẫn còn quá sớm để phán xét.

Kraugel đứng dậy, đang nghĩ rằng mình nên tự tìm kiếm thì Hoàng Cát Đồng làm anh ngồi xuống lần nữa.

“Nhưng ta đã nghe nói về một con thuồng luồng có 2 viên long châu.”

“Thuồng luồng á?”

“Một con rắn lớn sống dưới nước. Người ta tin rằng những con rồng phương đông có nguồn gốc từ Thanh Long, nhưng có một truyền thuyết khác được truyền miệng trong dân gian. Dân gian truyền miệng là nếu một con thuồng luồng tu luyện trong 1.000 năm, nó sẽ có được một viên long châu và trở thành một con rồng. Nhưng một số con thuồng luồng rất tham lam. Con này không trở thành rồng bất chấp đã có một viên long châu. Nó tu luyện 1.000 năm nữa và có thêm một viên long châu.”

Đó là một câu chuyện dân gian. Tuy nhiên, đôi khi những câu chuyện lại dựa trên các sự kiện có thật.

“Con thuồng luồng có được 2 viên long châu và tin rằng nó sẽ trở thành một con rồng. Rồi điều gì đã diễn ra? Sức mạnh của 2 viên long châu uy mãnh đến mức nó mất lý trí và trở thành quái vật thay vì một con rồng.”

Hoàng Cát Đồng - đang nói một cách cường điệu như thể đang đóng kịch - chợt trở nên thờ ơ. Đôi mắt lạnh lùng của ông ta tràn ngập sự phấn khích. “Buồn cười lắm đúng không? Làm sao mà một con quái vật đủ yếu để mất đi lý trí của nó vì không đối phó nổi với quyền năng của 2 viên long châu lại chịu được việc tu luyện trong 2.000 năm?”

“......”

Kraugel đồng tình. Anh đứng dậy và lễ phép hỏi, “Hãy cho tôi biết con thuồng luồng này ở đâu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!